ìn thấy Cố Hứa Ảo đang xem tivi, chốc chốc lại đổi kênh, anh khẽ khàng đi tới: “Hứa Ảo, chúng ta nói chuyện lại một lần nữa được không?”. Thấy Cố Hứa Ảo cụp mi xuống không nói gì, anh bèn nói tiếp: “Anh yêu em, Cố Hứa Ảo. Thế còn em? Anh cho rằng đó nên là nhận thức chung của chúng ta, có lẽ chúng ta đều chưa từng nói ra lời yêu, coi thường cũng được, không dám cũng được, nhưng rốt cuộc vẫn phải đối diện, nếu em cứ nhất định bắt anh phải kết thúc với em thì anh chỉ biết nói ra ba từ đó, đó là sự thừa nhận của anh với chính bản thân mình và cũng là sự tôn trọng với quá khứ!”.
Cố nén cơn xúc động, Cố Hứa Ảo thấy vui buồn lẫn lộn trào dâng trong lòng. Cô thầm nghĩ, anh không sợ nói ra, nhưng liệu em có đủ dũng khí để tiếp nhận lời hứa đó không?
Bùi Trung Khải nhìn Cố Hứa Ảo đang im lặng, đôi mi rung rung tựa như cánh bướm sẵn sàng bay lên. Đợi một hồi lâu không thấy câu trả lời, anh nói tiếp: “Nếu em bằng lòng, mong em thông báo cho anh một tiếng. Anh sẽ mang Cẩu Thặng Nhi đi, lông mèo không tốt cho khí quản của em lúc này, khi nào em khỏe hẳn, anh sẽ mang nó về cho em”.
Anh cúi người xuống ôm lấy đôi vai gầy guộc của Cố Hứa Ảo, hôn lên gò má lạnh toát của cô, “Cần phải nhắc nhở em một chút, cho đến bây giờ, anh vẫn chưa đồng ý chia tay”.
Nụ hôn nóng hổi ấy dường như cứ in mãi trên gò má lạnh toát của Cố Hứa Ảo, cô không kìm được chốc chốc lại soi gương xem chỗ đó có gì khác với những chỗ khác. Trên làn da tái nhợt không nhìn thấy bất cứ điểm gì khác thường, nhưng dường như bên trong bị một vết bỏng và theo mạch máu lan ra ngoài từng tí, từng chút một, rồi dần dần hình thành nên đốm lửa cháy lan. Có lẽ do tự ti và nhút nhát, nên sau khi Bùi Trung Khải nói ra những lời ấy, ý nghĩ đầu tiên của Cố Hứa Ảo là chạy trốn, lẩn trốn về ngôn ngữ, ánh mắt không dừng lại một chỗ nhưng trong lòng thì lại khao khát. Để Cẩu Thặng Nhi ở bên Bùi Trung Khải cũng là dành cho mình một cái cớ có thể chạm vào sự thật đã xảy ra.
Tưởng rằng sẽ mất ngủ, tưởng rằng sẽ rất trằn trọc, tưởng rằng đêm nay sẽ lại là một đêm không ngủ, nhưng khi thấy mình tỉnh dậy trong ánh bình minh, nhìn đồng hồ, là tám giờ, cô nhoẻn miệng cười. Những cơn mất ngủ tưởng rằng đến giai đoạn đáng sợ nhất bỗng lặng lẽ biến mất, đã mấy tháng rồi, cô lại mới có một giấc ngủ trọn vẹn đến vậy. Không biết từ khi nào, tiếng ngáy đều đều chẳng khác gì tiếng tụng kinh của Cẩu Thặng Nhi từ chỗ quấy rầy người khác đã trở thành chỗ dựa trong lòng cô, đến khi tưởng rằng không thể nào bỏ được thì bệnh lại khỏi hẳn.
