"Thương tiếc cũng tốt, cái cũ không qua, cái mới không đến, trước một cây bệnh có hàng vạn cây đang đón mùa Xuân, đó là một dấu hiệu tốt. Hay là chúng ta cạn chén đi, chúc cho cậu hoa đào nở rộ". Cố Hứa Ảo cũng gọi một ly cocktail.
"Mình thích câu này này, một câu bình thường nhưng lại là lời chúc mừng". Lỗ Hành đã có vẻ chếnh choáng.
1
Tết ra, Cố Hứa Ảo tiếp tục đưa ông Howard đến thành phố xe hơi. Tới nơi, Cố Hứa Ảo thấy vô cùng ngạc nhiên, khắp thành phố là một màu hoa đỏ rực, từng cây từng cây, từng tán từng tán nở rộ. Câu "Hồng hạnh chi đầu xuân ý náo"*, có lẽ cũng chỉ đẹp đến thế là cùng. Không khí mùa xuân ùa vào mặt. Người địa phương gọi loài hoa đó là hoa phượng hoàng, nghe tên đã thấy hay. So với tâm trạng tới đây lúc trước tết, thì tâm trạng lần này của cô khác hẳn. Khi đang yêu, con gái thường vui vẻ, nhìn gì cũng thấy tươi sáng, huống chi toàn thành phố đâu đâu cũng rực rỡ màu hoa thế này.
0
Tổng giám đốc phía đối tác đột ngột được lãnh đạo thành phố gọi đi họp, vị phó tổng đón đoàn của ông Howard, cuộc họp giữa hai bên bị hoãn lại một ngày. Những người khác rất sốt ruột, chỉ riêng ông Howard vẫn rất bình tĩnh đi ngắm hoa, dặn dò cấp dưới nhập gia tùy tục.
Ngày hôm sau, hai bên chính thức vào cuộc đàm phán. Cố Hứa Ảo không ngạc nhiên khi thấy Bùi Trung Khải trong đoàn đàm phán của đối phương. Anh nhìn cô và mỉm cười xã giao. Cố Hứa Ảo quay lại nhìn ông Howard với vẻ lo lắng, thấy ông vẫn giữ vẻ mặt bình thản cô mới quay lại nhìn về phía trước, lúc đó Bùi Trung Khải đang cúi đầu thì thầm với những người cùng đoàn.
Tâm tư Cố Hứa Ảo phức tạp, năm ngoái cô và Bùi Trung Khải vẫn còn chung một chiến hào, cùng vì lợi ích của Nhạc Trung mà nghĩ mưu tính kế đối phó với những người nước ngoài, nhưng lúc đó họ chỉ vì lợi ích cá nhân mà đồng hành, thậm chí trong lòng còn đối địch. Trong lần đàm phán này, mặc dù vì lý do công việc họ phải đấu tranh giành lợi ích cho bên mình, nhưng họ lại đang yêu nhau. Thân mật và khó xử, điều may mắn duy nhất là cô chỉ là một phiên dịch, theo phong cách dùng người của ông Howard thì phiên dịch không cần thiết phải miệng thương lưỡi kiếm tranh luận với Bùi Trung Khải trong khi đàm phán.
Đóng cánh cửa phòng họp lại, để lại đằng sau không khí đối chọi căng thẳng, tổng giám đốc nhà máy mời ông Howard uống trà ngắm hoa, ông Howard vui vẻ nhận lời.
Nói là thành phố xe hơi, nhưng khắp thành phố lại là một biển hoa, nhà máy lại càng giống với một vườn hoa. Bước ra khỏi con đường nhỏ, một gian nhà kính trồng hoa thấp thoáng hiện ra, bước vào bên trong thì thấy tòa giả sơn non xanh nước biếc rất hợp với nhã hứng của ông Howard, thế là hai người quên hết những căng thẳng vừa qua trong đàm phán, thoắt biến thành những người nhàn rỗi hứng thú thưởng trà bình hoa, không nhắc gì tới chuyện đầu tư.
