ết mất. Nghĩ tới chuyện chuyển nhà, nghĩ tới chuyện phải rời khỏi đây, cô nghĩ thầm, thế là không có nhà nữa rồi.
Dường như đọc được những suy nghĩ của cô, Bùi Trung Khải đột nhiên ghé sát lại nói: “Không được nghĩ lung tung, anh chính là gia đình của em”.
Cố Hứa Ảo không nói gì, ngước đầu lên chủ động hôn Bùi Trung Khải, “Như thế này có khiến anh cảm thấy sự dũng cảm và kiên quyết của em không?”. Bùi Trung Khải không ngờ lại có chuyện hay trên trời rơi xuống như vậy, mừng rỡ được đằng chân lân đằng đầu, tấn công lại. Cô gái này hiếm khi chủ động như vậy.
Nhìn thấy một giường quần áo, Cố Hứa Ảo ra sức đẩy Bùi Trung Khải, bộ váy xám bị anh nằm đè lên nhàu nhĩ chẳng khác gì mớ dưa.
“Tiếc quá”.
“Không cần đến nữa, lại thế rồi”. Bùi Trung Khải đưa tay với nhưng bị Cố Hứa Ảo đẩy ra.
“Em không vứt, phải giữ lại để nhắc nhở anh”.
Nhìn cố Hứa Ảo vuốt nếp nhăn trên váy với vẻ tiếc rẻ, Bùi Trung Khải ôm lấy vai cô, “Đúng là tiểu hồ ly miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo, suýt nữa thì anh bị em lừa”.
Tề Huy bấm chuông một hồi lâu mà không thấy người ra mở cửa, đành phải gọi điện thoại. Bùi Trung Khải nhấc máy, giọng trầm và khàn. Tề Huy giận dữ, gầm lên: “Bảo người ta lái xe đến giữa lúc trời nắng như thế này, còn mình thì cứ việc ở trong phòng mát lạnh vui vẻ cùng người đẹp”.
Khi Cố Hứa Ảo ra mở cửa, mắt vẫn còn long lanh như nước, Tề Huy ngây người, không nói câu nào, khom người bê đồ đi thẳng xuống gác. Cố Hứa Ảo không hiểu nổi, quay lại định hỏi Bùi Trung Khải xem Tề Huy làm sao thì Bùi Trung Khải đẩy lưng, “Mau đi rửa mặt đi, chẳng ra bộ dạng gì”.
Cố Hứa Ảo lẩm bẩm: “Cái gì mới được chứ”, rồi quay lại véo Bùi Trung Khải một cái, mãi đến khi soi gương mới biết vì sao anh sầm mặt lại… Đúng là ngượng chết đi được.
Một khách hàng quan trọng của Tề Huy muốn lập nghiệp ở Bắc Kinh, ông ta là thần tài của công ty anh, vì thế Tề Huy không dám từ chối, nhận lời đi xem nhà giúp ông ta. Thực ra, cũng có mấy căn nhà rất tuyệt, ông khách cũng đã nhận lời đến xem, nhưng rồi lại thay đổi chỉ vì nhà đã qua một đời chủ, ông ta nói vợ ông ta muốn tìm một căn nhà mới tinh. Bà vợ của ông khách này vốn là vợ hai, không danh phận suốt mấy năm, khó khăn lắm mới trở thành vợ hai, vì vậy rất kỵ mấy chữ “đồ dùng lại”. Nhà mới, nhưng lại ở phía đông, gần khu vực vành đai ba. Tề Huy chạy đi chạy lại mấy lần, mệt đứt hơi nhưng chẳng có kết quả gì, ác độc nghĩ thầm, chồng dùng lại sao không thấy chê. Nói thì nói như vậy, nhưng việc thì vẫn phải làm cho tốt.
