“Chẳng nghiêm túc gì cả”. Những lời nói sinh động của Bùi Trung Khải cuối cùng đã làm cho Cố Hứa Ảo vui trở lại, cô chuyển chủ đề câu chuyện: “Thế bác Lỗ đã dùng biện pháp nào để ép cung anh vậy?”.
“Lúc đầu thì mua chuộc bằng tiền bạc, tất nhiên là anh đã thẳng thừng từ chối”.
“Bác ấy làm nhà nước, lấy đâu ra nhiều tiền bằng ông chủ nhỏ như anh”.
“Sau đó thì là dùng sắc đẹp dụ dỗ, tất nhiên là anh cũng không hề lay chuyển”.
“Em cảm thấy gần đây anh quá mệt, tinh lực không đủ thì có”. Cố Hứa Ảo vừa nói vừa tránh đôi tay “An Lộc Sơn” làmloạn của Bùi Trung Khải.
“Cuối cùng thì là đe dọa, dồn ép, đoạn này anh càng tỏ ra chí khí lẫm liệt”.
“Điều này thì có khả năng”. Cố Hứa Ảo cười, chắc lúc đầu Lỗ Hải Phong sẽ nói những lời chia loan rẽ thúy, “Vậy anh nói gì, một Bùi Trung Khải ngã xuống sẽ có ngàn vạn Bùi Trung Khải khác đứng lên, giết Bùi Trung Khải sẽ còn có những người sau?”.
“Em nói linh tinh gì thế, anh chết rồi, chẳng phải em thành quả phụ sao, làm gì còn có người sau? Anh vẫn sống mà em đã định lăng nhăng rồi à?”. Bùi Trung Khải kéo Cố Hứa Ảo lại, “Sao em lại cũng nghèo đến thế nhỉ, một cô gái như vậy học gì không học, miệng lưỡi ngoa ngoắt quá”.
“Đó là vì gần mực thì đen đấy. Nói mau, bác Lỗ nói gì?”.
“Thực ra nói gì không quan trọng, anh nói với bác ấy, chúng ta sẽ ở bên nhau”. Bùi Trung Khải thôi cười cợt, nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của Cố Hứa Ảo, trong lòng lóe lên hy vọng, anh nói rõ rành từng tiếng với cô, “Em đã nói gì với ông ấy?”.
Cố Hứa Ảo bất ngờ khi thấy Bùi Trung Khải đột nhiên trở nên nghiêm túc, hơn nữa lại còn hỏi lại cô, nên ngây người một lúc lâu, sau đó mới định thần lại đưa mắt nhìn đi chỗ khác, “Em nói rằng, bây giờ chúng ta rất ổn”.
Bùi Trung Khải thấy Cố Hứa Ảo im lặng một hồi lâu, ánh mắt long lanh dần tối lại, sau đó buông tay ra, làm như không có việc gì, tiếp tục lái xe đi. Cố Hứa Ảo cảm thấy trái tim mình dường như bị bóp chặt, khiến cô ngột ngạt, không sao nhúc nhích được. Nhìn sang thấy Bùi Trung Khải không nói gì, trong lòng cô thấy hoang mang, một lúc sau cô mới rầu rầu nói: “Em có rất nhiều điều không thể xác định được, có điều anh cũng biết đấy, em đang sửa dần, anh phải cho em thời gian”.
Bùi Trung Khải thấy trong lòng dậy lên nỗi buồn thương, nếu là những lúc khác thì cô ấy đã dứt khoát không giải thích lời nào. Biết tâm trạng của cô, anh đưa tay ra sờ lên má Cố Hứa Ảo, “Cần phải có một người giáo dục và dẫn dắt cho em, em quá bi quan, anh tốt như thế này mà vẫn không đáng tin sao?”.
Cố Hứa Ảo ngoẹo đầu nhìn vẻ tự đắc của Bùi Trung Khải, anh ấy thật đẹp trai, đôi mi còn dài hơn cả mình. Cô nghĩ thầm, chính vì anh bỗng dưng tốt như thế nên em mới thấy lo.
