viện số hai, chỉ có thể để nó ở đấy, nếu không thì thế nào?” Phó viện trưởng Lâm thở dài.
“Thế thì làm sao mà chịu được, tuổi còn trẻ mà…”
“Đúng là không chịu được, ông Lương nói thằng quỷ ấy ở trong đó không yên phận chút nào, thường hay biến mất, lần nào ông Lương cũng phải chạy ra ngoài bắt về, sợ nó lại đi ra ngoài gây gổ. Để bên nhà họ Diệp biết được rồi thế nào cũng tốt hơn để nó ngồi tù.”
“Nói cũng phải.”
…
Người lớn nói chuyện Thư Mạn không biết, cô cũng không có hứng thú nghe. Cô đi ra ngoài ngồi xích đu dưới giàn nho ngoài vườn. Trong vườn trồng rất nhiều hoa nhài, đang kì hoa nở, cả khu vườn tỏa hương thơm dịu mát. Thư Mạn đặc biệt thích hoa nhài, thích màu trắng nhạt, mùi hương dịu mát của hoa, cô thấy mình giống như bông hoa nhài nở rộ ở góc vườn, không bị người khác chú ý, tự hưởng thụ khoảng trời riêng mình. Còn Thư Tần chính là bông hồng tươi thắm, rực rỡ dưới ánh nắng, đi đâu cũng được người khác nâng niu. Có điều Thư Mạn cảm thấy hoa nhài cũng có cái hay riêng, chí ít không cần từ sáng đến tối phải chú ý giữ gìn hình tượng, giống như Thư Tần, cơm không được ăn quá no, nói không được lớn tiếng, ngay cả cười cũng phải đoan trang nhã nhặn, với Thư Mạn, như thế thật quá mệt mỏi. Đang suy nghĩ miên man, bỗng có một bóng người nhảy vụt vào vườn hoa. Có trộm! Lúc đó, trong đầu Thư Mạn vụt ngay suy nghĩ ấy, cô nhảy ra khỏi xích đu, nhưng cô không muốn đánh rắn mà làm động cỏ, cô khom người chạy tới gốc cây long não trước cửa lớn, tìm kiếm mục tiêu. Dưới những tia sáng u ám, cô không thể nhìn thấy gì. Bỗng nhiên, một đôi tay thò ra từ sau cây, cô còn chưa kịp lên tiếng đã bị bịt chặt miệng: “Suỵt!”, người phía sau lên tiếng chặn cô lên tiếng.
Cô khống chế hơi thở, sau đó không lên tiếng thật. Người đó lúc này mới chịu nới lỏng tay, Thư Mạn lập tức quay đầu lại, đập vào mắt cô là một gương mặt rất trẻ, tầm hơn hai mươi tuổi, mặc chiếc áo T-shirt trắng, vì bóng tán cây trùm lên mặt làm khuất cả ngũ quan, cô chỉ nhìn thấy hàm răng trắng muốt đang nhe ra, dưới ánh trăng trông chẳng khác nào răng một con dã thú ăn thịt người.
“Anh là ai?” Thư Mạn không hề sợ hãi cất lời hỏi, bởi mấy năm ở nông thôn có gì đáng sợ mà cô chưa thấy? Anh dĩ nhiên cũng không sợ cô, buông cô ra, hỏi ngược lại: “Cô là ai?”
“Tôi là khách ở đây.”
“À.” Anh kéo dài giọng, đôi mắt sâu thẳm như đại dương thích thú quan sát cô,” Trẻ hoang dại của nhà nào?”
“Anh mới tên hoang dại!.”
“Tôi đúng là một tên hoang dại!”
“Sao anh lại ở đây? Anh là trộm?” Thư Mạn tròn xoe mắt, hai hàng mi chớp động giống những cơn sóng lăn tăn trên mặt hồ trong xanh. Cô ngẩng mặt lên, gương mặt trắng hồng vẫn thấp thoáng nét ngây thơ, như sẵn sang bất cứ lúc nào cũng có thể lao vào nhà gọi người lớn.
