cụng đầu nhau, thân mật vô cùng. Đỗ Trường Phong thở dài: “Diệp Quán Thanh”, sao anh không lại đây? Bơi gần lại đây một chút, để tôi được ôm anh, hay xoa xoa cái cổ của anh cũng được… Tôi biết, anh còn hận tôi, nhưng anh cũng nhìn thấy rồi đấy, cảnh ngộ của tôi cũng chẳng tốt đẹp gì hơn anh, bị nhốt ở đây với một lũ người điên, chẳng biết sẽ bị nhốt đến bao giờ nữa…”
“Anh nhìn anh mà xem, bây giờ anh vui vẻ biết bao, làm thiên nga cũng tuyệt vời đấy chứ, có thể bay, thật tốt biết bao… Tôi cũng muốn bay, bay đi thật xa khỏi chốn này, cho dù có bị súng thợ săn bắn chết cũng còn hơn bị nhốt ở đây, sống không bằng chết thế này. Không phải là tôi chưa từng nghĩ đến việc đi tự thú, nhưng như thế sẽ liên lụy đến rất nhiều người, rất rất nhiều người, bao gồm cả bố và anh trai tôi… Tôi không phải là người ích kỉ, xưa nay đều không phải, trước kia họ đã vì tôi mà sống, bây giờ đến lượt tôi phải vì họ mà sống, tôi nợ họ, cũng chỉ có thể dùng cách này để trả nợ thôi.”
“Tôi lại càng nợ họ Diệp các anh, rất nhiều lần rồi tôi muốn trốn đi thật xa, thật xa, nhưng giữa đường lại quay trở lại, vì tôi còn phải đợi anh trai anh đến, nếu tôi chạy thật thì anh ấy sẽ không tìm được tôi… Tôi không muốn anh trai anh coi mình là một thằng hèn nhát… Tôi không sợ, nhất định tôi sẽ ở đậy đợi, cho dù sau này anh ấy có đòi món nợ này bằng cách nào đi chăng nữa, tôi nhất định sẽ không trốn tránh, khi một con người ngay cả cái chết cũng không còn sợ nữa thì lẽ nào lại sợ sống?”
“Có điều, anh ở bên đó sống có ổn không? Tôi biết gia đình anh chẳng giàu sang gì, không ai xây lầu tháp cho anh, khi cô đơn anh biết làm thế nào? Vậy nên mỗi năm tôi đều nhờ anh trai đốt thật nhiều tiền vàng cho anh, anh cũng cầm số tiền đó mà xây một tòa lầu tháp đi, những lúc cô đơn đứng trên lầu tháp nhìn ra xa rất thú vị, lại còn có thể ngắm sao, có thể nghe tiếng gió hát…”
“Diệp Quán Thanh” từ từ bơi gần về phía anh.
Chẳng lẽ nó lại hiểu lời anh?
“Ku ru… ku ru…” Nó rướn cái cổ về phía Đỗ Trường Phong kêu mấy tiếng, sau đó lại dang rộng đôi cánh bay lên, lượn vòng quanh hồ mấy vòng, rồi lại nhẹ nhàng đáp xuống mặt hồ, tiếp tục bám cạnh con thiên nga mái.
Hai hàng nước mắt Đỗ Trường Phong trào ra như suối.
Đỗ Trường Phong cứ tưởng mình sẽ không bao giờ rơi nước mắt nữa, nhưng đối mặt trước con thiên nga như thế này, anh vừa vui mừng lại vừa đau buồn đến nỗi không tài nào kiềm chế được cảm xúc của mình. Anh run rẩy dang đôi tay ra hướng về phía mặt hồ: “Diệp Quán Thanh, anh lại đây, hãy để cho tôi được ôm anh….”
Giờ đã là cuối thu rồi, gió se lạnh, anh chỉ mặc một mỗi manh áo sơ mi, đôi tay rét cóng lại. Nhưng anh vẫn cứ dang tay ra như thế, tóc anh phất phơ trong gió, nước mắt mặc ý chảy trên má, anh mặc kệ.
Dù vậy “Diệp Quán Thanh” vẫn chẳng thèm để ý đến anh, thế nhưng nàng thiên nga mái vẫn chưa đặt tên kia lại đang do dự, nó chầm chậm bơi lại phía anh, bơi đến tận hẳn bờ hồ.
“Ku ru…” Thật là, nó ngẩng cổ lên chào Đỗ Trường Phong. Đỗ Trường Phong hớn hở rạng rỡ hẳn lên, giơ tay vuốt lông vũ của nó, “Cô bạn tốt, mày nhận ra tao hay sao vậy, đúng là có nghĩa khí hơn ‘Diệp Quán Thanh’ nhiều, tao đã nói mà, Đỗ Trường Phong tao đây xưa nay rất có duyên với phái nữ, mày cũng thích tao có phải không?”
“Ku ru… u ru…” Con vật lại kêu mấy tiếng.
