cho bằng được. Hôm nay anh đừng ăn cơm nữa, cứ chờ mà uống nước trà cũng đủ no bụng”.
Kiều Duy Thành rời Tô Thành trước Cố Hứa Ảo, ông không tới chào tạm biệt cô. Cố Hứa Ảo đã nhìn thấy ông khi đứng ở ban công sau bữa cơm trưa. Một tay ông vắt chiếc áo gió mỏng, tay kia xách một chiếc túi đơn giản, lúc đó mưa lất phất như bụi. Ông thật nhỏ bé giữa bầu trời mưa giăng giăng. Dường như cảm nhận thấy ánh mắt nhìn theo của Cố Hứa Ảo, đột nhiên ông dừng lại, Cố Hứa Ảo vội nấp mình sau nếp rèm cửa sổ, cuối cùng Kiều Duy Thành lắc đầu, tiếp tục bước đi. Cố Hứa Ảo gọi Bùi Trung Khải, anh nhìn theo tà áo ở góc rẽ, nói với vẻ bình thản: “Một người trung niên đi tìm lại giấc mộng thời trẻ của mình là một việc làm rất không có ý nghĩa”.
Cố Hứa Ảo bảo anh là vô tình, máu lạnh, Bùi Trung Khải vừa đập quả óc chó ăn, vừa nói: “Chẳng qua là anh nói rất thẳng. Em tưởng rằng những người như vậy không máu lạnh không vô tình ư? Vì sao lại nuối tiếc, em tưởng rằng ông ấy yêu sâu sắc là lâu dài chứ gì? Đó chỉ là suy nghĩ và mong muốn một phía của những cô gái như em thôi. Sự thật có thể là trong quá khứ ông ấy và một người con gái đã yêu nhau, nhưng ông ấy đã không kiên trì đến cùng và đã phụ lại đối phương, nhiều năm qua đi, giữa những tháng ngày hỗn độn ông ấy mới dần dần nhớ lại những điều tốt đẹp của thời tuổi trẻ trong sáng, thế là trong lòng thấy áy náy bèn đi tìm lại quá khứ”.
Truyện được đăng tại dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn.
“Không ngờ anh còn giỏi tưởng tượng hơn hẳn em, lại còn rất sinh động nữa chứ. Chuyện của chú Kiều cũng chỉ là do chúng ta đoán thôi, anh đừng có đoán bừa như thế”.
“Anh chỉ thắc mắc là sao ông ấy lại đối xử với em tốt như vậy? Nếu là đồng hương, khỏi đi, đâu có phải là ở nơi xa quê, làm gì đến nỗi vừa nhìn đã rơi nước mắt. Một người đàn ông đối tốt với một phụ nữ thì chỉ có mấy khả năng, thứ nhất là quan hệ ruột thịt thân thiết, người phụ nữ là con gái hoặc là vợ của người đàn ông kia; thứ hai là thích hoặc yêu; thứ ba là thương xót; thứ tư là chiếm hữu. Em không thuộc khả năng thứ nhất, khả năng thứ hai cũng không có, vừa gặp đã thấy tình yêu sét đánh không thuộc về những người ở độ tuổi ấy. Khả năng thứ ba thì tương đối bình thường, có thể giải thích được cho hành vi của ông ấy, nhưng không hiểu sao anh cứ cảm thấy đó hoàn toàn không phải là giải thích. Thế thì chỉ còn lại khả năng thứ tư mà thôi”.
Cố Hứa Ảo hét lên: “Không thể như thế!”.
Bùi Trung Khải đưa cho cô một hạt óc chó, “Anh nổi hết cả da gà lên rồi đây này, đó là dấu hiệu của việc phải lao vào đánh nhau”.
Cố Hứa Ảo đẩy Bùi Trung Khải một cái: “Hãy thôi cái thói lưu manh của anh đi!”.
Cố Hứa Ảo đi xem áo cưới một lần nữa, Kiều Mẫn Chi đi cùng với cô, trang phục của phù dâu quyết định chọn chung cửa hiệu. Trong khi Cố Hứa Ảo tỏ ra rất điềm tĩnh thì Kiều Mẫn Chi lại rất hớn hở, hết sờ cái này lại ngắm cái khác.
