, lập tức phẫu thuật cứu đứa bé từ trong bụng Thư Mạn ra.
Lúc Diệp Quán Ngữ chạy đến bệnh viện, Thư Mạn vừa được đưa vào phòng giám hộ bệnh nặng. Đứa bé sinh ra hoàn toàn bình an, nhưng vì chưa đủ tháng nên vừa sinh ra đã được đưa vào tủ kính bảo ôn, bác sĩ nói, tình trạng sức khỏe bé vô cùng yếu, có thể sống sót hay không chỉ có thể nhờ vào tạo hóa. Còn Thư Mạn đã rơi vào trạng thái hấp hối, thần trì không tỉnh táo, hơi thở yếu ớt. Cảnh Mặc Trì và bạn gái của anh, Bạch Khảo Nhi đứng chờ bên ngoài cửa phòng giám hộ, sốt ruột trông ngóng người nhà Thư Mạn đến, cầu mong ít nhất ông trời cũng nên để cô và người nhà của mình gặp nhau lần cuối.
Cảnh Mặc Trì cứ tự trách mình mãi, nếu anh đưa Thư Mạn đến bệnh viện sớm hơn thì có lẽ tình hình đã có chuyển biến tốt. Bạch Khảo Nhi chỉ có thể an ủi anh, nói những lời động viên nhưng vẫn không thể khiến Cảnh Mặc Trì thấy nhẹ nhõm hơn, anh ngồi trên chiếc ghế dài ngoài hành lang, hai tay ôm mặt, vẻ mặt vô cùng đau đớn, nghẹn ngào nói: “Họ đều là những con người tài hoa như vậy mà...”
“Họ” là Thư Mạn và Lâm Nhiên, người đã qua đời nhiều năm trước. Bạch Khảo Nhi đang khuyên nhủ anh thì phía đầu hàng lang bên kia có hai người bước vội đến, chính là Diệp Quán Ngữ và trợ lý Lữ Diệu Huy. Diệp Quán Ngữ đến khiến Cảnh Mặc Trì rất ngạc nhiên, anh không quen biết Diệp Quán Ngữ, quan sát anh khắp từ trên xuống dưới: “Anh là ai?”
“Chúng tôi là bạn của Thư Mạn.” Lữ tổng quản nói.
“Sao người nhà của cô ấy vẫn chưa đến?”
“Có thể phải muộn một chút nữa, chúng tôi bay sớm hơn họ.”
Cảnh Mặc Trì và Bạch Khảo Nhi nhìn nhau, không nói năng gì.
Diệp Quán Ngữ quá vội đi nên anh không kịp thay âu phục, bên trong là chiếc áo len Cashmere xám nhạt, bên ngoài khoác tạm một chiếc áo khoác Boni, sắc mặt lo lắng đau thương, khóe mắt đỏ hoe.
“Cô ấy sinh một đứa con trai.” Khảo Nhi nói.
Còn anh thì lại như không nghe thấy, đôi mắt ngây dại nhìn cánh cửa phòng giám hộ bệnh nặng đóng im ỉm. Anh biết, giờ phút chia ly đã đến rồi. Không, anh không muốn một kết cục thế này, đây không phải là kết cục mà anh mong muốn! Hơn mười năm ngóng trông chờ đợi, trái tim đã rạn rồi lại vỡ, rốt cuộc thì anh đã làm gì sai mà ông trời lại bắt anh phải chịu đựng đau đớn đến thế này, bi thương đến thế này!
Lát sau, bác sĩ phụ trách đi ra, hỏi ai là người nhà bệnh nhân. Cảnh Mặc Trì ngay lập tức ý thức được rằng tình hình không được hay, sắc mặt trắng nhợt: “Sao... sao vậy?”
“Cô ấy không ổn rồi, mọi người vào gặp cô ấy lần cuối đi.” Bác sĩ nói những lời này và chỉ biết lắc đầu.
Bác sĩ còn chưa dứt lời Diệp Quán Ngữ đã là người đầu tiên xông vào phòng giám hộ, lao đến bên giường bệnh Thư Mạn, “Mạn, tôi đến rồi, tôi đến rồi đây...”
