Lúc này, anh đã cạo râu xong, cố ý để chân lên bàn uống trà, chiếc dép lê mặt gấm dài ngoe nguẩy như trêu ngươi Thư Mạn, thật huênh hoang vô đối. Thư Mạn biết là anh cố ý làm thế để khiêu khích sự nhẫn nại của cô nhưng cô cũng không đủ nhẫn nại để phí thời gian với anh, cô nhìn thẳng vào anh, cất tiếng nói nhỏ như tiếng muỗi vo ve: “Vi Minh Luân có nói với anh không?”
“Nói gì?”
“Có lẽ, tôi chẳng sống được bao lâu nữa.”
“…”
“Có khi ngay cả mùa xuân năm sau như thế nào tôi cũng chẳng còn được thấy nữa.” Thư Mạn thất thần nhìn giá sách trên tường phía sau lưng anh, hơi bặm môi, cố gắng giữ sao cho tiếng nói mình thoát ra được nhẹ nhàng bình tĩnh, “Tôi biết, người như tôi thì chả có tư cách gì đòi có được sự đồng cảm từ ai cả, nhưng trong lòng lại không thể nói là không có gì tiếc nuối. Ban đầu, Vi Minh Luân khuyên tôi lên sân khấu biểu diễn tôi đã từ chối, nhưng sau khi tôi biết được ngày chết của mình không xa nữa trong ánh mắt của bác sĩ, tôi lại điên cuồng muốn được biểu diễn. Cuộc đời này chẳng còn cơ hội nào như thế nữa, tôi muốn có một màn kết hoàn hảo cho cuộc đời mình, tiễn đưa bản thân mình trong âm nhạc…”
“…”
“Tôi không thể cầu xin ai khác, chỉ có thể cầu xin anh, hãy cho tôi cơ hội này, để tôi chết trên sân khấu cũng được, cho dù tôi không có tư cách được chọn cách thức chết của mình, nhưng tôi vẫn hi vọng anh có thể cho tôi…”
“Câm miệng lại!”
Cuối cùng thì anh đã ngắt lời Thư Mạn, đôi lông mày cau có, môi mím chặt, ánh mắt như hai lưỡi dao sắc lạnh đến lóa mắt, cứ như thế nó vừa được rút ra từ trong thân thể anh, sau đó đâm vào cô vậy, như thể muốn cô đi đến chỗ chết, “Tôi sẽ không bao giờ cho phép cô chết trước mặt tôi, để tôi phải tưởng nhớ cô cả đời được! Tôi sẽ không bao giờ cho cô có được cơ hội ấy!” Anh bỗng nhiên gào lên, những sợ đinh râu trên cái cằm vừa cạo xong bỗng nổi hết cả lên, như thể sẽ đâm toạc lớp da mà nhô lên bất cứ lúc nào.
“Nhưng anh không phải là Thượng đế, anh không thể thao túng mạng sống của tôi được!” Thư Mạn cũng gào lên.
“Tôi chính là Thượng đế, là Thượng đế của một mình cô!” Anh cũng gào lên, đôi lông mày rậm cau lại, nếu không phải là người hiểu anh thì chắc sẽ chết khiếp vì cái bộ dạng này của anh. Nhưng Thư Mạn biết cái tính xấu này của anh, cũng không thể găng với anh lúc này được, chỉ có thể nói với cái giọng đau thương buồn bã: “Được, nếu anh là Thượng đế của tôi, vậy anh hãy nói cho tôi biết, đã đến nước này rồi thì tôi phải làm thế nào? Biết rõ ngày tháng của mình chẳng còn dài nữa, nhưng lại không muốn chết một cách yên lặng như thế này. Tôi không phải là Trương Ái Linh, bà ấy cả đời huy hoàng, cả đời làm nên truyền kỳ nên mới có thể chết một cách yên tĩnh trong phòng ngủ của mình. Còn tôi, cuộc đời mà trước kia tôi đã từng trải qua ấy, cũng đã đủ hồ đồ lắm rồi, sao đến khi chết, ngay cả tâm nguyện cuối cũng cũng không thể thực hiện chứ?”
