nh lá sum suê, thân cây to đến nỗi phải ít nhất bốn người giang tay may ra mới ôm hết, mỗi ngày cô thích nhất là được hóng mát dưới tán lá cây, vừa ăn dưa hấu được dì Trương bỏ ra từ trong tủ lạnh, vừa đọc cuốn “Tình yêu khuynh thành” của Trương Ái Linh. Cũng chẳng biết là cô đã xem cuốn đó bao nhiêu lần, bìa sách cũng lật đi lật lại nát hết cả, cô cảm thấy như mình chắc là Bạch Lưu Tô, vậy thì Phạm Liễu Nguyên của cô ở đâu?
Cái vẻ mù mà mù mờ thời con gái mới lớn ấy, giờ nghĩ lại thấy còn ấu trĩ hơn cả chàng hoàng tử và nàng công chúa trong truyện cổ tích vậy. Rồi lại đến cuối thu, những chiếc lá vàng rực rỡ thong thả rụng xuống, trên tay cô cũng đã thay bằng một cuốn sách khác, mà cũng có thể vẫn là cuốn “Tình yêu khuynh thành” ấy, mỗi khi cô đọc sách, đều có những chiếc lá rụng, rơi trúng vào giữa trang sách cô đang đọc, cô luôn thích giữ những chiếc lá nhỏ ấy lại, kẹp vào giữa trang sách làm kỉ niệm. Ngày ấy, quả thật cô luôn cảm thấy mọi thứ đều tốt đẹp, tường như cực khổ trong cuộc đời sẽ không bao giờ đến gần được với mình vậy, mọi buồn vui tan hợp trong sách cũung chẳng liên quan gì đến cô.
Đêm qua, cô mơ thấy mình đã trở về nhà, cô lại thấy mình trở về với những năm tháng mới chớm yêu, Đỗ Trường Phong đến tìm cô, đứng bên ngoài bức tường đầy những dây leo bò kín tường gọi tên cô, mỗi tiếng gọi đều rất khẽ khàng, cứ như thể sợ cô tỉnh giấc vậy. Cô cũng không nhớ là mình đã trả lời hay chưa, vừa hay ban công phòng ngủ của cô lại đối diện với bức tường rào sau cây ngân hạnh ấy, những chiếc quạt lá vàng rào rào bay khắp trời, cô gần như nhìn không rõ bóng dáng nhanh nhẹn của anh thoắt cái đã nhảy vọt qua bức tường.
“Mạn, anh đến rồi.” Anh nghển cổ, cười hề hề nói với cô. Những chiếc quạt lá quay như chong chóng rơi xuống đầu anh, anh đeo một cái cặp quân dụng màu xanh, nhẹ nhàng bước đến phía cô. Trong ánh mặt trời mơ hồ, bóng anh như một mặt cắt hình đẹp nhất tuổi thanh xuân, khắc sâu vào trong tim cô, nhưng cô vẫn không nhớ là mình có nói chuyện với anh không, chỉ say sưa nhìn anh, tưởng như chưa bao giờ từng gặp anh vậy.
Gió buổi chiều tối mát lạnh, cô bắt đầu cảm thấy lạnh, trong mắt cũng như dâng lên chút nước mờ mờ. Cảnh Mặc Trì bước đến dìu cô: “Đi thôi, chúng ta vào trong nhà, trời sắp tối rồi.”
Cô nằm đó bất động, cứ như thể bị bóng đè không dậy được, ngay đến cả việc cử động một ngón tay cũng không làm được. Đời này kiếp này, cô không thể nào nhìn thấy lại được bóng dáng ấy nữa, thực ra khi mười sáu mười bảy tuổi, chưa bao giờ cô gặp anh một cách chính diện, cô cũng chưa bao giờ thấy anh nhảy qua bức tường rào nhà mình. Thế nhưng, tại sao anh lại xuất hiện trong giấc mơ khi cô mười sáu mười bảy tuổi, như thể Romeo đứng dưới ban công nhà Juliete, ngẩng mặt lên nhìn âu yếm và mỉm cười với cô…
Giấc mơ thật quá, cô có thể nhìn thấy rõ ràng hàm răng trắng sáng của anh, còn cả tia nắng mặt trời xuyên qua kẽ lá vàng óng như những mạt vàng lấp lánh, nhẹ nhàng như con bướm đậu trên đôi má anh, nụ cười của anh trong ánh mặt trời rực rỡ sao trông xa vời đến vậy, cô cúi người xuống để vuốt ve khuôn mặt anh, nhưng lại không làm sao với tới được.
