ện thường như cơm bữa, không có vấn đề gì khó khăn với cô. Điều phiền phức nhất thời niên thiếu của Thư Mạn và khiến cô cảm thấy vô vị nhất đó chính là việc phải chơi piano. Cô ghét nó thậm tệ, nhưng đó lại đúng là bước đi đầu tiên mà mẹ dùng hòng “cải tạo” cô thành một đứa trẻ thành phố đích thực.
Thư Mạn cũng có nhạc cụ của riêng mình, đó là một chiếc đàn nhị cũ. Cô biết kéo nhị ngay từ khi còn rất nhỏ, lúc vẫn ở dưới quê. Mỗi khi nhàn nhã, Thư Mạn thường lôi nó ra và kéo vài khúc nhạc. Đường Đào Lý mà nhà họ Thư đang sống là khu nhà giàu, tập trung các bậc thượng lưu, người nổi tiếng, còn tiếng đàn nhị mà Thư Mạn thi thoảng kéo lại chẳng khác gì tiếng nhạc của những người hành khất. “Nghe cô ba nhà bà kéo đàn là muốn khóc” là câu mà hàng xóm nhà cô hay nói. Mẹ cô nghe thế cảm thấy không vui, bà không cho Thư Mạn chơi đàn nhị, nói con gái kéo nhị giống như kẻ ăn xin, không có khí chất. Nhưng bố cô lại thích, ông phản bác vợ: “Nhị cũng là một loại nhạc cụ, còn là tinh hoa dân tộc, sao nói là ăn xin được?”
Có bố chống lưng, mẹ cô cũng không dám phản đối gay gắt, nhưng lại ép Thư Mạn học chơi piano cùng chị, bà nói con gái chơi piano rất có phong thái, sau này sẽ có nhân duyên tốt. Ý của câu nói này chính là con gái học đánh piano sẽ có thể tìm được một đối tượng tốt. Thư Mạn lúc đầu thà chết chứ không khuất phục, nhất quyết không chịu học đàn piano, mẹ cô liền đe dọa, nếu không học thì cũng không được kéo đàn nhị. Chiêu này quả nhiên có tác dụng. Thư Mạn đành cố ép mình cùng học với chị. Âm nhạc quả là sợi dây kết nối kì diệu, Thư Mạn rất nhanh sau đó đã biết chơi piano, nhưng cũng chỉ dùng lại ở biết chơi thôi, cô cũng ý thức dù cô có đánh đến đứt hơi ngừng thở cũng không thể vượt qua được Thư Tần được. Thư Tần bốn tuổi đã học đàn, ai có thể đuổi kịp cô?
Mẹ cũng không có ý kiến gì với việc này, bà ép Thư Mạn học piano chẳng qua cũng chỉ muốn cô có được phong thái như những đứa trẻ thành phố khác, còn học ra thế nào bà không thật sự để ý tới. Những yêu cầu của bà với Thư Tần thì khác. Thư Tần mười chín tuổi đã học ở Học viện âm nhạc, lại chuẩn bị ra nước ngoài học chuyên sâu, việc trong nhà có một nhà piano nổi tiếng là chuyện vinh quang nhất của nhà họ Thư, mẹ cô vì thế mà vui không biết mệt gì.
Thư Tần ý thức trên vai mình đang gánh vác kì vọng của bố mẹ nên học đàn rất nghiêm túc, không giống như em gái Thư Mạn của mình, phần lớn thời gian đều vừa chơi vừa học. Một bản nhạc hay qua bàn tay Thư Tần càng khiến nó có thêm sức sống, nhưng rơi vào tay Thư Mạn chẳng khác nào tiếng sấm bên tai, không tài nào nghe ra đó là bản nhạc gì. Cất công mời rất nhiều giáo viên tới, nhưng người nào cũng cúi đầu chào thua với Thư Mạn.” Không sao, dạy cơ bản là được rồi”, mẹ cô vẫn thường phải trấn an các thầy dạy nhạc như vậy.
