Mễ Tĩnh Văn vơ lấy con dao, cô cuống quýt, thấy sự việc gây to, vội tìm cách giằng lại con dao.
Kiều Mẫn Chi túm lấy cổ tay của Mễ Tĩnh Văn, không ngờ Mễ Tĩnh Văn dùng sức rất mạnh, Kiều Mẫn Chi chỉ nghe thấy “xoạc” một tiếng phát ra từ bộ quần áo mặc sát người mình, trong lúc hoảng hốt thấy con dao đi một đường từ chổ cánh tay xuống sườn, một cơn đau nhói dội lên.
Cả phòng trang điểm vang lên tiếng kêu thét.
Đầu óc Cố Hứa Ảo trở nên trống rỗng, chỉ kịp đỡ lấy thân hình sắp quỵ xuống của Kiều Mẫn Chi và kêu to: “Mẫn Chi, Mẫn Chi, cô sao thế!”.
Người trợ lý của thợ trang điểm chạy ra ngoài, sau đó Bùi Trung Khải, Tề Huy, Triệu Thư Lập và nhiều người khác cùng chạy vào.
Bùi Trung Khải nhìn thấy ngực Cố Hứa Ảo đầy máu, đầu gối chân nhũn xuống, loạng choạng nhào tới, “Hứa Ảo, Hứa Ảo, em đau ở đâu, chúng ta đi bệnh viện mau!”.
Nước mắt dâng đầy, khuôn mặt tái nhợt đi, Cố Hứa Ảo đẩy Bùi Trung Khải ra và kêu lên: “Không phải em, không phải em, là Mẫn Chi, Mẫn Chi bị thương rồi, cấp cứu mau!”.
Triệu Thư Lập giật mình như bị giáng một gậy, lao lên như mũi tên, sắc mặt Kiều Mẫn Chi nhợt nhạt, môi hơn tím, mắt mở hờ, cánh tay trái vì để trần nên nhìn rõ vết thương, còn mạn sườn vì có áo che nên không nhìn rõ, bộ quần áo trên người cô bị máu nhuốm đỏ gần hết.
Mễ Tĩnh Văn nấp sau trụ của đại sảnh khách sạn hé mắt nhìn, sau đó chạy ra trước cửa khách sạn, run rẩy ôm lấy hai vai, nhưng bị con dao trong tay đâm vào người, vội ném nó xuống đất “keng” một tiếng với vẻ hoảng hốt và ghê tởm, sau đó lấy điện thoại ra bấm, tay bịt miệng, khóc và nói: “Cha, cha sai người đến cứu con đi, con…gây ra tai họa rồi…”.
Kiều Mẫn Chi nằm trên giường, Triệu Thư Lập dường như lần đầu tiên nhìn kỹ cô, cô gái kiêu kỳ này đã bước vào cuộc sống của anh như thế nào nhỉ?
Chỉ là một lần anh giúp cô một việc nhỏ, cô cảm ơn anh, rồi đem đến biếu những đồ vặt mang từ nhà tới. Cô đối xử với những người khác rất lạnh nhạt, duy nhất mỉm cười với một mình anh, cô thường tìm đến anh dù có việc hay không có việc. Lúc đó, cuộc nói chuyện giữa anh với ông Lỗ Hải Phong đã diễn ra, trong lòng anh biết chuyện giữa anh với Lỗ Hành không còn có khả năng nữa. Lúc đầu, dù biết là không còn khả năng nhưng anh vẫn “dẫu lìa ngỏ ý còn vương tơ lòng”, nhưng sau mấy năm, cảm giác bất lực mỗi ngày một rõ, Kiều Mẫn Chi đã cho anh cơ hội để lấy hơi sau khi cố nín nhịn. Không phải là anh yêu cô, mà chỉ là vì anh cần được ai đó mỉm cười với mình, để anh cảm thấy chút ít hơi ấm của tình cảm nơi đất khách quê người.
Có bạn học trêu anh nhưng anh chỉ mỉm cười mà không gật đầu. Một lần, dường như cô đã nổi giận, hỏi rằng quan hệ giữa họ là như thế nào, có thể phát triển hơn được không? Anh ngây người, sau đó nói đùa, anh cứ tưởng là em vẫn đang trả ơn.
