Cố Hứa Ảo chớp chớp mắt, cô không ngờ một bộ váy lại có thể mang đến cho người ta sự thay đổi lớn đến vậy. Cô ngây người nhìn bóng mình trong gương, cao quý và quyến rũ, gợi cảm và thanh nhã, thuần khiết và trí tuệ. Không hiểu vì sao tất cả những tính từ về cái đẹp đều hiện lên trong đầu, thì ra là kết hôn có thể sẽ như vậy, thì ra cô dâu có thể đẹp tới mức này.
1.
Sau khi làm náo loạn Mễ Thị Xong, nỗi phấp phỏng của Bùi Trung Khải cuối cùng đã được giải quyết. Chút trở ngại cuối cùng giữa anh và Cố Hứa Ảo đã được gạt bỏ hết, anh ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời mùa thu trong xanh và cao vời vợi, khóe môi anh nở nụ cười dịu dàng.
Tình yêu là việc không thể nào hình dung nổi, một khi đã yêu, thì luôn muốn mang đến cho cô những gì tốt đẹp và yên bình nhất, nếu trời đất mà có hỗn độn thì cũng mong có một kẽ tươi sáng, nếu trần thế có rối ren thì anh nguyện đứng ra ngăn cản gươm đao, nếu có thể khiến cho cô yên lòng, vui vẻ, anh nguyện sẽ bảo vệ cho sự thuần khiết của cô.
Cố Hứa Ảo không mấy nhọc lòng vì chuyện ngoài ý muốn đó, dù sao thì khi trở về Bùi Trung Khải cũng đã yên tâm hơn hẳn, kỵ sĩ của cô đã ở đây rồi thì làm gì còn lo bọn xấu? Cố Hứa Ảo không hỏi, Bùi Trung Khải cũng không muốn nói. Tin mà Tề Huy đưa đến là Mễ Đại Dũng đã nhốt Mễ Tĩnh Văn trong nhà cấm không cho ra khỏi cửa, tuy không ra nước ngoài nhưng Bùi Trung Khải nghĩ Mễ Đại Dũng cũng sẽ không để mặc cho Mễ Tĩnh Văn làm những chuyện sai trái nữa.
Có thể là do bà Bùi đứng ra ngoại giao với Lỗ Hải Phong nên chuyện cưới xin bắt đầu được chuẩn bị rất rầm rộ. Lúc này Cố Hứa Ảo cũng đã cơ bản hồi phục sức khỏe.
Truyện được đăng tại dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn.
Dường như mỗi ngày đều mang đến những vị ngọt ngào, ngày cưới đang đến rất gần, dự định là vào tháng mười một. Bùi Trung Khải định sẽ tổ chức thật to, mặc dù Cố Hứa Ảo phản đối nhưng vẫn bị phản bác, Lỗ Hải Phong cũng tán thành nghi thức đó, ông có thể được coi như người bên họ nhà gái duy nhất của Cố Hứa Ảo, ông muốn cho Thẩm Hải Lam biết con gái của bà đã được cưới xin đàng hoàng, không hề bị coi thường. Huống chi, Lỗ Hành đang ở Phần Lan biết tin cũng gọi điện về bảo Bùi Trung Khải dù có phải khuynh gia bại sản thì cũng phải đón Cố Hứa Ảo tử tế. Cô nói: “Hứa Ảo, cậu lấy người mà mình yêu, còn Bùi Trung Khải cũng cưới người mà mình yêu, vì thế hôn lễ sẽ là sự tán thưởng to lớn nhất đối với hai người, hãy cưới bù cả đám cưới của mình nữa. Nếu chậm mấy năm nữa là con của mình nâng váy cho cô dâu được rồi”. Lỗ Hành đã có thai được mấy tháng.
Để những người quan tâm nhiều đến mình như vậy không thất vọng, để họ được nhìn thấy hạnh phúc của mình, Cố Hứa Ảo đồng ý một hôn lễ xa xỉ.
Phù dâu thì tự đề cử, Kiều Mẫn Chi chủ động gọi điện đến hỏi cô xem đã chọn được người làm phù dâu chưa.
