Bức tường lạnh toát sau lưng như dính vào người, hơi lạnh từ đó truyền khắp tứ chi, mang đến cảm giác tê tái, nhưng đầu óc thì vẫn tỉnh táo. Cố Hứa Ảo ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời đen thẫm trên đầu, một đêm không trăng và vắng gió. Trong đầu cô đang nhớ lại những lời mà hai người đó nói. Cô đã đắc tội với ai, ai thấy gai mắt vì cô? Tự hỏi mình từ xưa tới nay là người luôn luôn giữ mình, làm sao có chuyện đắc tội với người khác?
1.
Năm nay mùa thu đến rất sớm, những cơn gió buổi tối đã khiến người ta thấy lạnh. Cố Hứa Ảo cuộn mình trong chiếc áo khoác. Điện thoại đổ chuông, là của Triệu Thư Lập. Quả nhiên sau đó Triệu Thư Lập cũng mới nhớ ra rằng quên mời Cố Hứa Ảo ăn cơm, nên đã gọi điện xin lỗi. Cố Hứa Ảo trả lời không sao, rồi bảo Triệu Thư Lập cũng nghỉ ngơi sớm đi, đừng nghĩ nhiều đến chuyện của Lỗ Hành nữa. Trong ngõ rất tối, từ phía ngược lại có mấy đốm sáng lập lòe lập lòe, hình như là những đầu thuốc của hai người. Cố Hứa Ảo vừa nghĩ vừa tránh sang bên nhường đường.
Đột nhiên có một người cầm đèn pin chiếu thẳng vào mặt cô, khiến cô chói mắt không nhìn thấy đường đi, vì thế trượt chân bất giác kêu “Ối”. Ở đầu dây bên kia, Triệu Thư Lập đang định tắt máy, nghe thấy thế vội hỏi: “Sao thế?”.
Cố Hứa Ảo vừa mới trả lời không có gì thì hai người đi ngang qua cô bỗng nhiên gọi: “Cố Hứa Ảo”, Cố Hứa Ảo đáp lại theo phản xạ, thì lập tức bị những người kia túm lấy cánh tay, cô chỉ kịp kêu: “Làm gì thế?” thì đã bị ép vào tường, chiếc điện thoại văng sang bên chưa kịp tắt máy.
Cuối hè đầu thu nên mặc hơi ít áo, vì thế Cố Hứa Ảo nghe thấy rất rõ xương của mình va vào bức tường gạch, khiến cô đau điếng. Chưa kịp phản ứng thì đã thấy một luồng ánh sáng mạnh chiếu vào người từ trên xuống. Cô thấy rất sợ, chỗ này là góc khuất trong con ngõ hầu như không có người qua lại. Cô dựa người vào tường, cố gắng trấn tĩnh: “Các người là ai?”.
Một tên trong đó khẽ nói: “Cũng xinh đấy, thân hình cũng rất bốc lửa”. Nói rồi ghé sát người lại.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn-đàn-๖ۣۜlê-quý-đôn.
Cố Hứa Ảo cúi xuống nhìn, khuy áo bị bung ra, cô vội vừa che ngực, vừa chống tay xuống định đứng dậy, thì thấy cổ tay trái đau nhói, buột miệng kêu lên: “Ối”. Không tránh được, cô đành trừng đôi mắt hoảng hốt nhìn bóng người mỗi lúc một áp gần. Không hiểu tình hình trị an của thủ đô tồi tệ như vậy từ bao giờ, ngoài đầu ngõ vẫn vọng vào tiếng ồn ào của cuộc sống ban đêm, thế mà bên trong ngõ đã xuất hiện tội phạm.
