ây, ngay chỗ anh đang đứng, những cảnh đẹp mĩ lệ nhất của Pari chính là nhà thờ Đức Mẹ Pari hùng vĩ tráng lệ, tháp Eiffel, cung điện Louvre hay bảo tàng Othello theo mẫu nhà xe lửa hoàn toàn bằng đá, còn có viện quân nhân vinh quang nơi an táng Napoléon… tất cả đều được thu gọn trong tầm mắt.
Đứng từ xa ngắm về sông Seine sẽ chỉ thấy nơi đây tấp nập những du thuyền đầy màu sắc. Đêm đến, được ngồi trên du thuyền ngắm màn đêm trên sông là niềm vui và là điều lãng mạn nhất ở Pari. Mỗi khi có thời gian, Lâm Nhiên thường mời một số bạn thân ra đây cùng với mình, cùng ngồi trên thuyền, cùng uống rượu, say sưa nói chuyện đến tận sớm hôm sau. Năm đầu bố anh phản đối việc anh đến Pari học chuyên sâu là bởi sợ anh mải chơi mà nản lòng. Đúng là anh có chút ham chơi, nhưng từ trước tới giờ chưa khi nào anh tỏ ra nhụt chí. Theo học ở học viện âm nhạc Pari lẫy lừng suốt bốn năm nhưng không đợi đến khi tốt nghiệp, tiếng tăm của anh đã nổi khắm châu Âu. Dĩ nhiên, trước khi đến Pari anh đã rất nổi danh, mười bảy tuổi đã biểu diễn ở nhà hát Opera Hoàng gia Vienna – đó là trải nghiệm chỉ có ở những người phi thường. Lí do khiến anh quyết định chọn Pari là điểm đến chính là lời mời hấp dẫn của nghệ sĩ đào tạo piano nổi tiếng khắp thế giới, bà Olivia. Bà là một người thực sự tài ba, những học trò được bà dìu dắt và thu nạp phần lớn đều trở thành những nghệ sĩ âm nhạc tên tuổi. Tuy nhiên, bà cũng không phải là người dễ dàng thu nạp học trò, đặc việt đối với những học trò là người phương Đông.
Dĩ nhiên, chuyện gì cũng có nguyên do của nó. Nghe nói trước Lâm Nhiên có một người cũng từng học chuyên sâu trong học viện âm nhạc Pari, các giáo sư trong trường đều trầm trồ khen tặng anh có bàn tay của thượng đế, tiếng nhạc mà anh đánh khiến chúa Jesus cũng phải trầm trồ hồi sinh. Bà Olivia sau khi nghe anh biểu diễn đã rất tán thưởng, nhiều lần công khai bày tỏ ý muốn nhận anh làm học trò. Không ngờ người này lại ngông cuồng quá thể, không những từ chối thiện ý của bà mà còn buông ra một câu hỗn láo: “Để tôi dạy bà ta còn nghe được”, Ý là anh có thể dạy lại Olivia. Chuyện đến tai Oliva khiến bà cả thẹn mà tức giận, thề rằng sẽ không bao giờ thu nạp một học trò tới từ phương Đông nữa. Kẻ ngông cuồng đó lại đến từ Trung Quốc, Lâm Nhiên vì thế nhiều lần bị bà từ chối, đóng cửa không tiếp khách. Nhưng lẽ nào anh lại dễ dàng từ bỏ vậy? Anh nhờ người mang đàn piano đến dưới nhà bà Olivia. Sau khi chơi được một khúc nhạc, rèm cửa sổ đang khép chặt của bà bỗng được kéo ra, sau đó anh được bà mời lên nhà uống cà phê. Sau buổi đó, Lâm Nhiên chính thức trở thành học trò của bà.