Tổng giám đốc nhà máy họ Quan, giọng nói hơi nặng, nhưng Cố Hứa Ảo dịch không hề khó. Lát sau, tổng giám đốc Quan nhìn cô mấy lượt, sau đó hỏi với giọng kẻ cả: "Cô Cố là người vùng nào vậy?".
Cố Hứa Ảo mỉm cười đáp: "Tôi ở Tô Thành ạ".
Nghe vậy tổng giám đốc Quan có vẻ vui mừng: "Ôi, thì ra là đồng hương. Tôi đang thắc mắc tôi dùng phương ngôn khó hiểu như vậy mà sao cô đều nghe được, ngay cả thư ký của tôi cũng có lúc phải phản ứng nữa là. Tiểu Cố à, tôi là người ở thị trấn Ngô, cách Tô Thành không xa là bao".
Cố Hứa Ảo thật ra cũng sớm đã đoán biết được chút cội nguồn, đã lâu không được nghe giọng nói của quê hương, được gặp đồng hương, vì thế chỉ sau đôi câu trò chuyện, danh xưng "cô Cố" đã được thay bằng "Tiểu Cố".
Ông Quan và Cố Hứa Ảo cùng trò chuyện, Cố Hứa Ảo nói qua về mình, rồi theo lẽ thường hỏi ông Quan vì sao lại tới thành phố này. Ông Quan cười lớn, nói mình là một cựu binh nhảy dù, bất chấp khó khăn nhận quyết định bổ nhiệm này của phó chủ tịch tỉnh.
"Tiểu Cố, cô còn chưa biết, phó chủ tịch tỉnh của chúng tôi là người thị trấn Lỗ, tuy trực thuộc của thành phố Khúc, nhưng thực ra còn gần Tô Thành hơn là thị trấn Ngô, khẩu âm càng giống hơn. Sau này ông còn công tác ở Tô Thành, cũng có thể coi như là đồng hương chính cống của cô".
"Chuyện này tôi không biết thật, tôi không nghĩ rằng sẽ gặp đồng hương ở đây. Tổng giám đốc Quan chắc cũng là một người có tiếng tăm".
"Đâu có, đâu có, nếu nói là người có tiếng tăm thì phải nhắc tới phó chủ tịch tỉnh Kiều".
Ông Howard cũng tham gia câu chuyện về Tô Thành vì đó cũng là nơi quen thuộc với ông. Không khí càng trở nên thoải mái. Giữa chừng có điện thoại gọi đến, ông Howard khẽ đáp lại, nhưng ông không nói câu nào ngoài hai từ "yes" và "no", tiếp đó cũng có người bước vào, ghé sát tai ông Quan nói gì đó, ông Quan cũng chỉ lắc hoặc gật đầu. Cố Hứa Ảo biết ý dừng câu chuyện lại. Có lẽ cái gọi là bày mưu lập kế, quyết thắng ngàn dặm là như vậy. Cố Hứa Ảo thấy trong lòng mỗi lúc mỗi rối, cô nhớ đến Bùi Trunh Khải.
Ra khỏi nhà kính, Cố Hứa Ảo đưa ông Howard trở về, đắn đo một hồi lâu, cuối cùng cô cũng lên tiếng: "Chủ tịch, cháu muốn nói điều này. Cháu... có quen với người đàm phán của đối tác".
"Ồ", ông Howard vẫn không dừng bước, ra hiệu cho Cố Hứa Ảo cứ nói.
"Bùi Trung Khải, người của công ty tư vấn Trung Đỉnh là bạn trai của cháu".
“Ta nhớ, là chàng trai trẻ chờ cháu hôm trước”. Trí nhớ của ông Howard quả không tồi chút nào. “Hứa Ảo, cháu đã nói ra rồi, ta thấy rất vui, ta tin cháu sẽ biết đặt lợi ích của công ty lên trên hết. Đừng lo nghĩ gì cả, hãy làm những việc mà cháu thấy nên làm. Có điều, ta đề nghị, trong mấy ngày này, tốt nhất hai người vẫn nên ít tiếp xúc với nhau, như thế tốt cho cả cháu và cậu ấy”.
