“Tôi sẽ có ý không tốt sao?”. Mặt của Kiều Mẫn Chi hơi có vẻ khó xử, sắc mặt ửng đó.
“Tôi không tin cô”.
“Thế thì buồn cười thật, chỉ vì anh không tin tôi mà tìm đến tôi một cách thiếu suy nghĩ như vậy, những người không biết chuyện lại cứ tưởng có điều gì đó mờ ám rồi ra sức thêu dệt, ví dụ như nói rằng trước ngày cưới, chú rể giấu cô dâu hẹn gặp phù dâu nói chuyện rất lâu và phù dâu đã khóc, chắc hẳn sẽ trở thành một bộ phim về tình yêu chiếu lúc giờ vàng. Có điều, tôi không có ý định trở thành nữ chính”.
“Tôi thì lại hiểu chuyện tình đó là như thế này, phù dâu tìm cách đến gần cô dâu với ý đồ không tốt đẹp, đã đánh lừa được cô dâu bằng vẻ thông cảm để chờ cơ hội trả thù, không ngờ bị chú rể phát hiện, nên đã vạch trần âm mưu của cô ta vào trước ngày cười, cô Kiều rất có khả năng đóng vai đó”.
Sắc mặt của Kiều Mẫn Chi đột nhiên thay đổi, đôi môi hình trái tim mím chặt lại, có thể thấy cô đã nghiến răng rất chặt, đến nỗi xương hàm bạnh ra.
“Là câu chuyện của tôi rất cảm động hay là vì khả năng diễn xuất của cô bị mòn đi vậy?”. Bùi Trung Khải hai tay ôm ngực dựa vào ghế.
“Không ngờ khả năng quan sát của anh Bùi tốt đến vậy, có điều kịch bản của anh hơi kém”. Đột nhiên Kiều Mẫn Chi cười điệu đà giấu vẻ giận dữ và ngượng ngùng trên mặt.
“Thế à? Vậy thì để tôi tiếp tục sáng tác một câu chuyện khác nữa nhé. Chuyện rằng, có một cô gái ngay từ hồi còn nhỏ đã rất ngưỡng mộ cha mình, nhưng rồi vô tình phát hiện ra rằng người cha thân yêu có một bí mật, có một người đã chiếm trọn cuộc sống của ông, người ấy không phải là mẹ cô mà là một cái bóng mãi mãi không bao giờ xuất hiện. Sau này, cô gái biết được rằng cái bóng ấy không còn nữa, nhưng đã để lại một người con gái, là con cùng cha khác mẹ với cô”.
Sắc mặt của Kiều Mẫn Chi trắng bệch đến phát sợ, ngón tay bám chặt vào mép bàn, “Rốt cuộc là anh muốn gì? Anh nói gì vậy, toàn những chuyện bậy bạ!”.
“Tôi vẫn còn chưa nói hết, cô Kiều đừng vội”.
“Bùi Trung Khải, anh nghĩ là mình biết gì sao? Chẳng qua chỉ toàn là những điều suy đoán bừa bài. Hừ, cũng chỉ là kẻ tiểu nhân mà thôi. Lén tìm hiểu những chuyện riêng tư bí mật của người khác, đó là cách làm của anh à?”.
Bùi Trung Khải dùng ngón tay bàn tay trái xoa xoa lên đốt ngón tay của bàn tay phải, “Nếu không phải vì nghi ngờ cô có ý đồ khác với Hứa Ảo thì tôi đã không rỗi hơi mà để ý đến điều thầm kín trong cuộc sống của người khác. Mặc dù kết quả cuối cùng cũng khiến tôi rất sững sốt, nhưng đối với những việc mà Hứa Ảo không muốn biết thì tôi cũng không có ý vạch trần. Sự thân thiện và tốt bụng của cha cô với Hứa Ảo tôi có thể không hiểu, nhưng cái vẻ tỏ ra quá nhiệt tình của cô đối với Hứa Ảo đã khiến người ta sinh nghi”.