Những ngày sau đó trôi qua trong sự êm ả, yên bình, người đàn ông nói yêu cô đã gửi cho cô mấy bức ảnh qua mail, trong đó có cảnh Cẩu Thặng Nhi đang ngồi trên bàn ăn trong căn nhà của anh ở tứ hợp viện, nhìn chăm chăm vào ống kính. Những hồi ức về tứ hợp viện dứt khoát không được nhớ đến, vì khi nhớ đến trong lòng thực sự cảm thấy rất đau, từng đợt, từng đợt, giống như có vật gì đó xuyên qua cơ thể.
Thì ra, thì ra, thì ra là phụ nữ sẽ bi ai như thế đấy, bị cưỡng bức phải thất thân, nhưng lại chủ động đánh mất linh hồn. Thì ra, đời người cũng có lúc may mắn như vậy, bị ép vào đường cùng lại nhận ra quay người là lối thoát.
Rốt cuộc là ghét vì không tôn trọng hay lo sợ mê muội tới mức đắm chìm, hoặc lo sợ gặp phải cảnh ngộ giống như mẹ, trả giá rồi nhưng lại phát hiện ra rằng đã sai, sai tới mức không thể cứu vãn được, sai tới mức không còn sự tự tôn. Câu nói “Anh yêu em” của Bùi Trung Khải giống như một tấm gương khiến Cố Hứa Ảo phải nhìn thẳng vào những suy nghĩ giấu trong sâu thẩm đáy lòng. Đúng vậy, cô đã bị lay chuyển mạnh bởi câu nói đó, dũng khí kháng cự đã mất từ rất lâu sụp hẳn trong lòng.
Tâm trạng tốt lên, Cố Hứa Ảo nhận thấy mình bắt đầu béo ra. Một hôm, ông Howard cười, nheo mắt nhìn cô, “Catherine, cuối cùng cháu cũng đã không còn như cây sào nữa rồi”. Soi gương, sờ lên gò má thì thấy da thịt đã trở lại, xương gò má cũng không còn nhô lên như trước, các nét trên khuôn mặt cũng mềm mại hơn. Khẽ nhếch môi lên cười, một Cố Hứa Ảo như vậy mới là người mà mọi người thích nhìn, tất nhiên, cũng là người mà cô thích nhìn.
Rồi chợt nghĩ đến Bùi Trung Khải, trong lòng chợt nghĩ, lúc mình xấu xí nhất thì lại nhận được câu “Anh yêu em”. Giống như người đẹp tặng cho quái thú một nụ hôn, quái thú lập tức được giải lời nguyền trở lại là chàng hoàng tử tuấn tú, cô - Cố Hứa Ảo cũng được mấy lời “Anh yêu em” cứu vãn dung nhan và sức khỏe. Dùng tình yêu có được cứu một linh hồn đã từng mất đi tình yêu, dùng sự đền bù của tình yêu để bù đắp cho khuyết điểm trong tình yêu. Thế giới này kỳ diệu như thế đấy.
Ánh nắng tháng bảy quét sạch cảm giác lờ đờ muốn ngủ, ánh nắng chan hòa khiến con người cảm thấy ấm áp và khát khao. Khi mang Cẩu Thặng Nhi đến trả, Bùi Trung Khải thấy Cố Hứa Ảo mặt mày tươi tỉnh, anh nhẹ nhõm hẳn, đây mới chính là Cố Hứa Ảo mà anh quen, tuy vẫn còn gầy nhưng toàn thân đã toát lên sức sống. Trong khoảnh khắc nhìn thấy Bùi Trung Khải, Cố Hứa Ảo hơi dừng bước chân, có được lời thề đầy sức nặng ấy, cô vẫn chưa biết phải đối diện với anh thế nào, trái tim cô bắt đầu đập loạn xạ. Khẽ vuốt ve Cẩu Thặng Nhi, cô nói: “Em khỏi ốm rồi, cảm ơn anh đã chăm sóc Cẩu Thặng Nhi mấy ngày qua”.
“Bọn anh sống với nhau rất ổn”. Thực ra, anh làm gì có thời gian chăm sóc Cẩu Thặng Nhi, anh vẫn phải đưa nó về nhà nhờ mẹ chăm hộ như trước.