Thư Mạn lặng lẽ nằm trên giường bệnh, nhìn thấy Diệp Quán Ngữ cô liền nở nụ cười, nụ cười từ từ lan rộng khắp mặt, trên khuôn mặt yếu ớt trắng nhợt ấy, dường như đó là tia hào quang cuối cùng trong buổi chiều hôm mờ mịt ấy. Hiển nhiên là cô thấy vui mừng khi gặp anh. Dù sao thì anh cũng là người mà cô không thể không chú ý trong cuộc đời của mình, cũng giống như Đỗ Trường Phong, anh đã từng ngay gần bên cô như vậy. Cho đến lúc này, bất kể là người thân hay là kẻ thù, người yêu thương cô hay là người cô thương yêu, mỗi gương mặt đều khiến cô quyến luyến bịn rịn, thật sư, cô thật sự không nỡ lòng rời xa... Nhìn ngắm thêm một lần nữa, lại nhìn ngắm thêm một lần nữa, chỉ ước rằng kiếp sau vẫn còn có thể nhận ra họ. Còn kiếp này, cô đã thành ra thế này rồi, chỉ có thể như thế mà thôi.
Diệp Quán Ngữ hoàn toàn mất đi trạng thái bình thường, khắp người anh run lẩy bẩy, anh nắm tay cô, vuốt ve khuôn mặt cô, không nói nên được dù chỉ một lời.
“... Anh đến rồi à?” Cô lên tiếng trước, tiếng nói nhẹ tựa như một cơn gió thoảng qua. Mỗi từ cô thốt ra đều thật khó khăn, phải tốn biết bao sức lực mới nói ra được một tiếng. Mái tóc dài và rối của cô xõa ra trên gối, đôi mắt cô đã không còn ánh sáng lung linh lấp lánh như trước nữa, có chăng chỉ là nỗi tuyệt vọng sâu hơn bao giờ hết, còn cả nỗi đau không thể nói ra lời, lúc nhìn anh, cô chỉ thở dài thật sâu.
“Tiểu Mạn, em phải gắng gượng lên...” Diệp Quán Ngữ nửa đứng nữa quỳ bên cạnh giường Thư Mạn, trong ngực như có lưỡi dao sắc nhọn đang từ từ khoét sâu vào trong đó, máu tươi ào ạt tuôn ra, anh đau đớn đến nỗi phải hít thật sâu mới có sức nói chuyện với cô, “Cho dù em không ở bên cạnh tôi, thì cũng xin em hãy để tôi được nhìn thấy em... nhất định phải để tôi được nhìn thấy em... cũng giống như mười mấy năm trước đây tôi vẫn nhìn, vẫn ngóng em vậy. Mạn, xin em hãy tin tôi! Trước kia tôi đã từng tưởng rằng hận thì đã khiến tôi sống đến bây giờ, nhưng đến ngày hôm nay tôi mới hiểu, chính tình yêu mới là điều khiến tôi tiếp tục sống, chính tình yêu mà tôi dành cho em đã cho tôi hi vọng sống! Mạn, em có hiểu hay không...”
“Em, em hiểu...” Thư Mạn hơi gật đầu, hơi thở của cô đã nhẹ và yếu đến mức không còn nghe thấy nữa, khóe môi nở nụ cười, chầm chậm từng chút, từng chút một, cô rút tay ra vuốt mái tóc của anh, “Hãy nhận lời với em, tha thứ cho anh ấy...” Cô vô cùng cố gắng để nói ra từng từ một, “Được... không?”
Anh lại nắm lấy tay cô, phục người bên chiếc giường, mặc cho nước mắt rơi xuống lòng bàn tay cô: “Tôi đã tha thứ cho anh ấy từ lâu rồi, ba chúng ta đều là vật hi sinh của tấm bi kịch này, tôi không còn sức lực để mà hận nữa, cứ hận mãi cho đến cuối cùng thì tất cả mọi thứ cũng đều uổng phí hết cả, tôi vẫn không thể nào giữ em lại được. Mạn, tôi phải làm thế nào thì mới có thể... giữ em ở lại?”