Cánh cửa phòng thử đồ mở ra, Cố Hứa Ảo từ từ bước ra, dường như cô nhớ là mình đang mặc áo cưới, tay chân cô chợt trở nên lóng ngóng. Bùi Trung Khải đang ngồi đọc tạp chí ở ghế, Cố Hứa Ảo vào phòng thử quần áo đã hơn hai mươi phút, anh nghĩ thầm, may mà chỉ có một bộ, chứ nếu lại phải thay bộ khác nữa thì chắc chắn là nửa tiếng đồng hồ cũng không thấy mặt cô đâu đâu. Đúng lúc đó thì nghe thấy tiếng kêu ngạc nhiên của Kiều Mẫn Chi: “Chị Hứa Ảo!”.
Không hiểu là đã xảy ra chuyện gì, anh vội ngẩng đầu lên và lập tức ngây người vì sửng sốt, bộ áo cưới đó quả thực rất đẹp, nếu không thì đã chẳng phải đợi lâu như vậy, nhưng cho dù quần áo có đẹp đến đâu thì cũng còn phải phụ thuộc vào người mặc, nhất là khi quần áo mặc vào người vừa khít như thế kia.
Để ngâng cao hiệu quả, nhân viên trong tiệm búi tóc và trang điểm nhẹ cho Cố Hứa Ảo, nhưng chính kiểu trang điểm nhẹ nhàng đó càng làm nổi lên vẻ quyến rũ và quý phái của cô dâu. Cố Hứa Ảo chớp chớp mắt, dường như cô không thể ngờ được rằng một bộ váy lại có thể mang đến cho người ta sự thay đổi lớn đến như vậy. Cô ngây người nhìn bóng mình trong gương, cao quý và quyến rũ, gợi cảm và thanh nhã, thuần khiết và trí tuệ. Không hiểu vì sao tất cả những tính từ về cái đẹp đều hiện lên trong đầu, thì ra là kết hôn có thể sẽ như vậy, thì ra cô dâu có thể đẹp tới mức này. Nhân viên cửa hàng thấy Bùi Trung Khải đứng ngây người ra bèn cười và nói: “Anh Bùi, anh thấy bộ này vừa ý chứ, có phù hợp với yêu cầu của anh không?”.
Truyện được đăng tại dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn.
Bùi Trung Khải nhìn và nhận ra cô nhân viên hôm trước, biết là cô nhắc đến chuyện anh chê trang phục hở hang, vì thế trước lời đùa đầy thiện ý của nhân viên cửa hàng vẫn không cảm thấy ngượng, “Phải, quả nhiên là đã không chọn nhầm, bộ này vẫn là đẹp nhất”. Nói rồi, không hề giấu giếm người bên cạnh, cứ nhìn Cố Hứa Ảo với đôi mắt ẩn chứa nụ cười.
Cố Hứa Ảo không chịu được ánh mắt lộ liễu của Bùi Trung Khải, quay sang nhìn Kiều Mẫn Chi, “Mẫn Chi, cô cũng chọn một bộ của phù dâu đi. Tôi thấy váy của hãng này được đấy, hôm ấy cũng đã định chọn cho cô, nhưng lại nghĩ để cô tự chọn vẫn hơn”.
Kiều Mẫn Chi đang mải mê sờ vào những bông hoa thêu rất tinh tế ở mặt trong bộ váy cưới, nói với vẻ vô cùng ngưỡng mộ: “Phù dâu không được làm nhiều lần, nếu không thì sẽ không lấy được chồng, nhưng lần đầu tiên làm phù dâu thì sẽ được chúc mừng, nếu mà lại đón được bó hoa tung đi của cô dâu thì lại càng tuyệt”.
Cố Hứa Ảo chớp mắt, “Bó hoa ấy nhất định sẽ dành cho cô”.
