Anh đưa tay lên véo má cô: “Ngốc ạ, anh đã bảo giờ lừa dối em chưa?” Nói vậy, anh lại đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô, thì thầm bên tai cô, “Uyển Thanh, trong lòng anh, em mãi là người vợ của anh.” Giọng anh có vẻ run run, tiếp đó lại nói thêm một câu, “Mãi mãi là vợ anh.”
Cô hôn anh! Lần đầu tiên cô chủ đông hôn anh. Anh cũng đáp lại nồng nhiệt, môi anh hơi lành lạnh, phảng phất hơi thở thanh thoát nhẹ nhàng, cô không quan tâm đến nỗi đau xé gan đứt ruột kia nữa, chỉ muốn chìm trong cơn say mê này. Trong lòng cô đau thương và tuyệt vọng, tại sao mãi cho đến lúc này hai bên mới nói ra tiếng lòng của nhau, nếu như có thể, cô nguyện chết ngay trong giây phút này chứ không muốn phải đối mặt với sự chia ly ngày mai. Nhưng cô không có cách nào khác cả, cô cuồng nhiệt hôn lên môi anh, lên cằm anh, giọng cô run lên: “Lâm Hy… Em thật sự rất yêu anh, em đã yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy, em cứ tưởng rằng anh sẽ hiểu, vậy nên em chưa bao giờ thổ lộ tình cảm của mình cả, em xin lỗi anh…”
Cô nói ra lời sao mà khó khắn đến vậy, mắt đẫm lệ, chỉ cần động vào một cái là nước mắt sẽ lăn xuống ngay lập tức, “Em luôn tưởng rằng em có thể không quan tâm đến chuyện anh có yêu em hay không, nhưng bây giờ em biết em còn quan tâm đến tình yêu của anh còn hơn cả quan tâm đến bản thân mình… Nhưng mà Lâm Hy, vì sao đến giờ anh mới cho em cơ hội để nói ra, chúng ta đã không còn thời gian nữa rồi, anh không gạt em được đâu, chúng ta không còn thời gian nữa, tại sao lại thế chứ, Lâm Hy?”
Lâm Hy ôm chặt lấy Văn Uyển thanh, tim anh đập nặng nề vô cùng, từng nhịp từng nhịp chậm chạp đập như có tiếng vọng trở lại từ trong lồng ngực. Anh kéo cô ra từ trong lòng mình, nhìn cô với ánh mắt mơ màng, như thể anh không hề quen biết cô, thậm chí chưa từng gặp cô. Nếu không thì chắc đây chỉ là một cơn mơ, hễ khi nào tỉnh dậy là mọi thứ lại trở về nguyên như cũ, không có bất cứ chuyện gì xảy ra, anh vẫn có thể là chồng của cô, gia đình nhỏ ba người họ có thể yêu thương lẫn nhau, không bao giờ chia lìa.
Nhưng họ không thể nào tiếp tục dối người dối mình được nữa, Lục Hoa Khôn đã tiết lộ cho anh biết, chậm nhất ngày mai anh sẽ nhận được lệnh bắt. Anh biết bản thân đã phạm tội gì, có chết đến mười lần cũng không đủ, kết cục này anh đã sớm dự đoán trước từ lâu rồi, nhưng đến lúc thực sự phải đối mặt với điều đó anh mới biết thế nào là nỗi đau đến đứt ruột gan. Bi kích đời anh đã được định sẵn ngay từ khi anh mới sinh ra, vậy anh còn hi vọng ở điều gì nữa chứ?
Anh chỉ thấy thương vợ và con gái, anh không thể nào tiếp tục ở bên họ được nữa, xưa kia anh không hiểu được thế nào là yêu, giờ anh muốn trao cho họ tình yêu thương thì lại trong cảnh ngộ lúc bất tòng tâm. Lúc này đây, anh ôm Uyển Thanh, mặt căng ra đến đau đớn, nước mắt đầm đìa, gần như không mở được mắt ra, ngoài cửa sổ màn đêm tăm tối, còn anh đã rơi xuống chín tầng địa ngục. suốt kiếp không được tiêu sinh.