“Không, không, em không thể ngủ được! Tiểu Mạn, em mở mắt ra, nhìn tôi đây này!” Diệp Quán Ngữ hoảng hốt lo sợ, anh bật dậy, ngồi bên đầu giường, khẽ khẽ lay đôi vai cô, “Tôi nói chuyện với em, em nghe tôi nói, có được không? Đừng ngủ, trong mơ lạnh lắm, em đi một mình sẽ rất sợ.”
Thư Mạn lại mờ mở mắt ra, cô cố gắng cố hít thở, khóe miệng run lên dữ dội, anh vội vàng cúi đầu xuống, giọng cô yếu ớt và run rẩy: “Hãy kể cho em nghe chuyện hồi anh còn bé đi... em muốn biết... có phải anh... cũng giống em... cũng từng vui vẻ như thế...”
Tiếng cô thở dốc như mũi dao nhọn hoắt dâm thẳng vào tim anh, khắp người anh run lên. Để cô không ngủ, anh đỡ người cô ngồi hẳn dậy, anh nắm vai cô, đầu cô hơi ngẩng lên mệt mỏi, anh nhìn cô cười, anh cố gắng giữ nụ cười trước mặt cô: “Được, để tôi kể em nghe... Hồi nhỏ, tôi là một đứa trẻ không chịu nghe lời lắm, vì nhà nghèo, em trai lại còn nhỏ, tôi không thể có những ý nghĩ quá xa vời. Nhưng mà tôi lại cứ hay ảo tưởng, ngày nào tôi cũng ảo tưởng, tôi tưởng tượng khi nào gia đình mình sẽ chuyển đi khỏi phố Thúy Hà, tưởng tượng khi nào bố tôi mới không phải kéo xe than nữa, tưởng tượng khi nào mẹ tôi mới có thể không phải đến phố tiểu thủ công đi bật bông nữa, tưởng tượng khi nào em trai tôi mới có thể đi đôi giày đá bóng mới...”
“Ngày nào tôi cũng nghĩ, nghĩ mãi, nếu như không có những ảo tưởng ấy, có lẽ tinh thần tôi sẽ sa sút đi mất, không, tôi không thể nhụt chí được, tôi phải sống thật tốt, để người thân trong gia đình được sống một cuộc sống tốt đẹp. Tôi nhất định phải cố gắng, phải học nhiều kiến thức hơn một chút, sau này lớn lên mới có thể kiếm được nhiều tiền hơn... Tôi là một nguời vô cùng cố chấp, một khi đã quyết điều gì thì sẽ không màng đến bất cứ thứ gì khác.
Hồi đó, nhà tôi mở một quán ăn đêm ở đầu ngõ, tối nào tôi cũng dọn hàng cùng bố mẹ, giúp bố mẹ làm nem cuốn, làm tào phớ, chỉ có như vậy thì tôi mới có thể có tiền đóng học phí. Có những khi cuối tuần không phải đi học, tôi cũng đi dọn hàng giúp bố mẹ. Tôi còn nhớ buổi chập tối một hôm thứ bảy, có hai cô bé xinh đẹp đến quán nhà tôi mua nem cuốn về ăn, đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy hai chị em họ. Cô chị vô cùng xinh đẹp, cô em thì vô cùng đáng yêu, nhất là cô bé nhỏ tuổi hơn một chút đó, mới tám, chín tuổi thôi, cầm một xấp tiền lẻ đưa cho tôi, nói với tôi, ‘Anh ơi, em muốn mua nem cuốn, cho nhiều hành một chút vào nha’. Giọng cô ấy nói thật là hay, ngay lập tức tôi đã nhớ kĩ cô bé ấy...”
