Bùi Trung Khải có lẽ đã ngấm say, nhìn người trước mặt sóng mắt long lanh, thần thái nửa mê nửa mị, Bùi Trung Khải nhất thời ngây ngốc được thấy cô cười đã không dễ, đừng nói là thấy cô kiều mị thế này. Tim anh đập thình thịch, anh phải nhấp từng ngụm rượu để nén cảm xúc đó lại, nhưng đáng tiếc loại rượu đó ngấm vào ruột như thuốc độc, để lại cảm giác nóng như thiêu đốt..
Đêm hôm đó, Cố Hứa Ảo ngủ không ngon, cô tỉnh giấc mấy lần, rồi lại mơ màng thiếp đi. Sáng sớm mở cửa bước ra, nhìn thấy cây hải đường ở sân đang tắm mình trong ánh nắng sớm, dù không có chồi xanh nhưng vẫn đẹp lạ lùng. Cố Hứa Ảo cảm khái nghĩ, chắc phải trồng nhiều năm lắm mới được một cây hải đường như vậy, có hoa hay không cũng đều đẹp, không chịu tác động của ngoại cảnh.
Bữa sáng, vẫn ăn ở quán lần trước, ông già chủ quán vẫn còn nhớ Cố Hứa Ảo, cho thêm hai viên vằn thắn nữa vào bát của cô, “ Ăn đi cho nóng, như vậy cả ngày sẽ không bị lạnh”. Cô vừa động đũa thì bị Bùi Trung Khải đã bê bát khác lên, gắp vằn thắn sang bát anh, trong bát cô chỉ còn dăm ba viên.
Không chờ Cố Hứa Ảo lên tiếng, ông già chủ quán không làm nữa, “Này sao cậu lại giành lấy của cô ấy, nếu cậu muốn, tôi sẽ làm thêm cho cậu”.
“Dạ dày của cô ấy không khỏe, không nên ăn nhiều”. Bùi Trung Khải cúi đầu húp nước canh. Ông già chủ quán cười với Cố Hứa Ảo, rồi giơ ngón tay cái lên ra chiều khen ngợi.
“Đi làm hay về nhà?”. Vừa lái xe ra khỏi ngõ, Bùi Trung Khải vừa quay sang hỏi Cố Hứa Ảo.
Cố Hứa Ảo nghĩ một lúc, đáp: “Đến công ty vậy”.
Vừa vào đến công ty thì gặp ngay Lý Lỗi.
“Sư tỷ, tôi phải nói với chị điều này, phép nghỉ ốm của chị không trừ vào phép năm trước được đâu. Tổng giám đốc Đỗ nói, hồi chị làm ở Nhạc Trung, thời kỳ đầu không có việc gì thì coi như đã nghỉ phép rồi. Bây giờ công ty đang thiếu người, chị cố khắc phục vậy”.
Lưng Cố Hứa Ảo ngay đơ ra, không biết đó là lời của tổng giám đốc Đỗ, hay là lời của cô Lý Lỗi này, nên đáp: “Nếu tổng giám đốc Đỗ đã nói như vậy thì cô cứ thế mà làm”.
Vào giờ làm chưa được bao lâu, Lý Lỗi dẫn theo một ngừoi mang đến một đống tài liệu, “Sư tỷ, thời gian này chị giúp cho giám đốc Ngô, dịch cho ông ấy ít tài liệu cơ sở, nghiệp vụ bên ông ấy rất nhiều, chỗ tài liệu này cần phải giao trong ngày kia”.
Cố Hứa Ảo ngẩng đầu lên nhìn giám đốc Ngô, những người này vốn trước đây đều là cấp dưới của cô, thế mà bây giờ đang cúi đầu nhìn cô vẻ áy náy, “Phiên dịch..Cố..nhờ chị giúp cho”.
Anh ta định gọi là tổ trưởng Cố, nhưng sau khi do dự đã gọi là phiên dịch Cố.
