quá lâu nên đã sớm ngừng thở. Các bác sĩ đã dùng đủ mọi cách, kể cả kích nhịp tim thế nào đứa trẻ cũng không khóc lấy một tiếng, nó cũng ngoan cường giống mẹ…
Đã chứng kiến quá nhiều cảnh sống chết trong bệnh viện là thế nhưng Bạch Ngọc Trân vẫn không thể gồng mình chịu đựng cảnh tượng thương tâm ấy. Đó là đứa bé bà vừa tự tay đỡ đón. Chỉ một giờ trước hơn nửa người của nó đã ra ngoài, chỉ còn lại phần đầu trong cơ thể mẹ, đôi bàn tay, bàn chân nhỏ bé của nó vẫn còn ấm nóng, làn da nó rất mềm mại. Đúng thật rằng, bà chưa từng chạm vào làn da nào mềm mại đến vậy. Thế nhưng vì người mẹ bỗng nhiên bị ngừng truyền máu, cơ thể không đủ dưỡng khí, đứa trẻ còn chưa kịp mở mắt nhìn thế giới thì tim đã ngừng đập, tay chân ấm nóng vừa mới đây thôi chớp mắt đã lạnh băng, làn da cũng vì thế không còn mềm mại, chạm vào chỉ còn cảm giác như chạm vào một bức tượng sáp.
Bạch Ngọc Trân bế đứa bé lên, cả người phát run. Bầu không khí trong phòng đột nhiên yên ắng đến ngạt thở. Tiếp đó, những tiếng thút thít bắt đầu bật lên.
Các bác sĩ và y tá nữ là những người đầu tiên rơi lệ, cánh đàn ông ai nấy mắt cũng đỏ hoe.
Bạch Ngọc Trân bế đứa bé đến gần Lâm Sỹ Diên, giơ cao lên trước mặt ông, nhấn mạnh từng lời: “Phó viện trưởng, ông nhìn thử đứa bé này đi, hãy nhìn đi, nó đáng yêu nhường nào…”
“Bạch Ngọc Trân!” Chủ nhiệm Lương thấy thế giận dữ quát lớn.
“Tôi dám đảm bảo, cả đời này rồi ông sẽ phải hối hận! Cả đời này ông sẽ không quên được chuyện ngày hôm nay!” Bạch Ngọc Trân khóc không thành tiếng, nhìn vị Phó viện trưởng mà thường ngày bà vô cùng kính trọng. Trong lòng bà khi ấy không có sự oán hận, chỉ là nỗi buồn thương, “Tôi cũng phải buồn thay cho ông, ông không nên như vậy, Phó viện trưởng!”
“Bạch Ngọc Trân, cô có thôi đi không!” Chủ nhiệm Lương xông lên trước, kéo bà đi.
“Tôi xin từ chức, từ ngày mai, không, ngay ngày hôm nay, tôi từ chức! Tôi thật không xứng là một bác sĩ!” Bạch Ngọc Trân khẳng khái đầy quyết đoán, buồn bã xoay lưng, bà cẩn thận lau sạch sẽ khắp người đứa trẻ xấu số, sau đó nhẹ nhàng bế tới bên sản phụ giường số mười.
“Xin lỗi, tôi không thể cứu hai người, nếu cô có hận thì hãy hận tôi đây. Kiếp sau đầu thai hãy nhớ nhất định phải đầu thai vào nhà có tiền, người nghèo mạng hèn, không thể oán trách ai được…” Bà nói với người phụ nữ ấy.
Dứt lời, bà loạng choạng cất bước rời khỏi phòng. Ra đến cửa phòng bà còn quay đầu lại, nhìn Lâm Sỹ Diên nói: “Rồi ông sẽ hối hận.”
Lúc đó, Lâm Sỹ Diên thấy như đang có ngàn vạn mũi kim xuyên thấu tim mình.
Đúng vậy, ông sẽ hối hận, ông đã hối hận. Tuy rằng cứu Hương Lan cũng là tận hết thiên chức của một bác sĩ, nhưng mạng sống của Hương Lan và đứa con cô lại được đánh đổi bởi mạng sống của mẹ con sản phụ kia. Đích thân ông đã ra quyết định, rút túi máu từ giường số mười sang giường số ba tám, lấy cơ hội sống của mẹ con sản phụ nghèo không quen biết đem đến cho Hương Lan, hành động ích kỉ ấy đến nay vẫn khiến Lâm Sỹ Diên không ngày nào có thể tha thứ cho mình, nó đã trở thành nỗi ám ảnh suốt cuôc đời ông không gì xóa nổi.