Sau một hồi im lặng, Bùi Trung Khải nói: “Về nhà anh một chuyến nhé?”.
“Vì sao?”. Một lần nữa Cố Hứa Ảo lại thấy sửng sốt.
“Em đã làm cho con trai nhà người ta ra nông nỗi này rồi, thế mà vẫn không muốn nói chuyện với cha mẹ người ta sao?”.
“Anh đang ép em đấy à?”. Dường như mặt Cố Hứa Ảo lộ vẻ hoang mang.
“Đâu có khó nghe thế, em muốn gặp thì gặp, nếu chưa chuẩn bị xong thì cứ việc chuẩn bị thêm. Cẩu Thặng Nhi cũng đã được gặp rồi và không chỉ có một hai ngày.
Cố Hứa Ảo không nói gì, đưa mắt nhìn ra cảnh vật bên ngoài. Phải đối diện với chuyện này như thế nào đây? Cô đã từ chối theo bản năng. Tình yêu là chuyện của hai người, cô chỉ muốn cứ trong bí mật như vậy, dường như đó là hạnh phúc lấy trộm được từ người khác. Có thể từ nhỏ đã không có người chăm sóc, không có cha mẹ, thậm chí cô còn không thể nghĩ ra cảnh tượng chăm sóc cha mẹ là như thế nào, đó quả là một việc rất xa lạ với cô.
Nhìn bản thiết kế căn nhà trong tay, vị khách hàng của Tề Huy liên tục gật đầu. Nhìn khuôn mặt của bà vợ hờ bỗng trở thành chính thất của ông khách nở nụ cười hài lòng. Tề Huy thấy yên tâm hẳn, vội mời họ đi ăn cơm. Quay đầu lại nháy mắt với Mễ Tĩnh Văn rồi làm động tác OK bằng tay với cô. Nói thật lòng, cô Tiểu Mễ này cũng rất được, cô ấy đã chọn và để lại cho anh một căn tốt nhất, lại ở tầng thứ 16, ở vào khoảng giữa, có thể nhìn thấy rất nhiều cảnh vật của CBD.
Bà vợ của ông khách điệu đà và e dè cảm ơn Tề Huy, khi biết Mễ Tĩnh Văn là thiên kim của chủ tịch hội đồng Mễ Thị, cũng biết rằng ở chốn tấc đất tấc vàng này có thể mua đất làm được nhà thì phải là những người rất có điều kiện, bèn tỏ ra thích thú với sản phẩm của họ. Mễ Tĩnh Văn cũng rất biết cách, ra sức khen ngợi, tâng bốc Tề Huy. Tuy Tề Huy không phải là người tính toán, nhưng cũng coi chuyện này là một việc tăng sĩ diện, nên thái độ đối với Mễ Tĩnh Văn cũng có phần thay đổi. Lúc đầu, nhận được điện thoại của Mễ Tĩnh Văn, anh không nghĩ rằng chuyện lại thuận lợi như vậy, ngay ngày hôm sau đã cho kết quả. Hơn nữa, khi biết khách của anh muốn xem nhà, cô liền đích thân đến tận nơi. Nhìn Mễ Tĩnh Văn xuất hiện trong trang phục công sở, Tề Huy nghĩ, xem ra, Bùi Trung Khải thật sự đã cứu vớt được một thanh niên lạc hậu, còn đâu dấu vết phóng đãng chơi bời cô gái này, cử chỉ, đi đứng, nói năng đều là một OL tiêu chuẩn.
Tiễn khách về xong, Tề Huy hỏi Mễ Tĩnh Văn muốn quà gì.
Mễ Tĩnh Văn cười khanh khách, “Gọi anh là anh Tề cũng không quá, anh là bạn của anh Bùi, tất nhiên là tôi phải nể mặt thầy giáo rồi, cần gì phải quà cáp”.
Tề Huy biết người như Mễ Tĩnh Văn hẳn chẳng thiếu thứ gì, nhưng vẫn cố nài.
“Thôi vậy, anh Tề, tôi sắp thi rồi nên hơi buồn, anh nói chuyện với tôi một lúc nhé”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Cũng được, dù sao bây giờ tôi cũng không có việc gì”.