“Cảm ơn lời nhắc nhở của ngài, cháu biết rồi ạ”. Cố Hứa Ảo thở phào, trí nhớ của ông Howard rất tốt, ông Howard có thể nhớ được Bùi Trung Khải chỉ sau mấy phút quả không phải chuyện thường.
Cuối cùng một tin nhắn đã không được gửi đi. Có lẽ là giao ước ngầm, hoặc có lẽ do đạo đức nghề nghiệp, trong suốt thời gian diễn ra đàm phán, Cố Hứa Ảo và Bùi Trung Khải không gặp riêng lần nào và cũng không gọi điện, thậm chí không nhắn tin cho nhau, ngoại trừ mẩu tin nhắn chỉ có bảy chữ của Bùi Trung Khải sau khi đàm phán kết thúc tốt đẹp: “Cẩu Thặng Nhi nói nhớ em rồi”. Anh đã rời thành phố này, còn cô thì đang chuẩn bị cho buổi ký thỏa thuận vào ngày hôm sau. Đọc tin nhắn ấy, cô không nén được cười thầm. “Chỉ khi nào bị ngược đãi, Cẩu Thặng Nhi mới kích tình”. Cảm giác có người nhung nhớ thật ngọt ngào, tâm trạng ủ dột tan biến tức khắc.
Buổi ký thỏa thuận giữa hai bên diễn ra đúng như dự kiến, nghe nói buổi lễ ấy cũng được đưa lên chương trình thời sự. Sau hai ngày uống nước trà, cuối cùng Cố Hứa Ảo đã hiểu rõ mục đích thật sự của cuộc đàm phán này. Thực ra thì FEX và đối tác đều đã có ý, chỉ có điều phải chờ danh chính ngôn thuận, hơn nữa, cũng còn cần phải thương lượng kỹ cang về chi tiết hợp tác, lần đàm phán này chỉ thống nhất những thỏa thuận ban đầu, để có thể mang lại lợi ích cho bên cô sau khi sáp nhập. Hơn nữa, đàm phán cũng chỉ là một màn kịch, việc sáp nhập giữa hai công ty trong và ngoài nước phải làm cho rầm rộ, để tuyên truyền, quảng cáo cho sản phẩm đó. Sự việc cũng lại rất tình cờ, đúng dịp này, phó chủ tịch tỉnh phụ trách mảng kinh tế đến đây thị sát, nên đã đích thân tới dự buổi ký kết.
Trời quang đãng, hoa phượng hoàng rực rỡ, đèn flash của cánh nhà báo không ngừng nhấp nháy. Đoàn của phó chủ tịch Kiều bước vào hội trường đã khiến không khí buổi ký kết được đẩy lên cao trào. Ông Howard là người tinh tường, am hiểu, ông hiểu rõ quan chức địa phương sau này sẽ chẳng khác gì phụ mẫu cho ăn cho mặc, nên rất tận tình và chu đáo giải quyết khéo léo mối quan hệ tinh tế giữa chính trị và kinh tế.
Phó chủ tịch tỉnh rất trẻ, cũng rất tinh anh, trông ông chẳng có vẻ gì là một quan chức chính phủ, vè ngoài lại càng giống với một văn nhân nho nhã, sau khi đọc diễn văn xong thì tới bắt tay từng người. Cố Hứa Ảo đứng đằng sau ông Howard, cô nói một câu cổ ngữ thông dụng: “Chúng ta đúng là nghìn dặm nhân duyện dây buộc lại”. Ông Howard nhíu mày không hiểu ý nghĩa của câu nói đó, Cố Hứa Ảo bèn dịch nó sang tiếng Anh. Ông Howard giãn chân mày, mỉm cười và bật ra một câu: “Duyên phận”.
Phó chủ tịch tỉnh cũng đã thấy được khả năng phiên dịch của Cố Hứa Ảo. Ông đưa mắt nhìn cô, rồi chủ động chìa tay ra, “Dịch tốt lắm, ý tứ sắc thái đều đủ cả”.
Cố Hứa Ảo bắt tay phó chủ tịch tỉnh, miệng nở nụ cười xã giao, đáp: “Cám ơn lời khen của chủ tịch tỉnh”.