Sau khi được bà Olivia tiếp nhận, Lâm Nhiên mới biết đến sự nghiêm khắc của bà thực không phải hư danh. Lúc mắng người khác cũng có thể khiến họ xấu hổ mà chui xuống địa ngục. Nếu chẳng phải có nghị lực hơn người cùng sự nhẫn nhục đáng khâm phục thì Lâm Nhiên không thể có ngày hôm nay. Cũng phải nói thêm rằng ngay từ hồi nhỏ, lúc mới chơi đàn anh cũng đã chịu không ít khổ cực, ý chí cũng sắt đá, thà chết cũng không chịu khuất phục trước bản nhạc dù khó đến mức nào, cũng từ đó mà tài năng của anh được rèn giũa và bồi đắp. Học bổng toàn phần cũng như các giải thưởng quốc tế lớn trong bốn năm du học đều lọt vào tay anh. Xuất thân từ một gia đình quyền quý, mấy đồng học bổng Lâm Nhiên không thiếu, chẳng qua đó là biểu hiện cho sự cầu tiến của anh. Ngay từ nhỏ bố anh đã nhắc nhở anh và các em, cho dù ở nơi nào hay bất cứ lúc nào cũng không được phép quên mình là người Trung Quốc, càng không thể để bọn người Tây xem thường khinh miệt.
Bố anh là người có tình yêu đối với quê hương rất sâu đậm. Mười mấy năm sống trên đất Mỹ, cuối cùng ông vẫn chọn quê hương là nơi an dưỡng tuổi già. Hiện giờ, sự nghiệp của gia tộc cơ bản đều giao cho con trai thứ Lâm Hy lo liệu. Gia nghiệp quá lớn, bao gồm một chuỗi các bệnh viện trải khắp Canada, Nhật Bản, Hồng Kông… Hồi trước bố anh lấy danh nghĩa Hoa kiều về nước đầu tư xây dựng một bệnh viện lớn, hiện giờ tuổi ông cũng đã cao, làm việc cần mẫn đã qua nửa đời người nên giờ rút về phía sau cũng là tâm nguyện bao năm của ông. Nếu không phải thân làm con cả như Lâm Nhiên lại si mê đàn sáo, bố đã muốn anh là người kế thừa, gánh vác cơ nghiệp y khoa học truyền thống của gia đình. Nhưng lý tưởng của anh không ở nơi đó. Bố anh cũng hết cách, lại rất thương yêu anh nên đành chọn người thừa kế khác. Thật ra ngoài Lâm Nhiên và Lâm Hy, nhà họ lâm còn có một người con nuôi tên Sam, từ nhỏ cũng học violon, lại rất có năng khiếu, chỉ có điều Sam lại thường xuyên gây chuyện. Bố anh bất đắc dĩ đã phải tống cổ Sam về nước bốn năm trước, để anh trai Lâm Duy của mình đang làm luật sư trị cái thói bắt hảo đó của con.
Trong nhà họ Lâm, thân thế của Sam luôn là điều cấm kỵ lớn. Trừ khi bố anh nói, những người còn lại đều không được phép nhắc tới. Ngay từ nhỏ bố đã hết lòng chiều chuộng Sam, tính cách phóng túng của Sam hiện giờ phần lớn là do xưa kia ông đã quá cưng chiều. Khi bố anh muốn uốn nắn lại thì Sam đã ở tuổi trưởng thành, thành ra những lời bố anh nói với Sam khi đó đều như gió thoáng bên tai, không mảy mai tác dụng.
Bốn năm trước, Lâm Nhiên đưa Sam và Lâm Hy về nước. Sau khi máy bay đáp xuống sân bay Thượng Hải, ba anh em chuyển qua ngồi tàu hỏa về quê nhà Ly Thành, còn chưa về đến nhà, Sam đã gây chuyện đánh nhau với người ta ngay ở ga, kết quả Sam bị bắt đưa thẳng về đồn, Lâm Nhiên phải gọi điện cho bác Lâm Duy, nhờ bác đi vào bảo lãnh. Khi Lâm Duy nghe tin họ ở trong đồn, cả ngày trời ông chỉ thốt ra một câu: “Bọn nhóc thối tha này, chúng mày cũng thật biết lợi dụng bác chúng mày. Cả khi bác là luật sư thì chúng mày cũng không thể ngông cuồng thế được.”