Bây giờ nghĩ lại, một người kiêu hãnh như cô ấy mà thốt ra một câu hỏi như vậy, hẳn là đã phải dốc hết dũng khí. Nhưng anh chỉ nghĩ đến mình, vẫn để tang mối tình thanh mai trúc mã mỗi ngày một xa vời, mà chưa hề chú ý đến vẻ buồn bã mỗi ngày một rõ trong đôi mắt cô.
Cô biến mất trong một tháng, đúng lúc mà anh nghĩ rằng cô sẽ không quay lại nữa thì cô lại xuất hiện, mang đến mỳ hấp thịt và thịt cá sấu khô như thể không có chuyện gì xảy ra. Họ lại bắt đầu kiểu sống chung như trước, chỉ có điều cảm giác tội lỗi trong lòng anh mỗi ngày một nặng nề thêm. Kể từ đó, mỗi khi nhớ đến Lỗ Hành, ở một góc sâu thẳm trong lòng anh lại cảm thấy có lỗi với cô.
Kiều Mẫn Chi vẫn ngủ li bì, vết thương không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vì mất máu nhiều và sợ hãi nên giấc ngủ của cô rất nặng nề.
Cố Hứa Ảo bê chiếc bình giữ ấm đi vào, nhìn thấy Triệu Thư Lập vẫn giữ nguyên tư thế như lúc cô rời đi.
Trong khách sạn, Cố Hứa Ảo ôm lấy thân hình của Kiều Mẫn Chi, Triệu Thư Lập lặng lẽ nói, hãy đưa cô ấy cho tôi. Cánh tay của Cố Hứa Ảo tự nhiên buông ra, cô biết đây chính là người mà Kiều Mẫn Chi thích, nếu để anh ấy ôm cô ấy, nhất định cô ấy sẽ đỡ đau hơn.
Mắt của Cố Hứa Ảo thấy cay cay, cô bước lên một bước, “Hãy ăn tạm ít cháo này đi”.
Triệu Thư Lập từ từ ngẩng đầu lên, đáp mà như hỏi: “Tôi có lỗi với cô ấy”.
Giọt nước mắt lăn tròn trên má Cố Hứa Ảo. Làm sao không hận Mễ Tĩnh Văn cho được. Làm sao không trách Bùi Trung Khải cho được! Kể từ sau khi sự việc xảy ra đến giờ, Cố Hứa Ảo không muốn nhìn mặt Bùi Trung Khải nữa. Anh ôm cô thì bị cô đẩy ra, anh an ủi cô thì cô nhìn với ánh mắt giận dữ, anh mang đồ ăn đến thì cô nhất quyết không động vào.
Triệu Thư Lập vẫn im lặng, Mễ Tĩnh Văn đã làm da thịt cô bị thương, còn anh có lẽ đã làm trái tim cô bị tổn thương. Hôm ấy, Kiều Mẫn Chi nằm trong lòng Cố Hứa Ảo, nhưng ánh mắt thì tìm kiếm trong đám đông, khi gặp ánh mắt anh, thì ánh mắt ấy lóe lên vẻ mừng rỡ che giấu cơn đau đớn, nên anh mới ôm lấy cô mà không hề nghĩ ngợi gì, đồng thời quyết định rằng sẽ đưa đôi vai của mình cho cô dựa suốt đời. Anh đã nghĩ kỹ rồi, nếu Kiều Mẫn Chi tỉnh lại, anh sẽ hỏi cô, em có để tâm đến việc từ vị trí là con gái của phó chủ tịch tỉnh trở thành vợ của Triệu Thư Lập không? Một khi đã lấy nhau thì thân phận sẽ thay đổi rất lớn. Nếu cô gật đầu, anh sẽ rất trân trọng.
Có tiếng động khẽ, hình như người nằm trên giường đã tỉnh lại, Triệu Thư Lập và Cố Hứa Ảo đều nhìn chăm chăm vào khuôn mặt nhợt nhạt vì mất máu của Kiều Mẫn Chi.
Đôi mắt của Kiều Mẫn Chi từ từ hé mở, sau mấy giây làm quen với ánh sáng cô mới mỉm cười yếu ớt, ánh mắt dồn vào Triệu Thư Lập, rồi cô định ngồi dậy.