Nhắc đến thì mới thấy đã đến lúc chọn thời gian để nói chuyện với Triệu Thư Lập, Lỗ Hành sắp làm mẹ rồi, chắc hẳn cũng đã được nếm trải vị hạnh phúc của người làm vợ làm mẹ, cho dù anh ấy có nuối tiếc đến mấy cũng chẳng thể làm được gì nữa, những gì đã qua thì sẽ cứ qua, bây giờ điều nên làm nhất là phải biết trân trọng người đang ở trước mắt anh. Kiều Mẫn Chi cũng là một cô gái rất tốt, không gây gỗ, không oán thán, mặc dù cũng phải chịu nỗi khổ trong tình cảm. Nếu Triệu Thư Lập không có ý gì với cô ấy thì cũng nên nói cho rõ ràng, vì dù sao con gái có thì. Nghĩ vậy, Cố Hứa Ảo mỉm cười một mình, kết hôn sẽ làm cho phụ nữ trưởng thành hơn, quả là rất tuyệt. Bây giờ mình chẳng khác gì một con gà mẹ đang giữ trứng, nên đã lôi cả cô gái đang đứng bên cạnh vào đôi cánh của mình, một thời gian nữa chẳng biết có giống những đồng nghiêp trung niên gặp ai cũng đòi mai mối hay không nhỉ?
Nụ cười của Cố Hứa Ảo chẳng khác nào nụ hoa bừng nở rực rỡ giữa trời tuyết lạnh giá, khiến Kiều Mẫn Chi cũng phải lóa mắt, ngây người một hồi lâu, nhìn Cố Hứa Ảo với ánh mắt rất phức tạp, sau đó cô mới khẽ nói: “Chả trách anh ấy si mê như vậy, hẳn một đời sẽ nhớ mãi”.
Bùi Trung Khải liếc nhìn nhanh Kiều Mẫn Chi, mày chau lại, đoán thầm, ai si mê, không lẽ là Kiều Duy Thành?
Cố Hứa Ảo quay lại nói với Kiều Mẫn Chi: “Nhìn xem bộ trang phục tôi chọn giúp cho cô có phù hợp không?”.
Khi Kiều Mẫn Chi ra khỏi phòng thử áo, Cố Hứa Ảo vỗ tay kêu lên: “Là bộ này, đẹp lắm, tôi nghĩ nó hợp với cô nhất đấy!”.
Bộ váy Kiều Mẫn Chi mặc màu hồng nhạt, vừa chạm đến đầu gối, lớp váy lót bên trong bằng sa cứng, mặt bên ngoài là lụa mềm, vì thế mà tạo thành những nếp gấp tự nhiên rất đẹp. Kiều Mẫn Chi mãnh mai, bộ lễ phục vai ngang càng tôn thêm vẻ đẹp của dáng người thon thả.
Bỗng nhiên cô nhân viên tiệm váy kêu lên: “Ôi này, hai cô đẹp thật đấy. Khi búi tóc lên, nói hai người là hai chị em thì nhất định ai cũng tin, giống hai chị em thật đấy!”.
Cố Hứa Ảo cười rất ngọt ngào, ánh mắt Kiều Mẫn Chi nhìn Cố Hứa Ảo cũng rất thân thiết, gần gũi.
Bùi Trung Khải rời mắt khỏi khuôn mặt Cố Hứa Ảo, nhìn sang Kiều Mẫn Chi, rồi lại từ mặt Kiều Mẫn Chi nhìn sang Cố Hứa Ảo, tuy môi vẫn nở nụ cười nhưng vẻ mặt dường như đang nghĩ tới điều gì đó, thế rồi một ý nghĩ bỗng xuất hiện trong đầu.
Về nhà, Bùi Trung Khải cầm cuốn lịch cũ, kéo Cố Hứa Ảo, chỉ vào ngày hôm sau, nói: “Ngày này đẹp, cả âm lịch và dương lịch đều là ngày chẵn, hợp với việc hôn thú và với việc lấy giấy chứng nhận. Hứa Ảo, em thấy được không?”.
Tuy chuyện cưới xin đã đang chuẩn bị nhưng Cố Hứa Ảo làm sao có thể nói ngay là “được”, nếu cuống lên lấy chồng như vậy thì chẳng còn gì vẻ e lệ của cô dâu nữa. Mắt Cố Hứa Ảo nhìn về phía Bùi Trung Khải, thấy anh cũng đang cười và nhìn mình, miệng toác ra chẳng khác gì hồ ly, cô chỉ muốn cấu cho anh một cái. Rõ ràng là anh ấy cố ý, không chịu nói chắc là muốn để cô phải chủ động nhảy xuống hố đây.