“Phó viện trưởng, xin đừng tự trách mình. Dù sao cũng chỉ có thể cứu được một người…” Chủ nhiệm Lương lên tiếng.
“Đúng vậy, không còn cách nào khác...”
“Chẳng ai muốn như vậy cả...”
“…”
Lâm Sỹ Diên mệt mỏi xua tay ra hiệu mọi người yên lặng, ánh mắt đờ đẫn nhìn quanh một lượt, cuối cùng dừng lại phía sản phụ giường số mười vừa được trùm vải trắng lên, giọng thều thào khản đặc: “Miễn tất cả chi phí của họ, bồi thường an ủi gấp ba, xử lý như chuyện ngoài ý muốn khi chữa trị.”
Không ai có ý kiến gì. Đúng lúc ấy…
“Mẹ nó ơi!” Đỗ Dũng ở ngoài phòng sinh hiển nhiên đã nghe được tin dữ, loạng choạng lao vào phòng…
***
Một tháng sau, Đỗ Dũng chết trong một tai nạn giao thông do lái xe không tập trung.
Đứa con trai mới sáu tuổi tên Kỳ Kỳ của anh trong một đêm biến thành trẻ mồ côi.
Đỗ Dũng được khiêng tới bệnh viện vẫn còn chưa tắt thở, những bác sĩ trực tiếp cấp cứu ngay lập tức kinh hãi vì nhận ra anh. Trong viện này không ai không biết Đỗ Dũng, sau khi vợ anh đẻ khó rồi qua đời, anh đã túm lấy bác sĩ mà đánh, còn tuyên bố sẽ kiện, đồng thời còn để thi thể vợ ở ngay cổng bệnh viện ba ngày liền khiến chuyện càng lúc càng loạn, nếu không phải ngành có liên quan phía trên can thiệp, có lẽ chuyện này không thể thu xếp được.
Khi thi thể của Đỗ Dũng được chuyển tới nhà xác, đứa con còn chưa hiểu chuyện của anh đang ở bên vườn hoa bệnh viện chơi với những đứa trẻ khác. Chuyện người lớn, với độ tuổi của nó dĩ nhiên không thể hiểu. Có điều, đứa trẻ đang chơi đùa cùng nó lại chính là con trai lớn của Phó viện trưởng Lâm, tên Lâm Nhiên. Hai đứa trẻ thích thú chơi bắn bi trên thảm cỏ vườn hoa.
“Cậu tên gì?” Lâm Nhiên hỏi nó.
“Tớ tên Kỳ Kỳ.”
“Kỳ Kỳ!” Lâm Nhiên đưa hết số bi trong tay mình cho nó, phủi đất dính trên quần, nói: “Tớ phải về rồi, cậu không về nhà ăn cơm sao?”
Đỗ Trường Phong, lúc đó còn gọi là Kỳ Kỳ đáng thương lắc đầu: “Tớ không có chỗ ăn cơm, bố tớ chết rồi!”
Lâm Nhiên kinh ngạc: “Bố cậu chết rồi?”
Kỳ Kỳ gật đầu.
“Cậu không buồn sao?” Ý của Lâm Nhiên là, bố đã chết, Kỳ Kỳ sao vẫn còn tâm trí chơi với cậu.
Kỳ Kỳ vẻ mặt như không hề có chuyện gì, lắc đầu đáp: “Không buồn.”
“Sao lại thế?”
“Bố tớ không phải chết thật. Vì khi mẹ tớ chết, bố tớ nói mẹ đi xa thôi, tức là đi đến một nơi rất xa, nhất định sẽ còn trở về.”
“Mẹ cậu cũng đi xa rồi sao?”
“Ừ.” Cậu bé ngây ngô trả lời. “Bố tớ lái xe khách, thường phải đi xa, lần nào đi xa cũng phải đến lâu sau tớ mới gặp được. Lần này đi, không biết lại phải đợi đến khi nào.”