Thế nhưng, mẹ cô cũng có điều sầu khổ. Thư Mạn đánh đàn loạn nhạc thì thôi, bài vở kém cũng đành, nhưng lại thường hay gây họa. Cuối cùng, mẹ cô cũng không thể chịu đựng được hơn, bỏ quách Thư Mạn vào học trường nữ sinh ký túc duy nhất của Ly Thành, chịu sự quản lý khép kín, để thầy cô trong trường từ từ trị cô. Đây chính là trường trung học nữ sinh Mary rất có tiếng tăm, có gần trăm năm lịch sử. Cả khuôn viên trường từ kiến trúc, môi trường hay phương pháp giáo dục đều được phương Tây hóa, mời nhiều giáo viên nước ngoài, nơi đây nổi tiếng về dạy bộ môn ngoại ngữ và nghệ thuật. Mẹ cô trước giờ đều theo mốt Tây, nơi đây vừa chuẩn thích hợp với bà, vì vậy bà không tiếc đốt một khoản tiền lớn vào đó, lại nhờ vào thanh danh của hiệu trưởng trường Đại học Sư phạm Thư Bá Tiêu, cuối cùng bà cũng nhét được Thư Mạn vào.
Kỷ luật trường nữ sinh Mary vô cùng nghiêm khắc, cách họ phạt học sinh cũng rất đặc biệt, nếu vi phạm kỉ luật, hình phạt nghiêm khắc nhất chính là không được về nhà, cuối tuần ở lại trường lao động nghĩa vụ, cấm người nhà đến thăm, nhiều lần tái phạm mà không biết hối cải thì bị đuổi học, Lần Thư Mạn bị phạt nặng nhất là án phạt năm tuần liên tiếp không được về nhà, phải quét lá ở lối đi trong trường gần hai tháng trời, khiến cô sau đó phờ phạc mà nằm gục. Mấy năm sau đó, cô cũng không tránh khỏi bị phạt liên miên, thường không về nổi nhà. Cô không bị đuổi học, phần nhiều là vì họ e ngại thanh danh của bố cô. Vì vậy trong mấy năm trung học, Thư Mạn rất hiếm khi được ở với người nhà, lần nào từ trường học về cô cũng luôn có cảm giác mình là khách, làm sao cũng không thể hòa nhập vào với nền nếp sinh hỏa của gia đình. Mọi người nói chuyện về cái gì, hình như đều không liên quan đến cô.
Không biết từ lúc nào, đề tài mà người nhà nhắc tới nhiều nhất lại là chuyện của nhà của Phó viện trưởng Lâm. Phó viện trưởng Lâm Sỹ Diên là bạn thâm giao của bố cô, từng đảm nhiệm chức vụ Viện phó Bệnh viện Nhân dân Ly Thành, cuối năm 70 của thế kỷ trước đã định ở nước ngoài, gây dựng nên cả một sản nghiệp lớn, những năm 80 ông đầu tư xây dựng hẳn một bệnh việc tư nhân lớn ở Ly Thành với thân phận Hoa kiều.
Thư Mạn lúc đó hoàn toàn không rõ giao tình của hai nhà Thư – Lâm thân thiết đến mức nào, chỉ biết nhà họ lâm có hai người con trai lớn lên ở Mỹ. Phó viện trưởng Lâm sống bên Mỹ nhưng lại đưa mấy người con của mình về nước, nghe nói là để học tiếng Trung Quốc. Lúc đầu họ đều sống trong nhà bác Lâm Duy làm luật sư, sau đó hai anh em lại chuyển về sống ở đường Thúy Hà, nhà họ Lâm còn một căn nhà cũ ở đó. Thế là, Phó viện trưởng Lâm lại nhờ cậy hai vợ chồng Thư Bá Tiêu trông nom, chiếu cố đến hai người con trai của mình, vì vậy hai nhà thường xuyên qua lại, hai người con trai của Phó viện trưởng Lâm thường làm khách ở nhà họ Thư, anh chị của Thư Mạn cũng hay đến nhà họ chơi. Chỉ có Thư Mạn học ở trường thường trú, lại hay bị phạt không được về nhà nên chưa từng gặp.
