nghĩ, tôi còn chưa hỏi anh là ai, đêm hôm gọi đến cho một cô gái, thế mà còn hỏi tôi là ai, “Tôi là bạn của cô ấy”.
“Bạn trai à?”. Người ở đầu dây bên kia vẫn không chịu thôi. Bùi Trung Khải cũng thấy tò mò, “Ông là ai vậy?”.
“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi”.
Khẩu khí ấy khiến Bùi Trung Khải nghĩ đến một người, nhưng sao Lỗ Hải Phong lại gọi điện cho Cố Hứa Ảo vào lúc đêm khuya như thế này?
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Tôi là bạn trai của Hứa Ảo, có phải ông là chủ tịch Lỗ không?”. Giọng của Bùi Trung Khải dịu lại.
“Nhắn Hứa Ảo lát nữa gọi lại cho tôi”. Lỗ Hải Phong giận dữ tắt máy, thằng nhóc này một chút lịch sự cũng không có, mà sao Hứa Ảo không nói lời nào thế, dù gì thì mình cũng là bề trên. Không được, mình không thể mặc kệ Hứa Ảo được, ngày trước chẳng phải mẹ con bé cũng đã đi sai đường đó sao?
Khi Cố Hứa Ảo bước ra Bùi Trung Khải không nhân cơ hội sán lại gần như những lần khác, mà cứ đứng ngây người nhìn chương trình quảng cáo trên tivi.
“Ai gọi đến đấy?”.
“Em tự xem đi”.
“Vậy em sẽ gọi lại. Này, sao anh vẫn chưa đi tắm đi, muộn rồi đấy”.
Bùi Trung Khải bước vào nhà tắm với vẻ mặt rất phức tạp. Cú điện thoại ấy khiến anh thấy rất không yên lòng, cũng lại không nghe thấy lời giải thích nào của Cố Hứa Ảo, càng nghĩ lại càng thấy không vui, Cố Hứa Ảo chẳng khác gì một ẩn số, còn có rất nhiều điều mà anh không biết về cô.
Bùi Trung Khải không ngờ chẳng cần anh phải nghĩ nhiều, Lỗ Hải Phong liền đến tìm anh, buổi trưa ngày hôm sau đã nhìn thấy con người bằng xương bằng thịt của Lỗ Hải Phong.
Thư ký nói có một người đàn ông trung tuổi trông rất oai phong đến tìm anh, không hề có hẹn trước mà chỉ nhờ chuyển cho một lá thư. Bùi Trung Khải mở phong thư ra thì chỉ thấy một mảnh giấy mỏng, viết: “Xuống quán cà phê ở dưới gác”, phía dưới ký tên Lỗ Hải Phong. Bùi Trung Khải đứng dậy, vội vàng đi xuống, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Sao Lỗ Hải Phong lại đến đây nhỉ? Có việc gì mà chỉ cách một ngày ông ấy đã tới đây ngay?
Tự cho mình là người có tư cách, vì thế trong lúc Cố Hứa Ảo nghe điện thoại, anh chọn đi tắm, cho dù trong đầu ngổn ngang trăm mối tò mò thắc mắc. Nếu Cố Hứa Ảo không nói với anh, thì hẳn cô có lý do. Cố Hứa Ảo như đứa trẻ rất trong sáng và cũng rất nhạy cảm, những điều đã phải chịu đựng trước đây khiến cho lòng tự tôn của cô cao quá, sau chuyện lần trước Bùi Trung Khải không dám thách thức tự tôn của cô nữa, chỉ cần cô ngoan ngoãn ở bên anh là được rồi.
Vì đang là giờ làm việc nên trong quán cà phê hầu như không có người, Bùi Trung Khải đã nhận ra Lỗ Hải Phong ngồi ở một góc. Lỗ Hải Phong thì chỉ ngẩng đầu đánh giá Bùi Trung Khải, trước đây ông cũng đã từng làm như vậy, có điều khi ấy chỉ là đối tác, là thăm dò khả năng của đối phương, còn bây giờ là kiểu bắt bẻ của phụ huynh.