Nói rồi Bùi Trung Khải đột nhiên vươn người tới, mắt nhìn chăm chăm vào Kiều Mẫn Chi như mắt diều hâu, nói rõ rành từng tiếng: “Nếu cô dám làm trò gì bẩn thiểu đối với Hứa Ảo, thì mong cô hãy nhớ tôi sẽ không sợ làm bất cứ chuyện gì quá đáng!”.
Đôi mắt của Kiều Mẫn Chi như mắt mèo, con ngươi nhíu lại thành một đốm tròn nhỏ đầy vẻ hoảng hốt, sau đó lại giãn ra. Đồng thời trong lúc đó, cả thân hình cũng có sự thay đổi, không còn căng ra mà nhũn xuống, tựa vào ghế rồi quay lại bảo người phục vụ mang cho một cốc cà phê latte.
“Anh còn biết gì nữa? Hoặc là những điều anh biết còn nhiều hơn cả tôi”. Cô uống từng ngụm cà phê lớn, dường như là đang tích lại sức mạnh, nhưng giọng nói thì vẫn rất yếu ớt, “Anh yên tâm, tôi sẽ không làm gì Cố Hứa Ảo đâu. Cho dù lúc đầu có, thì cũng rất mâu thuẫn, huống hồ bây giờ tôi đã từ bỏ ý nghĩ ấy. Anh nói đúng. Tôi đã tưởng là cái bóng ấy sẽ chỉ tồn tại mãi mãi dưới hình thức cái bóng, cha tôi đối với mẹ tôi lúc nào cũng tương kính như tân, nhưng đối với tôi thì rất tốt, vì suy cho cùng tôi là đứa con duy nhất của ông ấy, hồi còn nhỏ ông rất chiều chuộng tôi, những thứ gì mà mẹ tôi không cho thì tôi đều lén xin cha. Chỉ có điều cơ hội đó không nhiều, vì ông thường xuyên đi công tác, mãi cho tới khi tôi học trung học, họ mới chấm dứt tình trạng hai người sống hai nơi, tôi mới thực sự được sống cuộc sống bên cạnh cha”.
Gọi tiếp một cốc cà phê nữa, ánh mắt của Kiều Mẫn Chi bỗng đầy vẻ thất vọng, “Thực ra, tôi luôn biết quan hệ giữa cha mẹ tôi không tốt, họ lấy nhau là qua sự giới thiệu của tổ chức, nên đều không có tình cảm sâu sắc với nhau. Họ không cãi cọ nhau, nhưng đối xử với nhau rất khách sáo, khách sáo tới mức gần như lạnh nhạt. Ví dụ mẹ xới cho cha một bát cơm, ông bèn nói ‘Cám ơn’, còn mẹ thì cũng nói lại một câu còn khách hơn ‘Không có gì’. Những điều đó mãi tới khi tôi đã lớn mới cảm nhận được, tôi cứ tưởng đó là vì họ thường xuyên sống xa nhau, mãi cho tới khi tôi nhìn thấy cuốn sổ ghi chép cũ của cha tôi. Ông có rất nhiều sách, khi tôi lật tìm trong đám sách của ông thì thấy một cuốn sổ ghi chép cũ kỹ, cuốn sổ đó rất dày, vốn dĩ tôi cũng không chú ý nó, nhưng nó lại rơi xuống đất. Có lẽ vì thời gian đã lâu nên lớp bìa của cuốn sổ đã bị bong ra và để lộ một góc của một lá thư. Đó là một bí mật lớn. Cha tôi đã cất giữ nó rất kỹ, một tình cảm sâu sắc như vậy đã được cha viết ra trên hai trang giấy: “Nhớ Lam vô cùng, một ngày tựa một năm”.
“Tôi như bị trúng tà, người phụ nữ tên là Lam ấy đã biến mất khỏi cuộc sống của cha tôi nhưng lại cứ lại mãi trong đầu óc tôi. Tôi lật tìm tất cả những cuốn sách khác, không hề thấy thêm một chút ít nào dấu vết của người ấy, thậm chí tôi còn phục trước cửa phòng cha tôi vào lúc đêm khuya để xem ông có nói mơ hay không. Cuối cùng thì chính tôi không chịu nỗi ám ảnh đó, tôi đi học và sau đó ra nước ngoài.