“Cô đừng có giở cái bộ mặt đáng thương ấy ra với tôi, muốn tôi đồng cảm với cô chắc? Không có đâu!” Anh lập tức xuyên thấu tâm tư cô, khuôn mặt sắc nhọn như dao, đường nét cứng rắn, không có một chút gì có vẻ nhượng bộ, “Tôi còn đang muốn hỏi cô đây, tôi đã đi đến bước đường này rồi, tôi nên làm thế nào? Tội lỗi mình gây ra không thể sửa chữa được, mầm tại họa gieo xuống mà không thể nào nhổ lên được, đối mặt với kẻ đã ngấm ngầm theo dõi mình suốt hơn mười năm trời, cô nghĩ rằng anh ta sẽ buông tha cho tôi sao? Đúng, tôi chính là tội phạm giết người, nhưng tôi cũng là một nhạc sĩ, tôi không thể tập trung chơi đàn trước con mắt dò xét không có gì là thiện cảm của anh ta…”
“Những điều đó chẳng quan trọng, quan trọng là anh nhìn nhận bản thân mình như thế nào, không đúng sao? Cũng giống như bản thân anh vừa nói đấy, anh là một nhạc sĩ, đúng vậy, nhưng phải làm như thế nào mới chứng minh bản thân mình là một nhạc sĩ chứ? Chẳng lẽ chỉ là ra một vài đĩa nhạc, cả đời trốn thui trốn lủi trong một góc không dám lộ diện? Anh trốn ở đây thì có thể chứng minh được gì chứ? Điều đó chỉ khiến người ta nhìn thấy sự yếu đuối và hèn nhát của anh thôi…”
Mặt anh sầm xuống, khuôn mặt gằn lên những góc cạnh, môi mím chặt giận dữ: “Cô cho rằng tôi hèn nhát?”
Thực ra trong lòng Thư Mạn sợ chết khiếp đi, nhưng vẫn cố nói ngang: “Chẳng lẽ… không đúng vậy sao?”
Câu nói ấy của cô thật chẳng khác nào dùng tay chọc vào tổ ong vò vẽ, anh dậm chân, cốc trà trên bàn trong giây phút bay tít ra đằng xa, vỡ vụn, “Cô muốn chết lắm có phải không? Bây giờ cô muốn chết có phải không?” Anh nhảy dựng lên, tóm tay Thư Mạn lôi ra ngoài cửa sổ, “Cô nhìn đi, cô ra mà nhìn đi, nhìn xem những năm qua tôi đã phải sống như thế nào! Sống không bằng chết, nhưng tôi vẫn sống đấy, cô có tư cách gì mà nói tôi hèn nhát, yếu đuối? Cuộc sống địa ngục mịt mù tăm tối bao năm qua tôi đã phải trải qua ấy, cô biết gì mà lại dám lớn tiếng nhìn nhận về con người tôi như vậy sao?”
Anh đẩy cửa sổ ra, túm cổ áo Thư Mạn dí ra ngoài bệ , tay chỉ những người điên bên kia hồ rồi gào lên: “Cô đã nhìn thấy chưa, tôi đã từng bị nhốt trong phòng giống như những người điên kia đấy, nhốt năm năm liền đây! Sống không được, chết cũng không xong, rốt cuộc là vì cái gì kia chứ? Chính là để đợi anh ta đến, tôi biết nhất định anh ta sẽ đến, tôi ở đây đợi anh ta, cô nói xem điều đó cần dũng khí lớn đến thế nào, hả? Nếu tôi không đủ kiên cường thì đã trốn đi thật xa thật xa, hoặc biến thành một thằng điên thực sự từ lâu rồi!... Vậy mà cô lại còn nói tôi yếu đuối, tôi hèn nhát sao?”