Cố Hứa Ảo từ từ đứng lên, mắt nhìn thẳng vào Lý Lỗi, đáp: “Hôm nay tôi tới là để xin thôi việc, đây là đơn xin thôi việc của tôi”.
Lý Lỗi có phần bất ngờ, lập tức trở nên giận dữ: “Chuyện này tôi không quyết định được, chị chờ tổng giám đốc Đỗ về rồi nói. Hơn nữa, thôi việc thì cũng phải báo trước một tháng”.
“Biết là cô không thể quyết định được nên tôi chỉ thông báo với cô như vậy, phiền cô chuyển đơn của tôi tới tổng giám đốc Đỗ. Tháng này tôi xin nghỉ ốm”.
Bị Cố Hứa Ảo làm cho tức nghẹn cổ, Lý Lỗi không nói được câu nào, ngực cứ phập phồng, một hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Nghỉ ốm thì phải trừ lương!”.
Cố Hứa Ảo dường như không nghe thấy lời cô ta, ngẩng đầu đi ra cổng. Về đến nhà, cô ôm Cẩu Thặng Nhi, nước mắt lăn dài trên má, hoàn cảnh khó khăn như thế này, nếu bây giờ nói đùa bảo cô làm bạn gái của anh, có thể cô sẽ nhận lời và làm thật.
Đi tàu hỏa hết một đêm, đi tiếp một giờ đồng hồ xe khách nữa thì về đến Tô Thành. Thành phố này không lớn, là một ngôi thành nhỏ điển hình của phương Nam, có cầu, có sông, có thuyền. Cố Hứa Ảo xách túi hành lý tới viện Phúc Lợi. Nhìn qua hàng rào sắt, thì lúc đó đang là giờ lên lớp, trong sân vắng lặng. Thực ra, ở đây không còn mấy người quen của cô, người nuôi cô cũng đã về hưu nhiều năm về trước, rời Tô Thành đến Thượng Hải trông cháu giúp con.
Ngày hôm sau, cô mang theo bó hoa, đón xe ra khu ngoại ô. Tới một bãi đất trống, Cố Hứa Ảo đem bó hoa cúc to đặt xuống đất dưới gốc cây rồi lặng lẽ ngồi xuống. Sau khi qua đời, Cố Hải Lam đã được chôn cất ở đây, nhưng bây giờ ngôi mộ gần như đã trở thành đám đất bằng.
Cố Hứa Ảo ngồi im lặng một lúc lâu, xé từng cánh hoa ném xuống dòng sông bên cạnh. Từ đầu đến cuối, cô chưa từng gọi một tiếng mẹ, điều đó có thể coi như là sự hủy diệt đối với cuộc đời của Cố Hải Lam, còn cuộc sống mà Cố Hải Lam mang đến cho cô rõ ràng là một lần mạo hiểm, một lần đánh bạc.
Ở Tô Thành hai ngày, Cố Hứa Ảo mua vé máy bay tới Hải Nam, sự lạnh lẽo tối tăm trong lòng chỉ có gió biển và nắng nóng của vùng cận nhiệt đới mới xua tan được. Sau khi trở về Bắc Kinh thì cũng đã hơn một tuần, khi lên máy bay thì trời nóng bốc hơi, khi xuống máy bay thì lạnh tê cả mặt, dường như chỉ ngủ một giấc xong là bị cỗ máy thời gian ném xuống giữa đống tuyết lạnh.
Bắc Kinh đang có tuyết rơi..
Ngồi trong chiếc xe bus của sân bay chạy trên đường cao tốc về thành phố, ngày cuối tuần lại đúng vào giờ tan tầm nên phải mất hai tiếng mới về tới nơi. Vào đến cửa, nhìn thấy chiếc điện thoại ném trên bàn, cô lập tức mở máy. Vừa cởi xong chiếc áo khoác thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cầm lên xem thì thấy ba chữ “Bùi Trung Khải” nhấp nháy trên màn hình, cô ngây người nhìn điện thoại cứ réo chuông liên hồi, cuối cùng không thể nào tiếp tục làm ngơ được nữa.