Anh nói đúng, tôi thích Triệu Thư Lập, anh ấy có những điểm giống cha tôi, khi ánh mắt của anh ấy nhìn lướt qua tôi, không hiểu sao tôi lại nghĩ tới câu: ‘Nhớ Lam vô cùng, một ngày tựa một năm’. Anh ấy cũng đã có người yêu, nhưng tôi vẫn lao vào như thiêu thân. Về điểm này, tôi không thông minh như mẹ, bà từng nói, ‘yêu chính bản thân mình là điều sáng suốt nhất’. Vì thế mà bà đã cùng chung sống yên ổn với cha tôi, vì thế mà cha tôi cũng chỉ nhớ đến bà Lam bằng ký ức chứ không giống như những người làm quan to khác là tìm một cô bồ để sỉ nhục và để báo thù người vợ kết tóc xe tơ. Có thể coi cha tôi là một người luôn biết giữ mình trong sạch.
Cố Hứa Ảo xuất hiện đúng vào thời gian đó. Lần đầu tiên gặp mặt, tôi không có nhiều ấn tượng đối với cô ấy, điểm thu hút sự chú ý của tôi là Lỗ Hành. Đó là cô gái được cha mẹ và bạn bè chiều quá sinh hư, có thể nhõng nhẽo với bất cứ ai và mọi người thì đều nhượng bộ cô ta. Triệu Thư Lập tất nhiên cũng không ngoại lệ. Hôm ấy mọi người các anh đều nhằm vào tôi đúng không? Mọi người đứng về phía Lỗ Hành, và cảm thấy tôi là kẻ đã chen ngang phá hoại hạnh phúc của Lỗ Hành. Nhưng thực ra, trong chuyện tình cảm thì không thể nào phân biệt được rạch ròi ai đúng ai sai. Tôi rất ngưỡng mộ cô ta vì đã có thể giải quyết dứt khoát như dao chém đá.
Trước khi rời đi Cố Hứa Ảo nói, ở đây gọi xe không dễ đâu, không hiểu vì sao tôi cảm thấy câu nói đó của cô ấy rất chân thành. Đó là vì sao nhỉ? Không lẽ giữa chị em thì sẽ có thần giao cách cảm?
Lần gặp tiếp theo là do cha tôi cứ một mực muốn ăn cơm cùng cô ấy và chú Quan, lúc đó tôi rất không tự nhiên, nhưng thái độ của cha tôi thì lại khác hẳn với mọi khi. Ông tỏ ra vô cùng nhiệt tình, tôi có thể cảm nhận được đó là sự quan tâm xuất phát từ đáy lòng. Sau đó, trong lúc trò chuyện tôi biết cô ấy là trẻ mồ côi, nghĩ có lẽ cha tôi quan tâm đến cô ấy như vậy là xuất phát từ lòng nhân từ. Nhưng điều thực sự khiến tôi chú ý lại chính là lời của chú Quan, chú ấy nói tôi và Cố Hứa Ảo rất giống nhau, tôi nhìn những bức ảnh của cha tôi hồi còn trẻ, đường nét khuôn mặt nhìn nghiêng rất giống tôi. Có lẽ mọi người đều đã quên Kiều Duy Thành cũng có hồi tuổi trẻ, cũng có khuôn mặt nhìn nghiêng trong sáng như vậy. Rồi đột nhiên như có luồng sáng chiếu rọi đến, tôi tự hỏi liệu Cố Hứa Ảo có quan hệ gì với người phụ nữ có tên Lam ấy không nhỉ?
Rất đơn giản, cái tên Cố Hải Lam đã chứng minh cho suy đoán của tôi. Câu chuyện của họ thì tôi mãi mãi cũng không biết được, nhưng điều chắc chắn là tình yêu không hợp thời của họ cuối cùng đã kết thúc bằng bi kịch.