Hai người đều đang khóc, mồ hôi nước mắt chan hòa với nhau trên giường, môic khi Lâm Hy hôn lên da thịt cô là khắp người cô lại run lên, cứ như thế toàn thân cô đều là những vết thương, những nụ hôn của anh chỉ làm cô thêm đau đớn. Cô khẽ nuốt nước mắt, nỗi đau về thể xác không bao giờ so sánh được với nỗi đau trong lòng… Đau đến nỗi khiến con người ta không tài nào thở được, đau đến nỗi khiến con người ta không tài nào suy nghĩ được. Cô siết chặt bả vai anh, móng tay hằn lên da thịt anh, tưởng như nỗi đau đó được xả ra từ trong tận lục phủ ngũ tạng, cô gần như co giật…
Cuối cùng kết thúc thế nào cô đã chẳng còn nhớ được, cô nức nở co rúm mình lại, thu mình lại thành một khối rúc vào trong lòng anh. Lạnh quá, cô lạnh đến phát run, nhưng chẳng biết làm thế nào, ngoài việc khóc ra, cô chẳng biết làm gì hơn. “Ngoan nào, anh sẽ đến thăm em mà.” Lâm Hy nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng trần của cô, hôn lên tai cô. Anh vẫn luôn dỗ dành cô, hơi thở anh lẫn trong cổ và gáy cô, cô cảm thấy rõ ràng sự tồn tại của anh, dần dần cảm thấy yêu tâm, rồi cuối cùng cũng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
“Uyển Thanh, xin lỗi em, cho đến giờ anh mới biết hóa ra mình đã sai.”
“Tình yêu mà cả đời anh theo đuổi ấy thực ra nó luôn ở ngay bên cạnh anh, vậy mà anh lại cứ như không nhìn thấy, không nghe thấy.”
“Giờ đây, thứ duy nhất mà anh có thể cho em, đó chính là những lời thật lòng, thực ra anh… vẫn luôn yêu em.”
“Thật đáng tiếc, giờ đã không còn kịp nữa rồi.”
…
Anh đã thì thầm bên tai cô rất nhiều, rất lâu. Anh nói bao nhiêu như vậy, nhưng sau này Văn Uyển Thanh chỉ nhớ lại được vài câu ít ỏi. Sáng sớm, một hồi chuông cửa dồn dập làm cô tỉnh giấc, cô lờ mờ mở mắt, thấy Lâm Hy quay lưng vào cô nằm ngủ một bên không nhúc nhích, hình như anh đang ngủ say. Uyển Thanh sợ làm anh tỉnh giấc, nhẹ nhàng rón rén khoác áo ngủ rồi xuống nhà.
“Ai vậy?” Văn Uyển Thanh vội vàng xuyên qua vườn hoa nhài ra mở cổng lớn.
Két một tiếng, cửa mở ra…
Mấy nhân viên cảnh sát đứng dàn hàng trước cổng. “Xin hỏi có Lâm Hy ở đây không?” Một nhân viên cảnh sát đứng đầu rất cao lớn, đứng trước mặt Văn Uyển Thanh dáng người nhỏ bé, thấy người ra mở cửa là một phụ nữa nên cũng lịch sự xuất trình giấy chứng nhận, “Chúng tôi là người của công an Ly Thành…”
Uyển Thanh không hỏi bất cứ câu nào, cô biết đã đến lúc rồi, cô quấn chặt áo ngủ, run run nói: “Anh ấy đang ngủ trên nhà… Các anh đợi ở đây một chút, để tôi lên gọi anh ấy…”
Cô gần như trốn vào trong nhà, chạy một mạch lên tầng.
