hiễm nhiên đã trở thanh những người bạn thân thiết của nhau.
Nhưng xét về tình cảm, “Diệp Quán Thanh” dường như có vẻ lí trí hơn, mặc dù nó không hề từ chối những cử chỉ thân mật của anh nhưng lúc nào cũng giữ một khoảng cách, lúc gần lúc xa, nói chuyện với nó, nó cũng luôn tỏ vẻ không thèm ngó ngàng đến, chỉ lo nghịch nước với dang cánh bay lượn. Nhưng “cô bé” thì lại khác, chỉ cần Đỗ Trường Phong gọi một tiếng thì cho dù nó đang ở đâu, chơi vui thế nào thì nó cũng vẫn bay đến bên anh ngay lập tức, đôi cánh vỗ phành phạch tỏ vẻ vui mừng khôn xiết. Đỗ Trường Phong thích nhất được nói chuyện với nó, những chuyện trước kia chưa bao giờ anh nói, những bí mật chôn giấu trong lòng, anh đều nói hết với nó. Anh thích việc vừa vuốt ve cái cổ của nó vừa nói , chuyện như thế thôi cũng đủ cho anh thấy mãn nguyện vô cùng.
Anh thấy mình như đang “yêu”, chỉ một chốc không thấy “cô bé” là anh đã thấy nhớ cuống nhớ cuồng. Buổi tối đi ngủ anh luôn mở cửa sổ, vì sớm hôm sau thức giấc, việc đầu tiên anh cần làm là nhìn thấy bóng “Diệp Quán Thanh” và “cô bé” bơi trên mặt hồ thì anh mới yên tâm, hay dù có đang tắm trong phòng tắm anh cũng chẳng buồn nhìn gương nữa mà toàn nhìn ra mặt hồ phía ngoài của sổ. Ngay cả lầu tháp anh cũng không leo lên nữa, thay vào đó, lại nằm trên bãi cỏ ven hồ tắm nắng, đọc sách, chơi đàn, nói chuyện với “cô bé”, và đó là khoảng thời gian anh vui vẻ nhất trong ngày.
Ông Lương thấy thế cũng vui mừng hớn hở, thằng bé cuối cùng cũng yên ổn một chỗ, không chạy đi khắp nơi nữa, cũng không còn từ chối sự quan tâm của Lâm Sỹ Diên. Thi thoảng Lâm Sỹ Diên đến thăm anh, hai người còn có thể nói với nhau được vài câu. Lâm Sỹ Diên không tài nào hiểu nổi, tại sao hai con thiên nga lại có thể làm tan chảy cả núi băng ngăn cách giữa hai cha con ông, trong khi bao nhiêu công sức ông đã bỏ ra trước kia con trai ông đêu không hề đếm xỉa đến.
Hôm đó, Lâm Sỹ Diên lại đến Nhị Viện thăm con trai. Trời mùa thu trong và cao, ánh nắng rực rỡ, trong rừng nở đầy hoa cúc dại, đi vào trong rừng quang cảnh lại càng đẹp hơn, tâm trạng ông cũng vui vẻ hẳn lên. Hỏi tình hình của con trai, ông Lương nói: “Cậu ấy chỉ thích hai con thiên nga đó, một lúc không nhìn thấy chúng là không chịu được, mỗi ngày cậu ấy phải tự tay cho chúng ăn thì mới chịu đi ăn cơm, chỉ thiếu mỗi nước là ôm chúng lên giường ngủ cùng thôi.”
Lâm Sỹ Diên chỉ cười: “Thằng nhóc này, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng suy xét kĩ càng về nó, không biết trong lòng nó nghĩ những gì mà những chuyện nó làm từ xưa đến nay chẳng giống ai bao giờ…”
“Nhưng Viện trưởng, chẳng lẽ ngài định để cậu ấy sống ở đây cả đời thật sao?” Cuối cùng thì ông Lương cũng nói thật ra nỗi băn khoăn lớn trong lòng mình.
