y uống cũng không được, không uống cũng không được, cuối cùng anh quyết định cắn răng chịu đau để húp cháo.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo trừng mắt lườm anh với vẻ không vừa lòng, “Cho vào cốc thì là của người uống, đổ vào bát thì là méo uống, sao anh kén chọn vậy?”.
Bùi Trung Khải vẫn kiên quyết không uống, hình ảnh về một người vợ hiền thục, dịu dàng trong đầu bỗng chốc tan biến mất, suýt nữa thì bị ảo giác nhất thời đánh lừa. Đang phải nhờ cậy người ta nên không thể không cúi đầu, vì thế anh vẫn phải cười ngọt ngào, nói: “Em đưa anh về nhé, anh không tiện lái xe”.
“Nói chuyện gì mới hơn chút được không, anh là Trình Giảo Kim à, lúc nào cũng là ba chiêu cũ rích”.
“Nói gì thì em cũng đoán được, việc gì anh phải nghĩ cho mệt óc”.
“Hôm nay em phải tới đại sứ quán, anh không cần chờ em đâu”. Cố Hứa Ảo nghĩ một lúc, nói.
Bùi Trung Khải ngây người, đôi đũa đang khuấy trong bát cháo cũng dừng lại, “Em vẫn đi à?”.
“Đó là công việc, em đã lỡ mất không ít thời gian rồi”.
“Em cứ yên tâm mà đi, anh trông nhà cho”. Bùi Trung Khải nhìn Cố Hứa Ảo đang mở to mắt nhìn mình, gật đầu, nói, “Phải rồi, anh sẽ chăm sóc Cẩu Thặng Nhi, nếu có thời gian anh sẽ sang Mỹ thăm em, chẳng qua cũng chỉ mất mười mấy giờ bay thôi mà”.
Cố Hứa Ảo đã chuẩn bị tâm lý tốn ít nhiều thời gian đôi co với Bùi Trung Khải, không nghĩ anh lại đột nhiên phối hợp như vậy, giống như việc một cao thủ dồn hết nội lực ra đòn rồi mới phát hiện đối thủ hoàn toàn không có ý định ra tay, ngược lại còn có vẻ ủ rũ.
Kiên quyết không để cho Bùi Trung Khải đưa đi, cô xuống dưới gác, đi được mấy bước, quay đầu lại theo dự cảm, quả nhiên có một bóng người mờ mờ đứng trước khung cửa sổ tầng thứ mười hai, thấy cô quay lại thì bế con méo lên lắc lắc. Cố Hứa Ảo cười, đưa tay lên vẫy, khi thu tay về theo đà quệt vào đuôi mắt ươn ướt. Nếu cuộc sống khoan dung như vậy, mỗi lần quay đầu lại luôn có một người vẫy tay và mỉm cười với bạn, vậy có tính là hạnh phúc có thể chạm tới không nhỉ?
Vào khoảng ba bốn giờ chiều, Cố Hứa Ảo nhận được điện thoại của Bùi Trung Khải, nói muốn cô buổi tối cùng đi ăn cơm, nhưng cô từ chối. Bùi Trung Khải nói: “Em sắp đi xa rồi, sao không tranh thủ thời gian để ở bên nhau nhiều thêm một chút”. Ở đầu dây bên kia im lặng, Cố Hứa Ảo không nói gì, Bùi Trung Khải một lần nữa thấy lo lắng, kết hôn với chả không kết hôn, vợ con với chả không vợ con, đột nhiên cảm thấy sợ hãi mơ hồ, một khi đã biết đích xác tình cảm của mình, sẽ bắt đầu so đo thái độ của đối phương và trở nên vô cùng nhạy cảm. Cái trò làm mặt dày không thể tiếp tục được nữa, anh nín thở chờ đợi. Không biết đã bao nhiêu thời gian trôi qua, hoặc có thể cũng mới chỉ có mấy giây, nhưng sao anh cảm thấy nó dài vô tận.
