i nhận ra vẻ thiếu bình tĩnh của mình, nên chậm rãi nói: “Chẳng phải mẹ cháu đã…”.
“Vâng, bà đã mất nhiều năm nay rồi. Không có nơi an nghỉ cố định, chúng cháu vừa từ sông Tô ở ngoại thành về”.
“Thế là được rồi, thế là được rồi, như thế cũng có thể coi như là đã bái vọng từ xa”.
Kiều Duy Thành chia tay với Cố Hứa Ảo, bước vào màn mưa giăng giăng, Cố Hứa Ảo nhìn theo bóng ông bỗng nhiên cảm thấy một nỗi buồn dâu bể, có lẽ ông ấy cũng có người thân phải tưởng nhớ, nên không kìm được, gọi với theo: “Chú Kiều, trời mưa đấy, chú đi cẩn thận”.
Bùi Trung Khải nhìn theo bóng Kiều Duy Thành và cũng chìm vào suy tư.
Co mình trong vòng tay của người yêu lắng nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ, Cố Hứa Ảo kể về những chuyện cũ hồi ở Tô Thành, từ chuyện lúc bé thèm ăn một miếng đường đến chuyện ngửi thấy mùi thơm của hoa quế và nghĩ tới cái giòn của miếng quế trong khoảng thời gian chăm chỉ học hành hồi tiểu học, sau đó là đến vị của món McDonald đầu tiên mà cô được nếm khi nhận được giấy báo đỗ đại học.
Bùi Trung Khải cười, “Sao em toàn nhớ đến món ăn thế?”.
“Anh không thấy là chỉ có ký ức của vị giác mới là lâu dài nhất sao? Có lúc cũng chỉ vì một chút vị ngọt ngào nên mới coi thường những cay đắng gặp phải”.
“Anh cứ tưởng là em sẽ buồn, may mà vẫn còn nhớ đến cái ăn”.
Cố Hứa Ảo thở dài, “Buồn là hành vi ngông cuồng của kẻ no ăn ấm cật, thực ra, nếu so sánh thì từ \'tê dại\' có lẽ mới lột tả đầy đủ trạng thái tồn tại của em”.
Bùi Trung Khải cảm nhận thấy vẻ khang khác trong giọng nói của Cố Hứa Ảo, vội đưa tay lên sờ vào đuôi mắt, thấy không ướt mới yên tâm thu cánh tay về, “Nếu biết sớm em đã phải khổ như thế, thì anh đã đến viện Phúc Lợi đón em về nuôi từ hồi ấy, làm vợ từ hồi còn bé, khỏi mất tiền sính lễ”.
Cố Hứa Ảo không để ý đến những lời bông đùa của Bùi Trung Khải, mà đưa mắt nhìn những giọt nước mưa chảy trên kính cửa. Có lẽ những lời của Bùi Trung Khải là đúng, mẹ sẽ nhìn thấy cô từ trên trời.
“Phó chủ tịch Kiều vừa rồi chính là cha của Kiều Mẫn Chi à?”. Bùi Trung Khải làm như vô tình hỏi.
Truyện được đăng tại dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn.
“Vâng, chính là chú Kiều đã tặng hoa và hỏi thăm bệnh tình của em. Chú ấy tốt đấy chứ, không hề có cái kiểu như anh nói”.
Cố Hứa Ảo nhớ đến ánh mắt Kiều Duy Thành, nó vừa đau đớn, vừa buồn bã, lại vừa có phần xót thương, không hề có vẻ khôn ngoan của những người làm quan.
“Không hiểu sao anh luôn cảm thấy ông ấy đến đây là có tâm sự. Dáng vẻ buồn bã bất an, không mang theo thư ký hay người giúp việc, nếu không phải vì một bí mật trong lòng thì sao lại đơn giản, lặng lẽ như thế, thậm chí là còn tránh để người khác nhìn thấy”. Bùi Trung Khải vừa nói vừa nghĩ, phó chủ tịch Kiều đúng là rất lạ, anh không thể tìm được từ nào thích hợp hơn để nói về vẻ buồn bã của ông. Chuyện có thể khiến cho một người làm việc ở chốn quan trường nhiều năm phải bộc lộ tâm trạng như vậy, nhất định phải là một việc không bình thường.