Anh thở mạnh một cái, buông tay ra khỏi Thư Mạn, cúi bò cả người lên bệ cửa sổ, giọng nói bỗng khàn đục trầm hẳn xuống: “Nhưng cô không hiểu, từ đầu đến cuối cô vẫn không hiểu, tôi bắt mình phải kiên cường đối mặt với tất cả những điều này, cũng chỉ là để có một ngày… một ngày em có thể nhớ đến… hoặc có thể thật ra trong mắt em tôi chẳng là một thằng khốn nạn nào cả… nhưng em lại chỉ nhớ đến Lâm Nhiên. Em coi tôi là thằng khốn, em mắng tôi là thằng khốn bao nhiêu năm nay, nhưng lại quên mất một lần quan trọng nhất ấy. Tôi khổ sở chịu đựng suốt mười mấy năm qua cho đến ngày hôm nay, nhưng em không những không cho tôi một lời giải thích, mà lại còn xem tôi như một kẻ hèn nhát yếu đuối. Đúng là tôi đã từng chạy trốn trước mặt em, nhưng điều đó không có nghĩa tôi là một kẻ hèn nhát… Em không nhớ thì thôi, nhưng ít nhất cũng nên cho tôi một lời giải thích chứ, ít nhất là không được chết trước mặt tôi.”
Nói đoạn Đỗ Trường Phong lại nắm tay Thư Mạn, nắm rất chặt, một giọt nước mắt lớn trào ra từ khóe mắt rơi xuống mu bàn tay Thư Mạn. Anh ngước mắt lên nhìn cô, khóe miệng cũng nhếch lên, dường như muốn cười, nhưng lại như thể bị động đến vết thương cũ, đau đớn đến độ khắp mình run rẩy. Dù anh đau đớn là thế, nhưng vẫn siết chặt tay Thư Mạn, như thể sẽ không bao giờ buông ra được, anh nhỏ nhẹ gọi tên cô: “Thư Mạn, thế nào thì em cũng phải cho tôi một lời giải thích…”
Một buổi chiều mười ba năm về trước.
Đỗ Trường Phong không thể không khâm phục Lâm Sỹ Diên, chẳng biết ông làm thế nào mà kiếm được hai con thiên nga về cho anh thật. Toàn thân lông trắng muốt không tì vết, thuần khiết như thể nó là đồ vật của trời vậy.
Hai con thiên nga lập tức được thả nuôi trong hồ nhân tạo. Quả đúng là một cảnh đẹp hiếm thấy, trên mặt hồ xanh ngọc trông vắt, hai con thiên nga vươn dài cái cổ trắng muốt nho nhã bơi đi bơi lại trên hồ, bóng của chúng phản chiếu dưới mặt hồ lại được đám cỏ ven hồ làm nền càng làm cho cảnh họ đẹp như tranh vẽ. Đỗ Trường Phong ngắm đến ngẩn cả người. Ông Lương nhân cơ hội đó nói với anh, Viện trưởng Lâm đã phải nhờ người đi tận Cam Túc chọn từ hàng ngàn hàng vạn con mới chọn được cặp thiên nga này, giống tốt, khả năng thích nghi cao, lại là một đôi trống mái, nói không chừng năm sau lại có thể có thêm một con thiên nga con nữa.
“Đôi trống mái?” Đỗ Trường Phong nhướn mày ra vẻ ngạc nhiên rồi sau cũng gật đầu lia lịa, “Tốt lắm, tốt lắm.” Ngưng lại chốc lát, rồi lại hào hứng nói, “Sau này gọi cái hồ này là hồ Thiên nga đi, đừng gọi là hồ nhân tạo, khó nghe chết đi được. Còn về hai con thiên nga này thì cũng phải có tên mới được, ông Lương, nói xem nên đặt tên cho chúng là gì?”
“Cái này, tôi làm sao biết được…” Ông Lương vò đầu khó xử, Đỗ Trường Phong đứng lặng người nhìn hai con thiên nga, bỗng hỏi: “Con nào là con trống?”
“Chính là con ấy…” Ông Lương chỉ con có cái đầu hơi to hơn một chút, nói, “Chính là cái con mà đầu hơi nhô nhô một chút ấy.”