Ánh bình mình buổi sáng sớm rớt xuống sân qua những kẽ lá, có lớp sương mỏng mỏng mờ mờ trùm lên trên khu rừng, trên tường dinh thự, lá dây thường xuân đã chuyển sang màu vàng, nhưng lá nhài trong sân lại như có cả ngọc bích lẫn vào trong đó, mơn mởn và sáng bóng, xanh như mọng nước bên trong vậy. Thật kì lạ, chỉ trong một đêm mà giữa những đám lá xanh biếc ấy lại lác đác nở những bông hoa trắng nhỏ xíu, gió thổi, mùi thơm thanh thanh ngan ngát lại phảng phất khắp vườn, những bông hoa trắng nhỏ thuần khiết đón gió đu đưa, lặng lẽ tỏa hương thơm ngát. Cứ như thể đang tưởng niệm ai đó vậy, từng bông từng bông hoa nhỏ xíu bung nở, bung nở mãi…
“Có phải lên tầng trên không?”
“Cứ đợi ở đây đi, anh ta còn có thể chạy đi đâu được chứ?”
“Chúng ta bao vây khắp cả dinh thự này rồi, anh ta không chạy thoát được đâu!”
Vừa dứt lời, trong phòng trên tầng vọng xuống tiếng kêu gào thảm thiết xé gan xé ruột: “Lâm Hy!”
Vài tiếng sau, thi thể Lâm Hy chết vì trúng độc được đưa vào nhà xác bệnh viện. Lúc đưa đến viện đã không còn dấu hiệu của sự sống, môi miệng tím ngắt, cơ thể cũng đã cương cứng. Đến chiều thì có kết quả khám nghiệm tử thi, Lâm Hy chết do dùng một loại thuốc cực độc, thời gian tử vong được xác định là vào lúc sáng sớm.
Tối hôm đó, trời đổ mưa, không to mà chỉ rào rào gõ vào cánh cửa sổ. Sau mỗi trận mưa như vậy người ta lại cảm thấy, đúng là mùa thu đến thật rồi, hơi lạnh từ từ, từ từ thấm vào lòng người.
Căn nhà lớn của nhà họ Lâm trống váng như một nấm mồ. Lâm Sỹ Diên có lời dặn dò, buổi tối tất cả các phòng đều phải bật đèn, từ phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ trên tầng cho đến phòng đọc sách, tất cả đều phải sáng trưng. Ngay cả đèn trang trí trong vườn cũng được bật, chiếu sáng cả khu vườn khiến nó như lung linh, mờ mờ ảo ảo trong mưa. Mặt đất rụng đầy những lá khô, chỉ có hoa nhài khắp sân là vẫn luôn xanh biếc. Hôm đó quả là một ngày kì lạ, những đóm hoa nhài vừa mới nở lúc sáng mà chưa đến tối đã tàn như gần hết, có lẽ là do khí hậu quá bất thường, mấy ngày liền có nắng ấm áp như mùa xuân, nhài nở đầy hoa, nhưng đến chiều, trời lại bất chợt đổ mưa, hoa không chịu nổi cái lạnh, chẳng được mấy tiếng đồng hồ đã héo tàn. Sau một cơn mưa rơi nữa, khắp sân đầy những cánh hoa rơi.
Lâm Sỹ Diên ngồi bên cạnh ô cửa sổ sát sàn, trên đùi đắp một chiếc khăn, lặng im nhìn vườn hoa nhài, đã hơn nửa ngày như thế, ai gọi ông cũng không có phản ứng gì.
Chiếc đèn chùm thủy tinh treo trên trần nhà hoa lệ chiếu cả căn phòng sáng trưng như ban ngày, ngoài tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ kiểu Tây bên góc tường và tiếng mưa rả rích bên ngoài, cả căn phòng không còn bất cứ một âm thanh nào khác. Trong góc tối mà ánh đèn không chiếu tới được, bức chân dung Lâm Bá Hàn đã quá xưa cũ vẫn lặng lẽ trên tường, ánh mắt uy nghiêm, có điều đôi lông mày hơi cau lại, như chính bản thân ông lúc này cũng đang đau buồn cực độ trước sự suy tàn của gia tộc mấy đời vinh hoa.