“Cái gì mà tránh không để người khác nhìn thấy, dùng từ chẳng thích hợp gì cả. Em thì lại cảm thấy chú ấy đến để tìm lại một tình cảm đã bị mất đi, có bắt đầu nhưng không có kết quả, mỗi ngày một xa dần, cuối cùng thì trở thành niềm nuối tiếc khôn nguôi. Nói thật lòng, vừa rồi nhìn bóng hình chú ấy trong màn mưa, em chợt cảm thấy rất thông cảm và thấu hiểu”.
Bùi Trung Khải véo mũi Cố Hứa Ảo, “Đọc nhiều tiểu thuyết tình yêu quá rồi đấy! Nếu đúng thật sự như em nói thì một khi đã yêu thì chẳng gì có thể ngăn cản nổi, nếu không thể ở bên nhau được thì nhất định là vì hai người chưa cố gắng hết sức, nếu cố gắng thật sự thì chẳng có việc gì là không làm được”.
“Suy nghĩ của anh quá đơn giản, hai người cố gắng thì nhất định sẽ được, như thế thì còn gì là xã hội? Làm sao có thể xem nhẹ tất cả những thứ mà xã hội mang đến?”. Cố Hứa Ảo không đồng ý với Bùi Trung Khải, ít nhất thì cuộc đời cô có rất nhiều việc mà nhiều người cố gắng vẫn không thể làm được.
“Cố gắng không có nghĩa là chui vào chỗ bế tắc. Ít nhất thì bây giờ em cũng đã đang nằm trong lòng anh, chứng minh rằng sự cố gắng của anh không uổng phí, dù gì thì ông trời cũng không phụ người có quyết tâm”.
“Anh định vòng vo để tự khen mình đấy à?”. Nói như vậy nhưng Cố Hứa Ảo cũng không thể không thừa nhận nếu không có sự kiên trì của Bùi Trung Khải thì có lẽ cô đã sớm từ bỏ từ lâu rồi. “Ngày mai và ngày kia đều là ngày đẹp, làm việc gì cũng tốt”. Đột nhiên Cố Hứa Ảo bổ sung một câu.
Lúc đầu Bùi Trung Khải ngây người ra, sau đó thì anh mới hiểu, vì thế xoay mặt cô lại, cười rất to: “Làm việc gì cũng tốt, hay lắm, làm việc gì cũng tốt!”.
Đúng lúc đó bỗng có tiếng gõ cửa “cộc, cộc”. Cố Hứa Ảo ra mở cửa, cô sửng sốt vì người đứng bên ngoài cửa là Kiều Duy Thành.
Trong tay Kiều Duy Thành cầm một chiếc phong bì: “Tiểu Cố, sao chuyện kết hôn lớn như vậy mà cũng không nói câu nào cho chú biết thế? Nếu Mẫn Chi không kể là sẽ làm phù dâu cho cháu thì chú vẫn không biết. Đây là chuyện vui mà”.
Cố Hứa Ảo vội mời ông vào trong phòng, tuy ngạc nhiên nhưng vẫn có đôi chút ngại ngần, “Chú bận như vậy, chuyện nhỏ cháu không dám quấy rầy”.
Kiều Duy Thành nói với vẻ nghiêm túc: “Cưới xin là chuyện lớn của đời người, sao lại là chuyện nhỏ? Hơn nữa, đó lại là chuyện vui, để cho một ông già được chia vui cũng là một việc tốt chứ sao”. Nói rồi ông đưa chiếc phong bì đã chuẩn bị sẵn, nói: “Đây là một chút tấm lòng của chú, chúc hai cháu luôn hòa hợp, hạnh phúc đến đầu bạc răng long”.