“Em định chơi trò biết mất à?”. Đầu dây bên kia là giọng nói cố nén giận của Bùi Trung Khải.
dịch chiếc điện thoại ra xa tai một chút, dường như làm vậy có thể tránh cơn giận dữ của Bùi Trung Khải truyền đến theo sóng điện thoại.
“Chỉ là nghỉ mấy ngày mà thôi”.
“Thôi việc rồi à?”. Bùi Trung Khải rõ ràng biết hết mọi chuyện của Cố Hứa Ảo.
“Đã nộp đơn xin thôi việc, giải quyết xong chắc cũng phải mất một tháng”.
“Tìm được chỗ mới rồi à?”.
“Chưa”.
“Tìm việc mới xưa nay luôn là việc cưỡi lừa tìm ngựa, em ‘ngầu’ thật đấy”.
“Tùy anh muốn nghĩ gì thì nghĩ. Anh tìm tôi có việc gì?”.
Ráng chiều di chuyển bên ngoài cửa sổ khiến cho thành phố rực rỡ như sàn nhảy, mỗi người giống như bị bắt phải đi đôi giày màu đỏ và nhảy không ngừng, có điều, bây giờ cô phải dừng lại để lấy hơi.
“Xem ra, chuyện khiến em u uất giờ đã không còn quan trọng nữa. Tốt lắm, xuống đi ăn cơm đi”. Bùi Trung Khải nói.
Cố Hứa Ảo nhoài người nhìn qua cửa sổ xuống, trời tối mò không nhìn thấy gì, trong lòng khong khỏi sửng sốt, nói: “Tôi không có ở nhà”.
“Xuống đi”.
“Tôi đã nói là tôi không có ở nhà rồi mà”.
“Vậy để anh lên nhé”.
Bất an, mệt mỏi và hoang mang đột nhiên chuyển thành cơn giận, Cố Hứa Ảo cao giọng nói: “Vì sao tôi phải xuống? Anh bảo xuống là tôi phải xuống sao? Tôi muốn ngủ!”. Cố Hứa Ảo tắt điện thoại. Trước Bùi Trung Khải, cô luôn cảm thấy nóng nảy và bất an.
Điện thoại không đổ chuông nữa, một hồi lâu sau vang lên tiếng “đing đang”, một tin nhắn được gửi đến, “Nói em là con mèo bị giẫm vào đuôi không hề quá chút nào”. Cố Hứa Ảo tức giận, tháo pin ném điện thoại sang một bên.
Cuộc sống bỗng chốc của Cố Hứa Ảo trở nên đơn giản, lên mạng gửi hồ sơ. Trong một tuần tới phỏng vấn ở ba công ty. Tên của cô và đôi chút tiếng tăm của Giai Dịch trong nghề khiến công ty tuyển dụng ít nhiều thấy ngạc nhiên, mãi cho tới khi gặp cô và phỏng vấn chuyên môn họ mới dám tin đó là Cố Hứa Ảo, ngay lúc đó thì tỏ ra rất phấn khích, nhưng sau đó lại không hề có hồi âm.
Cố Hứa Ảo đang trên đường tới phỏng vấn ở công ty thứ năm, công ty thứ tư gọi điện đến, thật tâm khen ngợi trình độ của cô nhưng lại khéo léo nói rằng không thể tiếp nhận cô. Cố Hứa Ảo nghe một loạt những lời khách sáo thì có linh cảm khác lạ, buột miệng hỏi vì sao. Đối phương ấp úng một hồi lâu rồi nói, năng lực của cô rất tốt, thế mà Giai Dịch còn không ở lại được, huống chi công ty của họ. Cố Hứa Ảo đứng trước cổng tòa nhà, trong lòng lờ mờ hiểu ra đôi chút, bèn không hỏi nữa, cô đã biết tình hình tiếp theo chắc cũng không khá hơn gì. Nghĩ vậy, cô bèn gọi điện cho người phụ trách nơi cô đang định tới phỏng vấn, xin lỗi vì cô không đến được, rồi đi về.