Đến chiều tối, cảnh sát đến gõ cửa, họ mang báo cáo về cái chết của Lâm Hy cho Lâm Sỹ Diên, đồng thời còn có một bức di thử được tìm thấy trên người Lâm Hy, được viết cho Lâm Sỹ Diên.
“Bố yêu quý!
Thật sự rất xin lỗi, tôi vẫn còn gọi ông là “Bố” thế này, thật là vô liêm sỉ, nhưng đây cũng đã là lần cuống cùng rồi, xét về tình nghĩa cha con bao năm nay giữa chúng ta, chắc ông có thể cho phép tôi gọi ông một lần cuối cùng như thế. Thật đáng tiếc, tôi lại nằm vào quan tài trước ông, tôi đã thua, có phải là ông nên cảm thấy vui mừng không?
Tại sao lại đi đến bước đường này? Tôi vẫn hay nghĩ về câu hỏi ấy. Có phải là do sự lạnh lùng của ông, hay là sự vô tình của tôi, hoặc có lẽ là do cả hai chúng ta đều quá tự phụ, luôn tự cho mình là đúng, rồi sau đó cứ sau lại càng sai? Nhưng tôi vẫn phải sám hối với ông thế này, bây giờ rốt cuộc ai đúng ai sai thì tất cả đã không còn ý nghĩa gì nữa, chúng ta đều đã sai rồi, sai một cách ngớ ngẩn. Ông có biết tôi muốn sám hối điều gì không? Không phải là sám hối vì tôi đã nghiêm cứu bài chế ra thuốc cấm ấy, cũng chẳng phải là sám hối vì tôi đã làm gì với Sam. Tôi đã làm rất nhiều chuyện hoang đường, có sám hối cũng không được nữa, nhưng có một chuyện duy nhất, chuyện mà cho đến giờ tôi vẫn không thể nào tha thứ cho bản thân mình được. Chuyện này có liên quan đến anh cả Lâm Nhiêm.
Tôi biết thực sự tôi không nên khơi lại nỗi đau của ông vào đúng lúc này, nhưng nếu tôi không nói ra, thì bí mật này sẽ bị tôi mang theo xuống mồ mãi mãi, tôi sợ mình nằm dưới đất mà cứ trằn trọc không yên giấc được, cái cảm giác đó khó chịu lắm. Cuộc đời này tôi đã chịu đựng đủ những dày vò rồi, tôi muốn yên ổn chìm vào giấc ngủ, giống như một đứa trẻ sơ sinh vậy, ngủ ngoan không vướng bận chuyện gì. Vậy nên bây giờ, xin ông hãy mở to mắt, nhìn rõ từng chữ mà tôi viết. Chính tôi đã gián tiếp giết chết anh cả! Đừng kích động quá, xin hãy nghe tôi nói hết đã, tôi nói xong ông có nguyền rủa tôi thế nào cũng được, dù sao thì tôi cũng đã xuống dưới mười tám tầng địa ngục rồi, suốt đời suốt kiếp cũng chẳng mong gì được siêu sinh nữa.
Ông còn nhớ chuyện năm đó Lâm Nhiên và Thư Tần đòi ly hôn không? Khi đó Lâm Nhiên quyết tâm đòi ly hôn, Thư Tần giở hết mọi thủ đoạn cũng không thể nào cứu vãn được cuộc hôn nhân của họ, cuối cùng cũng đã tuyệt vọng. Con người một khi đã bị bức đến đường cùng thì chuyện gì cũng có thể làm được. Khi đó tôi không thể nào hiểu được tại sao Thư Tần lại điên rồ đến vậy, nhưng bây giờ thì tôi đã hiểu rồi. Hôm đó, Thư Tần đến tìm tôi, hỏi tôi có thuốc gì có thể uống vào là chết luôn được không. Tôi nói là có Kali Cyanide, chất cực độc, uống vào lập tức chết người. Cô ấy nói có thể cho cô ấy một chút được không. Khi đó tôi sợ hết hồn, hỏi cô ấy cần thuốc này làm gì, tuyệt đối đừng có nghĩ quẩn. Thư Tần nói, nếu nh