Bác Lâm Duy của Lâm Nhiên cũng không theo ngành y, ông là một luật sư rất có tiếng ở địa phương. Ba anh em khi vừa về nước đã qua nhà bác ở nhờ bởi căn nhà lớn ở phố Tử Đằng của nhà họ Lâm hiện đang được tu sửa lại. Sau khi ở nhà bác một thời gian, Sam la lối bảo không được tự do, rồi kéo Lâm Nhiên và Lâm Hy về căn nhà cũ trên phố Thúy Hà ở. Đây là một căn nhà nhỏ khá riêng biệt, cũng thuộc quyền sở hữu của nhà họ Lâm, tuy cũ kĩ nhưng được cái sống ở đây rất tự do, theo như lời Sam nói thì: “Làm xằng, làm bậy, làm bừa cũng không sợ bị ai quản thúc”.
“Sống với bác lúc nào cũng thấy mình như là phạm nhân ấy”, nguyên văn lời Sam nói như vậy. Do Lâm Duy là luật sư nên khi nói chuyện giọng điệu của ông cũng khó tránh khỏi bệnh nghề nghiệp, lúc nào cũng như khẩu người khác, đặc biệt là đôi mắt, khi nói chuyện, ánh mắt ông vô cùng sắc bén, khiến kẻ hay làm chuyện xấu như Sam lúc nào cũng nơm nớp chột dạ. Lâm Hy vẫn hay trêu đùa Sam: “Anh, anh phải cẩn thận chút đấy, đừng để bác chém ngang người.”
Kể cũng lạ, một kẻ không sợ trời cũng chẳng sợ đất như Sam lại sợ bác Lâm Duy. Bất cứ lời nói dối nào của anh, trong vòng ba câu đã bị bác Lâm Duy lật tẩy, vì vậy Sam ghét nhất phải qua thăm bác, có lần anh nói với Lâm Nhiên: “Bác có trị em thế nào cũng được nhưng đừng có nhốt em lại. Như thế thà để em chết đi còn hơn.”
Một người sống tự do phóng khoáng, như con gió phiêu lãng khắp gầm trời như Sam sao có thể chịu đựng được cảnh giam cầm?
Thế nhưng bốn năm sau đó, khi Lâm Nhiên nhớ lại câu nói này của em trai, anh bất giác chỉ có thể than rằng mọi chuyện trên đời đều có số cả. Năm thứ hai về nước, Sam đã bị nhốt lại, không phải trong lao tù mà là ở một nơi còn đáng sợ hơn cả chốn lao tù. Cuối cùng Sam cũng phải trả giá cho những bồng bột tuổi trẻ của mình. Anh gây họa trong một lần xô xát với bạn, chính bác Lâm Duy là người bào chữa cho anh thành vô tội, và cũng chính bác đã đưa anh vào nơi đáng sợ ấy.
Cuộc sống của Lâm Nhiên cũng từ đó mà rơi xuống đáy vực. Tuy danh tiếng nghệ sĩ của anh không ngừng bay cao nhưng bản thân anh lúc nào cũng luôn cảm thấy nỗi cô đơn trống trải vây quanh mình. Mỗi lần nghĩ tới cảnh em trai phóng khoáng của mình mất đi tự do anh lại cảm thấy nhói lòng.
“Anh, giúp em hỏi bác, rốt cuộc bác nhốt em đến bao giờ?” Sam thường nói với anh những câu đó, đau khổ và tuyệt vọng. Mấy năm trời trôi qua, Sam đã luôn cầu xin anh giúp mình như vậy, nhưng rốt cuộc vẫn bị nhốt. Đã có lúc Lâm Nhiên bật khóc, thậm chí ngay trước mặt em trai: “Sam, nếu có thể, anh bằng lòng dùng nửa đời còn lại của mình để đối lấy tự do cho em..”