Cố Hứa Ảo sững người, không ngờ Kiều Duy Thành lại đưa phong bì, lễ cưới chưa tiến hành mà khách thì cũng không thể đến dự, làm sao có thể nhận phong bì được? Huống hồ chiếc phong bì ấy trông có vẻ rất dày, nên cô vội từ chối: “Chú Kiều, được chú chúc phúc đã là một việc rất tốt với cháu rồi, làm sao cháu có thể nhận quà của chú được?”.
Vẻ mặt của Kiều Duy Thành thoáng chút khó xử, nhưng ông vẫn kiên quyết: “Người nghe được cũng thấy vui, có gì to tát đâu, cháu và chú là đồng hương, dù mới gặp nhưng cũng có thể xem như là chỗ thân thiết, cháu không nhận quà có nghĩa là cháu không định nhận lời chúc phúc của chú. Tiểu Bùi, cháu nhận giúp cho Hứa Ảo vậy”.
Cố Hứa Ảo không còn biết phải nói gì trong lúc này.
Bùi Trung Khải nãy giờ vẫn đứng yên lặng bên cạnh Cố Hứa Ảo quan sát, lúc này mỉm cười thành thực, tay đặt lên vai của Cố Hứa Ảo, “Tình cảm của chú Kiều, chúng cháu sao có thể từ chối được”. Nói rồi anh quay sang phía Kiều Duy Thành: “Chú Kiều, cảm ơn chú, chỉ vì Hứa Ảo thấy quá bất ngờ thôi. Có điều, chỉ một chút cho có tình cảm thôi, chứ nhiều quá thì phận con cháu như chúng cháu thấy rất áy náy”. Anh đoán chiếc phong bì không thể là mấy trăm hay mấy ngàn tệ.
Sắc mặt hơi tối lại, Kiều Duy Thành kiên quyết nói: “Ít hay nhiều thì cũng là tình cảm, vậy thì đừng nghĩ đến số tiền. Mong muốn của những người lớn không gì khác là hy vọng các cháu sống tốt với nhau. Chú cũng có con gái, tất nhiên là hiểu rõ nỗi lòng của những người làm cha mẹ. Nói về quan hệ, chú cũng đã từng ở Tô Thành, hơn nữa Kiều Mẫn Chi làm phù dâu, vậy thì chú cũng có thể được xem như nhà mẹ đẻ của Hứa Ảo, như thế cũng không có gì là quá”.
Không từ chối được, Bùi Trung Khải thấy đã là tình cảm của người ta mà nếu cứ đưa đẩy qua lại mãi thì mất hết cái hay, hơn nữa không phải là không có cơ hội đáp lại, cùng lắm là khi Mẫn Chi cưới mừng nhiều hơn một chút là được. Có điều, anh vẫn thấy thắc mắc, Kiều Duy Thành đối với Hứa Ảo rất tốt, tới mức mà anh thấy trong lòng cứ gờn gợn.
Vẫn chưa đến giờ cơm trưa, vì thế Cố Hứa Ảo pha tạm một ấm trà bằng bộ đồ trà của khách sạn.
Bùi Trung Khải ngạc nhiên: “Em cũng biết làm việc này? Sao không nghe thấy em nói tới bao giờ? Biết sớm thì trong nhà có một bộ đồ trà tử sa của Nghi Hưng rồi”.
Cố Hứa Ảo rót cho Kiều Duy Thành và Bùi Trung Khải mỗi người một ly trà xong mới nói: “Trước đây em không biết, sau này trong lúc rỗi rãi em mới đi học, học được rồi thì lại thấy vô vị, nếu không nhìn thấy bộ đồ trà này thì cũng quên mất”.
Kiều Duy Thành không nói gì, uống hết bát trà trong tay, bèn đưa tay đón lấy ấm trà, “Chú cũng đã học, nhưng nhiều năm rồi không động đến, để xem có quên không nào”.
