Chuyện mà Kiều Mẫn Chi nghe thấy là, ở trường Nhị Trung có một cô gái mồ côi, rất xinh đẹp, học rất giỏi, giải được cả đề thi của trường Trung học Thực nghiệm, tuy nhiên cô gái ấy có vẻ lạnh lùng, không bao giờ nói chuyện với các bạn nam, cũng rất ít khi nói chuyện với các bạn nữ, và điều quan trọng là tính tình cô ấy cũng khá dữ dằn. Có một cậu học sinh không chịu học hành định cợt nhả, trêu chọc cô, kết quả là bị cô lấy từ trong túi ra một con dao chừng một tấc, vung lên khiến cho cậu học sinh kia hoảng sợ bỏ chạy cuống cuồng. Cô ấy cầm dao, nói với vẻ mặt kích động: “Tôi không quan tâm tới những gì mà các người quan tâm, chết hay không cũng chẳng sợ, nếu ai muốn thử thì tôi sẵn lòng thử cùng”.
1.
“Coi như đã quyết định rồi, cô cũng chẳng cần phải làm như vậy.” Khi đến đón Lỗ Hành, Bùi Trung Khải và Cố Hứa Ảo thấy cô đang rất buồn bã.
Lỗ Hành nhìn xa xăm, nhưng không nói gì. Cố Hứa Ảo khẽ đập vào tay của Bùi Trung Khải, ra ý bảo anh đừng nói nữa.
“Đến cuối cùng mà anh ấy vẫn không chịu nói, chứng tỏ rằng thực sự không còn cơ hội nữa.” Lỗ Hành vẫn nhìn ra ngoài, nói.
“Còn muốn biết quan hệ giữa Triệu Thư Lập và Kiều Mẫn Chi không?”. Bùi Trung Khải vừa nói, liền bị Cố Hứa Ảo kéo ống tay áo.
“Anh nói xem đó là quan hệ gì?”. Lỗ Hành hỏi, mắt nhìn Bùi Trung Khải chăm chú.
“Có lẽ cũng chẳng tốt hơn với cô là bao nhiêu.” Bùi Trung Khải có thể nhận ra điều đó.
“Chuyện đó thì có quan hệ gì đến tôi. Kỳ nghỉ của tôi cũng sắp hết rồi, tôi đã mua vé máy bay. Thực ra, trước thời gian này, tôi cũng đã đoán được kết cục. Coi như một lần tôi điên dở.” di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ônGiọng nói buồn bã của Lỗ Hành lộ rõ vẻ bình thản, khiến người nghe không thể không trầm ngâm suy nghĩ. Cho dù đang mong Lỗ Hành đi khỏi, thì Bùi Trung Khải cũng thấy tê tái khi nghe thấy những lời này.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Lỗ Hành xuống xe ở khách sạn rồi quay đầu lại nói: “Máy bay cất cánh lúc sáng sớm, không cần tiễn tôi đâu, cứ coi như tôi không tới đây. Còn nữa, Hứa Ảo, xin lỗi cậu về những chuyện trước đây, tôi chỉ còn biết thay mặt Nhạc Trung xin lỗi cậu”.
Sáng sớm ngày hôm sau, Cố Hứa Ảo nhận được một mẩu tin nhắn của Lỗ Hành. Trong đó cô viết: “Hứa Ảo, mình đã quá tự tin phải không, vì thế ông trời mới sai Triệu Thư Lập đến cho mình tiếp đất. Không biết đến lúc nào mình mới hết hận anh ấy, mình không thể rộng lượng như vậy, mặc dù trong lòng mình cũng rất không yên. Nếu sau này có thể không đến thì mình cũng sẽ không đến, dù gì thì ở nhà vẫn tốt hơn”.
Cố Hừa Ảo gọi điện lại thì đã thấy tắt máy. Lỗ Hành đã rời đi trong cái se sẽ lạnh của mùa xuân.