“Hứa Ảo đã nói với tôi rồi, bây giờ hai người đang tìm hiểu”. Lỗ Hải Phong đã được nghe chính miệng Cố hứa Ảo thừa nhận đang quen Bùi Trung Khải, những ấn tượng về Bùi Trung Khải trong quá khứ lập tức trở lại, năng lực rất giỏi, làm việc rất kiên quyết, có phương pháp. Một người như vậy không biết có phải là người thích hợp nhất với Cố Hứa Ảo không?
“Chủ tịch Lỗ đến đây chỉ vì chuyện đó thôi sao?”. Bùi Trung Khải thầm oán, cô nàng đáng ghét này, không nói với mình câu nào, để bây giờ mình không biết đối phương là bạn hay là thù, gặp anh với thân phận gì, vì thế anh đành chủ trương địch không động ta cũng không động đến địch.
“Không lẽ như thế vẫn chưa đủ?”. Lỗ Hải Phong nhướn mày nhìn chăm chăm vào Bùi Trung Khải, “Tôi là phụ huynh, đến gặp bạn trai của con gái người yêu cũ, như thế là được chứ?”.
Bùi Trung Khải thở phào, chỉ số đe dọa đột nhiên giảm hẳn, “Cảm ơn bác Lỗ đã quan tâm”.
“Tôi vẫn còn chưa đồng ý để cậu đổi cách xưng hô”. Lỗ Hải Phong vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chút biểu cảm.
“Tôn trọng bề trên, thì cháu cũng nên gọi bác là bác, huống hồ lại thêm mối quan hệ với Hứa Ảo nữa”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Năng lực của cậu Bùi tôi đã từng thấy qua, vụ mua lại công ty nước ngoài hồi ấy cậu cũng đã đóng góp không ít sức lực, Nhạc Trung tất nhiên đã cảm ơn. Tôi nghĩ cuối năm quý công ty hẳn cũng đã thưởng cho cậu Bùi không ít”. Ý tứ xa xôi là, cậu đã nhận được cái mà cậu cần, đừng trêu vào Hứa Ảo.
“Nhạc Trung làm chuyện lớn, tất nhiên rất hào phòng, được tham gia vào việc mua lại công ty nước ngoài của Nhạc Trung, Trung Đĩnh rất lấy làm vinh hạnh”. Bùi Trung Khải tránh không trả lời vào ý tứ xa xôi trong câu nói của Lỗ Hải Phong.
“Xem ra cậu không có ý định từ bỏ?”. Lỗ Hải Phong sầm mặt.
“Bác Lỗ, bác không hỏi mà lập tức chia loan rẽ thúy như vậy, cháu chẳng có cách nào để trả lời bác được”. Bùi Trung Khải nghĩ thầm, chẳng qua chỉ là bạn của cha mẹ Cố Hứa Ảo, thế mà quản chuyện còn hơn cả cha mẹ cô ấy, chả trách gì Lỗ Hành làm loạn cả nhà.
“Có thể tôi không hiểu được tình cảm hai người nông sâu thế nào, nhưng cậu không nói gì đến kết hôn đã cùng ở với nhau, đổi lại là cha mẹ có ai không nghĩ ngợi. Không lẽ cậu định mang lại hạnh phúc cho Hứa Ảo như vậy?” Lỗ Hải Phong thực sự nổi trận lôi đình, thanh niên bây giờ hơi một tý là sống thử, hầu như chẳng hề tôn trọng lẫn nhau. Sự bất hạnh của Thẩm Hải Lam chẳng phải cũng từ đó mà ra sao? Sở dĩ ông nhanh chóng đồng ý cho Lỗ Hành đính hôn kết hôn cũng là vì sợ tuổi trẻ gần nhau như lửa gần rơm không giữ được, chi bằng nhanh chóng gả đi. Chuyện của Thẩm Hải Lam năm ấy dường như trở thành vết sẹo trong lòng Lỗ Hải Phong.