Lúc đầu, ông cũng hơi lúng túng, nhưng rõ ràng cách làm khác hẳn với Cố Hứa Ảo. Kỹ thuật của Cố Hứa Ảo có vẻ không được tinh tế, còn Kiều Duy Thành thì lại có vẻ hơi cứng. Nhưng chỉ là lúc mới bắt đầu còn sau đó thì các động tác tráng trà, pha trà, và rót trà của ông, động tác nào cũng khiến người ta phải hoa mắt mà lại vẫn rất trật tự, nhìn thì biết kỹ thuật rất thuần thục và đã từng nghiên cứu.
Cố Hứa Ảo nhấp một ngụm trà xanh trong chén, quả nhiên cảm thấy khác với vị trà mà cô pha, bất giác lên tiếng: “Nếu biết chú Kiều pha ngon như thế này thì cháu đã không dám múa rìu qua mắt thợ, đúng là để cho người trong môn cười cho”.
Bùi Trung Khải cũng cười theo: “Anh định khen em, nhưng bây giờ xem ra đừng nói là tốt nhất, nếu không thì anh cũng lại là người không có văn hóa mất!”.
Kiều Duy Thành dường như đang đắm chìm trong những suy nghĩ, nâng ly trà lên mũi ngửi, một hồi lâu mà cũng không động đến. Hồi ấy cũng có một cô gái chăm chú ngồi học cách pha trà trước mặt ông, mắt cô sáng long lanh đầy vẻ ngưỡng mộ. Rồi đột nhiên như nhận ra rằng trước mặt mình còn có hai người khác, ông định thần lại, mỉm cười, “Hứa Ảo đã làm rất tốt rồi, bây giờ rất hiếm có người chịu ngồi mà học làm những việc này. Chú cũng đã mấy chục năm không động đến, xem ra thực sự là không còn tác dụng nữa”.
Nhìn thấy thoáng thất vọng và buồn bã trên mặt của Kiều Duy Thành, Cố Hứa Ảo vội nói: “Thực ra rất hay đấy chứ ạ, chỉ có điều không kiên trì được. Cháu thích trà nghệ, một phần là vì quê hương là nơi sản xuất trà, một phần vì thấy nghi thức đó rất thú vị. Hồi trước cháu nhìn thấy một cô gái biểu diễn nghệ thuật pha trà trong một quán trà, đẹp như trong tranh, vì thế cháu đã chạy tới học theo. Cô gái ấy nói, khi tâm trạng yên bình thì động tác sẽ đẹp nhất và trà pha ra sẽ thuần khiết nhất, cháu ghi nhớ câu nói đó, cẩu thả thì không thể làm được, một thời gian dài cháu học không được, bây giờ thì lại càng không được, đã làm chú Kiều thấy buồn cười”.
Kiều Duy Thành cười với vẻ độ lượng, “Không cần phải ép theo như vậy, thích thì cứ làm, bản thân trà nghệ có thể điều chỉnh được tâm trạng, người hiện đại làm sao có được sự thâm thúy, cao quý như người xưa. Có điều, cùng ngồi thưởng thức trà với người thân và bạn bè như bây giờ chẳng phải là một việc rất hay sao?”.
Cố Hứa Ảo nghe thấy hai từ “người thân” thì ngẩng đầu lên nhìn Bùi Trung Khải, Bùi Trung Khải cũng đưa mắt nhìn cô, hai người nhìn nhau, môi đều nở nụ cười ngọt ngào.
Kiều Duy Thành nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của hai người trẻ tuổi, biết ngồi lại chỉ gây cản trở, bèn đứng dậy ra về, “Hứa Ảo, Tiểu Bùi, ngày các cháu cưới chú không thể nào phân thân được, nhưng sẽ cố gắng thu xếp thời gian. Những người có duyên với nhau cuối cùng sẽ thành quyến thuộc, các cháu hãy biết quý trọng lẫn nhau”.
Tiễn Kiều Duy Thành xong, Cố Hứa Ảo xắn tay áo lên, nói to: “Xấu hổ quá đi mất, em phải học