Không ai biết rõ tung tích Đỗ Trường Phong. Sau khi Thư Mạn mất tích, ít lâu sau đó Đỗ Trường Phong cũng mất tích luôn. Mất tích đúng vào hôm tòa xử án, nói chính xác là đi lạc đường. Bởi anh là một bệnh nhân tâm thần. Nhưng hôm đó có người nhìn thấy anh ở tòa án, dưới gốc cây đa trước cổng tòa án có một người thanh niên đứng hút thuốc ở đó rất lâu, miêu tả đặc trưng hình dáng và quần áo mặc trên người thì hoàn toàn giống Đỗ Trường Phong. Sau đó, công nhân dọn vệ sinh môi trường phụ trách khu vực cổng toàn án cũng chứng thực điều này, khi đó cô còn nói với anh mấy câu, nhắc anh đừng vứt mẩu tàn thước ra đất.
Hơn nữa, công nhận dọn vệ sinh còn cung cấp một manh mối quan trọng nữa, nói trong tay người đó còn xách một cái hộp trông rất kì quái, hình dài dài, một đầu to một đầu nhỏ. Vi Minh Luân đoán được ngay, đó chính là hộp đàn, bên trong đựng chiếc “Stradivarius” trị giá bằng cả mấy thành phố!
Không ai biết anh đã đi đâu. Truyền hình, báo chí phát sóng đăng tin tìm người suốt mấy ngày liền, cảnh sát nhân dân cũng truy tìm khắp các sân bay, bến xe, bến cảng, nhưng đều không có tin tức gì cả.
Trên mảnh giấy anh để lại trước khi đi chỉ vẻn vẹn năm chữ : “Tôi không phải thằng điên.”
“Anh thấy anh ta sẽ đi đâu được?” Âu Dương Chiêu bất ngờ hỏi Diệp Quán Ngữ khi hai người uống trà với nhau.
“Anh ta không phải là một người điên.”
“Không phải người điên?” Âu Dương Chiêu tỏ ý ngạc nhiên trước câu trả lời chắc nịch của Diệp Quán Ngữ.
“Anh ta có thể xách cây đàn đó đi, chứng tỏ anh ta không hề bị điên…”
Phán đoán của Diệp Quán Ngữ có vẻ như là có căn cứ, bởi sau khi Đỗ Trường Phong mất tích, người nhà tìm thấy một hộp đựng rất nhiều thuốc trong phòng anh, Thư Khang nhận ra số thuốc đó chính là loại thuốc cấm dẫn đến rối loạn tâm thần mà Lâm Hy kê cho Đỗ Trường Phong. Anh ta không uống sao? Vậy anh ta…
“Giả điên.” Diệp Quán Ngữ cười đáp.
“Tại sáao anh ta lại phải giả điên?” Âu Dương Chiêu nhất thời không lí giải được vì sao.
“Anh ta không giả điên thì biết làm sao đây? Không giả điên thì tức là phải làm chứng và chỉ ra Lâm Hy đã giết người, phải không? Nói cho cùng, anh ta là người có tình cảm, cho dù bản thân có phải chịu oan ức cũng không muốn để anh em bị xét xử. Không giống như Lâm Hy, để thoát khỏi tội danh mà không nề hà hạ thủ ngay cả với anh em của mình…”
“Cầm thú!” Âu Dương Chiêu thốt lên với đầy sự kinh ngạc và khinh bỉ.
“Không bằng cả loài cầm thú!”
Diệp Quán Ngữ nói rồi đứng dậy, bước đến trước cửa sổ sát sàn ngay sau sô pha. Tòa nhà Mạo Nghiệp quả thực chiếm cứ được khoảnh đất vàng quý giá nhất Ly Thành, trên tòa nhà văn phòng thông minh, đứng trước bứt tường kính nhìn xuống có thể thấy phố Tử Đằng và phố Đào Lý xe cộ đi lại như dệt cửi, nhìn xuống từ độ cao như thế này, hồng trần vạn trượng, tưởng như tất cả chỉ như một giấc mơ phồn hoa. Đúng là một giấc mơ, một giấc mơ rất dài, rất dài.