Cố Hứa Ảo thấy giọng Bùi Trung Khải khan khan, bèn hỏi: “Anh bị cảm à?”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Bùi Trung Khải đáp với vẻ không bận tâm: “Cảm nắng, chỉ bị hắt hơi chút thôi, không sao đâu”. Nói rồi quay người hắt hơi liền bốn cái, khiến mấy người đi đường gần đó vội tránh xa.
“Đã nói là em chưa khỏi cảm, thế mà anh cứ không chú ý, lại còn ăn chung bát nữa”.
“Làm gì đến mức ấy, cũng đã mấy ngày rồi”. Ánh mắt quan tâm, vẻ mặt áy náy của Cố Hứa Ảo khiến Bùi Trung Khải thấy rất vui.
Không còn lời gì để nói nữa, Cố Hứa Ảo cúi xuống, tiếp tục vuốt ve Cẩu Thặng Nhi, “Vậy anh phải thật chú ý đấy, em lên gác đây”.
“Trời nắng rất đẹp, lại cũng còn sớm, không có việc gì vội…” Bùi Trung Khải thận trọng đề xuất, nói rồi anh mới thấy cái cớ đưa ra thật là ngốc nghếch.
Quả nhiên, Cố Hứa Ảo từ chối: “Chẳng phải anh vẫn đang bị cảm là gì, đừng có ở ngoài nắng lâu”.
“Anh không sao, hơn nữa anh cũng chưa ăn cơm, hay là em mời anh ăn cơm đi”.
Cố Hứa Ảo do dự trong giây lát, rồi khẽ nói: “Anh chọn chỗ đi”.
Bùi Trung Khải thở phào, vui vẻ chọn một nhà hàng gần đó, địa điểm không quan trọng, quan trọng là tranh thủ thời gian. Tâm trạng hai người đang vui, nên ăn cũng nhiều hơn mọi khi, giữa chừng phải gọi thêm hai món. Cố Hứa Ảo vừa ăn hết chỗ thức ăn trong đĩa, Bùi Trung Khải đã lập tức ân cần gắp thêm cho cô, Cố Hứa Ảo vừa ho một cái, Bùi Trung Khải liền nhanh chóng đưa nước cho cô. Cố Hứa Ảo thấy vậy, bèn hỏi: “Sao anh lại ân cần giống như thái giám vậy?”.
Một nụ cười nở trên môi của Bùi Trung Khải: “Vì được cho ăn nên không dám làm phật ý chủ nhân”.
Cố Hứa Ảo không có ý định tranh luận với anh, cũng không phải cô chưa thấy Bùi Trung Khải mặt dày bao giờ, “Ai là chủ nhân của anh. Em ăn no rồi, có thể đi được chưa?”.
“Em mời khách cơ mà, anh vẫn chưa ăn no, không nên như vậy”. Bùi Trung Khải cuống lên.
Cố Hứa Ảo hít một hơi thật sâu, “Hay là, em thanh toán trước, anh cứ từ từ ăn”.
“Thế nếu anh muốn gọi thêm món ăn thì sao?”. Bùi Trung Khải quyết mặt dày đến cùng.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo trừng mắt nhìn Bùi Trung Khải một cái, Bùi Trung Khải vẫn chậm rãi nhai, thỉnh thoảng lại nói đôi câu với Cố Hứa Ảo.
Cuối cùng vẫn là Bùi Trung Khải tranh trả tiền, lý do là hôm nay anh ăn nhiều, lần sau hãy tính. Cố Hứa Ảo ghét nhất là tranh nhau khi trả tiền, biết là đã mắc phải bẫy của Bùi Trung Khải, nên không thèm đếm xỉa đến anh nữa mà đi thẳng ra ngoài.
“Hứa Ảo, em có thể đi chậm một chút không, anh đau bụng lắm, không theo kịp đâu”. Bùi Trung Khải gọi với từ phía sau.
Cố Hứa Ảo cố nín cười, nhất quyết không quay đầu lại, nhưng bước chân tự nhiên chậm lại, mãi cho tới khi xuống tới tầng một mới quay người lại, “Em về đây, anh đi đi”.