Cố Hứa Ảo không nén được nước mắt, ý tốt của Kiều Mẫn Chi rất rõ, làm sao cô không cảm động cho được. Bây giờ, Triệu Thư Lập và Lỗ Hành đã như hai đường thẳng song song, mỗi người có hạnh phúc riêng, khoảng cách giữa họ cũng mỗi ngày một xa, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có khả năng quay lại với nhau được nữa.
Nghĩ đến đây, Cố Hứa Ảo dịu dàng nói: “Vẫn chưa tìm được người phù hợp”.
Kiều Mẫn Chi nói ngay lập tức: “Tôi có được không?”.
Bùi Trung Khải nghe vậy không có ý kiến gì, cũng được, em cũng chẳng có mấy bạn bè, anh cũng đang nghĩ xem ai thì phù hợp đây. Nếu em không có ý kiến gì về cô ấy thì anh lại càng không có ý kiến. Cũng đã đến lúc chúng ta đi xem áo cưới rồi.
Những bộ váy cưới đủ sắc màu lộng lẫy trong tiệm áo cưới khiến cho không gian bên trong càng rực rỡ. Nhân viên phục vụ đưa ra mấy tập Caralogue để khách hàng tùy ý chọn. Cố Hứa Ảo xem mấy bộ váy cưới, toàn kiểu để hở ngực, người mẫu mặc rất đẹp, cô cầm mấy bộ đi thử. Mỗi lần cô thử xong, nhân viên phục vụ ở đó đều kêu lên sửng sốt và khen không tiếc lời. Cố Hứa Ảo cũng thấy rất vui, nhưng Bùi Trung Khải luôn nhăn nhó và lắc đầu quầy quậy. Cố Hứa Ảo bắt đầu thấy bực, rõ ràng là anh đã nhìn cô chằm chằm, nhưng cứ mở miệng ra là lại: “Không được”. Thử mấy bộ liền như vậy, dù là người tính tình tốt đến mấy, kiên nhẫn đến mấy cũng không thể nén thêm được nữa.
Nhân viên phục vụ của tiệm áo cưới cũng không hiểu tại sao Bùi Trung Khải vẫn thấy không vừa ý, không lẽ óc thẩm mỹ của anh ta có vấn đề, nên giới thiệu: “Thưa anh, anh nhìn kiểu lễ phục ngực thấp này mà xem, phía sau hình chữ V, khi trang điểm có thể búi tóc lên, tôn làn da trắng và khuôn ngực rất đẹp của cô dâu. Cô dâu có thân hình đẹp như vậy, mặt lại rất xinh, đảm bảo quan khách đều rất ngưỡng mộ một chú rể như anh”.
Bùi Trung Khải nhíu mày đi quanh Cố Hứa Ảo hai vòng, cổ trễ quá, chỉ cần hơi cúi đầu một chút là sẽ khiến người khác được no mắt, còn như phía sau lưng, hình chữ V xuống tận thắt lưng, nếu có người muốn nhảy với cô dâu, tay để phía sau, như vậy chẳng phải là có thể muốn làm gì thì làm sao? Không được, không thể để nguy hiểm như vậy. Bụng nghĩ thầm, miệng anh lập tức nói ra: “Kiểu này sexy quá, không khéo cô dâu để cho người khác nhìn thấy hết mất”.
Cô gái bên cạnh mím môi cười, Cố Hứa Ảo đỏ bừng mặt, cô cũng cảm thấy chiếc váy đó có phần hở hang quá, vì thế bèn đẩy Bùi Trung Khải một cái, “Áo cưới đều như vậy cả. Sợ người khác nhìn thấy thì đừng làm to như thế nữa, hãy làm đơn giản như ý em nói đi, thì anh sẽ chẳng phải sợ này sợ nọ nữa”.
Bùi Trung Khải thấy vậy, vội dỗ dành: “Phía sau còn có những kiểu đẹp hơn, em không muốn xem nữa à?”.
Cố Hứa Ảo giận, chỉ vào một bộ kết hợp cả tây lẫn ta, bên trên là kiểu áo cài khuy thêu hoa, bên dưới là một chiếc váy kiểu đuôi cá nhiều tầng, nói: “Kiểu này thì chắc là hợp với óc thẩm mỹ của anh”.