Một cơn gió thổi đến.
Trong mắt Đỗ Trường Phong lóe lên một tia sáng ươn ướt.
“Gọi nó là Diệp Quán Thanh đi.” Anh nghẹn ngào nói, “Gọi nó là Diệp Quán Thanh…”
Ông Lương há hốc miệng, thẫn thờ hồi lâu không biết làm sao.
Đỗ Trường Phong lại quay lưng đi khỏi, chầm chậm bước lên lầu.
Bốn năm rồi, khi đó anh đã ở trong cái bệnh viện tâm thần này được bốn năm, mà cái người đã khuất rồi ấy, cái người mà nghĩ lại chắc giờ cỏ dại trên mộ đã mọc cao lắm rồi, mộ nằm trong nghĩa trang ngay bên cạnh Nhị Viện, Đỗ Trường Phong chưa đến thăm dù chỉ một lần. Lâm Nhiên nói, từ sau khi tòa án tuyên án, Diệp Quán Ngữ, anh trai của Diệp Quán Thanh đã chuyển đến ở Đồng Thành, không lâu sau mẹ anh ấy cũng qua đời, nhà họ Diệp lụi tàn từ đó.
“Mọi chuyện sẽ không qua đi như thế thôi đâu.” Hơn một lần Đỗ Trường Phong nói câu đó với Lâm Nhiên.
Làm sao mà có thể qua đi như thế được? Bốn năm qua, có ngày nào mà con người đó biến mất trong lòng anh đâu? Quảng thời gian bốn năm vẫn không thể nào khiến anh học được cách đối mặt, anh chưa bao giờ dám đến thăm ngôi mộ đó, mỗi lần đi đến lưng chừng núi anh đều dừng lại, không dám tiếp tục bước, dù chỉ một bước. Tiết thanh minh năm nào cũng đều là Lâm Nhiên thay mặt nhà họ Lâm đi tảo mộ.
Nhưng trốn tránh tuyệt đối không phải vì anh muốn thế, bởi anh luôn nhắc nhở bản thân mình, nhất định phải đối mặt. Gọi con thiên nga đó là “Diệp Quán Thanh” có lẽ là bước chân đầu tiên mà anh muốn tiến.
“Kỳ Kỳ, bố cháu về rồi đấy, lần này về định cư hẳn, cháu không về thăm bố sao?” Ông Lương ở tầng dưới gọi với lên.
“Ngày mai nhà cháu tổ chức tiệc tối, họ hàng nhà cháu đều sẽ đến cả, cháu cũng về đi chứ…”
Đỗ Trường Phong vờ như không nghe thấy, anh đang nghĩ nên đặt cho con thiên nga mái kia tên gì, nghĩ cả ngày rồi mà vẫn chưa ra được cái tên nào hợp lí.
Chiều hôm sau, anh ra hồ ngắm thiên nga sau khi đã tra cứu tài liệu, “Diệp Quán Thanh” thuộc loài thiên nga họ Jankowski, , mỏ vàng đen, thân hình đẹp, lúc muốn bay lên cổ nó vươn dài ra phía trước, chầm chậm vỗ đôi cánh, nó chạy một đoạn trên mặt nước hoặc trên mặt đất rồi mới bay vút lên không trung. Con thiên nga mái thì rõ ràng yên tĩnh hơn “Diệp Quán Thanh” nhiều, chẳng mấy khi bay, lúc bơi hay đứng một chỗ, nó thích để một chân ra đằng sau, hoặc cắm đầu xuống chỗ nước nông tìm ăn thực vật thủy sinh, cái bộ dạng tham ăn của nó khiên Đỗ Trường Phong không nhịn được cười.
“Diệp Quán Thanh” bay mệt rồi thì cuối cùng cũng dừng lại, nó bơi qua bơi lại trước mặt anh rồi vươn cao cái cổ lên, chẳng thèm liếc anh lấy một cái rồi lại từ từ bơi đến bên cạnh con thiên nga mái, lúc thì chạm mỏ nhau, lúc thì