Một hôm, anh đang loanh quanh gần khu vực vành đai ba thì nhìn thấy một tòa nhà đang hoàn thiện. Lúc đầu cứ nghĩ là khách sạn gì đó, nhưng nhìn kiểu cách thì lại giống căn hộ. Anh mừng rỡ hỏi thăm, được biết cuối năm họ sẽ mở bán. Giá tiền khoảng ba, bốn vạn tệ, nội thất rất đẹp, đồ đạc đều là hàng nhập ngoại, có quản gia phục vụ 24/24 giờ, hàng ngày đến giờ đều có người đến dọn nhà, giặt quần áo, nhưng nghe nói những căn hộ này sớm đã được đặt hết.
Tề Huy lập tức thấy có cách.
Kể từ sau hôm đến dọn nhà giúp Cố Hứa Ảo, Tề Huy lặn mất tăm. Bạn gái của mình bị người đàn ông khác nhìn thấy trong điệu bộ xộc xệch nhất, ai mà không tức, Bùi Trung Khải mà lên cơn ghen thì chẳng khác gì một mụ đàn bà nhỏ nhen, thậm chí còn hơn thế. Anh ta không nỡ trút vào Cố Hứa Ảo, không khéo mình lại trở thành người chịu trận. Nhưng hôm nay chẳng còn cách nào khác, Tề Huy đành liều gọi điện đến.
“Anh Bùi, người anh em có việc nhờ anh đây”. Tề Huy cố ý nói bằng giọng đáng thương.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Có việc gì thì nói nhanh đi, đừng vòng vo tam quốc nữa”. Không còn phải lo giường lạnh nhà vắng nữa, cuộc sống chung như tân hôn quả thực khiến Bùi Trung Khải dễ chịu, vì thế thái độ cũng hợp tác hơn, không so đo chuyện cũ với Tề Huy.
“Tôi tìm được một căn hộ, mọi thứ đều rất ổn, chỉ có điều phải tranh nhau”. Nghe giọng biết Bùi Trung Khải đang vui, Tề Huy vội nói.
“Định vai tiền tôi à? Tôi đưa hết cho vợ rồi, không có”.
“Này, anh Bùi, anh bây giờ không có một xu, em Hứa Ảo thì đã theo anh về ở cùng, ai mà không biết”.
Rất rõ, câu này của Tề Huy nhằm lấy lòng Bùi Trung Khải, giọng cười đắc ý của Bùi Trung Khải truyền qua đường dây vọng đến.
“Anh biết chủ đầu tư là ai không? Ông Mễ đấy. Anh đã từng làm cho ông ấy, lại còn làm thầy giáo cho Mễ Tĩnh Văn nữa, ông ấy nhất định sẽ nể mặt cho anh một căn”.
Bùi Trung Khải trầm ngầm một lúc, “Tôi và ông Mễ không thân thiết lắm, cũng chỉ mới gặp mặt một lần, còn như với Tĩnh Văn, thì cậu cũng đã biết chuyện như thế nào. Việc này tôi chưa nhất thiết phải ra mặt, làm ăn, lợi nhuận vẫn là quan trọng nhất”.
“Tiền thì anh không phải lo, cũng không cần thiết phải chiết khấu, giá thị trường là bao nhiêu thì là bấy nhiêu. Tôi cũng chỉ là giúp một khách hàng, anh chỉ cần nói một câu là được, những việc còn lại tôi sẽ tự lo”.
Bùi Trung Khải gọi điện cho Mễ Tĩnh Văn. Nghe giọng Bùi Trung Khải, giọng Mễ Tĩnh Văn ở đầu dây bên kia rộn ràng: “Thầy Bùi, chỉ còn chưa đầy một tháng nữa sẽ thi, thầy không quan tâm đến em à, có rất nhiều chỗ em chẳng hiểu gì cả”.
“Còn từng ấy thời gian cô cứ ôn thêm đi, nắm chắc những nội dung đã biết là được”.
“Em biết là bây giờ thầy đang bận chăm sóc người yêu, chẳng có thời gian dành cho em. Xì, em mà không thi đỗ thầy cũng không khỏi liên quan, đến lúc ấy, người mất mặt là thầy đấy!”. Mễ Tĩnh Văn vừa nhõng nhẽo vừa ghen tỵ.