Người ở đầu dây bên kia cuối cùng đã lên tiếng, Cố Hứa Ảo khẽ nói, “Em không tới đại sứ quán, chuyện đi tập huấn ở bên Mỹ ông Howard đồng ý cho em tạm hoãn, sau này có thể sẽ đề nghị lại”.
Giống như người đuối nước vào khoảnh khắc không thể trụ được nữa bỗng được đưa lên bờ, Bùi Trung Khải đã ứng phó với rất nhiều cuộc đàm phán và thường chờ đợi kết quả không thể biết trước trong trạng thái cố giữ mình thật bình tĩnh, nhưng hôm nay thì không thể được, tình cảnh cận kề bên bờ vực tuyệt vọng thời khắc này đã được ba từ “Em không đi” hóa giải, trên đất mầm hy vọng nhanh chóng đâm chồi đơm hoa. Dường như anh không dám tin, thận trọng nói: “Hứa Ảo, chúng ta có thể gặp nhau được không?”.
Cố Hứa Ảo trả lời: “Bây giờ thì không được, em phải giúp ông Howard tiếp người của tổng công ty”.
Khi Cố Hứa Ảo xong việc về nhà đã thấy xe của Bùi Trung Khải đỗ trong tiểu khu, cô bước tới gõ lên kính cửa xe, cho dù là trong bóng tối, cô cũng có thể cảm nhận ánh mắt sáng rực như ánh sao đêm trên bầu trời của anh. Tấm kính cửa xe được từ từ hạ xuống.
Thân thể hai người quen thuộc đến thế, chỉ cần một cái chạm khẽ là có thể thắp lên ngọn lửa cuồng nhiệt, khiến cho hơi lạnh tỏa ra từ chiếc máy điều hòa trong nhà không thể nào hạ xuống được, dù chỉ một chút. Chiếc ga giường màu xanh càng làm nổi bật làn da trắng ngà và những đường cong hoàn hảo, khuôn mặt bừng sáng giống như một đóa hoa sen trắng trên tán lá xanh mướt. Người hái hoa làm rách màu xanh hái lấy bông hoa màu trắng, đóa sen rung rinh theo con thuyền bồng bềnh. Nếu như tương tư có thể chất thành đống, chắc hẳn nó còn cao hơn cả đỉnh núi, nếu tình yêu có thể chảy được, hẳn nó sẽ tràn khắp mọi nơi.
Bùi Trung Khải cắn khẽ lên lưng Cố Hứa Ảo, cô nằm phục trên giường cười bẽn lẽn cố tránh đi. “Anh tuổi Tuất hay sao mà thích cắn người như vậy?”.
Người tuổi Tuất kia cẩn trọng khoanh vùng lãnh địa của mình, rồi thốt lên: “Em đúng là nhẫn tâm, nói chia tay là chia tay, không cần biết đến người khác”.
Cố Hứa Ảo bật cười, “Nói thế là đang báo thù à? Chẳng phải anh cũng bằng lòng sao? Em thấy anh còn tâm trạng vui vẻ dạy dỗ người khác, có thấy oán thán gì đâu?’.
Không nhắc đến còn được, nhắc đến là Bùi Trung Khải lại thấy hận, nhờ người mang quần áo đến cho anh, làm như anh không có quần áo mặc và không có người quan tâm không bằng, coi anh chẳng bằng con dao, dùng xong rồi thì ném đi. Tâm trạng mất cân bằng, Bùi Trung Khải chọn chỗ có nhiều thịt hơn, cắn mạnh một cái.
Cố Hứa Ảo kêu ré lên, đau chảy cả nước mắt, quay lại lườm Bùi Trung Khải. Bùi Trung Khải thấy khóe mắt cô ướt, biết là mình đã hơi quá đà, tuổi Tuất thì tuổi Tuất, nếu không làm được đại trượng phu thì làm một người đàn ông nhỏ nhen vậy. Anh dụi đầu xuống ngực Cố Hứa Ảo, bị cô đẩy ra, anh vẫn không chịu thôi, “Hứa Ảo, anh đang đau, sao em lại không biết anh đau nhỉ? Tim anh đau, chỗ nào cũng đau”.
