Thư Mạn mơ một giấc mơ rất dài, rất dài, mơ thấy mình biến thành một con thiên nga, vẫy đôi cánh trắng muốt, bay lượn lòng vòng trên bầu trời Nhị Viện. Cô khóc, cũng không rõ là tại sao mình lại khóc, chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ cô nhìn thấy trước mắt kia dường như sắp rời xa cô mất rồi, cô rất đau buồn, cô không nỡ... Lúc tỉnh dậy nước mắt vẫn còn đang chảy, mờ mờ trước mắt hiện ra một khuôn mặt: “Em tỉnh rồi à, Tiểu Mạn...”
Nhưng Thư Mạn rất yếu, vẫn luôn đeo mặt nạ dưỡng khí, hô hấp khó khăn. Lúc thì tỉnh táo, lúc lại hôn mê. Hôm đó khi cô tỉnh dậy, cô không phân biệt được là ban ngày hay ban đêm, cửa rèm kéo kín, tận tai cô nghe thấy Diệp Quán Ngữ nói chuyện với bác sĩ ngoài phòng tiếp khách, bác sĩ nói: “Cô ấy không sống được quá ba năm nữa.”
“... Chẳng phải cô ấy đã làm phẫu thuật rồi đó sao?”
“Phẫu thuật có thể kéo dài cuộc sống của cô ấy thêm ba năm nữa đã là kỳ tích rồi.”
“Tôi nhất định phải để cô ấy sống!”
“Chẳng có cách nào cả! Có bệnh nhân tim mạch sau khi cấy ghép vẫn còn có cơ hội sinh tồn, sức khỏe cô ấy đã không còn đủ điều kiện này rồi, nhất là bây giờ cô ấy lại đang mang thai, tình hình lại càng nghiêm trọng hơn.”
“Anh nói sao, cô ấy mang thai?”
“Chuyện này... anh vẫn chưa biết sao? Cô ấy đã mang thai hơn ba tháng, chuyện này vô cùng nguy hiểm! Tình trạng của cô ấy bây giờ làm sao có thể mang thai được, quả đúng là tự sát, bắt buộc phải làm phẫu thuật ngay.”
“Nếu không phẫu thuật thì sao?”
“Sẽ chết.”
…
Hai ngày sau, Thư Mạn mất tích. Vì Diệp Quán Ngữ đã thông báo với người nhà của cô, phải sắp xếp phẫu thuật cho cô. Cô không chịu, có thế nào cũng không chịu, cô khóc lóc nói với Diệp Quán Ngữ: “Dù có thế nào thì tôi cũng chỉ sống được thêm ba năm nữa, sao tôi có thể giết đứa con trong bụng chỉ vì muốn sống thêm ba năm nữa chứ? Tôi không làm được! Bất cứ một người mẹ nào cũng không làm được! Đỗ Trường Phong đã thành ra thế này rồi, anh trai tôi cũng đã trở thành một người tàn tật, thật quá thê thảm, từ khi Thư Tần và Lâm Nhiên qua đời, mọi người trong hai gia đình chúng tôi đều chìm trong bi kịch, không tài nào thoát ra được. Bây giờ đã có thêm một sinh mạng mới, làm sao tôi có thể nỡ lòng giết chết đứa bé...”
Khi đó, bố mẹ và em gái Thư Mạn vừa mới đi khỏi, khuyên nhủ suốt cả buổi chiều đều không có tác dụng gì. Từ đầu chí cuối Diệp Quán Ngữ không nói một lời, anh biết, anh không có quyền quyết định.
“Thư Mạn, tôi chưa bao giờ dám nghĩ nếu em không còn nữa thì sẽ thế nào...” Diệp Quán Ngữ ngồi chếch bên cạnh giường, cúi đầu, lắc đầu nghẹn ngào, “Tôi không thể tưởng tượng, tôi không thể tưởng tượng nổi. Thư Mạn, em không thể ra đi, cho dù em không thuộc về tôi, chỉ cần em còn sống... Có thể nhìn thấy em từ xa, cũng còn tốt hơn là phải mất đi em...”