Lâm Nhiên lớn hơn nó ba tuổi, dĩ nhiên hiểu chuyện hơn, cậu nhìn nó đầy thương xót: “Bố cậu mà không về nữa thì làm thế nào? Cậu sẽ ăn cơm ở đâu?” Bị hỏi bất ngờ, Kỳ Kỳ ngớ người vội sờ vào bụng mình. Đúng vậy, cả ngày chưa ăn gì, Kỳ Kỳ buồn thiu nói: “Tớ đói rồi, nhưng không có chỗ nào ăn cơm.”
Lâm Nhiên chẳng nghĩ ngợi gì, kéo tay nó: “Vậy thì đến nhà tớ ăn. Hôm nay đúng ngày nhà tớ có khách, nhiều đồ ăn ngon lắm, ăn no rồi chúng mình lại chơi tiếp.”
Nhà Lâm Nhiên ở trong một biệt thự gần bệnh viện. Hai chú nhóc nhảy tường vào, rồi nhẹ nhàng luồn vào nhà bếp từ phía sau. Sau khi mó được đồ ăn, Lâm Nhiên lén đưa Kỳ Kỳ lên phòng mình ở tầng trên.
“Cậu ấy lại có phòng riêng!” Điều ấy khiến một chú nhóc từ khi sinh ra đã ở trong khu ổ chuột tồi tàn như Kỳ Kỳ giật mình sửng sốt.
Vừa vào đến phòng Lâm Nhiên, Kỳ Kỳ đã ngấu nghiến ăn, chừng như cả đời này cậu chưa từng được ăn thứ gì ngon miệng như vậy. Vừa ăn xong, em trai của Lâm Nhiên tên Lâm Hy bước vào, thấy người bạn mới của anh cũng rất hí hửng, muốn kéo cả hai sang phòng mình để thăm em gái. Thì ra hôm đó là đầy tháng con gái của Thư Bá Tiêu, hai vợ chồng bế con đến nhà bạn Lâm Sỹ Diên chơi. Lúc ấy, người lớn ở dưới nhà nói chuyện, để bảo mẫu bế đứa bé đang ngủ lên phòng Lâm Hy cho yên tĩnh.
“Các anh xem, em gái có xinh không?” Lâm Hy chỉ vào bé gái đang say giấc hỏi. Lâm Nhiên đến gần giường, chăm chú ngắm nhìn. “Đúng là xinh quá, lông mi dài thật đấy.” Nói rồi cậu thúc nhẹ vào sườn Kỳ Kỳ, “Kỳ Kỳ, cậu nói có đáng yêu không?”
Kỳ Kỳ đang mải nhai đầy một miệng bánh vừng, hoàn toàn không để ý. Lâm Nhiên thấylạ liền hỏi, “Cậu không thích em gái sao? Sao lại đanh mặt thế?” Kỳ Kỳ cố nuốt cho trôi rồi mới đáp: “Tớ cũng không biết, chỉ thấy không thích thôi.” Kỳ thực quả như vậy, nó đang nói thật, hiện giờ trong đầu chỉ toàn là đồ ăn ngon, đâu còn tâm trí mà để ý xem bé gái ấy có dễ thương hay không.
Lâm Sỹ Diên thấy trên tầng ồn ào liền ra hiệu cho mọi người cứ tiếp tục trò chuyện còn ông và Thư Bá Tiêu lên phòng Lâm Hy. Biết con trai Lâm Nhiên đưa bạn mới về nhà chơi ông không hề phật lòng. Đợi bố ngồi xuống giường xong, Lâm Nhiên cũng tự nhiên ngồi vào đùi bố, rồi bá cổ ông năn nỉ: “Bố ơi, chúng ta giữ bạn ấy lại nhé, bố bạn ấy vừa chết rồi, không có chỗ nào ăn, để cậu ấy ở nhà mình ăn cơm, bố nhé?”
Lâm Sỹ Diên sững người: “Bố bạn ấy chết rồi?”
“Vâng, chết hôm nay ạ.”
“Bố cháu tên là gì?” Lâm Sỹ Diên nhìn Kỳ Kỳ.