Một hồi lầu mà vẫn không nghe thấy Bùi Trung Khải nói gì, Cố Hứa Ảo ngạc nhiên ngẩng đầu lên bắt gặp khuôn mặt có rúm lại của Bùi Trung Khải.
“Anh làm sao thế?”.
“Em có thuốc không? Anh đau dạ dày”. Mặt Bùi Trung Khải tái đi, không có vẻ gì là giả vờ. Nói rồi anh đưa tay ra nắm lấy cổ tay Cố Hứa Ảo.
“Không cần, nghỉ một lát sẽ khỏi thôi”. Đến lúc này, Bùi Trung Khải thực sự không đùa được nữa, từ trước đến nay anh chỉ ăn vừa phải, ăn nhiều hơn thế nào cũng có chuyện, hôm nay anh đã ăn quá no.
Bùi Trung Khải ngồi dựa vào tường, trán lấm tấm mồ hôi, anh vừa nôn xong nên bụng cũng dễ chịu hơn một chút. Mắt anh nhắm hờ, tay ôm chiếc túi chườm mà thấy tức cười, không ngờ phải làm như vậy thì mới bước được chân vào nhà Cố Hứa Ảo. Khổ thì khổ thật, nhưng rất đáng. Trong lúc mơ màng, anh thấy có người cởi áo khoác ngoài cho mình, rồi sau đó đắp chăn lên, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, anh lẩm bẩm một câu gì đó rồi chìm vào giấc ngủ.
Cố Hứa Ảo thấy Bùi Trung Khải giang chân giang tay nằm ngủ, đợi anh thở đều đều, cô mới yên tâm nằm trên ghế và nhắm mắt lại.
Chuyện này sau khi bị Tề Huy biết được, anh đã cười gần vỡ bụng, Bùi Trung Khải trước nay lúc nào cũng oai hùng, muốn gì được nấy, không ngờ cũng có lúc thảm hại như vậy.
Tề Huy nói: “Anh Bùi này, xem ra chuyện chết vì bội thực là có thật, chuyện này của anh mà đồn ra ngoài, nghe thì chẳng có gì hay ho, có điều cái bệnh dạ dày ấy ít nhiều cũng phong lưu ra phết, đáng để nghe”.
Thời cổ có chép chuyện vì muốn nhìn thấy nụ cười của người đẹp, chuyện ông vua nọ đã không quản mạo phạm chư hầu đốt lửa ở phong hỏa đài, nghe còn chút khí thế, còn ăn đến mức thành phường giá áo túi cơm như Bùi Trung Khải thì quả là hiếm, khả năng cũng chỉ có anh là một. Không có võ công tuyệt thế, chẳng làm anh hùng không có đất dụng võ. Há có hoa sen tươi đẹp, còn than thở mỹ nhân sắt đá. Nhưng biết làm thế nào, nếu có thể giành được một cái liếc mắt của mỹ nhân, thân này chẳng ngại gì bị mang tiếng xấu.
Bùi Trung Khải húp cháo nóng, ăn rau muối, nhìn Cố Hứa Ảo thu dọn giường chiếu, anh cảm thấy toàn thân dễ chịu. Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, lấy vợ để được chăm sóc có lẽ cũng rất tuyệt, đến lúc anh thực sự muốn lấy vợ rồi. Cứ miên man cùng dòng suy nghĩ, anh chợt cắn vào lưỡi.
Cố Hứa Ảo nghe thấy Bùi Trung Khải kêu lên “Ôi cha”, tưởng rằng anh lại bị đau dạ dày, vội đưa tay sờ bụng Bùi Trung Khải, “Anh lại khó chịu à?”.
Trước đây, Cố Hứa Ảo chưa từng dịu dàng như thế bao giờ, Bùi Trung Khải đặt tay lên tay của Cố Hứa Ảo, cười ngây ngô, nói: “Cắn vào lưỡi”. Cố Hứa Ảo gỡ tay anh ra, mang tới một cốc sữa nóng, “Uống cái này đi, cháo nóng sẽ làm vết thương rát hơn”.
“Ở đâu ra thế?”. Bùi Trung Khải nhấp một ngụm ngon lành, thuận miệng hỏi.