“Biết thế là được, đừng quấy quả thầy giáo. Tu hành là phải tự bản thân, mất mặt ai không quan trọng, quan trọng là ai phải chịu thiệt thòi. Tôi gọi cho cô là có một việc, bạn tôi tìm được một căn hộ ưng ý của công ty cô, tôi cho cô số điện thoại, tình hình thế nào cô cứ trao đổi trực tiếp với anh ấy”.
“Thầy đã ra lệnh thì tất nhiên phải làm cho tốt. Em vẫn là người có tình có nghĩa chứ không như ai đó”. Mễ Tĩnh Văn làu bàu gác máy, vẻ vui mừng trên mặt lập tức biến mất, ánh mắt tối sầm. Chẳng qua cô cũng chỉ mới thăm dò như vậy, nhưng Bùi Trung Khải đã không giấu giếm mà thừa nhận luôn.
Chuyện Bùi Trung Khải và Cố Hứa Ảo làm lành với nhau là điều mà Mễ Tĩnh Văn không ngờ tới. Cố Hứa Ảo tỏ ra rất tuyệt tình. Theo những gì mà Mễ Tĩnh Văn biết được về Bùi Trung Khải thì những người chọc giận người đàn ông này hầu như đều không có kết cục tốt đẹp. Nhưng, Cố Hứa Ảo bỏ đi, Bùi Trung Khải buồn bực, Mễ Tĩnh Văn đã nghĩ, có lẽ Bùi Trung Khải cũng chỉ là vì không chấp nhận phụ nữ đối xử với anh ta như vậy mà thôi. Cô đã bám lấy anh, đòi anh giảng cho về quản lý tài vụ, đầu tư cổ phiếu, trong suốt ba tháng trời, cô thấy Bùi Trung Khải dường như đã quên Cố Hứa Ảo, niềm hy vọng trong lòng lớn dần. Thế rồi đột nhiên Bùi Trung Khải biến mất, gọi điện đến mấy lần đều nói là bận, liên lạc với cô chỉ qua email, đến công ty anh nhìn lên cửa sổ phòng anh thấy tối om, cô biết việc đã không thành.
Mấy hôm trước, khi dừng xe chờ đèn đỏ, bất giác cô quay sang nhìn chiếc xe bên cạnh thì thấy người trong xe là Bùi Trung Khải, đang định gọi thì lại nhìn thấy khuôn mặt của Cố Hứa Ảo lộ ra. Mễ Tĩnh Văn cho xe phóng vọt lên như một quả đạn pháo, căm hận và ghen tức bùng lên trong lòng. Không ngờ Cố Hứa Ảo lại có sức hút như vậy, khiến cho Bùi Trung Khải phải cam tâm quay về.
Bùi Trung Khải phấn khởi tắt di động, rồi nhắn tin: “Ảo Ảo, hôm nay ăn gì?”.
Một hồi lâu không thấy động tĩnh, anh lại nhắn tiếp: “Anh bị nóng”.
Lần này thì rất nhanh chóng nhận được hồi âm: “Chịu thua rồi đấy, thưa anh, vừa mới ăn cơm trưa xong, anh rỗi rãi thế sao?”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Đau nướu.” Tiếp tục chính sách ai binh (kẻ xấu).
“Thật không?”. Cố Hứa Ảo bán tín bán nghi.
“Phía dưới chiếc răng thứ hai bị đau”. Bùi Trung Khải gửi đi một icon mặt khổ, có điều, hình như hơi đau thật.
“Anh về đun đậu xanh với đường phèn bách hợp có thể giải được nhiệt. Uống nhiều nước vào”.
Phía cuối có thêm một câu: “Ai bảo anh ngủ ngày cày đêm, không nhiệt mới lạ”. Còn kèm theo một icon khinh bỉ.
Bùi Trung Khải cười to, “Bên trong nhiệt bên ngoài nóng, đậu xanh giải nhiệt bên ngoài, còn vận động thì giải nóng bên trong”.
Một hồi lâu, Cố Hứa Ảo mới nhắn lại hai chữ: “Lưu manh”.