Mặt Bùi Trung Khải đầy vẻ bi thương khiến cho Cố Hứa Ảo cảm thấy có lỗi. Đàn ông làm nũng thì thật không chịu nỗi, toàn thân cô run rẩy.
“Vậy anh muốn thế nào, em mệt rồi”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Đổi lại bằng một việc khác thì em đồng ý chứ?”. Cuộc đàm phán bắt đầu.
“Nhưng phải là việc trong khả năng có thể thì mới được”. Cố Hứa Ảo cố sống cố chết giữ vững trận địa.
“Đảm bảo em thừa khả năng”. Bùi Trung Khải biết đàm phán là phải cho đối phương một mức giá đủ hấp dẫn.
“Thật không? Đòi tiền em không có, đòi mạng chỉ có một thôi”. Cố Hứa Ảo cảm thấy mình chẳng có gì để mất.
“Không đòi tiền, không đòi mạng, mà là đòi người”.
Bị Cố Hứa Ảo đá cho một cái, lúc đó Bùi Trung Khải mới chơi bài ngửa: “Chuyển đến ở với anh”.
Cố Hứa Ảo cúi đầu, đưa tay sửa tóc, cô không nghĩ Bùi Trung Khải sẽ nói chuyện này, “Để em nghĩ đã”.
“Có khó đến thế không?’. Bùi Trung Khải nhìn chăm chăm vào Cố Hứa Ảo.
“Em chưa nghĩ kỹ, còn Cẩu Thặng Nhi sẽ làm như thế nào? Nó vẫn chưa quen đi vệ sinh ở chỗ anh”.
“Cẩu Thặng Nhi không phải là vấn đề, cũng không phải anh chưa từng chăm nó”. Thực ra, Bùi trung Khải nghĩ nếu nó còn dám bừa bãi thì sẽ không cho nó vào nhà nữa, sân nhà anh đủ rộng, nó chọn góc nào thì chọn.
“Ở đó xa chỗ em làm, lại không gần bến tàu điện”.
“Anh đưa em đi, cũng tương đối tiện đường”.
“Bỏ không căn hộ sẽ rất lãng phí”.
“Cho thuê đi”. Bùi Trung Khải mong sao nhanh chóng cho thuê được căn hộ, Cố Hứa Ảo còn giữ căn hộ này thì cô có thể dễ dàng rút về cố thủ ở đó bất cứ lúc nào. Anh không thể nhượng bộ thêm được nữa rồi.
“Nhưng cũng còn phải xem giá thuê như thế nào”. Căn hộ ấy cô mới ở có một năm.
“Anh sẽ nhờ Tề Huy tìm người”. Bùi Trung Khải thầm tính, nếu không tìm được thì sẽ cho Tề Huy thuê.
“Lại là cô bạn gái ở học viện nghệ thuật của anh ấy chứ gì?”. Cố Hứa Ảo cảm thấy Tề huy là một người tốt, chỉ có điều con mắt chọn bạn gái thì còn phải bàn.
“Bây giờ người ta đã thay đổi khẩu vị rồi, tố chất của bạn gái cũng khác xa rồi (nhất nhật thiên lý)”. Nghĩ đến chuyện này, Bùi Trung Khải thấy không yên tâm, may mà Tề Huy vẫn còn chút nghĩa khí, nếu không thì đừng trách anh không khách sáo.
“Em không có đường lui à?”.
“Cái gì mà không có đường lui, khó nghe quá. Là từ nay về sau đã có chỗ dựa rồi mới đúng. Cho dù ông Howard không trả lương cho em thì cả đời em cũng vẫn cứ ăn ngon, mặc đẹp”.
“Xì, công việc của em đang rất tốt, anh đừng có rủa em. Nếu em sang tổng công ty, tiện thể ở thêm một vài năm thì khi về tiền lương sẽ được trả như bên Mỹ, nhiều hơn hẳn bây giờ”. Cố Hứa Ảo nuối tiếc.