Triệu Thư Lập giữ cô lại, giọng nói đầy vẻ thương xót cố kìm chế: “Đừng cử động, cứ nằm nghỉ đi”.
Giọng nói dường như đốt cháy Kiều Mẫn Chi trong nháy mắt, vẻ yêu thương say đắm tỏa ra không thể nào che giấu được, cô mở miệng cất giọng nói khàn khàn: “Em không sao… chỉ… hơi đau một chút thôi”.
Mặt của Cố Hứa Ảo đầy vẻ áy náy, cô khẽ nắm lấy tay của Kiều Mẫn Chi, “Mẫn Chi, xin lỗi…”. Nói đến đây, giọng cô trở nên nghẹn ngào.
“Chị… Thật tiếc cho chiếc khăn voan cưới của chị… Nó đẹp thế cơ mà”.
Nước mắt của Cố Hứa Ảo trào ra, cô quay sang nói với Triệu Thư Lập: “Nghe thấy chưa, tôi là chị của cô ấy, anh không được đối xử tệ với em gái tôi đâu”.
“Chờ Mẫn Chi khỏe, tôi sẽ đưa cô ấy đi tĩnh dưỡng. Mẫn Chi cứ nói là muốn tôi đến thăm quê của cô ấy, cũng đã mấy năm rồi cô ấy không về quê”. Vừa nói, bàn tay của Triệu Thư Lập vừa lặng lẽ vuốt ve gò má của Kiều Mẫn Chi.
Dường như có một ngọn lửa thắp sáng tinh thần Kiều Mẫn Chi, một nguồn sức mạnh lớn lao trào dâng, cô đưa bàn tay từ trong chăn ra nắm lấy bàn tay đang vuốt má cô của Triệu Thư Lập.
Bỗng nhiên Cố Hứa Ảo bật khóc không thành tiếng, vì Kiều Mẫn Chi và cũng vì Triệu Thư Lập…
Cánh cửa “kẹt” một tiếng. Cố Hứa Ảo nhìn người mới vào, chỉ thốt lên một tiếng “Chú Kiều” rồi vội lui sang bên.
Nằm trên giường bệnh, nhưng nụ cười đã nở trên môi Kiều Mẫn Chi, nhìn thấy cha, cô con gái lập tức nũng nịu. Dường như quên mất vết thương trên người, cô vội nói, hơi thở dồn dập, “Cha, Thư Lập nói là chờ con khỏe anh ấy sẽ đưa con về thăm quê”.
Kiều Duy Thành vẫn chưa nói gì, hai tay nắm lấy cánh tay con gái, cố nén một hồi rồi mới nói: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Mẹ con vẫn chưa biết đâu, cha sợ bà ấy cuống lên”.
Sau đó ông ngẩng đầu nhìn Triệu Thư Lập, lần này ánh mắt của chàng trai trẻ đó không còn vẻ thiếu quyết định, mà nhìn lại ông không né tránh với vẻ chân thành, ông thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, “Mẫn Chi ở đây phiền cậu chăm sóc giúp”.
Cố Hứa Ảo đứng đằng sau ông tay chân bối rối, cho dù Kiều Duy Thành đối với cô rất tốt, rất quan tâm, nhưng xảy ra chuyện như vậy hẳn chẳng phải là điều vui vẻ gì, nên cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý nghe trách cứ.
Kiều Duy Thành thấy Cố Hứa Ảo bê cốc nước đứng bên cạnh mình, trong lòng thấy rất phức tạp. Một đứa con gái của ông cứu sống một đứa con gái khác của ông, là ý trời hay là sự trùng hợp? Nếu Cố Hứa Ảo bị thương thật thì Hải Lam ở trên trời nhất định sẽ không tha thứ cho ông, bà ấy sẽ càng hận ông hơn. Ông đã có lỗi với bà, nếu không thể bảo toàn cho đứa con gái của họ, chỉ sợ… Đáng tiếc là lúc đầu ông không biết sự ra đời của cô, bây giờ ông cũng không thể nhận cô, không thể ôm cô vào lòng mà an ủi giống như Mẫn Chi, làm như thế hẳn cô sẽ thấy hoảng hốt.