Chủ đề câu chuyện cũng chỉ là vấn đề Bắc Kinh thay đổi như thế nào, hương vị món ăn vặt nào đã khác trước, Mễ Tĩnh Văn không có ấn tượng với rất thiều thứ, sau khi nói chuyện một hồi, chủ đề câu chuyện tự nhiên lại quay về Bùi Trung Khải.
“Tôi không hình dung ra trước đây thầy Bùi là người như thế nào. Nhìn kiểu thầy Bùi đối xử với bạn gái bây giờ thì thấy hình như thầy ấy là người rất mực trung thành”. Mễ Tĩnh Văn cắn một miếng kem nhỏ.
“Đúng thế, chung kết rồi”. Tề Huy nói như vậy là có ý riêng, anh muốn Mễ Tĩnh Văn hết tơ tưởng đến Bùi Trung Khải nữa, mặc dù anh chịu ơn của Mễ Tĩnh Văn, nhưng không vì thế mà bán đứng bạn bè.
Mễ Tĩnh Văn trừng đôi mắt phượng, “Quả là bội phục”.
“Có gì mà khâm phục? Đến lúc cưới thì phải cưới, cần sống chung thì phải sống chung”. Tề Huy không thôi đả kích Mễ Tĩnh Văn.
“Không phải là tôi khâm phục thầy Bùi, mà là tôi khâm phục cái người đã thu phục trái tim anh ấy, rất lợi hại”.
“Đúng là không thể tưởng tượng được, nhưng quả là như vậy”. Tề Huy chép miệng khẳng định lại.
“Tôi nhớ, tôi từng gặp cô gái ấy rồi, tóc dài”. Giọng của Mễ Tĩnh Văn trầm xuống, sau đó lại cao lên, “Chà, khâm phục, khâm phục! Bao giờ họ kết hôn vậy, để tôi còn chuẩn bị phong bì thật dày”.
Tề Huy kín đáo quan sát Mễ Tĩnh Văn, cảm thấy cô có vẻ ổn hơn tưởng tượng của anh, không nén được vẻ đắc ý, hừ, anh Bùi, tôi đã thay anh diệt trừ tận gốc hậu họa bên ngoài, đây chính là quà cưới của tôi.
“Có lẽ cũng sắp rồi, sống chung rồi mà”. Tề Huy bổ sung một câu trí mạng.
“Tôi đã nói mà, đến hỏi han tôi cũng không thèm, thì ra là như vậy”. Mễ Tĩnh Văn giằm nát những miếng kem còn sót lại trong cốc.
Tiễn Mễ Tĩnh Văn xong, Tề Huy kêu lên vì vui sướng, nghe được tin này hẳn Mễ Tĩnh Văn sẽ thực sự từ bỏ mọi ý định. Bùi Trung Khải, anh không biết là tôi đã giúp anh giải quyết một việc lớn như thế nào đâu, cứ chờ mà cảm ơn tôi nhé!
Cố Hứa Ảo nhận được điện thoại của Triệu Thư Lập, phải mất một hồi sau thì cô mới nhớ ra đó là ai. Triệu Thư Lập dường như không để bụng chuyện đó, anh do dự một hồi lâu rồi mới lên tiếng, hỏi Cố Hứa Ảo buổi chiều tan làm có thời gian không. Cố Hứa Ảo lờ mờ đoán được đó là chuyện gì, liếc nhìn đồng hồ rồi hẹn Triệu Thư Lập hết giờ làm gặp nhau ở một quán cà phê. Triệu Thư Lập đến trước, nhìn thấy cô đi vào bèn đứng dậy vẫy tay. Vẻ mặt của Triệu Thư Lập hơi tối, nhưng không vì thế mà làm mất đi vẻ thanh tú. Khi anh đứng dậy, đã có mấy cô gái cứ nhìn về phía anh.