“Trong lòng cậu giờ còn hận nữa không?” Âu Dương Chiêu tư lự một lúc rồi lại bất ngờ hỏi Diệp Quán Ngữ.
Diệp Quán Ngữ thẫn thờ nhìn ngọn núi Mộ Vân phía xa, trong mắt như có chút mơ hồ thật khó nắm bắt: “Có hận.”
“Tại sao? Đã thắng kiện rồi, mặc dù tòa chưa tuyên phán nhưng Lâm Hy chết chắc rồi, cho dù vụ án này không phán anh ta tội tử hình được, nhưng anh ta cũng can thiệp vào mấy vụ án mạng, lại còn dính líu đến vụ nghiên cứu chế tạo thuốc cấm, vậy cũng đủ để anh ta phải chết đến mấy lần rồi ấy chứ.”
Diệp Quán Ngữ ngẩng mặt lên, nét môi hiện lên một cái cười nhạt: “Đó là cái huyệt mộ anh ta tự đào cho mình, chẳng liên quan gì đến tôi cả.”
Bức tường kính như một tấm gương, phản chiếu khuôn mặt gầy gò của anh, dù vậy, trông anh vẫn chói sáng, khí thế hiên ngang, đi đến đâu cũng có một lô những thuộc hạ nhân viên hộ tống vây quang, nói năng thận trọng, ra dáng dòng dõi quý tộc trong giới kinh doanh. Anh biết cuộc sống như thế này rất mệt mỏi, nhưng anh không được quyền lựa chọn, thế giới của anh đã là vậy rồi, cho dù có cởi bỏ bộ âu phục này ta thì anh cũng không trở lại về với ngày xưa được nữa. Đứng giữa vạn người qua lại, chắc chắn anh là người cô đơn nhất trong số đó. Không còn thứ gì thuộc về anh nữa, tình thân, tình bạn, tình yêu, không có bất cứ một thứ gì là của anh nữa cả. Trong lòng anh thầm tự an ủi mình, vậy cũng tốt, từ giờ chẳng còn gì phải vướng bận quyến luyến gì nữa.
“Vậy cậu còn hận gì nữa?” Âu Dương Chiêu không khỏi lo lắng, nhìn anh dò xét.
Hoàng hôn đã buông, ánh tà dương từ phía chân trời thả xuống từng chút từng chút một, Diệp Quán Ngữ đứng lặng im, thẫn thờ nhìn ánh chiều tà từ từ lan đến, nhìn chẳng rõ núi Mộ Vân phía xa vì còn cách cả một con sông Mặc Hà, chỉ có một bóng màu xám nhạt nổi lên phía chân trời. Lại một cuối thu nữa, lá trên núi chắc đã đỏ hết rồi, đã nhiều năm rồi không lên núi ngắm lá đỏ, anh vẫn còn như in thứ hương thơm của loài cây đó, tưởng như tuổi thanh xuân xa xưa phảng phất hương thơm trong sự quen thuộc mà xa lạ ấy. Thực ra anh rất ít khi nhớ lại quá khứ, anh không dám nghĩ, hễ nghĩ đến là lại chìm sâu vào trong vực thẳm sâu tít không thấy đáy, dù cho anh vùng vẫy thế nào cũng không thể nào lên được. Anh hận, thực sự rất hận.
Âu Dương Chiêu nhìn bóng lưng anh, chỉ lắc đầu: “Thứ gì nên bỏ qua thì hãy bỏ qua đi. Mặc dù tôi không biết anh hận cái gì, nhưng cứ để mình chìm sâu mãi trong hận thù thế này thì bản thân cũng không vui vẻ gì.”
Người anh run run, nỗi đau thương kìm nén trong lòng bỗng nhiên trào dâng khiến anh không thể nào tiếp tục vờ kiên cường được nữa, chỉ có bản thân anh mới biết rõ, bề ngoài trông anh lạnh lùng quyết đoán nhưng thực chất bên trong lại yếu đuối vô cùng. Môi anh mấp máy, tiếng nói khẽ như đang nói mơ, nhưng Âu Dương Chiêu vẫn nghe rõ. Anh nói: “Cô ấy không yêu tôi…”
“Tối qua em mơ em trở về nhà.” Thư Mạn nói với Cảnh Mặc Trì.