Diệp Quán Ngữ lúc này đã không còn vẻ quyết đoán và lạnh lùng trên thương trường nữa, sau những đả kích liên tiếp như thế, cho dù có là người kiên cường đến mấy cũng sẽ bị hiện thực tàn khốc khiến cho tiều tụy cả về thể xác lẫn tinh thần. Một người tự tin như anh, đã không biết bao nhiêu lần lâm vào bước đường cùng rồi lại đứng dậy xoay chuyển tình thế, nhưng giờ đây, anh có bản lĩnh bằng trời cũng không thể nào chống đối lại được với số phận. Đã từng tưởng rằng bản thân bày mưu lập kế là không có gì không làm được, nhưng giờ mới hiểu rằng tất cả chỉ là trò đùa của số phận, số phận đã bày sẵn ra ván bài đó, mê hoặc dụ dỗ anh đặt cược vào đó toàn bộ những thứ mà mình có, kết quả, chưa đến phút cuối mà anh đã thua sạch sành sanh.
Đây là cuộc đấu mà không ai có đường sống trở về.
Đổi thủ là người thân cùng dòng máu với anh, người đó đang cầm thanh kiếm chỉ thẳng vào mặt anh, chuẩn bị cắt cổ anh bất cứ lúc nào. Không phải là anh không giết được, mà là anh không thể nào ra tay, bởi anh ta là người thân của anh, là anh em với anh, trong người họ đang chảy cùng một dòng máu, cốt nhục tương tàn cuối cùng ai sẽ là người chiến thắng?
Buổi sáng, Lữ tổng quản gọi điện báo cho anh biết, Lưu Yến đã ngừng thở, ông hỏi anh có đến tham dự tang lễ không. Anh cúp máy đánh rầm một tiếng, gục đầu vào tường mãi hồi lâu mới đứng vững được, khi đó, đứng trên hành lang bệnh viện, anh rất sợ rằng mình sẽ đổ sụp. Lại mất đi một người thân. Bất kể anh và bà có quen biết nhau hay không, nhưng dù sao người phụ nữ đó cũng là người thân của anh, mặc dù anh không hề cảm thấy cảm kích việc bà đã đưa anh đến với cuộc đời này. Nhưng bây giờ...
Đứa em trai không bằng cả loài cầm thú ấy lại trở thành người thân duy nhất của anh trên đời này. Số phận đã sắp đặt sẵn bàn cờ này, có tiến có lui thế nào cũng chỉ là một thế cờ chết mà thôi.
Thư Mạn đã biết được mối quan hệ huyết thống giữa anh và Lâm Hy, cô thở dài: “Anh thật đáng thương khi có một người em trai như vậy...” Cô nói rồi định ngồi dậy, Diệp Quán Ngữ vội vàng lấy chiếc gối đệm lưng kê cao lên cho cô. Sau mấy ngày duy trì điều trị liên tục, hôm nay bệnh tình của Thư Mạn đã có chuyển biến tốt, đã có thể bỏ mặt nạ dưỡng khí ra, có thể tự thở được rồi.
Diệp Quán Ngữ nắm đôi vai gầy yếu của cô, bản thân dù trăm ngàn vết thương trên người nhưng vẫn cố gắng tiếp thêm cho cô đũng khí tiếp tục sống: “Tiểu Mạn, bất kể thế nào em cùng phải tiếp tục sống, em không được từ bỏ, hãy nghĩ đến bố mẹ, và cả anh trai em nữa, nếu em ra đi, em định để họ sống tiếp thế nào đây? Có thể em có lập trường của em, nhưng so sánh với sinh mạng trong bụng em mà chúng ta chưa hề gặp mặt này, chúng tôi lại càng hi vọng em, người đang sống sờ sờ trước mặt đây... có thể tiếp tục sống!”