Cô không nhìn rõ mặt của kẻ ấy, mà chỉ cảm thấy có một bàn tay nâng mặt mình lên. Cô đưa tay phải lên định gạt ra thì lập tức bị giữ chặt lấy, ánh sáng lại quét lên mặt cô một lần nữa. Bị chói mắt, cô chỉ còn biết nhắm mắt lại, nhưng vẫn nghe thấy kẻ kia nói rít qua kẽ răng: “Rất bốc lửa, chả trách đàn ông phải điên đảo. Đại ca, bọn họ bảo chúng ta phải xử lý như thế nào? Hay là… Hì hì…”. Cố Hứa Ảo vừa định cất tiếng kêu cứu thì đã bị một miếng băng dính dán ngang miệng. Nỗi tuyệt vọng ập xuống, cô ra sức vùng vẫy để tránh, nhưng lại càng bị giữ chặt hơn, tới mức không sao nhúc nhích được.
Đúng lúc cô cảm thấy mình sắp chết đến nơi thì tên còn lại lên tiếng: “Hắc Bì, đừng có làm hỏng việc chính”, rồi kéo tên kia đi.
Hắc Bì véo mạnh một cái vào khoảng ngực hở ra của Cố Hứa Ảo, Cố Hứa Ảo cảm thấy bị làm nhục, bèn giơ chân trái không bị thương đá hắn, nhưng bị hụt, tên kia giận dữ đứng dậy, "Coi như mày may mắn".
Nỗi lo sợ tạm thời vơi đi một chút, nhưng mối nguy hiểm thì vẫn còn nguyên.
“Cô em, không phải bọn ta làm khó cô, mà là tại cô làm cho người khác thấy gai mắt, còn bọn ta chỉ giúp cho họ mà thôi. Lần này chỉ mới là cảnh cáo, lần sau bọn ta không chắc là có trò gì hay không”.
Truyện được đăng tại diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn.
Chiếc điện thoại bị văng ra ở bên cạnh vẫn nhấp nháy, trong màn đêm yên tĩnh vẫn nghe thấy loáng loáng tiếng gọi của Triệu Thư Lập ở đầu dây bên kia. Một tên nào đó nhặt chiếc điện thoại lên ném vào tường khiến nó vỡ thành bốn, năm mảnh bắn tứ tung, khi cô ngẩng đầu lên lần nữa thì hai kẻ ấy đã biến mất trong màn đêm.
Cố Hứa Ảo gắng sức xé miếng băng dính, rồi định dậy, nhưng chân đau nhói chắc là do cú đá bị hụt vừa rồi khiến chân cô bị trẹo. Trên trán dòng máu nóng trào xuống, mùi tanh nồng. Cô quyết định dựa vào tường, không kêu cứu, một chút máu ấy chẳng thể chết người được.
Triệu Thư Lập vừa rồi còn nghe thấy tiếng ồn ào, rồi ngay sau đó lại không thấy gì nữa. Đây không phải là việc tắt máy bình thường, tiếng kêu thất thanh vừa rồi của Cố Hứa Ảo chứng tỏ đã xảy ra chuyện gì đó. Triệu Thư Lập thấy rất lo lắng, nhưng anh không biết cô ở đâu, anh cũng lại không có số máy của Bùi Trung Khải, đầu mối duy nhất chỉ còn trông chờ vào Lỗ Hành, chắc hẳn cô ấy biết Bùi Trung Khải ở đâu. Thế rồi chẳng kịp cân nhấc nhiều, Triệu Thư Lập lật tìm số điện thoại rồi gọi cho Lỗ Hành, nhưng máy của cô cũng đã tắt. Anh cảm thấy rất chua chát, số máy mà anh không dám gọi tới thì ra đã chủ động cắt đứt mọi sự bẽ bàng của anh. Anh lắc đầu, trấn tĩnh nghĩ xem làm thế nào liên lạc với Bùi Trung Khải.
Bùi Trung Khải bồn chồn cứ nhìn vào màn hình của chiếc điện thoại, những tin nhắn anh gửi đi vẫn bặt vô âm tín, đã hơn mười một giờ rồi mà vẫn không thấy cô hồi âm. Trợ lý bên cạnh vẫn cứ nói, hôm nay Cố Hứa Ảo không cho anh về là đúng, anh không biết công việc đến mấy giờ mới kết thúc. Thế rồi chuông điện thoại vang lên chói tai, dường như cũng linh cảm thấy điều gì đó, anh chộp vội lấy nó. Người gọi là chủ nhiệm Trịnh của Nhạc Trung. Bùi Trung Khải nhìn đồng hồ, thở phào, giờ này mà gọi điện tới có lẽ là do đã uống nhiều. Nhấn nút nghe, ở đầu dây bên kia vọng đến tiếng nói gấp gáp, Bùi Trung Khải giật mình hoảng hốt.