Chị của Thư Mạn thường hồ hởi nhắc tới họ, đặc biệt thích nói tới người anh, tên Trung Quốc là Lâm Nhiên. Cố nhân vẫn nói, người con gái nếu đem lòng yêu hay nhung nhớ một người thì sẽ ngày càng xinh tươi, chị Thư Tần lúc ấy rất đẹp, dĩ nhiên chị đã vốn đẹp, nhưng lúc bàn luận về Lâm Nhiên vẻ đẹp ấy càng nổi bật, mặt đầy xuân sắc và rạng rỡ hơn bao giờ hết. Những lúc ấy, Thư Mạn cảm thấy bản thân mình trước chị chẳng khác nào vịt con xấu xí đứng cạnh thiên nga.
Thế nhưng, Thư Mạn mãi vẫn chưa có duyên gặp mặt” hoàng tử trong mộng” của chị. Vì không lâu sau, cô được trường khuyên thôi học, tám môn thi cuối kỳ thì bảy môn không đạt, hiệu trưởng trường nữ sinh Mary phải khéo léo nói với người đồng cấp Thư Bá Tiêu: “Cô nhà ngoài chuyên bài vở ra, trong lĩnh vực âm nhạc khẳng định là một thiên tài, chúng tôi hiện nay không có đội ngũ giáo viên như vậy để dạy cháu, tốt hơn nên chuyển cháu đến trường khác để chuyên sâu, tránh làm lỡ mất một tài năng…”
Sắc mặc bố Thư Mạn lúc đó tối sầm lại, cô bị phạt quỳ bàn gột áo suốt một ngày. Mẹ cô không nuốt trôi cơn giận, trong cơn lôi đình đã đưa cô tới trường trung học số hai ở Đồng Thành xa xôi để học, ngoài hai kì nghỉ đông và nghỉ hè ra, ngày thường không được về nhà. Từ lớp tám đến khi tốt nghiệp trung học phổ thông, cô bị người nhà ném ở Đồng Thành, ban đầu còn thấy bản thân giống như bị bỏ rơi, nhưng thoáng cái cô đã vui vẻ quên mọi ấm ức. Trường trung học số hai Đồng Thành so với trường nữ sinh Mary như nhà tù kia thật chẳng khác nào một thiên đường, Thư Mạn chơi ở nơi này bốn năm, cho tới tận lúc trượt đại học mới về nhà.
Người nhà không hề cảm thấy ngạc nhiên với việc Thư Mạn thi trượt, đó là chuyện bình thường, cô thi đỗ thì mới là bất thường, vậy nên bố mẹ cũng không quá gây khó dễ. Họ suy đi nghĩ lại, quyết định để Thư Mạn học lại, để tránh thi trượt lần nữa, họ để cô chọn thi vào trường nghệ thuật, vì kết quả các môn văn hóa của trường nghệ thuật yêu cầu không cao. Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, đường đường là con gái của Hiệu trưởng Đại học Sư phạm Ly Thành lại không thi đỗ đại học, riêng điều đó thôi đã chẳng đủ để thiên ha cười nhạo hay sao? Kết quả môn chuyên ngành của Thư Mạn chắc chắn không có vấn đề, cô biết chơi mấy loại nhạc cụ, lại còn giỏi đàn nhị, nếu có thể thi đỗ vào trường nghệ thuật, ít nhiều cũng có thể giúp nhà họ Thư lấy lại chút sĩ diện.