“Trộm?” Anh khẽ nheo mắt lại, khoanh tay, dựa người vào thân cây, cười hì hì,” Trộm gì nhỉ? Tôi đúng là vẫn còn chưa nghĩ ra trộm gì, hay là trộm cô?” Nói rồi anh giơ tay kéo tóc đuôi ngựa của Thư Mạn.
Thư Mạn nhảy bật ra như một con thỏ, chỉ vào anh mắng: “Đồ khốn, lưu manh!...”
Anh ta hoàn toàn không có vẻ gì tức giận, lại đi lên vài bước, bóng cây trên mặt đã mất, lộ ra một bộ dạng sáng láng, một khuôn mặt sắc cạnh! Anh mỉm cười, Thư Mạn phát hiện khi anh cười thấp thoáng lúm đồng tiền, đôi mắt sáng ngời như những vì sao. Không thể phủ nhận, anh ra có một khuôn mặt rất ưa nhìn, chỉ là nụ cười chứa đầy tà ý. Anh đưa tay ra bắt tay Thư Mạn: “Nhóc con, có biết lưu manh là thế nào không? Có cần tôi làm thử cho cô xem…”
Thư Mạn xoay người chạy, mới được vài bước đã bị va vào một người,” Á!” Cô bị ngã ngồi phịch xuống nền đất trước cổng vườn hoa. Cô hoảng sợ ngẩng đầu lên nhìn, đối diện với ánh trăng, dường như đứng trước cổng vườn hoa. Cô hoảng sợ ngẩng đầu nhìn, đối diện với ánh trăng, dường như đứng trước mặt cô lúc này lại là một người khác, vóc người cao ngất, bộ vest màu xang sậm cùng chiếc áo sơ mi trắng càng tôn lên khí chất khác người, thấy Thư Mạn té đất liền vội càng đưa tay ra đỡ cô: “Thế nào rồi, không bị ngã chứ?”
Với sức vóc của mình, thoáng cái anh đã kéo được cô dậy. Thư Mạn giống như bị rơi vào trong mây, cô nhìn cây mã não trên thảm cỏ bên cạnh, rồi lại nhìn người trước mặt, không phải trò ảo thuật chứ? Sao chớp mắt lại biến ra hai” con ma” thế này? Cô lắc lắc đầu một hồi, rồi lại hỏi: “Anh là ai?”
“Câu này là tôi hỏi mới đúng.” Hoàn toàn khác với tên hung thần ác quỷ vừa rồi, người đang đứng dưới ánh trăng trước mặt Thư Mạn lúc này vô cùng nhã nhặn, trông rất hiền hòa. Có lẽ ánh trăng đêm đó sáng tỏ hơn thường ngày, Thư Mạn cảm thấy trên khuôn mặt tuấn tú của anh phát ra thứ ánh sáng như trong giấc mộng huyền ảo, đôi mắt biết cười, vóc người không vạm vỡ như kẻ vừa rồi, nhưng chẳng chút nào ảnh hưởng tới vẻ nam tính toát ra từ trong anh. Khi anh cười, Thư Mạn bất chợt thấy tim mình hoảng hốt, mặc dù cũng không biết mình hoảng hốt vì điều gì.
“Chào em, tôi chưa từng gặp em, em tên gì?” Anh cười tươi hỏi cô.
“Em, em là Thư Mạn.” Thư Mạn sững người, cô hoàn toàn đã bị tướng mạo của anh cuốn hút, một khuôn mặt đẹp lạ thường, đặc biệt là đôi mắt đen láy như sắc trời đêm toát lên vẻ điềm đạm trầm tĩnh, nụ cười rạng rỡ như hoa, cô nghe thấy anh nói: “Tôi là Lâm Nhiên, chào mừng em đến nhà chúng tôi.”
Lâm Nhiên đến gần hơn, cúi đầu nhìn cô, trong mắt hiện ra vẻ ngờ vực: “Em là em gái của Thư Tần? Sao không giống nhau chút nào, em không giống với anh chị mình, có đúng là em ruột của họ không?”
“Em là chính em, việc gì phải giống họ?”