Cố Hứa Ảo bất giác nắm chặt tay lại, yêu nhau đến khi có một kết cục như thế là điều mà không ai nghĩ tới, e rằng Lỗ Hành sẽ mãi nhớ và oán hận Triệu Thư Lập. Tâm sự của thiếu nữ, những tháng ngày đẹp nhất của tuổi thanh xuân đã bị chôn vùi trong một tình yêu thầm lặng. Gió xuân cũng chỉ có đợt, tình cảm cũng chỉ có thời gian, Cố Hứa Ảo chợt thấy lòng lạnh tê tái. Khi biết chuyện, Bùi Trung Khải nói: “Coi như Lỗ Hành đã trưởng thành thêm”.
Cuộc sống lại trở lại bình thường. Cố Hứa Ảo tưởng rằng mọi chuyện về Lỗ Hành, Triệu Thư Lập, Kiều Mẫn Chi sẽ mai một dần, nhưng không ngờ, cô lại gặp lại họ lần nữa.
Tổng giám đốc Quan đến Bắc Kinh khảo sát, là bên hợp tác tất nhiên là phải tới thăm quan FEX, Cố Hứa Ảo là người đưa đón ông. Ngày cuối cùng của đợt khảo sát, tổng giám đốc Quan nói: “Tiểu Cố, chúng ta cùng đi ăn cơm nhé, phó chủ tịch Kiều đang học ở Trường Đảng, nghe nói người cùng quê đến, cứ nhất định mời mọi người đi ăn cơm, lại còn dặn đi dặn lại tôi rằng nhớ phải đưa cả cô đi nữa”. Cố Hứa Ảo từ chối không được, đành phải đi cùng.
Cố Hứa Ảo đã gặp lại phó chủ tịch Kiều Duy Thành, Kiều Mẫn Chi và Triệu Thư Lập. Thế giới này quả là rất nhỏ bé.
Kiều Mẫn Chi và Triệu Thư Lập ngạc nhiên, tổng giám đốc Quan bèn giới thiệu: “Đây là Mẫn Chi, con gái của phó chủ tịch Kiều. Còn đây là bạn học của Mẫn Chi, tên là…”
Triệu Thư Lập bổ sung: “Triệu Thư Lập”.
“Chàng trai này đúng là một nhân tài, nghe nói đã tu nghiệp ở Mỹ về, đúng là giỏi thật đấy, giỏi thật đấy. À, đây là Cố Hứa Ảo, là thư ký của chủ tịch hội đồng FEX, cũng là người ở Tô Thành”.
Ba người gật đầu, nói chuyện với nhau như lần đầu gặp mặt. Không khí tương đối yên tĩnh, ngoài tiếng cười sảng khoái của tổng giám đốc Quan. Cố Hứa Ảo vì chuyện của Lỗ Hành nên không hề thấy hứng thú nói chuyện với Triệu Thư Lập ngồi ở bên cạnh, vì vậy chỉ cúi đầu lặng lẽ ăn cơm.
“Những người trẻ tuổi bây giờ sao lại trầm hơn cả những người già chúng tôi thế? Các cô cậu, người thì nghiên cứu về xe hơi, người thì làm về xe hơi, sao lại không nói chuyện vậy?”. Kiều Duy Thành nói.
“Phó chủ tịch Kiều, chú lại nói đùa rồi. Thực ra cháu chỉ là người ngoại đạo, chỉ mới tiếp xúc với xe hơi trong mấy tháng thôi”. Không phải Cố Hứa Ảo cố làm ra vẻ khiêm tốn, mà thực sự những kiến thức mà cô bổ khuyết thời gian vừa qua đúng là chẳng thấm tháp gì trước một tiến sĩ và thạc sĩ về tự động hóa.
“Bọn họ đều chỉ là lý thuyết, còn cháu mới thực sự là người của phái thực lực”. Tổng giám đốc Quan thấy phó chủ tịch Kiều nhìn Cố Hứa Ảo chăm chú cũng khen phụ họa.
“Cha, con muốn đổi nghề, con không muốn làm về xe hơi”. Kiều Mẫn Chi nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng.