Không ngờ Bùi Trung Khải lại lắc đầu: “Phía trước không hở, nhưng phía sau trống còn đáng sợ hơn”. Nói xong, bất giác bịt miệng, lén đưa mắt nhìn Cố Hứa Ảo, quả nhiên vẻ mặt cô càng lạnh lùng hơn, anh bèn quay hỏi nhân viên phục vụ đang đứng bên cạnh: “Có còn kiểu nào đẹp hơn nữa không?”.
Cô nhân viên phục vụ đi ra phía sau, sau đó cầm ra một tấm ảnh, nói đó là kiểu mới xuất hiện trong buổi trình diễn thời trang vừa rồi bên Pháp, là kiểu mô phỏng trang phục châu Âu thời xưa, eo rất mảnh rất mềm, nhưng thiết kế phần ngực thì lại theo kiểu mở rộng, yêu cầu về hình thể đối với người mặc rất cao, nói một cách đơn giản là ngực nở eo thon, chỉ có điều giá cả đắt hơn nhiều so với các kiểu trong Catalogue.
Cố Hứa Ảo nhìn thì thấy đó là một bộ váy cưới bằng lụa lệch vai. Váy lệch vai rất đòi hỏi thân hình của người mặc, nếu là những người vai ngang khi mặc lên sẽ có cảm giác như đeo một dải băng, chẳng khác gì xác ướp, trông rất nhàm và buồn cười, còn với ngực đầy thì có thể bộc lộ hết sự tao nhã và gợi cảm. Huống hồ, bộ váy cưới này còn đính rất nhiều hạt pha lê và kim cương ở ngực, tạo ra những ánh long lánh, thực sự sẽ tôn cô dâu lên chẳng khác gì tiên giáng trần.
Bùi Trung Khải dường như quyết định ngay lập tức, nhưng bộ váy ấy vẫn còn ở nước ngoài, vì vậy hai mươi ngày sau quay lại thì mới có.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn.
Ra khỏi tiệm áo cưới, Cố Hứa Ảo túm lấy tay của Bùi Trung Khải, do dự nói: “Đẹp thì đẹp, nhưng đắt quá, không đáng đâu”.
Bùi Trung Khải bèn nắm lấy tay cô, “Cái gì mà đáng với không đáng, cả hai chúng ta vừa lòng là đáng rồi. Nhân lúc bây giờ túi tiền vẫn còn do mình quản lý, vẫn còn có thể tiêu tiền làm vui lòng bạn gái, ít ngày nữa khi cưới rồi, vợ anh nhất định sẽ quản lý không cho anh mua đồ cho em nữa đâu”.
Cố Hứa Ảo véo vào mu bàn tay của Bùi Trung Khải, “Ai quản lý anh!”. Nói xong bèn cười nghiêng ngả, lúc đầu Bùi Trung Khải còn cười theo, sau đó thấy cô mỗi lúc một cười to hơn, khiến cho những người đi đường phải ngoái đầu lại, bèn cúi xuống đỡ cô và khẽ nói vào tai: “Được quản lý ví tiền mà vui đến thế này cơ đấy, đúng là thiếu kinh nghiệm, về nhà rồi thì hãy vui mừng được không?”.
Cố Hứa Ảo ghé vào tai Bùi Trung Khải, nói: “Em thì thấy xót tiền, còn anh thì xót da thịt”. Nói xong lại cười.
Bùi Trung Khải kéo cô lên xe, “Càng ngày lại càng điên rồ, nói khó nghe quá, có điều hình như đúng vậy thật”. Nói xong cũng không nín được cười. Một hồi lâu, anh cười nham hiểm, nói xa xôi: “Buổi tối phải xem da thịt ấy có đáng tiền không đã”.
“Đáng ghét, anh nói mới khó nghe”. Cố Hứa Ảo lấy giấy ăn lau nước mắt rồi vo thành một viên tròn ném đi, liền bị Bùi Trung Khải giữ lấy.