Thật là bi thương, anh đã từng lẩn quất xung quanh cô, gần cô đến như vậy, trông ngóng cô suốt hơn mười năm mà cứ như một ngày, cuối cùng, khi anh xuất hiện bên cạnh cô thì cuộc đời của cô đã đi đến hoàng hôn, mỗi phút, mỗi giây đều như đang trình diễn màn kịch ly biệt. Chỉ là cô không ngờ ly biệt đó nó lại đau đớn như thế này. Giờ đây mỗi khi nhớ đến anh, ngực cô lại cảm thấy tưng tức không thở ra hơi, sao lại có thể đau đớn đến thế này cơ chứ!
Từ sau khi Lâm Nhiên qua đời, cô biết thế giới của cô đã có một số thứ chết đi mãi mãi, và sẽ không bao giờ có thể sống lại được nữa. Nhưng giờ đây, thứ duy nhất còn sông chính là trái tim quyến luyến với Đỗ Trường Phong của cô, và cả hi vọng đối với sinh linh nhỏ bé trong bụng cô nữa. Anh thực sự giống như một cơn gió vậy, mới gặp thì chỉ là một cơn gió nhẹ, mềm mại thoang thoảng, đến nỗi cô chưa kịp nhớ khuôn mặt anh trông như thế nào thì anh đã biến mất. Đến lúc gặp lại thì đã là cơn gió đông lạnh lẽo, anh đến theo cùng gió bão, không hề có dấu hiệu cảnh báo gì, thoáng chốc đã cuốn luôn cả cô vào trong đó. Cho đến lúc này, anh đã là cả trận cuồng phong gào thét, vút qua cánh đồng hoàng vu cuộc đời cô, thứ anh để lại cho cô chỉ là tiếng vọng thê lương.
Cô muốn nắm chặt lấy anh, nhưng cô đã không còn khả năng ấy nữa. Nhưng cô tin đến một ngày anh sẽ hiểu, rằng cô trốn chạy thực sự không phải vì cô muốn từ bỏ. Không, cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện từ bỏ cả, chỉ có bản thân cô mới biết, cô thật muốn dùng cả cuộc đời mình để đáp lại tình yêu anh dành cho cô biết bao. Cuộc đời dài lê thê là vậy mà sao quãng đời còn lại của cô lại chỉ là một bản Sonata, sinh mạng của cô sắp được tiếp diễn bởi cốt nhục trong bụng cô đây, nhưng linh hồn cô lại đang ngân lên bản “Sonata mùa thu” dạt dào cảm xúc vì anh, đó là bản nhạc chính tay anh viết, bất kể anh ở nơi đâu, vào lúc nào, nhất định anh đều có thể nghe thấy…
Đồng Thành. Dinh thự Thanh Thủy Đường.
Lúc Lâm Hy đẩy cửa vào, Văn Uyển Thanh vừa cho con bú sữa xong rồi đưa cho bà vú bế lên tầng trên đi ngủ. “Anh đến rồi à?” Văn Uyển Thanh khẽ mỉm cười với anh, “Em vừa cho Ái Ái bú sữa xong, con nhóc này háu ăn thật, hai trăm mili lít sữa mà nó bú hết sạch sành sanh.”
Trông Uyển Thanh giờ lại càng đẹp hơn, mặc dù dáng vóc không thon thả như hồi con gái nhưng trên khuôn mặt cô tràn đầy vẻ viên mãn của một người vợ, người mẹ, trông cô lại càng thùy mị.