“Em đúng thật là, vẫn còn tiếc nước Mỹ à? Thấy trái tim anh dễ chịu hơn một chút thì lại chọc tức anh chứ gì, không được rồi, không được rồi, tim anh đau lắm". Bùi Trung Khải đổ kềnh ra giường rồi lật người xuống.
Cố Hứa Ảo thấy Bùi Trung Khải giở trò, vốn định mặc kệ anh, nhưng một hồi lâu thấy Bùi Trung Khải vẫn nằm sấp không động tĩnh gì, bèn đưa tay sờ thử thì lập tức bị tóm chặt lấy, không sao động cựa được.
Cô dần dần thấy mềm lòng, "Tiền cho thuê căn hộ không được dưới hai ngàn".
Bùi Trung Khải lật người ngồi dậy. Hòn đá đè nặng trong lòng anh cuối cùng đã rơi xuống. "Chốt nhé".
Khi Cố Hứa Ảo gật đầu đồng ý, Bùi Trung Khải lập tức nhờ Tề Huy tìm người thuê nhà giúp như thể anh sợ cô sẽ hối hận. Sợ qua môi giới thì quá chậm, nên anh bảo Tề Huy tìm người đến xem nhà, buộc Cố Hứa Ảo nhanh chóng chuyển đi. Hôm chuyển nhà, Tề Huy lái xe đến giúp, chỉ một chuyến xe là cơ bản chuyển hết vì đồ dùng trong nhà vẫn để nguyên, chỉ chuyển quần áo sách vở.
Cố Hứa Ảo nghĩ xem ra cô không hợp ở căn hộ này. Một năm trước cô đã từng đối xử tốt với bản thân, chấp nhận mất khoản tiền cho thuê nhà rồi chuyển về đây, hôm nay cô lại chuyển đi. Tối hôm trước, Bùi Trung Khải hỏi cô, hay là bán căn hộ đó đi, giờ đang là thời kỳ sốt nhà đất, giá sẽ cao. Tuy miệng từ chối, nhưng trong bụng cô cũng bắt đầu nhẩm tính, bán căn này đi rồi mua một chỗ khác rộng hơn, vì dù sao căn hộ này cũng hơi chật. Tất nhiên là cô không nói với Bùi Trung Khải những suy nghĩ này, hẳn anh đang mong cô không có nhà, để cô phải cảm ơn đại đức của anh vì đã cho cô ở nhờ.
Bùi Trung Khải thu dọn sách vỡ và những thứ lặt vặt, còn Cố Hứa Ảo lề mề thu xếp quần áo. Cô cầm một chiếc áo lên ngắm nghía hồi lâu.
“Anh đã nói rồi, mua đâu chẳng được bộ mới? Đỡ mất công thu dọn”.
“Em không phải là kẻ phá gia như anh, đã bảo anh đừng đến lại cứ đến, đến rồi lại làu bàu”.
“Thì cũng vì thấy em mệt, mãi mới thu được mấy bộ quần áo, về sớm thì có thể nghỉ ngơi thêm một chút. Em xem, cái áo phông này vứt đi được rồi đấy”.
“Em thấy nếu vứt thì vứt chiếc này trước, không biết định lấy lòng ai?”. Cố Hứa Ảo nói, tay chỉ vào bộ váy xám đính ngọc trai còn treo trên mắc áo xếp trên giường.
Bùi Trung Khải tự nhiên nhớ đến chuyện không hay đó, mặt sầm lại, không nói gì, quay sang xếp sách vở trên giá.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo trán ướt đẫm mồ hôi. Cô chưa kịp chuẩn bị gì thì Tề Huy đột nhiên đưa người đến xem nhà. Mùa hè, nóng đến đau cả đầu thế mà lại phải chuyển nhà, tất cả đều tại Bùi Trung Khải. Bây giờ anh lại còn như một bà già hết quản cái này lại quản cái nọ, phiền phức ch