“Cháu nguyện ý mang lại hạnh phúc cho Hứa Ảo, hạnh phúc ấy có thể không chỉ là dưới hình thức hôn nhân, theo đó còn rất nhiều thứ. Đương nhiên, chỉ cần Hứa Ảo muốn kết hôn, cháu sẽ đáp ứng ngay”. Kể từ khi định lấy vợ, Bùi Trung Khải cũng từng vô tình hữu ý ám thị cho Cố Hứa Ảo biết, có điều, Cố Hứa Ảo luôn lảng tránh, bây giờ nếu nói đến chuyện kết hôn, anh còn mong hơn cả Cố Hứa Ảo.
“Vậy thì được, hãy nhớ những lời mà hôm nay cậu đã nói. Nếu Hứa Ảo phải chịu khổ, thì tôi sẽ không ngại nói lại với cậu những chuyện này trong lần gặp sau.” Lỗ Hải Phong không định tỏ ra phong độ trước mặt tiểu bối này, ông đứng dậy và ra về.
Bùi Trung Khải từ đầu đến cuối vẫn luôn mỉm cười, ngẫm nghĩ kỹ thì thấy phần nhiều là vì Lỗ Hải Phong lo lắng cho Cố Hứa Ảo, cũng không có gì là quá, có điều cách làm thì không được ổn lắm. Ông ấy tưởng rằng đối diện với ông ấy là nhân viên của Nhạc Trung, và với vẻ mặt ấy thì anh sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời ông? Có điều, Lỗ Hải Phong đã nhắc anh một chuyện, đã đến lúc để cha mẹ gặp mặt Cố Hứa Ảo rồi.
Tan làm anh đến đón Cố Hứa Ảo, nhìn thấy cô tất tả ra khỏi tòa nhà rồi lên xe, mỉm cười với anh, thế là Bùi Trung Khải quên hết mọi thứ.
“Không danh không phận thế mà vẫn cứ si tình, tìm đâu ra một người bạn trai nhị thập tứ hiếu như thế!”.
Bùi Trung Khải ghé lại hôn lên đôi môi đang mấp máy của cô, “Ngoan, trong lòng anh chỉ có một mình em, những người khác chỉ là thoáng qua thôi… Hôm nay Lỗ Hải Phong đã đến tìm anh”. Bùi Trung Khải nói.
“Bác ấy nói gì với anh?”. Cố Hứa Ảo nghiêng mặt nhìn sang khuôn mặt rất điềm tĩnh của Bùi Trung Khải.
Bùi Trung Khải dừng xe lại bên lề đường, “Hứa Ảo, rốt cuộc là em thấy không quan trọng, không cần thiết phải nói với anh hay là cảm thấy những lời của Lỗ Hải Phong không gây ảnh hưởng gì đến chúng ta, nên không thèm nói? Hôm nay anh chẳng khác gì một thằng ngốc, không biết là ông ấy đến tìm mình nói chuyện gì, thậm chí anh còn hoài nghi ngờ ông ấy có ý gì với em. Em không thể trách anh suy nghĩ lung tung. Mãi cho tới khi ông ấy nói rằng là bạn của cha mẹ em, thì anh mới thấy yên tâm. Em không nói gì, thân thế em có thể không nói, nhưng mà Hứa Ảo, vì anh yêu em, nên anh muốn biết tất cả về em. Em chỉ là em, thân thế chẳng qua chỉ là xuất thân của một con người, anh sẽ không bao giờ vì điều đó mà coi thường cha mẹ em. Nếu nói về vết đen thì anh cũng đã từng chém người, từng làm những việc xấu, như thế liệu có phải là càng cần phải xa rời cuộc sống tốt đẹp của em không?”.
Cố Hứa Ảo nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Bùi Trung Khải, biết rằng anh thực sự đã bị chọc giận.
“Em không ngờ hôm nay bác ấy lại tới tìm anh. Sự việc rất phức tạp, em nhất thời không có cách nào nói cho anh rõ được”.