Tuy nhiên, xét tính tự giác của cô quá kém, mẹ cô cũng không dám để cô về Đồng Thành học lại mà sắp xếp cô vào trường trung học số một ở Ly Thành, chuẩn bị chiến đấu cho kì thi đại học năm sau. Trường trung học số một là một trường trọng điểm của Ly Thành, áp lực học hành rất lớn, trong thời gian ấy, Thư Mạn sáng đi học, tối về nhà còn bị ép học thêm, gia sư mẹ cô mời tới hết người này lại đến người khác, Thư Mạn tưởng như mình sắp phát điên. Cô rất ngưỡng mộ chị Thư Tần, lúc nào cũng được mẹ đưa đi chơi, tham gia các buổi tiệc tùng xã giao, cứ như mẹ sợ người khác không biết nhà họ Thư có cô con gái tài mạo song toàn vậy. Mẹ rất ít khi dẫn Thư Mạn đi ra ngoài, vì chỉ cần cô ra khỏi cửa là y rằng mọi thứ náo loạn hết cả lên, khiến bà nhiều phen mất mặt. Nhưng Thư Tần lại quý cô, đi đâu cũng đưa cô đi. Sau này, có lúc Thư Mạn đã nghĩ, Thư Tần yêu quý cô như vậy có lẽ nào muốn để có người làm nền, giống như hoa tươi lúc nào cũng cần lá xanh tô điểm, cô vừa hay chính là lá xanh của chị. Thư Tần từ nhỏ đã được cưng chiều, đã quen với việc tất cả mọi người đều làm nền cho cô, cũng giống như Thư Mạn đã quen làm nền cho người khác.
Có điều, chuyện trên đời ai có thể đoán biết.
Buổi tối trước ngày Thư Tần ra nước ngoài, Thư Bá Tiêu dẫn cả nhà đến nhà Phó viện trưởng Lâm chơi, vì Phó viện trưởng Lâm đã về nước định cư, muốn tổ chức một buổi tiệc gặp mặt bạn bè người thân. Ngoài Thư Mạn ra, mọi người trong nhà đều ăn mặc chải chuốt để đi dự tiệc. Thư Tần mặc bộ lễ phục hở vai màu hồng lam do đích thân mẹ tận tâm chuẩn bị, trang điểm nhẹ nhàng, trông cô thật đẹp biết mấy. Em gái Thư Duệ lúc đó còn nhỏ không cầu kì, chỉ mặc một chiếc váy học sinh đáng yêu. Thư Mạn vừa qua tuổi mười sáu, cô chỉ mặc chiêc áo cổ tròn may bằng lụa trắng, váy xếp li màu đen, đầu buộc tóc đôi ngựa, để mặt mộc, khác hoàn toàn so với sự kiều diễm của chị, Thư Mạn thuần khiết đúng như bản sắc của cô. Nhưng Thư Mạn lại là người tò mò với tất cả mọi thứ, vừa tới ngôi nhà bề thế của nhà họ Lâm, cô đã chạy hết một lượt tầng trên tầng dưới, bên trong bên ngoài, bố mẹ và các anh chị cô đang bận nói chuyện với người nhà họ Lâm nên dễ dàng bỏ quên cô. Nhưng Thư Mạn vẫn nghe thấy bà Lâm nói với mẹ cô: “Đứa trẻ này đã lớn như vậy rồi, đúng thật không ngờ.”
Mẹ nói: “Đúng vậy, may là nhờ Sỹ Diên, nếu không cháu nó sao có thể sống được?”
“Chuyện quá khứ đừng nhắc nữa.” Nét mặt phó viện trưởng Lâm buồn bã, dường như không muốn nhắc tới chuyện xưa,” Có người sống được, thì có người chết đi, có điều gì đáng mừng!”
Ngôi nhà lập tức chìm trong im lặng.
Cuối cùng bố cô là người chủ động chuyển đề tài: “Lâm Nhiên đâu, sao không thấy cháu?”
“À, tối nay có buổi phỏng vấn, có lẽ cháu nó sẽ về muộn một chút.” Bà Lâm mỉm cười đáp, nhìn bà trông thật đẹp, Thư Mạn cảm thấy bà còn đẹp hơn mẹ mình, chẳng trách mọi người vẫn thường nhắc tới một Lâm phu nhân hồi trẻ là một diễn viên múa nổi tiếng khắp Giang Nam.