Khi đó hai người đang ở trong sân sơn trang Lạc Nhật, Thư Mạn nằm trền chiếc ghết dài sưởi nắng, trên đùi đắp một tấm khăn, Cảnh Mặc Trì ngồi bên cạnh kể cho cô nghe chuyện anh ở Seattle. Trong sân có một cây ngân hạnh to, lá vàng rụng đầu mặt đất, tưởng như cả sân phủ lên một tấm thảm màu vàng kim, Thư Mạn ngồi giữa tấm thảm màu vàng kim đó, cười đùa nói chuyện với Cảnh Mặc Trì, ngắm mặt trời dần dần lặn xuống phía trời Tây.
Thư Mạn đã trốn đến Hồ Nam, là Cảnh Mặc Trì đã sắp xết cho cô ở trong sơn trang Lạc Nhật của mình. Hồi đầu năm, Cảnh Mặc Trì đã phẫu thuật cấy ghép tim, vẫn ở trong sơn trang tĩnh dưỡng suốt. Lân Nhi, đứa con do cô bạn gái Bạch Khảo sinh ra cũng vừa tròn một trăm ngày, tuần trước vừa đưa đến nhà bố mẹ ở Tương Bắc. Do Cảnh Mặc Trì cần yên tĩnh, mà trẻ con thì lại khóc quấy suốt ngày, Bạch Khảo Nhi sợ ảnh hưởng đến anh nên tạm thời về nhà bố mẹ đẻ ở một thời gian, đợi khi nào tình hình sức khỏe của anh ổn định rồi mới đưa con về.
Trong sơn trang có nhân viên y tá, bác sĩ được mời đến từ bệnh viện Tương Nhã Trường Sa, lúc nào cũng có thể theo dõi tình hình sức khỏe cho Cảnh Mặc Trì. Cảnh Mặc Trì vẫn ổn, hồi phục sau phẫu thuật cũng khá nhanh. Nhưng tình trạng của Thư Mạn lại bất ổn, vô cùng yếu ớt. Cảnh Mặc Trì nhiều lần hỏi cô có muốn vào nằm viện không nhưng trước sau thế nào cô cũng không chấp thuận, bảo là không thích mùi ở bệnh viện, sơn trang nằm ở khu ngoại ô, phong cảnh non xanh nước biếc rất thích hợp với nghỉ ngơi điều dưỡng.
Thư Mạn không dám nói cho anh biết tình hình thực tế. Không dám tiết lộ dù chỉ một lời, nếu không thế nào Cảnh Mặc Trì cũng sẽ thông báo cho người nhà cô biết, mà như thế thì đứa bé trong bụng cô sẽ chẳng thể nào giữ được nữa. Đã hơn bảy tháng rồi, cái thai càng to, quả tim của cô càng phải phụ tải nặng hơn, cô thường xuyên khó thở, cô thật sự rất sợ, nhỡ lúc nào đó không thở được, cô sẽ phải ra đi. Không, không, cho dù thế nào cũng phải gắng gượng đến lúc đứa bé ra đời, đó là sự tiếp nối sinh mệnh của cô, đó là kỉ niệm quý giá nhất mà cô có thể bù đắp cho anh!