Thư Mạn nghe vậy liền bật khóc: “Không, anh không phải là mẹ, anh không hiểu tấm lòng của người làm mẹ. Năm xưa khi em mất đi đứa con của Lâm Nhiên, đến giờ em vẫn còn đau lòng, em vẫn thường nghĩ, nếu như đứa bé đó được sinh ra thì cuộc sống của Lâm Nhiên vẫn còn được tiếp diễn, hết thế hệ này đến thế hệ khác. Nhưng giờ lại bắt em phải mất đi đứa con của mình nữa, em không làm được! Cuộc sống của em là có hạn, nhưng đứa con của em có thể sống tiếp cuộc sống giúp mẹ nó, những người xung quanh yêu thương em, bao gồm cả anh nữa, mỗi khi nhìn thấy đứa con của em... cũng sẽ giống như là đang nhìn thấy em vậy...”
“Không!!!” Diệp Quán Ngữ hét lên, ôm chặt cô vào lòng, anh đã mất đi tất cả rồi, làm sao anh có thể lại mất cô được chứ? “Thư Mạn, em không phải là tôi, em cũng không hiểu được lòng tôi, tôi yêu em, không hề thua kém gì so với người thân của em một chút nào, kể cả Đỗ Trường Phong. Mười bốn năm rồi, tôi đã trông ngóng em suốt mười bốn năm rồi, em có hiểu được tình cảm này của tôi không? Không, em không hiểu được!” Anh chỉ thấy như có một con dao sắc nhọn đang đâm chém ngang dọc loạn xạ trong tim mình, anh không nhìn thấy gì nữa, không nghe thấy gì nữa, trong lồng ngực phát ra tiếng gào thét nặng nề.
“Tôi sẽ không để em ra đi đâu, Tiểu Mạn! Cho dù là cứ để tôi tiếp tục trông ngóng em thêm mười năm, hai mươi năm nữa, thậm chí là cả đời, cũng còn tốt hơn là em biến mất khỏi tầm mắt, Tiểu Mạn. Bao năm qua, dù em không biết đến sự tồn tại của tôi, nhưng cho dù là vậy, bởi vì có sự tồn tại của em, nên tôi mới cảm thấy thế giới này dù xấu đẹp thế nào cũng còn chút vương vấn, nếu không thì tôi còn hi vọng gì nữa chứ! Trên đời này tôi chỉ còn lại mỗi em thôi, Mạn Mạn!”
Anh ôm cô, anh không thừa nhận rằng mình đang khóc, nhưng rõ ràng nước mắt đang thấm ướt áo cô. Thư Mạn từ từ đưa cánh tay lên, cho người đàn ông đáng thương đang lâm vào bước đường cùng này một chút hơi ấm cuối cùng, cô không có gì có thể cho anh được, chỉ có thể là một cái ôm mà thôi. Khắp người anh run lên bần bật, cứ như cô sẽ tan biến như mây khói bất cứ lúc nào. Đã lớn ngần này tuổi rồi, trải qua biết bao khổ nạn trong đời, nhưng anh cũng chưa bao giờ sợ hãi đến như thế này, chưa bao giờ tuyệt vọng đến như thế này. Anh đã thế này rồi, chỉ có thể thế này nữa thôi, tại sao anh vẫn không thể nào giữ cô lại được?
“Nhất định tôi sẽ để em tiếp tục sống, cho dù có phải đổi bằng cả mạng sống của tôi!” Anh nói với cô như vậy.
Ngày hôm sau, tình hình Thư Mạn tốt lên rất nhiều, có thể xuống giường đi lại được. Tất cả mọi người trong nhà đều đến thăm cô. Mẹ nấu món cháo mà cô thích ăn nhất, bón cho cô ăn từng thìa một. Bà mẹ đáng thương của cô trông gầy đi thấy rõ, mắt nổi đầy những tia máu, con trai trưởng bị cưa chân, con gái thì lại bệnh nặng, vậy mà bà vẫn có thể kiên cường đến bón cháo cho con. Thư Mạn nghĩ, đó chính là mẹ. Vì không nằm cùng một bệnh viện nên cô rất lo lắng cho Thư Khang: “Anh con sao rồi?”