Thời gian uống trà giải lao buổi chiều kết thúc, tiếp tục nỗ lực làm việc kiếm tiền cưới vợ mua nhà. Có điều, Bùi Trung Khải nhận ra rằng mình càng ngày càng trở nên vô tích sự, chỉ muốn về nhà ở bên người phụ nữ của mình.
Cố Hứa Ảo vẫn cười ngây trước màn hình vi tính, ngày nào cũng có đoạn này, hai người nói dăm ba câu chuyện phiếm, Bùi Trung Khải nói, như vậy có tác dụng bồi đắp tình cảm.
“Catherina, chuyện gì mà cười vui vậy?”. Ông Howard ra đến cửa thì nhìn thấy vẻ mặt ấy của Cố Hứa Ảo, ghé đến nhìn vào màn hình.
Cố Hứa Ảo định tắt máy theo phản xạ, nhưng cuối cùng ngón tay dừng lại, một là ông Howard không biết chữ Hán, hai là tắt máy chẳng phải là chứng tỏ mình không chuyên tâm làm việc sao?
“Không có gì ạ”.
“Hoa – thơm – có – vua, nghĩa là gì?”. Ông Howard quay lại nhìn Cố Hứa Ảo.
Cố Hứa Ảo choáng váng, ông Howard biết tiếng Trung từ bao giờ nhỉ? Cô đang lắp bắp định nói thì lại thấy ông Howard nói bằng giọng rất lạ: “Hoa trong chữ bông hoa, thơm trong chữ hương thơm, có trong chữ có hay không, vua trong chữ vua chúa. Ghép lại thì là có ý gì nhỉ?”.
Cố Hứa Ảo thấy bớt lo, tiếng Trung của ông Howard mới ở trình độ mẫu giáo, có lẽ không biết họ đang nói gì. Vì thế, cô nhắc với vẻ tốt bụng, đó là câu hoa thơm đã có chủ, chứ không phải hoa thơm đã có vua.
Bùi Trung Khải đã đổi nick name của anh thành Hoa thơm có chủ trên MSN. Người khác phản ứng thế nào thì Cố Hứa Ảo không biết, nhưng hôm anh buzz cô nói chuyện, cô đã suýt nữa thì phụt cả nước vào màn hình. Cô thầm nghĩ sao trước đây mình không nhận ra người đàn ông này lắm trò như vậy. Trước việc Bùi Trung Khải tranh công, Cố Hứa Ảo coi như không biết, nhưng mỗi ngày khi nhìn thấy nick name của anh sáng thì trong lòng cô lại dậy lên niềm vui. Có người chịu mất thời gian để đùa bạn, điều đó phần nào nói lên rằng bạn là người quan trọng với người ấy.
Buổi tối có việc về muộn, vừa vào đến cửa thì đã có một bát nước đậu xanh đường phèn mát lạnh đợi sẵn, hoa có chủ đúng là khác thật, Bùi Trung Khải mãn nguyện uống bát nước đậu, quả nhiên rất đã, khiến người ta cảm thấy rất tuyệt. Thế rồi, đột nhiên di động của Cố Hứa Ảo đổ chuông, nhưng tiếng nước xối trong nhà tắm vẫn rào rào, Bùi Trung Khải gọi với vào trong bảo rằng cô có điện thoại, Cố Hứa Ảo nói, em không nghe được bây giờ, anh hỏi giúp em xem ai gọi đến, và bảo lát nữa em sẽ gọi lại.
Bùi Trung Khải bước trở lại vào trong nhà, mở máy ra xem thì thấy trên màn hình hiện lên dòng tên: “Bác Lỗ”.
Bùi Trung Khải thắc mắc người được gọi là bác Lỗ này là ai, sau khi máy được nối thông thì nghe thấy tiếng của một người đàn ông ở đầu dây bên kia, “Hứa Ảo”.
“Bây giờ Hứa Ảo không nghe điện được, lát nữa cô ấy sẽ gọi lại”.
Nhưng người đàn ông ở đầu dây bên kia không có ý định kết thúc cuộc gọi ở đó, bèn hỏi lại: “Anh là ai?”.