“Chú Kiều, cháu xin lỗi, chỉ vì cháu mà Mẫn Chi mới như vậy. Cháu… Cháu có lỗi với chú, càng có lỗi với Mẫn Chi”. Cố Hứa Ảo lắp bắp, trong lòng cô vô cùng ân hận.
Kiều Duy Thành đón cốc nước từ tay Cố Hứa Ảo, nhẹ nhàng an ủi: “Cháu ngốc, không ai muốn việc như thế xảy ra. Mẫn Chi là một đứa bé dũng cảm, nó cứu cháu và bị thương. Tuy chú cũng buồn như cũng cảm thấy được an ủi vì hành động của nó. Chú không trách cháu đâu, Mẫn Chi cũng không trách cháu”.
“Cha… Con gọi Hứa Ảo là chị, cha nói xem… có được không?”. Kiều Mẫn Chi lặng lẽ nhìn Kiều Duy Thành, chờ xem phản ứng của ông.
Kiều Duy Thành hơi ngạc nhiên, ông định tìm câu trả lời trong ánh mắt của con gái, nhưng không được, ông quay đầu cố kìm nén trạng thái tình cảm phức tạp đang trào dâng trong lòng, khẽ nắm lấy bờ vai của Cố Hứa Ảo, “Chú cũng coi cháu như con gái, Mẫn Chi đã gọi cháu là chị rồi thì chúng ta không cần khách sáo nữa. Chờ vết thương của Mẫn Chi lành, cả nhà sẽ đoàn tụ vui vẻ”.
Đứng trong góc nhà, Bùi Trung Khải rụt rè bước lên mấy bước, “Mọi người đều mệt cả rồi, cháu đã nhờ y tá chăm sóc cho Mẫn Chi. Chú Kiều và Thư Lập hãy nghỉ tạm ở khách sạn đối diện. Hứa Ảo, mẹ gọi em về uống chút canh rồi lại tới”.
Không khí trong phòng ngưng lại, Triệu Thư Lập không có thái độ gì, còn Kiều Duy Thanh thì nhíu mày, Cố Hứa Ảo thì có vẻ ngượng và khó xử.
“Cảm ơn cậu Bùi, tôi không mệt, tôi ở lại đây với Mẫn Chi một lúc, Thư Lập và Hứa Ảo hãy đi nghỉ đi”. Kiều Duy Thành vẫn không nổi nóng, anh chàng Bùi Trung Khải này suýt nữa thì làm hỏng hạnh phúc của hai đứa con gái của ông, để cậu ta vẫn cứ coi như không là điều không thể.
“Anh Bùi, tôi cũng không mệt, tôi ở lại đây”. Triệu Thư Lập nói xong thì nhìn Cố Hứa Ảo.
Cố Hứa Ảo cúi đầu, mũi chân di di lên chút bụi trên nền nhà, một lát sau không ngẩng đầu lên, nói: “Em ở đây cùng với chú Kiều”.
Bùi Trung Khải chẳng khác nào bị giội một gáo nước lạnh, trong lòng rất khó chịu nhưng lại không thể nổi nóng. Có lẽ, anh là kẻ bất lực nhất, vợ đến tay rồi mà còn bị mang đi mất. Lén đưa mắt nhìn Cố Hứa Ảo, cô vẫn không ngẩng đầu lên, mặc cho anh tức giận đến nổ cả mắt.
Kiều Mẫn Chi động đậy trên giường, “Mọi người đều về đi, con vẫn khỏe. Thư Lập, anh đưa cha em đi đi, chị, chị theo anh rể về nghỉ đi…”.
Mấy từ “anh rể” chẳng khác gì cứu tinh, khiến khuôn mặt thảm hại của Bùi Trung Khải lấy lại sắc hồng. Anh vô cùng cảm kích chắp tay về phía Kiều Mẫn Chi rồi nhìn sang Cố Hứa Ảo.
Cố Hứa Ảo nhìn về phía Kiều Mẫn Chi, “Mẫn Chi, sao em không hận anh ấy?”.
“Thư Lập đi cùng với cha em đi. Em muốn nói chuyện với chị”. Bàn tay của Kiều Mẫn Chi vạch lên tay Triệu Thư Lập, ý bảo anh hãy nghe lời.
Triệu Thư Lập dặn Kiều Mẫn Chi hãy nghỉ ngơi rồi cùng với Kiều Duy Thành lui ra trước.