Khuôn mặt Lâm Sỹ Diên bỗng chốc như bị phủ lên một lớp mây mù, đứng thẫn thờ hồi lâu, nhìn ra đằng xa, thấy cảnh đứa con trai yêu quý đang chơi đùa vui vẻ với hai con thiên nga, khóe mắt ông bỗng ướt nhòe đi. Một đứa trẻ khỏe mạnh như thế, thông minh tuyệt đỉnh là thế, vốn dĩ nó phải có một tiền đó rất sáng lạn, nhưng rồi lại phải chịu cảnh cả ngày sống cùng một lũ người điên thế này, không biết cả đời, hay còn bao lâu nữa…
Ông thở dài: “Cứ để xem thế nào đã, tôi cũng không muốn cứ thế này mãi.”
Nói xong ông đi thẳng đến đằng sau lưng con trai, khoảng cách chỉ có mấy bước chân, thấy anh đang nói chuyện với con thiên nga, ông ra hiệu cho ông Lương đừng gây tiếng động. Đỗ Trường Phong không hề phát giác được rằng có người đang đứng ngay sau lưng mình, vừa cho “cô bé” ăn vừa thì thầm:
“Cô bé à, em phải ăn nhiều vào mới được, dạo này em gầy lắm đấy, tôi ôm trên tay mà thấy nhẹ đi bao nhiêu. “Diệp Quán Thanh” cậu ta ăn nhiều hơn em, em nhìn cậu ta béo khỏe biết bao, tôi chỉ sợ hôm nào ông Lương sẽ bắt cậu ta đem vào bếp mà hầm mất, cái lão đấy không ít lần nói với tôi thịt thiên nga là món ngon nhất trần đời đấy… Nhưng em yên tâm, tôi tuyệt đối không cho phép ai động đến một cọng lông của các em, ngoài tôi ra, à cả anh trai tôi nữa, không ai được phép động tới hai em. Anh trai tôi… cái anh chàng này, đã lâu lắm rồi chẳng thấy đến thăm tôi gì cả, không phải là anh ấy yếu ai rồi chứ nhỉ? Nghe anh ấy kể, dạo này anh ấy thích một cô, anh ấy đang dạy đàn cho người ta đấy, có phải thích một người là muốn làm gì đó cho người ấy không, ví dụ như tôi cũng thích em, tôi muốn chơi đàn cho em nghe, còn muốn viết nhạc cho em nữa. Dạo này tôi viết nhiều bản nhạc, hay lắm…”
Bỗng nhiên anh dừng lại, vì thấy bóng người phản chiếu xuống mặt hồ… Ngoái đầu lại, thấy bố đang đứng sau lưng anh mỉm cười, bên cạnh là ông Lương mập, cũng đang nhìn anh tủm tỉm.
Anh chợt nổi đóa lên: “Sao lại nghe trộm người khác nói chuyện thế chứ?”
“Con không phải là người khác, con là con trai của bố!” Lâm Sỹ Diên tươi cười bước đến, ngồi xổm xuống, nhìn con thiên nga mà anh gọi là “cô bé”, “Ông Lương nói, con đang”yêu” con thiên nga này đấy hả?”
“Không liên quan gì đến ông!” Đỗ Trường Phong ngoảnh mặt đi không thèm nhìn bố, nhưng giọng nói cũng không phải là cứng nhắc.
Lâm Sỹ Diên luôn biết cách giữ khoảng cách với con trai một cách chừng mực, ông chuyển sang chủ đề về Lâm Nhiên, “Vốn dĩ anh trai con cũng muốn đến thăm con, nhưng dạo này nó nhận dạy một đứa học sinh, sắp phải đưa đi Nhật dự thi, bận quá không rời ra được…”
Đỗ Trường Phong cúi đầu, chỉ chăm chú vuốt ve cổ “cô bé”, nhưng Lâm Sỹ Diên biết anh vẫn đang nghe, nói tiếp: “Lâm Hy cũng đang chuẩn bị lấy bằng thạc sĩ, bài vở cũng bận rộn, nếu con thấy buồn thì ra ngoài cùng bố đi lại đâu đó đi. Sắp tới bố cũng định sang Hàn Quốc đàm phán một mối làm ăn…”
“Con không đi!” Đỗ Trường Phong ngay lập tức từ chối một cách dứt khoát.