Cố Hứa Ảo xoa xoa đầu lông mày, “Anh bảo em là một ẩn số, anh tưởng là em muốn như thế lắm sao? Ngược lại, em rất muốn làm một người đơn giản có cha có mẹ. Lỗ Hải Phong là bạn của mẹ em, bác ấy đã kể về mẹ cho em. Anh có biết em đã sốc đến thế nào không? Em cứ tưởng mẹ em vì bất đắc dĩ mới sinh em, nhưng Lỗ Hải Phong nói, mẹ em là một sinh viên hiếm có lúc bấy giờ, lại còn học y nữa. Với kiến thức y khoa của bà thì em có thể hoàn toàn không xuất hiện trên thế gian này. Nhưng mẹ vẫn sinh em ra. Em nghĩ, sự tồn tại của em trên cõi đời này đã làm hỏng cuộc đời bà”. Cố Hứa Ảo thở hổn hển, cô cảm thấy rất mệt.
Bùi Trung Khải đưa tay ra nắm chặt lấy đôi bàn tay đang xoắn chặt vào nhau của cô, “Hứa Ảo, anh xin lỗi, anh không có ý này”.
Cố Hứa Ảo lắc đầu, "Em biết. Thời gian ấy không ai có thể kể khổ. Trước đây, em cũng đã từng hận mẹ em và cũng đã hiểu lầm bà. Bà từng nói rằng, điều đáng tiếc duy nhất là bà không thể nuôi em lớn lên, nhưng nếu có thể lựa chọn, bà cũng sẽ vẫn làm như vậy. Thân phận của một đứa con không cha là điều mà xã hội lúc đó không thể chấp nhận, bà thà để em trở thành đứa trẻ không cha không mẹ chứ không muốn em phải mang tiếng là con riêng để rồi không thể ngẩng đầu lên được. Lúc ấy, em đã không tin".
Bùi Trung Khải lặng lẽ nghe, cuối cùng đã biết được gene kiên quyết dằn lòng của cô là thừa hưởng từ ai, mẹ cô còn kiên quyết và dằn lòng hơn cô.
“Anh chưa nhìn thấy em lúc em gầy nhất, vừa tròn bốn mươi cân, trông chẳng khác gì bộ xương. Nếu lúc đó anh gặp em, chắc chắn anh sẽ không yêu em đâu”. Cố Hứa Ảo tự hào.
“Em tưởng rằng lần trước anh gặp em không xấu sao? Mặc mũi chẳng ra hồn, thân hình cũng chẳng ra thân hình, anh thấy với điệu bộ đó thì khó mà gả em đi được, là người có tinh thần trách nhiệm anh mới giữ em lại, coi như là làm một việc thiện, tích chút phúc đức”. Bùi Trung Khải không để cho Cố Hứa Ảo nói tiếp, khó khăn lắm mới qua được, thì hãy coi nó như tro bụi bay theo gió mây. Lúc đó, anh không ở bên cô, không biết rằng cô đang phải chịu khổ, bây giờ anh đã ở đây, anh sẽ làm cô mãi mãi hạnh phúc.
“Em thấy chưa, bây giờ anh đã nuôi em xinh đẹp như thế này này, sờ vào đã thấy cảm giác”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Bùi Trung Khải, bây giờ em đang nói về lịch sử gia đình, anh đừng có đùa cợt được không. Gì mà anh nuôi em, là em ngày ngày làm cơm nuôi anh thì có!”. Cố Hứa Ảo xoa xoa mũi.
“Anh biết, cứ tưởng lừa được một cô gái mồ côi về nấu cơm giặt áo và làm ấm chăn cho mình, không ngờ đó lại là một viên ngọc quý của một nhân vật lớn, một Hoàn Châu Cách Cách phiên bản hiện đại. Xin chúc ngọc thể của cách cách an khang, kẻ tiểu nhân này không biết đến thân thế cao quý của cách cách, xin cách cách đại nhân rộng lượng tha cho tội mạo phạm, không chấp với kẻ tiểu nhân n