Lâu lắm rồi Lâm Hy không đến, vừa vào cửa đã ôm chầm lấy cô: “Uyển Thanh…”
Uyển Thanh hơi bất ngờ, bởi cô gần như không nhớ nổi lần cuối cùng gần đây nhất anh ôm cô là từ khi nào. Bình thường anh đến thì chỉ ngồi một lúc rồi đi ngay, thăm non con, nói vài ba câu chuyện phiếm với cô, chứ chưa bao giờ có cử chỉ hành động thân mật nàp, ngay đến cả nắm tay một chốc thôi cũng không có. Anh ôm cô cũng phải đến tròn năm phút, Uyển Thanh cũng không hề đẩy anh ra, chỉ ngẩn ngơ nhìn khoảng sân sau lưng anh, hoa nhài đầy sân, mặc dù chưa có hoa nhưng vẫn có mùi hoa thơm phảng phất bay vào. Gần đây thời tiết hơi thất thường, trời rất ấm, trong những đám lá hoa đã đâm ra những nụ lác đác.
“Hoa nhài sắp nở rồi.” Cô để đầu mình dựa hẳn vào vai anh nói.
“Đáng lẽ phải nở từ lâu rồi.” Anh trả lời.
Bữa tối hai người cùng ăn với nhau. Trên chiếc bàn ăn dài có bày một lọ hoa hồng trắng đang độ nở căng, chiếc đèn chùm thủy tinh trang trí theo trên đầu chiếu sáng cả căn phòng trông vô cùng hoa lệ, dao dĩa bằng bạc và dĩa ăn đồ sứ hoàn toàn là đồ nhập khẩu từ nước ngoài trông lại càng xa hoa, có điều sự xa hoa ấy cùng với sự trống trải trong căn nhà lại có phần nặng nề. Ái Ái bú sữa xong là ngủ luôn, trẻ con vừa mới sinh ta, ngoià ăn ra thì chỉ có ngủ, thế nên trẻ con dễ thỏa mãn nhất. Không giống như người lớn, ngay cả mơ cũng không được thoải mái, bị ám ảnh quá nhiều bởi toan tính và tham vọng.
Lâm Hy cởi áo khoác ra, thân mật ngồi bên cạnh Uyển Thanh, luôn ân cần chăm sóc cô, còn tự tay múc cho cô một bát canh thật đầy: “Uống nhiều canh một chút, tốt cho sức khỏe.”
Uyển Thanh cười, khóe mắt tự nhiên lại ngân ngấn nước, thật đáng ghét: “Hôm nay anh làm sao vậy, làm em cảm thấy… không quen chút nào cả…”
“Xin lỗi em, trước kia anh đối xử với em lạnh nhạt quá, vậy nên em mới thấy không quen.” Lâm Hy vừa nói vừa rót thêm rượu vang vào ly cho cô, ánh đèn trong phòng ăn hoa lệ quá, không hiểu sao lại có chút vàng vọt khiến khuôn mặt anh trong có vẻ rất thư thái nhưng trong khóe mắt lại rõ ràng có thứ gì đó lấp lánh, “Uyển Thanh, hi vọng em đừng hận anh.” Anh nói vậy, bàn tay cầm ly rượu như đang run run, “Nào, chúng ta cùng cụng ly, cho dù chỉ là một tối, nhưng em cũng đừng hận anh, có được không?”
Uyển Thanh nghẹn ngào: “Lâm Hy, em chưa bao giờ hận anh cả. Chưa bao giờ cả.”
“… Cảm ơn em.” Anh uống một hơi cạn ly rượu. Sau đó, dưới anh đèn vàng rực, anh nói với cô rất nhiều, rất lâu. Anh nói: “Uyển Thanh, trên đời này có rất nhiều người hận anh, người thân, kẻ thù, họ đều hận anh. Nhưng anh không hề bận tâm, anh chỉ quan tâm em… có hận anh hay không thôi.