“Bố chỉ sợ con buồn bực thôi.”
“Con không buồn bực gì cả, có ‘Diệp Quán Thanh’ và ‘cô bé’ ở cùng rồi, con không đi đâu hết!”
“…”
Cuộc nói chuyện giữa hai bố con lại rơi vào bế tắc.
Nhưng Lâm Sỹ Diên cũng không cố ép thêm gì, ông biết có thể nói chuyện với con ở khoảng cách gần thế này cũng đã không dễ dàng gì, ông không thể quá vội vàng được, nhất định phải cẩn thận, nếu không tất cả những nổ lực trước kia đều đổ xuống sông xuống bể hết. Nhưng đúng vào lúc ông quay lưng định bước đi, Đỗ Trường Phong khi nãy vẫn luôn cắm cúi cho thiên nga ăn giờ lại lên tiếng hỏi một câu, “Lâm Nhiên dạy học sinh nào vậy, xưa nay có bao giờ anh ấy nhận dạy ai đâu?”
“À, là con gái của bác Thư, em gái của Thư Khang…” Lâm Sỹ Diên rất vui mừng vì con trai chủ động hỏi mình.
Đỗ Trường Phong không nói gì, nhưng trong lòng lại dâng trào nỗi tò mò mãnh liệt, người con gái mà Lâm Nhiên thích trông như thế nào, anh cũng chưa bao giờ nghĩ tới người con gái đó mình đã từng gặp hay chưa. Lâm Sỹ Diên vừa đi, ngay chiều hôm đó anh liền nhắm có hội lén trốn ra khỏi Nhị Viện, chạy thẳng đến căn nhà nhỏ của nhà họ Lâm trên phố Đào Lý. Mới đứng trong vườn hoa dưới nhà mà đã nghe thấy tiếng đàn tang tính tang vọng xuống từ tầng ba, hiển nhiên không phải Lâm Nhiên đàn, tiếng đàn của Lâm Nhiên anh biết rõ. Anh nhón chân nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, cô giúp việc ra ngoài mua đồ ăn, trong nhà rất vắng lặng, điều đó lại càng thuận lợi cho anh lén lút leo lên tầng ba. Tiếng đàn mỗi lúc một gần hơn, cánh cửa phòng đàn khép hờ, Lâm Nhiên không ở đó, nhìn sang phòng sách bên cạnh, hóa ra anh đang nằm nghỉ ngơi trên chiếc ghế dài ngoài ban công.
Đỗ Trường Phong ló đầu ra, lập tức nhìn thấy ngay cô gái đang chơi đàn bên cửa sổ, nghiêng người, tóc dài xõa xuống vai, ánh nắng xuyên qua cửa sổ rải khắp người cô. Cô đang cúi đầu, nhìn nghiêng, đường nét khuôn mặt ấy mới đẹp làm sao… Nhưng, sao lại là cô? Sao có thể là cô ấy được? Trong nháy mắt, trời đất như quay cuồng điên đảo, anh gần như không tài nào đứng thẳng người lên được. Anh loạng choạng lùi ra sau mấy bước, trong tim như có thứ gì đó lướt xoẹt qua nhẹ nhàng, mới đầu thì không hề thấy đau, nhưng sau đó mới đột nhiên hiểu ra, hóa ra đúng là cô ấy thật.
Anh chạy trốn khỏi sân nhanh như một cơn gió.
Tối hôm đó, anh lại một lần nữa leo lên lầu tháp, trời đang có mưa nhỏ, rừng phong dưới kia chỉ toàn một màu đen vô tận, đối lập với thành phố đằng xa với những ánh đèn huy hoàng, dần dần mờ đi trước mắt như vô số những vệt sao băng, mỗi một ngôi sao băng đều vạch ra một đường vòng cung lờ mờ trong mắt, mỗi lúc một mơ hồ, cuối cùng chẳng còn nhìn rõ cái gì cả, chỉ còn lại làn hơi sương mỏng manh mờ mịt.