“Bố cháu tên Đỗ Dũng.” Kỳ Kỳ nghiêng đầu, dường như lòng kiêu hãnh dâng lên, nó còn đưa lời giải thích thêm: “Bố cháu không phải chết thật đâu, bố chỉ đi xa thôi,giống mẹ cháu ấy. Rồi bố mẹ cháu sẽ về, chỉ là… chỉ là tạm thời cháu không có chỗ ăn cơm thôi.”
Nghe tới đó, cả Lâm Sỹ Diên và Thư Bá Tiêu đều sửng sốt quay lại nhìn nhau.
“Đúng là ý trời!” Lâm Sỹ Diên ngẩng mặt, phút chốc bỗng nghẹn ngào không nói thêm được lời nào. Thư Bá Tiêu ở bên cạnh khẽ kéo Kỳ Kỳ lại phía mình: “Con à, đến nhà chúng ta ăn cơm nhé, nhà bác có nhiều đồ ăn ngon lắm.”
“Để cậu bé ở đây đi!” Lâm Sỹ Diên hạ giọng, quả quyết nói. “Là tôi nợ nhà cậu bé, nên để tôi trả, nhất định tôi phải hoàn trả!” Nói rồi ông kéo Kỳ Kỳ từ trong tay Thư Bá Tiêu lại phía mình. “Kỳ Kỳ, từ giờ về sau, đây chính là nhà con. Lâm Nhiên là anh trai con, Lâm Hy là em trai con, các con hãy yêu thương nhau, thân thiết như anh em ruột thịt, được không?”
Kỳ Kỳ còn chưa kịp gật đầu, Lâm Nhiên và Lâm Hy đã hớn hở nhảy cẫng lên: “A, chúng ta là người một nhà rồi! Kỳ Kỳ, chúng ta là người một nhà rồi…”
****************************
CHƯƠNG 1 - Gặp Gỡ
Pari mùa thu năm 1993.
Nhâm nhi cà phê ngoài trời bên bờ sông Seine là điều luôn khiến Lâm Nhiên thích thú. Những cây phong cổ thụ to lớn bên bờ sông như che kín cả mặt trời, dưới bóng râm mát đó một hàng ghế được xếp chạy dọc men theo dòng sông xanh biếc trông thật trữ tình. Những tấm khăn trải bàn họa tiết trắng sọc xanh thi thoảng bị gió thổi tốc lên, chẳng khác nào những ngọn cờ đang đón gió. Gió làm cho những chiếc lá phong thi thoảng lại rơi la đà khắp tầm mắt, có lúc không để ý, chắc hẳn sẽ có vài chiếc lá phong đỏ rực lẫn vào tận trong tách cà phê của thực khách ngồi đây. Sự lãng mạn đầy màu sắc và chất thơ quyến rũ của Pari dường như ngấm vào cả từng chiếc lá phong này, ngay cả mùi hương đậm đà của cà phê cũng phảng phất hương vị mùa thu thơ mộng ấy. Dường như, thành phố nào có một dòng sông chảy qua đều rất nên thơ, bởi nó mang đến cho thành phố biết bao ý tưởng lãng mạn. Không có sông Seine, có lẽ Pari sẽ ngừng trệ lại, thậm chí mất đi sức sống, không thể trở thành một thành phố của thi ca, của nghệ thuật và lãng mạn như thế này…
Đối với Lâm Nhiên mà nói, điều hấp dẫn đối với anh ở Pari chính là nét trữ tình của sông Seine, con sông trải dài xa tít như một dải lụa xanh phát ra từng tia sáng lấp lánh. Trong mắt anh, dòng sông như không đành lòng rời khỏi thành phố xinh đẹp này, nên cứ mãi vòng quanh trong lòng Pari, tạo thành hình chữ “Z” quyến luyến chảy về tây, dường như lưu luyến, quấn quýt không nỡ rời, cuối cùng mới phải dứt lòng rời khỏi Pari, chảy ra Đại Tây Dương. Còn những tòa kiến trúc hùng vĩ ở hai bên bờ sông chẳng khác nào những hạt ngọc sáng lòa được khéo léo xâu chuỗi lại với nhau, chúng đều là báu vật hiếm có trên đời, là những tác phẩm có khả năng làm chấn động thế giới. Nhâm nhi cà phê ở nơi đ