“Nói đúng lắm, em là chính em! Nhưng mà, không chỉ tướng mạo không giống, ngay cả cảm giác cũng không giống” Lâm Nhiên ngồi xuống chiếc ghế đá bên cây mã não, ánh mắt lay láy nhìn Thư Mạn cười. Lúc này, ánh trăng chiếu thẳng vào khuôn mặt anh, rõ đến mức cô nhìn thấy cả phía viền tóc trên trán anh có một vết sẹo mờ, nếu không chú ý sẽ không nhìn ra. Vết sẹo hằn trên gương mặt tuấn tú của anh dường như có gì đó không hợp, may rằng nó không rõ. Cô không giấu nổi tò mò, bất giác hỏi: “Trán anh từng bị thương sao?”
Trong mắt Lâm Nhiên thoáng hiện nét ngạc nhiên, anh vô thức sờ lên trán mình, ngượng ngùng giải thích: “À, lúc nhỏ không cẩn thận bị va vào đó.”
“Chỉ sợ là đánh nhau với người ta thôi.”
Anh sững người: “Sao em lại chắc chắn như vậy?”
Thư Mạn cười khanh khác đáp: “Chỉ có đánh nhau mới để lại vết sẹo như thế, lúc nhỏ em đánh với người khác cũng từng bị thương.”
“Ồ? Em cũng đánh nhau với người ta cơ à?” Lâm Nhiên lộ rõ vẻ hứng thú.
“Đánh chứ, sao lại không? Khi bị người khác bắt nạt, lẽ nào em lại để mình như khúc gỗ?”
“Vậy em có thắng không?” Anh cười, nụ cười thể hiện nhiều thâm ý.
“Có thắng, cũng có thua.” Thư Mạn trả lời thật thà.
Lúc này, trong nhà bắt đầu vang lên khúc nhạc dạo đầu rất du dương của bản” Thư gửi Elise”.” Chị gái em bắt đầu chơi đàn rồi, em không vào nghe thử à?” Lâm Nhiên dường như đã rất quen với tiếng đàn này.
Thư Mạn lắc đầu: “Ngày nào em cũng nghe chị ấy chơi, nghe đến phát chán rồi, không muốn nghe, em không thích piano một chút nào”
“Vậy em thích gì?”
“Em thích chơi nhị”
“Em biết kéo nhị?”
“Dĩ nhiên rồi, tiếc là nhà anh không có, nếu không em sẽ kéo cho anh nghe một bài.”
“Ai nói không có, anh sẽ đi lấy cho em.” Lâm Nhiên nói rồi nhanh chân bước vào nhà, bóng dáng nhẹ nhàng lướt qua khiến Thư Mạn thoáng thẫn thờ, ánh trăng vàng xuyên qua các khe hở của tán lá chiếu vào đầu và vai anh, trông anh từ phía sau khi ấy chẳng khác nào một chàng hoàng tử mang đầy cốt cách đạo tiên, tuyệt đối không có ở thế gian này.
“Nào, kéo một bài anh nghe thử xem.” Lâm Nhiên lát sau đã trở ra, trao cho Thư Mạn cây đàn nhị hồ. Lúc này, chị cô cũng vừa đánh xong nốt nhạc cuối cùng, trong nhà vang lên những lời tán tụng mà chị ấy luôn coi là tất nhiên, là bình thường. Thư Mạn không biểu lộ gì, cô luôn cảm thấy chị ấy đánh đàn như đang biểu diễn, điều chú trọng là tư thế chứ không phải là tiếng đàn, nên mỗi một bản nhạc dù có được chơi một cách hoàn hảo cũng không thể làm cô rung động.
“Bắt đầu đi, ở đây không có người nào khác đâu.” Lâm Nhiên khích lệ cô.