Thời gian đầu tôi tiếp cận Cố Hứa Ảo bởi rất nhiều nguyên nhân, có sự tò mò, vì cô ấy là hình mẫu của tôi hồi còn thiếu niên, sau đó có lẽ là vì tôi và cô ấy là chị em cùng cha khác mẹ. Hơn nữa trong cô ấy có bóng hình của người phụ nữ tên Lam. Cô ấy dường như có thể thỏa mãn toàn bộ sự hiếu kỳ của tôi. Có điều, đến bây giờ, tôi chỉ coi cô ấy là chị gái của mình mà thôi. Vì thế, anh không cần thiết phải suy đoán, tôi sẽ không làm gì, tôi đã nghĩ thông rồi, thêm một người chị không phải là một chuyện tồi. Tôi không ngốc đến nỗi lật tung chuyện cũ lên để cho mình và cả gia đình phải rơi vào cảnh đàm tiếu, xấu hổ”.
Kiều Mẫn Chi uống hết cốc cà phê thứ ba, rồi chờ người phục vụ mang lên tiếp. Bùi Trung Khải hỏi: “Như vậy cô có ngủ được không?”. Kiều Mẫn Chi cuối đầu cười, “Có gì khác đâu, dù sao thì cũng không ngủ được, thì tại sao lại làm khổ mình?”.
Bùi Trung Khải do dự, nhưng vẫn hỏi thêm: “Triệu Thư Lập không lo cho cô à?”.
Kiều Mẫn Chi cười thành tiếng, “Điều mà tôi thích nhất là ánh mắt của anh ấy dành cho tôi, vừa như muốn quan tâm nhưng lại vừa như sợ rằng không tránh kịp. Anh bảo tôi phải làm gì bây giờ? Biết rằng anh ấy đang dần dần rời bỏ quá khứ, thì tôi việc gì phải cuống lên dồn anh ấy?”.
Bùi Trung Khải thở phào nhẹ nhõm, có lẽ anh là người lạnh lùng bẩm sinh, nhìn nụ cười chua chát và buồn bã của Kiều Mẫn Chi mà anh vẫn không có vẻ thông cảm gì nhiều, giống như lời của chính Kiều Mẫn Chi, trong chuyện tình cảm khó mà phân biệt rạch ròi ai đúng ai sai, chẳng qua chỉ là vui buồn ly hợp của một người mà thôi, cho nên nỗi đau khổ của cô thì cô phải tự mình nếm trải. Anh chỉ quan tâm đến chuyện của Cố Hứa Ảo.
Bùi Trung Khải đứng dậy nói với Kiều Mẫn Chi: “Hy vọng những điều cô nói điều là sự thật. Tôi sẽ không vì nghe một câu chuyện mà bớt đi sự nghi ngờ đối với cô, cô cũng đừng hy vọng tôi sẽ vì nghe một câu chuyện mà dành cho cô sự thông cảm rẻ tiền. Hôm nay cô có thể kể chuyện thì tôi cũng có thể nghe, coi như đó là sự giao ước giữa chúng ta, hy vọng cô sẽ làm theo những điều đã giao ước, không làm những việc ngốc nghếch”.
Kiều Mẫn Chi cũng là người rất hiểu chuyện đời, vì vậy mà không tỏ ra quá ngạc nhiên trước thái độ của Bùi Trung Khải. Có lẽ cô chỉ cần một người biết lắng nghe, một bí mật giấu kín hơn mười năm, không nói với bất cứ ai, thỉnh thoảng cũng cần phải trút ra một chút. Bùi Trung Khải là một người biết lắng nghe, vốn cũng đã biết được phần nào nên nói với anh cũng không có chuyện gì lớn.
Mái tóc dài của Cố Hứa Ảo được tạo thành kiểu nửa buông, bên trên cài mấy bông hoa lan màu hồng, dưới những bông hoa lan là tấm voan, giữa tấm voan và mái tóc là những hạt pha lê dưới ánh sáng của những chùm đèn tỏa ra ánh lấp lánh đủ màu.
Kiều Mẫn Chi mặc bộ váy phù dâu màu hồng ngọc, trông cô cũng rất xinh đẹp. Nhìn Cố Hứa Ảo ngồi ngây người, biết cô đang rất hồi hộp, bèn lấy ra một vật từ trong túi rồi bước lại gần.