“Sau đó hai chị em cô ấy cũng thường xuyên đến phố Thúy Hà mua nem cuốn, có lúc là hai chị em cùng đến, có lúc thì một mình cô bé nhỏ tuổi hơn đến, mà mỗi lần đến họ đều được xe hơi đưa đón, thế nên tôi biết được họ là con cái của một gia đình giàu có. Tôi vô cùng tự ti, mỗi lần cô bé đó đến là tôi lại cúi gằm mặt không dám nhìn lên, chỉ cảm thấy bản thân mình không xứng để nhìn cô ấy, bởi vì khuôn mặt nhỏ nhắn ấy trông tựa như đóa hoa đào tháng ba vậy, phơn phớt hồng, cả đời này tôi chỉ có thể ngóng nhìn từ xa, tôi và cô ấy mãi mãi không thể nào xuất hiện cùng một lúc được... Mãi đến mấy năm sau, gia đình tôi mất người nhà tan, trong lúc tôi lén theo sát Đỗ Trường Phong, vô tình phát hiện ngày nào Đỗ Trường Phong cũng đang theo gót một cô gái, tôi hướng theo ánh mắt của anh ấy và nhận ra em...”
“Mạn, khi tôi nhìn thấy em trong sân nhà họ Lâm, cuối cùng tôi đã chắc chắn một điều, rằng em là người mà cả đời này tôi không thể để lỡ mất. Tôi đã mất đi quá nhiều như vậy rồi, tôi chỉ còn có mình em thôi. Mặc dù em chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của tôi, nhưng có thể nhìn thấy em từ xa là tôi cũng đã thấy hạnh phúc lắm rồi, bởi vì, cuối cùng thì nên thế giới này cũng đã có một người khiến trái tim tôi vương vấn, khiến tôi thương nhớ, tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc! Yêu một người, là không thể đòi hỏi người ta đáp lại... Yêu, chính là cam tâm tình nguyện cho đi, cả tôi và Đỗ Trường Phong đều dành cho em sự thương nhớ và đợi chờ suốt hơn mười năm, yêu cho mãi đến tận cùng, không cần phải được đền đáp, chỉ cần đối phương có thể sống tốt, sống hạnh phúc, là bản thân cũng đã thấy mãn nguyện lắm rồi...”
“Mạn, em có thể hiểu được tình cảm này của tôi không? Em có biết sự tồn tại của em, đối với tôi, đối với cả Đỗ Trường Phong, quan trọng đến thế nào không? Chính vì em, mà tôi và anh ấy đối lập với nhau đã bao năm nay. Giờ đây cũng chính vì em, mà tôi có thể bắt tay nói chuyện ôn hòa với anh ấy, chỉ cần anh ấ y có thể cho em một cuộc sống hạnh phúc, yên bình...”
“Mạn, em có tin rằng đây chính là tình yêu không?”
“Mạn, em có tin không?”
Như chút tàn đỏ buổi chiều tà, Thư Mạn vẫn đang mỉm cười, gắng hết sức lực: “Cảm ơn anh...” Cơ thể cô như hơi co giật thật khẽ khàng, cô vẫn đang gắng gượng, dốc hết sức lực của cơ thể, nói với anh: “Kiếp sau, chúng ta lại... lại... gặp nhau...” Rồi cô ngừng thở, đầu hơi gục xuống, không nói thêm một lời gì nữa.
“Thư Mạn! Em ơi!”.
Cảnh Mặc Trì và Bạch Khảo Nhi lúc đó cũng lao đến bên giường.
“Suỵt!” Diệp Quán Ngữ ngay lập tức đặt ngón tay lên miệng ra hiệu với họ, “Cô ấy ngủ rồi, để cô ấy ngủ đi, để cô ấy ngủ một giấc thật ngon, đừng làm cô ấy thức giấc...”
Khảo Nhi bịt miệng, tay nắm chặt lấy vạt áo Cảnh Mặc Trì, cố gắng không để mình khóc lên thành tiếng. Cảnh Mặc Trì ôm lấy Khảo Nhi, tựa đầu cô vào trước ngực mình, không để cho cô nhìn Thư Mạn.
Diệp Quán Ngữ nhẹ nhàng đặt Thư Mạn nằm lại xuống giường, đắp chăn cho cô, vuốt từng lọn tóc gọn gàng lại cho cô, tay anh chạm lên mặt cô, lạnh lẽo. Nhưng trông cô lại