Có người giới thiệu về lai lịch của Cố Hứa Ảo cho lãnh đạo, phó chủ tịch tỉnh lại nhìn kỹ cô một lượt nữa, “Cô gái giỏi lắm. Tôi đã học tiếng Anh, nhưng có lẽ phải thỉnh giáo cô đấy”.
Bữa tiệc trưa, Cố Hứa Ảo cùng ông Howard ngồi ở bàn chính, phó chủ tịch tỉnh ngồi ở giữa, tổng giám đốc Quan ngồi ở bên phải, những người kế tiếp đều là những nhân vật cao cấp trong công ty, chỉ có một mình cô là phụ nữ trẻ. Tổng giám đốc Quan nhiệt tình giới thiệu với phó chủ tịch tỉnh về người đồng hương trẻ. Thực ra, đồng hương trẻ không quan trọng, mà quan trọng là những lời chuyện trò giữa ông và Cố Hứa Ảo trong lúc bắt tay nhau đã khiến cho một người lãnh đạo giỏi quan sát như ông đã có những suy đoán rất nhạy cảm. Với những người khác, ông chỉ nói mấy lời hoan nghênh, chúc mừng là xong, chỉ duy nhất với Cố Hứa Ảo là ông trò chuyện nhiều. Họ nói với nhau về Tô Thành, thành phố Khúc, thị trấn Ngô, thị trấn Lỗ. Ông cũng rất quan tâm tới lai lịch và quê quán của Cố Hứa Ảo. Vì mọi người hỏi quá nhiều, nên Cố Hứa Ảo trả lời rằng cha mẹ cô đã qua đời. Phó chủ tịch Kiều nghe vậy cảm động không nói lời nào, sau đó dặn cô thường xuyên về thăm quê, vì dù sao đó cũng là quê hương. Những lời trò chuyện của phó chủ tịch Kiều gần gũi, thân thiết, khiến cho người khác không khỏi cảm động.
Sau khi tan tiệc, Cố Hứa Ảo cùng ông Howard cáo từ ra về. Thấy ông Howard sắp rời đi, tổng giám đốc Quan cười, nói với phó chủ tịch Kiều: “Phó chủ tịch tỉnh, có phải ông thấy nhớ Mẫn Chi rồi không. Cô gái này hơi giống với Mẫn Chi, chắc là ông lại thấy thương như con gái rồi chứ gì?”.
Kiều Duy Thành mỉm cười, “Anh đã thấy con cái nhớ cha mẹ bao giờ chưa, đều là cha mẹ nhớ con cái thôi. Chúng ta là cha mẹ, vì đời trước chúng ta nợ con cái”.
Tổng giám đốc Quan cười, “Đó không phải là thuyết vô thần của chủ nghĩa Bolshevik”.
Về đến Bắc Kinh, Cố Hứa Ảo gọi cho Bùi Trung Khải, hỏi thăm Cẩu Thặng Nhi.
“Có lẽ Cẩu Thặng Nhi đang ngủ trên cây hải đường”.
Cố Hứa Ảo lập tức hình dung ra điệu bộ của Cẩu Thặng Nhi, “Bây giờ thì anh chiều nó quá rồi đấy”.
“Thế mà vẫn có người nói anh là ngược đãi động vật”. Tin nhắn ấy khiến anh giận nghiến răng, “Cẩu Thặng Nhi bây giờ còn có tình nghĩa hơn em. Chúng ta cùng đi ăn tối nhé, anh sẽ tới đón em”.
“Nghe cũng được, có thể thông qua”.
2
Thời tiết thay đổi rất nhanh, lúc rời xa vẫn còn cảm thấy cái lạnh buốt giá, thế mà khi trở về thì Bắc Kinh đã vào mùa xuân, những cô gái trẻ không sợ rét đã diện váy, những cơn gió mang theo hơi lạnh lướt qua trên phố chỉ khiến người ta càng thêm háo hức đón sự ấm áp của mùa xuân.
Trong xe, nhìn đôi mắt anh rừng rực, Cố Hứa Ảo thấy trong lòng rất vui nhưng vẫn ngồi ngay ngắn. Bùi Trung Khải liền kéo cô lại và hôn một hồi.<