Bởi tấm bi kịch này bắt nguồn từ Lâm Nhiên, nhưng người bị nhốt lại là Sam. Lâm Nhiên dằn vặt bản thân ghê gớm, anh luôn tự dày vò mình và hy vọng có cơ hội chuộc tội cho Sam, cũng chính là chuộc tội cho bản thân mình. Danh dự, địa vị anh đều không cần, anh chỉ mong có cơ hội để chuộc tội! Mấy năm nay anh sống không hề vui, cũng không dám nửa lời oán hận. Anh chỉ mơ hồ nhận thấy dường như đây chính là báo ứng. Lâm Nhiên thường nói với bạn thân của mình: “Đời này của tôi có khi còn ngắn ngủi hơn cả một bản nhạc, không đủ cho tôi chuộc tội, nên Sam vẫn bị nhốt…”
Lí do trở lại Pháp lần này của Lâm Nhiên là muốn mời người bạn cũ Cảnh Mặc Trì về nước, cùng anh tham gia biểu diễn nhạc ở quê nhà. Hai người đã hẹn nhau cà phê ở bờ trái sông Siene, đây cũng là nơi họ vẫn thường gặp nhau trong quá khứ. Bốn năm trước Lâm Nhiên về nước phát triển, còn Cảnh Mặc Trì vẫn ở lại bên Pháp, sự nghiệp còn đang ở đỉnh cao, lại vừa mới kết hôn. Người thường rất khó để gặp anh ta, nhưng với Lâm Nhiên lại khác, chẳng nói lời nào đã vội lao ngay tới điểm hẹn. Vừa gặp, Cảnh Mặc Trì đã đấm Lâm Nhiên mộ cái, cùng lời trách cứ: “Thằng nhóc này, nói bao nhiêu lần đến Pari nhất định sẽ gặp mà bây giờ mới ló mặt tới! Đúng là tên bội tín!”.
Cảnh Mặc Trí là ai? Chính là kẻ ngông cuồng đã từ chối làm học trò của bà Olivia.
Lâm Nhiên quen Mặc Trì từ năm thứ hai khi học ở Pari. Lúc đó anh đã nghe tiếng tăm Cảnh Mặc Trì từ lâu nhưng mãi chưa có duyên gặp mặt, một phần cho rằng Mặc Trì là người rất khó gần. Không ngờ trong một buổi party, một đám người được cho là lịch thiệp khi nhắc tới giới quyền chức các nước, một người Pháp trong số đó đã nói một câu khó nghe, đại ý người Trung Quốc đều là mọi rợ cả, chưa tiến hóa. Ở đó cũng không ít người Trung Quốc, thế là hai bên xảy ra to tiếng. Đột nhiên một chàng trai với phong thái lịch thiệp từ đầu vốn im lặng chẳng thèm cự lại câu nào, đĩnh đạc tiến lại gần người thanh niên Pháp nọ, đổ hết ly rượu vang đang cầm trên tay lên đầu tiên vừa có phát ngôn lỗ mãng kia, mỉm cười nói: “Ở Trung Quốc chúng tôi, cái này gọi là “dĩ độc trị độc”, anh thấy thế nào?”.
Trong lúc số đông vẫn còn đang kinh ngạc, chợt có tiếng vỗ tay vang lên, người vỗ tay chính là Lâm Nhiên! Anh là người mở màn, sau đó, tiếng vỗ tay vang lên khắp chốn, thoáng chốc đã áp đảo khí thế của nhóm người ngoại quốc trong đó có tên người Pháp kia, cho dù hắn có đang giận đến độ mắt bắn ra lửa cũng không dám ho he thêm một lời nào. Còn chàng thanh niên ấy nhìn Lâm Nhiên cười, vẻ mặt thản nhiên, anh đành đặt chiếc ly đã cạn rượu của mình xuống bàn gần đó một cách nho nhã, sau đó đường hoàng cất bước. Sau buổi gặp gỡ ấy, Lâm Nhiên mới biết anh ta chính là Cảnh Măc Trì!
Lâm Nhiên dĩ nhiên vô cùng sung bái với người anh khóa trước này, nhưng Mặc Trì là người vốn rất ghét bị gọi là “sư huynh”, thường khinh khỉnh nói: “Đừng cố kéo tôi vào quan hệ với cái trường này! Vào trường này là một sự sỉ nhục lớn với cả đời tôi”. Đương nhiên riêng với Lâm Nhiên, Mặc Trì lại có một cách nhìn khác: “C