Kiều Duy Thành nhìn con gái, bất giác chau mày, “Lúc nào con cũng thích làm gì thì làm như vậy sao?”.
“Con..”, Kiều Mẫn Chi vẫn còn định nói nữa, nhưng đã bị Kiều Duy Thành cắt ngang, “Chuyện này để sau hãy nói”, rồi ông đột ngột hỏi Cố Hứa Ảo, “Nhà cháu ở đâu của Tô Thành?”.
“Ở phía Tây của Tô Thành”. Viện Phúc Lợi mà Cố Hứa Ảo từng ở nằm ở ngoại ô của Tô Thành.
“Mẫn Chi đã học lớp tám và phổ thông trung học ở trường Trung học Thực nhiệm Tô Thành đấy. Còn cháu học ở đâu, chưa biết chừng các cháu là bạn học cùng trường đấy”. Kiều Duy Thành dẹp chuyển chủ đề câu chuyện sang Cố Hứa Ảo.
“Cháu học ở trường Nhị Trung, trường Trung học Thực nhiệm tốt như vậy không phải ai cũng có thể vào được”. Thực ra Cố Hứa Ảo đã thi đỗ nhưng không có tiền theo học ở đó.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Trường Trung học Thực nghiệm hầu như là nơi tập trung của con cái các nhà có chức có tiền, điều kiện dạy học tốt, đội ngũ giáo viên cũng hùng hậu, ngay cả cơ sở vật chất cũng là được cải tạo lại từ một tòa biệt thự của phú thương. Ở đó có vườn hoa tươi tốt, rậm rạp chẳng khác gì một công viên. Hàng năm có rất nhiều người vắt óc tìm cách đưa con cái vào học trường đó, và coi việc vào được trường Trung học Thực nghiệm là đã có được một nửa cơ hội vào đại học. di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đônCố Hứa Ảo đủ điểm vào đó, nhưng vì ở đó không có nội trú, không cung cấp bữa ăn hằng ngày, hơn nữa phải nộp ngay một khoản tiền, tuy không lớn lắm nhưng đối với một đứa trẻ mồ côi như Cố Hứa Ảo thì quả là khó khăn. Cuối cùng, cô đành phải chọn một trường trung học bình thường. Nhờ sự giúp đỡ của viện Phúc Lợi và cũng do thành tích tốt của Cố Hứa Ảo nên trường Nhị Trung đã miễn phần lớn chi phí cho cô, hơn nữa còn xin học bổng cho cô. Cố Hứa Ảo rất hiểu việc phải trả những ân nghĩa đó như thế nào, nên trong kỳ thi đại học cô đã mang kết quả đứng thứ ba thành phố khối Văn khoa về cho trường. Lúc ấy trường Nhị Trung mới được dịp nở mặt nở mày, bao nhiêu năm qua, mười người đứng đầu trong các kỳ thi đại học đều là học sinh của trường Trung học Thực nghiệm, sau đó mới là học sinh của các trường chất lượng khác, còn trường Nhị Trung thì chưa bao giờ đến lượt, chỉ đến khi sự xuất hiện của Cố Hứa Ảo mới làm thay đổi định thức đó.
“Nhị Trung ư? Cô đã thi được vào trường đại học ở Bắc Kinh? Chuyện cũng đã gần chục năm rồi đấy nhỉ. À, ừ tôi nhớ ra rồi, một dạo xôn xao việc Nhị Trung xuất hiện thám hoa, khiến cả thành phố cũng ngỡ ngàng. Con trai tôi nhất quyết không chịu vào trường Trung học Thực nghiệm để chịu gò bó và áp lực, nó cứ lấy chuyện đó ra nói mãi, bảo rằng trường Trung học Thực nghiệm rất nổi tiếng cơ mà, sao lại để cho học sinh của Nhị trung vượt mặt như vậy?”. Tổng giám đốc Quan nói chen vào, sở dĩ ông nhớ chuyện này vì sau đó Nhị Trung không có được thành tích này nữa.