Thư Bá Tiêu an ủi cô: “Không sao, vết thương đang hồi phục rất tốt, tinh thần cũng khá, nửa tháng sau là có thể xuất viện rồi. Con mau mau khỏe lại mà đi thăm anh con đi.”
“Vâng.” Thư Mạn gật đầu. Rồi lại kéo tay em gái nói, “Tiểu Duệ, em phải nghe lời bố mẹ, đừng để bố mẹ phải lo lắng nữa, mau lập gia đình đi thôi.”
Chắc mấy ngày hôm nay Thư Duệ khóc dữ lắm, mắt sưng lên như hai quả đào, thấy vậy gắng gượng cười: “Chị, chị cứ yên tâm, em đã có bạn trai rồi, cuối năm chúng em sẽ kết hôn.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt...” Thư Mạn cũng muốn cười, nhưng nụ cười chưa kịp nở thì nước mắt đã lại trào ra như suối, cô vuốt mái tóc ngang tai của em gái, nhớ lại cảnh tượng hồi nhỏ mình và Thư Tần tranh nhau chải đầu cho em gái, khi đó họ còn nhỏ tí, còn cả anh trai nữa, lúc nào cũng biết chăm sóc mấy đứa em gái. Mới vài năm trôi qua, thế mà giờ Thư Tần mất rồi, anh cả cũng bị cưa chân rồi, bản thân cô thì như vậy...
Nhưng cô không thể để lộ quá rõ nỗi buồn của mình, dù nước mắt tràn xuống nhưng nụ cười vẫn luôn rạng rỡ. Cô nói với bố: “Chiều nay con muốn đi thăm Trường Phong, bố, con muốn đi thăm anh ấy.”
“Nhưng con vừa mới khỏe lên một chút, hơn nữa ...” Thư Bá Tiêu lập tức im bặt, không dám nói ra hai chữ “phẫu thuật”.
Thư Mạn không biết gì, cố gắng để bố thấy mình đã thoải mái nhẹ nhõm đi nhiều, rồi nói: “Hãy để con đi thăm anh ấy đi, bố cứ yên tâm, như vậy con cũng mới yên tâm làm phẫu thuật được.”
Thư Bá Tiêu và vợ nhìn nhau, ngạc nhiên vui mừng khôn xiết, vội vàng gật đầu: “Được, được, để bố đưa con đi.” Thư Mạn vội xua tay: “Thôi, để Tiểu Duệ lái xe đưa con đi là được, bố và mẹ chịu khó thăm nom anh con một chút, một mình chị đâu chăm anh ấy chắc là mệt lắm.”
Ăn cơm trưa xong, Thư Duệ lái xe đưa Thư Mạn đến Nhị Viện. Trên đường Thư Mạn cười cười nói nói, hỏi thăm rất nhiều về tình hình yêu đương và cuộc sống của em gái.
Mỗi lần nhìn em gái cô đều ngắm em lâu hơn một chút. Cô sợ rồi đây điều đó với cô cũng thật xa xỉ, cô không dám tưởng tượng đến lần cuối cùng mình có thể ngắm em gái gần như thế này là bao giờ...
Cô lại bảo em gái lái xe khắp Ly Thành một vòng rồi mới đến Nhị Viện. Lúc xe đến con đường hoa anh đào, cô xuống xe, đi bộ đến cổng trường Piano, nhìn bức tượng đồng Lâm Nhiên qua cánh cổng sắt. Trong lòng cô, đó không phải là một bức tượng, đó chính là Lâm Nhiên! Học sinh đang trong giờ học, tiếng đàn lên bổng xuống trầm âm vang trong khu vườn xanh những cây cỏ hoa lá, bóng râm khắp mặt đất, không khí thoảng thoảng một mùi thơm nhè nhẹ của hoa. Ngay đến ánh nắng cũng dường như trở nên l