Vừa đi được vài bước thì nghe thấy có người gọi, đứng lại nhìn xung quanh, thì ra là Tề Huy và một người nữa từ tòa nhà đi xuống.
Tề Huy nói với người bên cạnh mấy câu rồi nhanh chân bước tới cười và nói: “Tôi chỉ gọi thử xem thôi, thế mà đúng là cô thật. Cô tới đây làm việc à ?”.
Cố Hứa Ảo cũng thấy ngạc nhiên, đã nửa năm rồi cô không gặp Tề Huy, cô mỉm cười đáp: “Đúng là rất bất ngờ. Anh làm việc ở đây à?”. Thấy Tề Huy gật đầu , rồi lại thấy anh cầm túi, cô nói đùa: “Mới mấy giờ mà đã về rồi?”.
Người cùng đi với Tề Huy lúc này cũng đi tới, nói xen vào: “Anh ấy là ông chủ, muốn về lúc nào thì về lúc ấy”.
Cố Hứa Ảo che miệng cười: “Xin lỗi nhé, xin lỗi nhé, là tại tôi có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn, chào tổng giám đốc Tề”.
Bị chỉ rõ thân phận, Tề Huy có phần mất tự nhiên, sợ Cố Hứa Ảo nghĩ khác, bèn trừng mắt nhìn người bên cạnh: “Còn không mau đi làm việc đi?”.
“Thật lòng xin lỗi, đúng là tôi không biết thật”.
“Ôi dào, bạn bè với nhau có gì đâu. Công ty của tôi cũng chỉ là công ty nhỏ, chẳng có gì đáng nói, không được gọi tôi là tổng giám đốc đâu, như thế là hại tôi đấy”. Tề Huy vội cắt ngang lời của Cố Hứa Ảo .
Cố Hứa Ảo mím môi không nói gì, đây không thể là nơi mà công ty nhỏ có thể thuê được. Tề Huy mời cô vào uống cà phê ở quán cà phê tầng dưới, dù sao cũng chẳng có việc gì, nên cô cũng không từ chối, cô cảm thấy nói chuyện với rất thoải mái.
“Bây giờ đang làm hạng mục gì thế?”.
“Cũng không có gì”. Ngừng một lát, Cố Hứa Ảo nói thật, “Bây giờ tôi đang chờ xin việc, vừa rồi tôi đến đây định đi phỏng vấn”.
Tề Huy ngây người, tiếp lời: “Còn có chuyện cô không tìm được việc làm sao?”.
“Chưa hẳn là như vậy, công ty này là công ty thứ năm”. Lúc này Cố Hứa Ảo nói về tất cả những chuyện đó như trò cười, cô không ngờ Giai Dịch, hay Đỗ Đức Minh lại “chiếu cố” đến cô như vậy.
“Sao lại thế được? Chà, miếu của chúng tôi nhỏ, chứ nếu không tôi sẽ mời cô tới”. Tề Huy không biết an ủi cô thế nào.
“Anh làm biết nguyên nhân tôi bị từ chối..”. Nhìn thấy Tề Huy có vẻ bối rối, Cố Hứa Ảo cười nói: “Công việc của công ty anh không phải chuyên môn của tôi, nên dù có mời thì tôi cũng không tới. Đừng lo tôi bị chết đói, tôi vẫn được mời đi dịch cabin, nên chuyện nuôi sống bản thân không thành vấn đề”.
Tề Huy đi trước, ngồi lại cầm tờ tạp chí đọc chơi, bất giác ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Tống Văn Khải đi vào. Cô đã giả như không nhìn thấy, thu dọn đồ đạc để rời đi, không ngờ Tống Văn Khải nhìn thấy và đi tới: “Ồ, tổ trưởng Cố, sao lại rỗi rãi tới đây uống cà phê thế này?”.
Cố Hứa Ảo gập cuốn tạp chí lại, ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Tống Văn Khải: “Tình cờ quá đấy, chào anh Tống”.