Cố Hứa Ảo như một đóa hoa đẹp lạ đã dùng sự cần mẫn và thông minh của mình đổi lại sự tôn trọng đầu tiên của mọi người.
Nghe Tổng giám đốc Quan nói như vậy, Kiều Duy Thành, Kiều Mẫn Chi và Triệu Thư Lập đều lập tức thay đổi cách nhìn về Cố Hứa Ảo, thì ra cô gái này thật không đơn giản chút nào.
“Đúng là không dễ dàng, chắc hẳn cha mẹ cháu đã rất tự hào về cháu”. Kiều Duy Thành khen.
Cố Hứa Ảo im lặng, đúng là sau khi thi đỗ đại học cô đã đến thắp hương cho mẹ, nếu mẹ nhìn thấy được, hẳn sẽ cũng được an ủi. Hoàn cảnh của mẹ đáng để mọi người thông cảm, nhưng lại không được chấp nhận. Còn như cha cô, hầu như chẳng có quan hệ gì với cô, cuộc sống của cô là do mẹ cô mang lại, còn hiện tại của cô là do cô phấn đấu. Trong lòng nghĩ như vậy, nên nét mặt cô lộ vẻ không màng đến. Tuy vẻ thể hiện ấy thoáng qua, nhưng Kiều Duy Thành đã kịp nhìn thấy.
Nhưng tổng giám đốc Quan lại không nhìn thấy nên vẫn tiếp tục nói: “Nếu con trai tôi mà có được nửa sự hiểu biết như Tiểu Cố thì tốt, chà đúng là Hàn môn xuất quý tử”.
“Nếu có cha mẹ thì chằng ai muốn gian khổ phấn đấu làm gì. Ai cũng có những lúc biếng nhác, chẳng qua là tình thế không cho phép mà thôi. Ông cũng đừng khen ngợi tôi quá”. Cố Hứa Ảo thấy rất không thoải mái, không hiểu vì sao câu chuyện lại cứ xoay quanh cô. Nếu tổng giám đốc Quan không phải là người đáng tuổi cha mẹ thì cô đã tỏ vẻ mặt lạnh lùng từ lâu rồi.
Kiều Duy Thành đã cảm nhận được tâm trạng không vui của Cố Hứa Ảo, nên nói với giọng như than thở: “Thật đáng thương cho tất cả các bậc cha mẹ trên đời này, anh Quan, anh giống tôi, chúng ta đều có những trải nghiệm sâu sắc về điều đó”.
Kiều Mẫn Chi lặng lẽ nghe, thì ra Cố Hứa Ảo chính là cô gái ấy.
Con gái là chúa tò mò. Chuyện mà Kiều Mẫn Chi nghe được là ở Nhị Trung có một cô gái mồ côi rất xinh đẹp, học rất giỏi, có thể giải được cả đề thi của trường Trung học Thực nghiệm. Tuy nhiên cô gái ấy có vẻ lạnh lùng, không bao giờ nói chuyện với các bạn nam, rất ít khi nói chuyện với các bạn nữ, và điều quan trọng là tính tình cũng khá dữ dằn. Có cậu học sinh không chịu học hành định cợt nhả, trêu chọc cô, kết quả là bị cô lấy từ trong túi ra một con dao chừng một tấc, vung lên khiến cho cậu học sinh kia hoảng sợ bỏ chạy cuống cuồng. Cô ấy cầm dao, nói với vẻ mặt kích động: ‘Tôi không quan tâm đến những gì mà các người quan tâm, chết hay không thì cũng chẳng sợ, nếu ai muốn thử thì tôi sẵn lòng thử cùng’. Cô còn nghe kể các học sinh nam của hội học sinh gọi cô sau lưng là “Nữ thần băng giá”. di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.Có điều Kiều Mẫn Chi chưa bao giờ gặp cô gái ấy. Sau đó “Nữ Thần băng giá” thi đỗ đại học, đồng thời cũng kết thúc sự ngưỡng mộ và đoán già đoán non của rất nhiều chàng trai trẻ.