Cô đã nợ anh quá nhiều, tình cảm sâu đậm suốt mười bảy năm cô không có gì để đáp trả, sinh đứa con này cho anh rồi trong lòng cô sẽ thấy dễ chịu hơn một chút. Không phải là cô không sợ chết, mà ngược lại, cô rất sợ, rất rất sợ, mỗi ngày tỉnh giấc đều phải xác nhận xem có đúng là mình còn sống hay không, rồi sau đó lại xoa xoa cái bụng, xem thằng nhóc có phải vẫn còn đang động đậy hay không. Hễ một lúc không thấy động tĩnh gì là cô lại rất căng thẳng, lại đi hỏi bác sĩ xem tại sao lại không thấy động đậy nữa. Những lúc ấy bác sĩ chỉ cười, nói người lớn phải ngủ, thai nhi cũng phải ngủ, không thể cả ngày từ sáng đến tối lúc nào cũng khua chân múa tay trong bụng suốt được. Bấy giờ cô mới lại yên tâm một chút…
Cảnh Mặc Trì chăm sóc cô như chăm sóc một người em gái, thấy cái bụng cô ngày một to lên, mặt anh cũng ngày một trắng nhợt ra, dường như anh đã phát giác ra điều gì, hỏi cô: “Em có ổn không đấy, không khỏe thì đừng gắng gượng làm gì, sức khỏe bản thân là quan trọng, con cái mà…”
“Không sao, em cảm thấy rất ổn.” Thư Mạn tự sờ lên má mình, cười nói, “Có phải anh thấy mặt em rất nhợt nhạt không? Chắc là tại vì suốt ngày em ở trong phòng không ra ngoài phơi nắng nên vậy đấy, bưng bít suốt mấy tháng liền không trắng mới là lạ.”
“Vậy tại sao em không cho tôi nói với Sam là em ở đây?”
“Giữa chúng em có chút hiểu lầm, trong một chốc khó mà kể cho rành rõ được, có nói anh cũng chẳng hiểu đâu. Nhưng đứa bé vô tội, em phải sinh nó ra.” Cứ mỗi lần bị hỏi về vấn đề này là Thư Mạn lại ấp úng lẩn tránh.
Cảnh Mặc Trì bưng cốc trà nhài ngồi xuống chiếc ghế mây, vừa mới cạo râu xong, trông tinh thần anh thoải mái tươi tỉnh hẳn lên, anh nhìn Thư Mạn, nói hàm ý sâu xa: “Hãy trân trọng một chút, nam nữ chung sống với nhau, nếu không phải là mâu thuẫn về nguyên tắc thì cũng chẳng có vấn đề gì là to tát cả, tình cảm không thể bị tổn thương được.”
Thư Mạn “Ừm” một tiếng, mắt ngẩn ngơ lơ đễnh nhìn anh, đàn ông sau khi cạo râu xong vẫn còn chân râu xanh xanh mờ mờ trên cằm, chỉ sau một đêm là lại mọc ra đinh râu. Đinh râu Đỗ Trường Phong thì mọc nhanh lắm, mỗi sáng sớm tỉnh dậy là anh lại cọ cọ cái cằm của anh vào tai cô, anh biết cô sợ nhất là ngứa. Cô đã bỏ đi bao lâu rồi, chắc cũng phải hơn bốn tháng rồi, hàng ngày ai cạo râu cho anh? Ông Lương, hay là bác chuyên cắt tóc cạo mặt trong bệnh viện tâm thần?
“Em sao vậy?” Cảnh Mặc Trì phát hiện cô lơ đễnh, cứ như là đang nghĩ đi đâu vậy.
Lúc này, chân trời tràn ngập ánh hoàng hôn lấp lánh, tưởng như pháo hoa tháng giêng, lặng lẽ trải ra trên bầu trời đến chói mắt khiến người ta không tài nào nhìn thẳng vào được. Rồi mày đen từ từ xâm chiếm, xa xa có chú chim đang bay về tổ, kêu chiếp lên một tiếng, lượn trên ngọn cây um tùm bị ráng chiều nhuộm thành màu đỏ thẫm, rồi lao thẳng vào rừng sâu.
Gió nổi lên, những chiếc lá vàng lại rơi xuống nhiều hơn. Cảnh tượng này khiến cô có cảm giác như đã từng gặp ở đâu đó rồi. Cô ngơ ngẩn trong giây lát, không phân biệt được rõ đây là mơ hay là thực. Cô đã nhớ ra rồi, hóa ra trong vườn sau nhà mình trên phố Đào Lý cũng có một cây ngân hạnh già cà