Thư Mạn đặt đàn lên đùi, thử qua âm thanh rồi nhắm mắt lại tập trung chơi bản” Nhị tuyền ánh nguyệt.” Mỗi lần kéo đàn, cô như thấy linh hồn mình đang bay lên, tiếng gió, tiếng lá cây như cùng diễn tấu với cô, tiếng đàn càng thêm ai oán khiến cho ánh trăng phải trốn sau những tầng mây. Cô bất chợt như được về thôn trang của bà ngoại, ngồi dưới gốc cây hòe đầu thôn kéo đàn, từ sáng sớm đến hoàng hôn, ngay cả con chim cũng ngừng cất tiếng, lặng im đứng ở đầu cây lắng nghe. Duy chỉ có lúc kéo đàn cô mới cảm nhận được thân thể mình không hòa nhập được với thế giới này, cô không thuộc về nơi đây, cô nên trở về vùng quê đầy khói bếp, cô thuộc về tự do, nơi mà đến từng cơn gió cũng thật tự do…
Tiếng đàn thưa dần đi, cuối cùng ngừng bặt.
Đến lúc mở mắt cô thót giật mình, Lâm Nhiên đang ngồi trước mắt cô, mắt ngấn lệ. Trong vườn xuất hiện thêm nhiều người, trong đó có cả Lâm Sỹ Diên, bố của Lâm Nhiên, cũng rưng rưng hai hàng nước mắt. Ông bước tới, kéo tay cô nghẹn ngào nói: “Con à, ai đã dạy con đàn, bác phiêu bạt nước ngoài nhiều năm rồi, đến nằm mơ cũng muốn nghe thấy tiếng đàn như vậy…” Phó viện trưởng Lâm đã khóc không thành tiếng, hiển nhiên tiếng đàn của Thư Mạn đã chạm vào dĩ vãng xa xôi khảm tận đáy lòng ông,” Tiếng đàn của con làm trái tim người khác phải tan vỡ… Con à, nói cho bác biết, con còn nhỏ như vậy, sao có thể kéo đàn hay đến thế? Ngoài Kỳ Kỳ ra, nghệ sĩ nổi tiếng cũng không thể có tiếng đàn xúc động như con. Con khiến bác nhớ lại rất nhiều chuyện quá khứ. Người ta thường nói thời gian là viên thuốc chữa khỏi tất cả vết thương lòng, ta đã làm thuốc cả đời, nhưng chẳng thể nào chữa được vết thương của mình, thời gian, vốn cũng chẳng có ích gì…”
Phó viện trưởng Lâm như còn chưa tâm sự hết nỗi lòng, ông dắt Thư Mạn vào trong nhà, rồi để cô kéo thêm vài khúc nhạc, cuối cùng còn muốn nhận cô làm con nuôi. Một bác bên cạnh tếu táo nói: “Nhận con gái nuôi làm cái gì, con gái sớm muộn cũng phải đi lấy chồng, chi bằng nhận làm con dâu luôn đi, dù gì ông cũng có hai người con trai cơ mà.”
Phó viện trưởng Lâm nghĩ cũng phải, ông chỉ vào hai người con của mình, hỏi Thư Mạn: “Mạn Mạn, con chọn đi, hai người này tùy con chọn, chỉ cần con chịu làm dâu nhà bác, một nửa gia sản của bác sẽ là của con!”
Thư Mạn không hề do dự chỉ vào Lâm Nhiên: “Con chọn anh này.”
Thư Mạn vừa dứt lời, tất cả mọi người trong phòng đều cười rộ lên. Lâm Nhiên cũng cười, điệu bộ của anh khi cười rất đặc biệt, đôi môi uốn thành một đường cong hoàn mỹ, anh khoang tay, nghiêng đầu, đôi mắt trong veo ngời sáng, còn có sức lay động lòng người hơn cả vẻ đẹp của ngôi sao sáng nhất bên ngoài kia. Lúc đó, chỉ duy nhất chị Thư Tần không hề cười.
Mẹ cô vội vàng xoa dịu mọi người: “Sỹ Diên đúng là biết nói đùa, Mạn Mạn còn nhỏ như vậy, còn đang đi học, nói gì đến chuyện dâu con…” Bà Lưu Yến, vợ Phó viện trưởng Lâm cũng nhanh chóng tiếp lời: “Vậy thì Tần Tần đi, vừa độ tuổi, hai nhà chúng ta mà thành thông gia thì đúng là thân càng thêm thân, mọi người nói có phải không?”