“Tổng giám đốc Bùi, cô Cố có ở cùng với anh không?”. Chủ nhiệm Trịnh không khách sáo, hỏi ngay.
Bùi Trung Khải không hiểu, “Không ạ, tôi đang ở bên ngoài”.
“Tổng giám đốc Bùi, anh nghe tôi nói, có lẽ cô Cố đã xảy ra chuyện rồi”.
“Lúc nào?”. Suýt nữa thì Bùi Trung Khải đánh rơi chiếc điện thoại, anh hỏi thêm: "Sao ông lại biết?".
“Nói ra thì dài lắm, anh nhanh chóng liên lạc với cô Cố đi, chúng ta nói chuyện sao. Nhớ là tìm thấy người rồi thì lập tức gọi điện cho tôi”.
Truyện được đăng tại diễn⊹๖ۣۜđàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Bùi Trung Khải bấm máy mấy lần nhưng đều bị nhầm, một lúc sau mới bấm đúng thì máy bên kia đã tắt, gọi về nhà mấy lần cũng không có ai nghe máy, không chờ được nữa, anh nói với trợ lý rồi cầm chìa khóa đi ngay. Chiếc xe lao nhanh trên đường giữa đêm khuya, anh thấy vô cùng ân hận. Về nhà hay biết bao, sáng nay hai người còn rất ngọt ngào với nhau, cô còn làm nũng với anh, thế mà sao trong một ngày lại thay đổi lớn đến thế. Phía sau có ánh đèn của một chiếc xe tải chở hàng, cảnh báo anh đừng bất chấp sống chết mà vượt đường, nhưng anh cũng mặc kệ, anh chỉ mong sao có cánh bay về thật nhanh. Khi sắp vào đến thành phố, anh chợt thấy hoang mang, tiếp sau đây sẽ phải đi đâu, anh làm sao biết được cô đang gặp nguy hiểm ở đâu? Tim anh đập thình thịch, phải bình tĩnh, phải cẩn trọng, bây giờ đã như chó nhà có tang rồi, nếu cứ cuống quýt thì không biết sẽ ra sao.
Anh gọi điện cho Tề Huy, bảo Tề Huy tìm giúp, ngoài việc đó ra thì không còn biết phải làm gì. Lần đầu tiên Bùi Trung Khải cảm thấy mình bất lực, mà lại là với người mà anh yêu. Tề Huy gần như bị sốc, sao lại có thể xảy ra chuyện như thế này, trị an đâu có loạn tới mức ấy? Thế rồi không kịp nghĩ gì thêm, anh vơ vội chiếc áo chạy ra ngoài.
Mở hết cửa sổ xe, gió đêm ùa vào, mang tới cảm giác lạnh thấu xương, nhưng Bùi Trung Khải dường như không cảm thấy điều đó, phía trước là đèn đỏ, anh lập tức đánh vô lăng, nhũng chiếc xe khác bấm còi inh ỏi. Anh run rẩy lấy ra một điếu thuốc, phải mất mấy lần mới châm được, trong lòng thấy hoang mang tới mức làm việc đơn giản nhất cũng luống cuống. Chiếc di động bỗng đỗ chuông, Bùi Trung Khải cuống quýt. Đó là một số máy lạ, trực giác mách bảo anh cú điện thoại này nhất định là có liên quan đến Cố Hứa Ảo. Anh vội nhấn nút nghe, ở đầu dây bên kia là giọng của một người đàn ông, “A lô, xin hỏi có phải anh Bùi không? Cô Cố bảo tôi gọi điện cho anh, bây giờ cô ấy đang ở bệnh viện Nhân Dân”.