Xin lỗi em, rõ ràng là anh có thể cho em một gia đình yên ổn êm ấm, nhưng cuối cùng lại đến nước này. Anh biết tội anh gây ra thì tự mình chịu, nhưng anh chẳng có cách nào khác, từ nhỏ anh đã bị bố đối xử lạnh nhạt, anh không có tình yêu, cũng không có được tình yêu. Anh ra sức cố gắng để giành lấy, thực ra không phải là muốn có được cái gia tài kếch sù của nhà họ Lâm, thứ duy nhất mà anh muốn có, đó là tình yêu! Nhưng mọi chuyện lại cứ đi ngược với mong muốn của anh, anh không có được bất cứ thứ gì cả, họ không chịu cho anh, họ coi anh là sói, chĩa thẳng họng súng vào anh. Đúng, anh đúng là sói thật, là con sói không có chút tính người, nhưng đó chính là họ đã khiến anh phải từ cừu mà biến thành sói đấy thôi… Anh sẽ không bào chữa cho bản thân mình, khi anh phạm phải những tội lỗi đó, thực ra anh đã dự đoán được hậu quả, vì vậy anh không hề sợ…
Chỉ là anh không nỡ rời xa em và con thôi, con giá Ái Ái của chúng ta. Đây quả đúng là một cái tên tuyệt đẹp! Uyển Thanh, cảm ơn em đã tặng cho anh món quà quý giá nhất trên đời này, sinh mạng của anh có thể được tiếp nối trong Ái Ái. Anh xin em, em nhất định phải cho con thật nhiều, thật nhiều tình yêu, tình yêu của em, cộng thêm cả tình yêu của anh nữa, hãy cho con bé gấp trăm gấp ngàn lần hơn thế, dừng bủn xỉn nhé, hãy cho con bé tất cả. Không chỉ vậy, em còn phải dạy con bé phải biết yêu thương người khác như thế nào, phải đáp trả tình yêu của người khác dành cho mình thế nào, hãy để con làm một người trong sạch, làm một người lương thiên.”
“Lâm Hy!” Trong chớp mắt, Uyển Thanh đã hiểu ra tất cả mọi chuyện, anh đến là để từ biệt cô! Cô lờ mờ biết được anh đã phạm phải chuyện gì rồi, vụ án Diệp Quán Thanh sẽ mau chóng được tuyên án, lại còn mấy vụ án nữa cũng đang điều tra, cho dù cô có điếc, không nghe thấy lời ong tiếng ve bên ngoài thì cũng có thể hiểu được rằng thời gian của anh đã không còn nhiều nữa, chỉ là cô không muốn nghĩ ngợi mà thôi. Lần nào anh đến cô cũng chú ý không bao giờ nhắc đến chuyện xử án gì cả, chỉ coi như không biết, không hề xảy ra bất cứ chuyện gì. Cô nói chuyện, cười đùa với anh, cùng anh tắm cho con gái, chơi đùa cùng con gái. Anh rất yêu con, mỗi lần bế lại hôn lấy hôn để, cứ như thể đang ôm tất cả mọi thứ quý giá nhất trên thế gian vậy, anh không nỡ buông tay…
Sau bữa tối, cô nức nở mãi trong lòng anh, anh ôm cô, vỗ về cô: “Đừng khóc nữa, anh sẽ ổn thôi, em đừng lo.”
Nghe vậy cô lại càng khóc thảm thiết hơn. Cô biết rõ anh sẽ không thể nào “ổn” được.
“Anh đã lập một quỹ cho Ái Ái, quỹ này được thành lập dưới danh nghĩa của em, cũng là để sau này dùng vào chuyện học tập của con, anh hi vọng con gái của anh sau này sẽ có tiền đồ sáng sủa. Còn về em, anh đã đặt một căn nhà ở vịnh Thiển Thủy Hồng Kông, cũng đã làm xong thủ tục nhập cảnh cho em rồi, em đưa Ái Ái đến đó sinh sống, dù sao dinh thự này cũng là của Diệp Quán Ngữ, sau này anh có đến thăm em cũng rất bất tiện.”
Khi nói những lời này, vẻ mặt anh vô cùng bình tĩnh, tưởng như ngày mai anh còn đến thật vậy. Uyển Thanh cứ tưởng là thật, ngẩng mặt lên nhìn anh hỏi: “Anh sẽ đến thăm em và con thật chứ?