Hai người cùng chọi trán nhau, “Xem mấy hôm tới ngày nào đẹp thì đi đăng ký thôi. Muốn quản lý ví tiền của anh thì cũng phải danh chính ngôn thuận đã, nếu không bỏ đi mất thì chẳng phải anh mất cả chì lẫn chài sao”.
Cố Hứa Ảo ngẩng đầu lên, ngập ngừng nói: “Em muốn về quê một chuyến”. Thấy Bùi Trung Khải có vẻ nghi ngại, cô bèn nói: “Hàng năm em đều về vào dịp này, huống chi lại là việc lớn như vậy, em nghĩ mình nên nói với mẹ”.
Bùi Trung Khải gật đầu: “Định hôm nào về để anh đưa em đi”.
Tô Thành mùa thu, không hề thấy đượm vẻ lạnh lẽo và đìu hiu như phương Bắc, mà lại giống như mùa xuân sắp tới. Hai người chậm rãi đi men theo con đường lát đá. Vẫn là dòng sông nhỏ ngoằn ngèo uốn khúc. Cố Hứa Ảo dừng lại, quay đầu nhìn Bùi Trung Khải, nói với giọng buồn buồn: “Là ở đây, một nấm mồ nhỏ, sau đó thì bị san phẳng đi, em cũng cảm thấy không thể giữ được nữa nên đã đem tro đi trải. Hàng năm em chỉ đến đây. Anh muốn gặp, thực ra cũng chẳng có gì để gặp”.
Bùi Trung Khải không nói gì, tay ôm chặt lấy Cố Hứa Ảo, “Mẹ sẽ nhìn thấy chúng ta từ trên trời”.
Một trận mưa ào xuống, hai người vội chạy về khách sạn. Cố Hứa Ảo dừng ở cửa, phủi những hạt mưa đọng trên người, “Đã lâu lắm rồi không thấy những cơn mưa quyến luyến như vậy”.
Bùi Trung Khải đang định tiếp lời thì thấy có tiếng người gọi từ phía sau: “Tiểu Cố? Hứa Ảo?”.
Quay đầu lại thì thấy một người đàn ông trung tuổi đeo một cặp kính, dáng điệu rất nho nhã, mắt chỉ nhìn về Cố Hứa Ảo, trong ánh mắt lộ vẻ mừng rỡ vì cuộc gặp bất ngờ và một nỗi đau cố kím nén.
“Phó chủ tịch Kiều!”. Cố Hứa Ảo cũng kêu lên, “Sao chú lại ở đây?”.
“Coi như là về quê, không ngờ lại gặp cháu. Hãy gọi ta là chú Kiều”. Giọng của Kiều Duy Thành dịu dàng và trầm tĩnh, nghe kỹ thì sẽ thấy hơi thở có vẻ gấp gáp.
Bùi Trung Khải nhìn Kiều Duy Thành, thì ra đây là phó chủ tịch Kiều mà Cố Hứa Ảo nói đến.
Lúc đó Kiều Duy Thành mới nhìn thấy Bùi Trung Khải, giọng ông ngập ngừng: “Đây là…”
Cố Hứa Ảo hơi đỏ mặt, “Là…” thực sự cô không biết nên giới thiệu như thế nào, quan hệ giữa bọn họ sâu sắc hơn người yêu nhưng cũng chưa phải là vợ chồng.
“Hứa Ảo là vợ chưa cưới của cháu, cháu là Bùi Trung Khải”. Bùi Trung Khải nhanh chóng trả lời.
Kiều Duy Thành có vẻ hơi bất ngờ, đưa mắt sang nhìn kỹ Bùi Trung Khải từ đầu đến chân bằng ánh mắt dò xét, một hồi lâu mới nói: “Cậu Bùi, hãy chăm sóc Cố Hứa Ảo cho cẩn thận”. Nói rồi ông lại quay sang nhìn Cố Hứa Ảo, “Cháu về đây là để…”
Ánh mắt của Cố Hứa Ảo tối lại, “Là để thăm mẹ cháu”.
“Mẹ cháu? Bà ấy ở đâu?”. Kiều Duy Thành hỏi, giọng nôn nóng, nhưng r