Tại sao lại cứ phải là cô ấy…
Từ tòa tháp đi xuống, anh đi đến bên hồ, “cô bé” uốn cong cái cổ, vùi đầu vào trong cánh, dựa vào “Diệp Quán Thanh” ngủ say, anh ngồi xổm xuống, lòng vẫn xót xa: “Cô bé, sao em không nói cho tôi biết sớm, hóa ra em đã có chủ rồi, lại chính là anh trai tôi, tôi buồn biết bao, em chẳng hiểu được đâu… Vì em là người mà anh trai tôi thích, nên tôi không thể có ý nghĩ ấy được, những ngày qua tôi không loăng quăng khắp nơi, cũng chính là để bố nới lỏng phòng bị, như vậy thì tôi mới có thể tiếp cận được em, ít nhất thì cũng biết được em là con gái nhà ai, ở đâu, để tôi còn dễ bề thường xuyên đến thăm em, nhưng…”
“Tôi thực sự thấy mình bất hạnh biết bao, từ nhỏ bố mẹ đã mất sớm, ngay cả họ trông như thế nào tôi cũng không còn nhớ nổi, người bố bây giờ của tôi đã nhận nuôi tôi, lẽ ra có thể được sống tự do tự tại, nhưng lại vì một chút nông nổi bồng bột tuổi trẻ mà rơi vào nơi nhốt những kẻ điên này. Rất nhiều lúc, tôi muốn bản thân bị điên thật đi cho rồi, không phải nhớ về quá khứ, không cần nghĩ đến tương lai, như vậy sẽ bớt đi rất nhiều đau khổ, tôi đau khổ lắm, ‘cô bé’ à, em biết không? Mấy năm qua, hễ tôi nhắm mắt lại là tôi lại mơ thấy Diệp Quán Thanh, khắp người anh ấy toàn là máu, anh ấy khóc, cầu xin tôi tha thứ… Bây giờ thì ngược lại rồi, là tôi phải cầu xin anh ấy tha cho tôi, đừng đến tìm tôi trong những cơn mơ nữa, hãy để tôi bớt nỗi dày vò, cho đến khi tôi gặp được em…”
“Cái giây phút ấy khi tôi nhìn thấy em, tôi tin chắc rằng trước kia tôi đã từng gặp em ở đâu đó rồi, là kiếp này, hay kiếp trước, tôi không xác định được. Nhưng giờ đây, tất cả hi vọng đều đã vụt tắt rồi, em là người của anh trai tôi! Tôi sống bằng tuổi này rồi, nhưng lại chưa yêu một ai, em nói xem tôi có đáng thương không? Nhưng tôi lại không được có một lời oán thán nào cả, bởi vì anh trai tôi thích em, vậy nên, em nhất định phải hết lòng yêu anh ấy, không được phản bội hay rời bỏ anh ấy, hoặc anh ấy vì em mà bị tổn thương, thì tôi sẽ không tha cho em đâu, cho dù trong lòng tôi thích em, tôi cũng sẽ không tha cho em đâu, em nhất định phải nhớ lấy!”
“Em càng phải nhớ, hạnh phúc của anh trai tôi chính là hạnh phúc của tôi, em nhất định phải làm cho anh ấy hạnh phúc, bất luận lí do là gì, nếu em hủy hoại hạnh phúc của anh ấy, thì trước khi bước xuống địa ngục tôi nhất định phải lôi em xuống địa ngục trước.”
“Từ nay về sau, em sống tất cả đều vì anh trai tôi, cũng giống như tôi đang sống, tất cả cũng chỉ là vì anh ấy, tôi đã nhận lời với anh ấy rằng, tôi sẽ vì anh ấy mà sống, vậy nên em cũng phải làm như thế, sống là vì anh ấy…”
“Kiếp này tôi chẳng còn có cơ hội nào nữa, nếu còn có kiếp sau, tôi hi vọng người đầu tiên mà em yêu sẽ là tôi, để tôi cũng được cảm nhận cái cảm giác được yêu thương bởi chính người con gái tôi thích. Đáng tiếc là chưa bao giờ tôi cả