Bức tường lạnh toát sau lưng như dính vào người, hơi lạnh từ đó truyền khắp tứ chi, mang đến cảm giác tê tái, nhưng đầu óc thì vẫn rất tỉnh táo. Cố Hứa Ảo ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời đen thẫm trên đầu, một đêm không trăng và vắng gió. Trong đầu cô đang nhớ lại những lời mà hai người đó nói. Cô đã đắc tội với ai, ai thấy gai mắt vì cô? Tự hỏi mình từ xưa tới nay là người luôn luôn giữ mình, làm sao có chuyện đắc tội với người khác? Đồng nghiệp với nhau cũng không thể hoàn toàn hòa thuận, tất nhiên cũng có hiềm tỵ. Ví dụ như thư ký tổng giám đốc Ada, vì luôn nhớ đến vị trị còn trống của chức thư ký chủ tịch hội đồng quản trị nên thường thấy gai mắt với cô, kể từ khi từ Mỹ sang, trong các lần hội nghị anh ta đều sửa ngữ pháp cho cô, nhưng cũng không đến nỗi thuê xã hội đen tấn công cô.
Gần đây có duy nhất một lần cô nhận được một cú điện thoại của một người nói cô nợ cước điện thoại, Cố Hứa Ảo biết ngay đó là trò lừa đảo, bèn nói rằng “Anh định lừa đảo à?”. Người ở đầu dây bên kia ngẩn ra một lúc rồi nói, “Cô nói năng phải cẩn thận”. Cố Hứa Ảo nghĩ, bọn người lừa đảo này thật ngang nhiên, không biết lương tâm của chúng để đâu rồi? Người ở đầu dây bên kia bèn cất tiếng chửi, nói: “Tao đã biết địa chỉ của mày, mày cẩn thận đấy”. Cố Hứa Ảo tức giận tắt máy ngay lập tức.
Không lẽ là bọn người ấy đã trả thù? Xã hội nào rồi mà còn như vậy, dũng cảm làm một người chính nghĩa một lần không lẽ lại gặp phải điều bất trắc như vậy? Có lẽ đã mười hai giờ đêm rồi, chắc chắn không còn ai vào trong nữa, ngay cả vẻ ồn ào ngoài đầu ngõ cũng đã lắng đi. Cố Hứa Ảo dựa vào tường, thời gian trôi qua từng phút từng giây, có lẽ trời sắp sáng rồi, hãy nhanh lên để cô nhìn thấy ánh sáng. Vai trái của cô rát như lửa, chân cũng đau. Chưa bao giờ cô thấy nhớ Bùi Trung Khải đến vậy, vì sao cô lại không để cho anh về? Rõ ràng là cô rất muốn gặp anh, nếu hôm nay mà những kẻ lưu manh ấy ra tay mạnh tay hơn chút nữa, thì có lẽ cô sẽ không còn gặp lại anh được nữa. Đúng lúc cô đanh nghĩ vẫn vơ như vậy thì một chùm đèn sáng chói từ chỗ ngoặt chiếu tới.
Thì ra là đèn của một chiếc taxi đưa khách về qua. Một hồi lâu tài xế không dám xuống xe vì bị bóng người ngồi dưới chân tường làm cho sợ hãi. Cố Hứa Ảo biết là không thể bỏ lỡ cơ hội, nên ra sức gọi “Giúp tôi với, hãy đưa tôi đi bệnh viện!”. Cô không dám kêu cứu, vì lo làm như vậy sẽ khiến cho tài xế chạy mất vì sợ chuốc phiền phức.
Tài xế nghe tiếng gọi của một cô gái, nhìn bốn xung quanh không thấy ai, do dự một lát rồi cũng xuống khỏi xe.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo vội nói: “Tôi bị xe va quẹt, chiếc xe ấy chạy mất rồi. Tôi bị thương ở chân và tay. Nhờ anh đưa giúp tôi đến bệnh viện. Anh đừng lo, tôi sẽ không đổ vấy cho anh đâu, chiếc xe va vào tôi phải có dấu vết, còn chiếc xe của anh sạch sẽ như vậy thì làm sao mà đổ vạ được. Tôi nhất