Cố Hứa Ảo ngồi xuống chỗ, uống một hơi gần hết cốc nước hoa quả, nhìn sang cốc cà phê của Triệu Thư Lập vẫn còn nguyên chưa hề đụng đến, anh vẫn ngồi im và nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Cảm nhận được ánh mắt của Cố Hứa Ảo, Triệu Thư Lập quay đầu lại, cười với vẻ xin lỗi và nói: “Xin lỗi cô Cố. Không phải là tôi có ý làm cho cô khó xử, mà là tôi thực sự không biết phải nói như thế nào mới được”.
Cố Hứa Ảo chăm chú nhìn chàng trai khôi ngô trước mặt, đó là một khuôn mặt khác hẳn Bùi Trung Khải. Bùi Trung Khải lăn lộn nhiều năm trên thương trường nên không có vẻ trí thức bình thường mà toát lên khí chất của một thương nhân điển hình, nhanh nhạy giảo hoạt, lạnh lùng và bình thản. Triệu Thư Lập không như vậy, con đường nghiên cứu đã khiến anh có vẻ ngoài của một nhân tài thanh cao. Một người như vậy bước ra xã hội ít nhiều cũng có vẻ ngơ ngác ngờ nghệch, cũng không thể trách Lỗ Hành được, tử nhỏ lớn lên cùng một người như thế, không ngưỡng mộ, không nảy sinh tình yêu mới là lạ, thành đôi lứa là do nhân duyên, còn không thành thì chắc hẳn là do số phận của Lỗ Hành.
“Tiểu Hành sắp kết hôn phải không?”. Triệu Thư Lập từ tốn hỏi, nghe kỹ thì sẽ thấy giọng nói ấy hơi run run.
“Sao hai người lại phải khổ như vậy?”. Cố Hứa Ảo nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Triệu Thư Lập, bất giác thở dài.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Cô ấy ghét tôi”. Triệu Thư Lập nhấp một ngụm cà phê. Cố Hứa Ảo biết cốc cà phê đó không đường không sữa, chắc hẳn lúc này lòng anh còn đắng hơn cả cà phê.
“Cách đây ít hôm, Tiểu Hành có gửi cho tôi một lá thư, hôm qua người nhà tôi gọi tới nói rằng, hình như cô ấy đã cười rồi”. Triệu Thư Lập cúi xuống màn hình điện thoại.
“Cô ấy kiên quyết không làm lễ cưới, chỉ để hai gia đình ăn một bữa cơm chung. Chồng cô ấy đang ở nước ngoài, hết tuần trăng mật họ sẽ sang Phần Lan”. Cố Hứa Ảo cũng chỉ nhận được điện thoại của Lỗ Hành sau khi cô đã ra nước ngoài. Cô gái dũng cảm ấy đã kiên quyết buộc mình không có đường lui, có lẽ, chuyện tình cảm cần phải có dũng khí ấy. Đó là cách giải quyết thà đau một lần, là cách để cho lý trí vượt lên si mê.
Cố Hứa Ảo đọc lá thư mà Lỗ Hành gửi cho Triệu Thư Lập, không dài lắm, nhưng mỗi một con chữ trong đó đều như những chiếc roi quất vào trái tim.
Thư Lập!
Em đã từng nghĩ đến một ngày có thể quang minh chính đại bỏ hai chữ “anh trai”, còn nghĩ xem em nên nói với anh bằng giọng như thế nào, là ngọt ngào, là bẽn lẽn điệu đà, hay là ngổ ngáo dữ dằn. Nhưng bây giờ, tất cả đều không còn cần đến nữa.
Viết đến hai chữ này, tự nhiên thấy vô cùng bình thản.
Anh và em đều hiểu rõ, từ khi còn là thiếu nữ mười mấy tuổi, em đã bắt đầu yêu anh, hoặc có thể còn sớm hơn nữa. Những người xung quanh đều biết Triệu Thư Lập là điểm yếu của em. Thuốc dù có đắng đến đâu, nhưng hễ anh cầm bát lên là em có thể uống hết một hơi, bài học dù có khó đến mấy, nhưng nhìn theo tấm lưng anh, em lại chăm chỉ học cho đến một giờ đêm… N