Bà Bùi không biết tâm trạng của hai người, lật giở cuốn lịch xem đi xem lại, miệng vẫn cứ nói ngày này đẹp đấy, “Hứa Ảo, không có ý kiến gì chứ?”.
Cố Hứa Ảo đỏ bừng mặt, lí nhí: “Vâng, cứ làm theo ý bác ạ”.
Bà Bùi quay lại nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Cố Hứa Ảo, đưa tay sờ lên đôi má mềm mại của cô, “Có thêm một cô con gái thật là tuyệt, vừa ngoan ngoãn lại vừa xinh đẹp, là ngày của các con nên cũng cứ nêu ý kiến”.
Ông Bùi nãy giờ im lặng, đột nhiên lên tiếng: “Nhận giấy chứng nhận là trở thành vợ chồng được pháp luật thừa nhận rồi, cũng coi như là lời hẹn ước, đâu có chuyện con cái tự quyết, tôi thấy ngày này là được rồi”.
Bà Bùi lúc đó mới hiểu ra, “Ôi, đúng rồi, theo ý kiến của tôi”.
Lúc đó Bùi Trung Khải mới thủng thẳng: “Đúng thế, da mặt chúng con còn mỏng lắm, nếu cứ phải tỏ rõ thái độ ngay lập tức, như thế chẳng phải sẽ khiến con trở thành người có vợ thì quên mẹ hay sao? Con đâu dám làm chuyện ấy, tất cả đều nghe theo sự sắp đặt của mẹ. Hơn nữa, dù có ý nghĩ như vậy thật thì cũng không thể nói ra được”.
Bà Bùi vui mừng nói: “Chuyện đó thì mẹ không sợ, Hứa Ảo và mẹ sẽ là một phe, có thêm một cô con gái, thì mẹ việc gì phải lo?”.
Bùi Trung Khải ngồi trong quán cà phê dưới văn phòng, tay lướt trên phím điện thoại, hình như đang đợi ai đó. Mười phút sau Kiều Mẫn Chi chậm rãi đi đến, nhìn thấy Bùi Trung Khải bèn bước tới không do dự, vẻ mặt giống như lần đầu họ gặp nhau, lạnh lùng và lịch sự xen đôi chút xa cách và tự phụ rất khó nhận ra. Bùi Trung Khải cũng bỏ bộ mặt cười cợt mọi khi, mà tỏ ra thâm trầm bí hiểm.
“Anh Bùi tìm tôi có việc gì? Tôi không có nhiều thời gian đâu”. Kiều Mẫn Chi từ từ ngồi xuống, nhưng không gọi đồ uống.
Bùi Trung Khải ngồi dựa về phía sau, ngón tay đỡ lấy cằm, nhìn Kiều Mẫn Chi, khóe môi nhếch cười, nhưng ánh mắt thì không như vậy. “Tôi vốn cũng không định quấy rầy cô Kiều, có điều có một số việc tôi thấy cần phải nói rõ ràng”.
Kiều Mẫn Chi hoàn toàn không có vẻ gì là ngạc nhiên trước những lời của Bùi Trung Khải, cô vân vê móng tay của mình, mắt liếc qua với vẻ hờ hững: “Anh nói đi”.
“Mong cô đừng quấy rầy Hứa Ảo nữa”. Bùi Trung Khải đưa ngón tay di di lên quai cằm của tách cà phê.
“Anh Bùi nói gì mà buồn cười thế, không lẽ anh bảo phù dâu là tôi đến lúc đó hãy biến mất à?”. Đôi môi hình trái tim của Kiều Mẫn Chi hơi cong lên, “Hay là anh tìm được người thích hợp hơn rồi?”.
“Tự cô đề nghị làm phù dâu, Hứa Ảo đã đồng ý, tất nhiên tôi cũng không có ý kiến gì, tôi chỉ mong cô đừng có ý nghĩ gì khác. Tôi không cho phép bất cứ ai phá hoại hạnh phúc của Hứa Ảo”. Cuối cùng Bùi Trung Khải cũng nhìn thẳng vào Kiều Mẫn Ch