Đỗ Trường Phong cười phá lên, “Thật là giỏi quá đi, mỹ nhân ơi, tôi cũng thích em, tôi đã gặp phải tiếng sét ái tình rồi, nhưng mà, tôi nên đặt tên cho em thế nào cho hay đây nhỉ?” Anh vuốt cái đầu nhỏ và cái mỏ cứng của nó, có chẳng tỏ chút gì sợ hãi, thậm chí còn cúi đầu có vẻ thẹn thùng khiến nước mắt Đỗ Trường Phong vừa được lau khô trước đó lại trào ra vì vui sướng, “Được rồi, nhất định tao sẽ đối đãi thật tốt với mày, đợi tao nghĩ ra cái tên thật hay rồi sẽ lập tức nói cho mày biết. Nhưng bây giờ mày phải cho tao biết, tối nay tao có nên về thăm bố tao không? Nếu đi thì mày hãy ngẩng đầu, còn nếu không thì mày cứ tiếp tục cúi đầu thế này, được không?”
Như là một kỳ tích vậy, “cô nương” trầm ngâm trong giây lát rồi thong thả rướn cái cổ xinh đẹp của nó lên.
Miệng của Đỗ Trường Phong lúc đó đúng hệt hình chữ “O”: “Trời đất ơi…”
Nhà lớn của nhà họ Lâm ở số 9 phố Tử Đằng.
Trước khi nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Trung Hoa được thành lập, con phố này đã từng là địa tô của Pháp, khi đó sinh sống ở đây đều là những người có địa vị, những tòa nhà kiểu Tây thấp thoáng trong những khu sân vườn, những con đường lát đá xanh hai bên là ngô đồng, cho mãi đến tận ngày nay, đây vẫn là nơi hội tụ những con người có danh có tiếng. Trước đó, khu sân vương nhà họ Lâm bây giờ đã từng là nơi sinh sống của đại sứ Pháp, qui mô đương nhiên là to hơn một chút so với những khu sân vườn khác. Đầu tiên, ngôi nhà này là do cụ nội của Lâm Sỹ Diên mua, đến thời cách mạng văn hóa thì bị tịch thu, nhưng vì những cống hiến to lớn của Lâm Sỹ Diên đối với sự nghiệp từ thiện ở địa phương nên vào khoảng giữa những năm tám mươi, chính quyền trả lại nhà cho ông, coi như là một trường hợp đặc biệt.
Đêm đã khuya, con đường lát đá xanh trên phố ướt đẫm sương đêm, dưới ánh trăng trong như được phủ một lớp thủy ngân lấp lánh. Đỗ Trường Phong lòng đầy tâm sự, cứ lưỡng lụ mãi trước cổng nhà mình, vẫn còn chưa quyết có vào hay không. Nhìn xuyên qua cánh cổng hoa sắt, có thể thấy rất nhiều xe hơi hạng sang đỗ trong vườn, căn nhà bốn tầng kiểu Tây thắp đèn oa sáng choang, cách cả một cái sân rộng mà vẫn còn nghe được tiếng cười lớn ha hả của ai làm kinh động đến con chim nằm tổ trên cành cây, nó kêu “chiếp” một tiếng rồi bay vút lên trời hòa mình vào bóng trăng. Đỗ Trường Phong bất giác ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy mấy cây ngô đồng cao vượt mái tường, cành lá nhè nhẹ đung đưa trong gió, chiếu bóng một lưỡi trăng thu.
Bốn năm rồi, mọi thứ ở đây vẫn như cũ chẳng có gì thay đối.
Khi Đỗ Trường Phong đứng dựa tường và hút đến điếu thuốc thứ mười, anh quyết định hay là cứ vào trong xem thế nào, bốn năm rồi chưa về nhà lần nào, nói trong lòng không nhớ nhung gì thì đúng là nói dối. Nhưng anh không vào bằng của chính mà là nhảy qua tường rào vào, khi tiếp đất gây ra tiếng động hơi to một chút nên lập tức bị phát hiện. Dưới giàn nho trong vườn, trên chiếc xích đu có cô bé đang ngồi chơi, nghe thấy tiếng động, cô bé liền cảnh giác mò mẫm bước đến. Nhanh như cắt, anh lập tức núp vào sau gốc cây hương Chương cạnh tường rào.
Ánh sáng trong vườn hoa không được đầy đủ cho lắm, có quá nhiều cây cối che hết cả ánh trăng.
Cô nhóc nhìn ngó bốn phía xung quanh tìm kiếm mục tiêu, Đứng sau gốc cây, Đỗ Trường Phong nhìn cô rõ mồn một, chắc chỉ tầm mười lăm, mười sáu tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, áo trắng váy đen, dưới ánh trăng trông cô xinh đẹp tuyệt trần, thanh thoát tựa hồ như một thiên thần rớt phàm, nhất là nước da của cô, được tắm dưới ánh trăng lại càng thêm nõn nà, tựa như thổi một viên đá vào cũng vỡ ngay ra được. Khi cô ngoảnh mặt khắp phía tìm kiếm, Đỗ Trường Phong nhìn thấy đôi mắt cô long lanh như hớp hồn vía người ta, Xưa nay anh chưa từng thấy đôi mắt nào đẹp khiến nhanh choáng ngợp đến thế… Còn cả chiếc váy mềm mại của cô nữa, phất phơ tung bay trong gió, tựa như con bướm đen bay trong màn đêm, mọi thứ bỗng nhiên cứ như trong mơ vậy.
Lòng anh như có sao băng xẹt qua, trong chớp mắt cõi lòng u ám của anh bỗng được chiếu rọi sáng trưng, tim anh loạn nhịp, như thể tiếng gọi của kiếp trước, nhẹ nhàng đến mang theo hạnh phúc và hi vọng mà anh đã mong ước từ lâu, khiến anh cứng đờ người ra, nhất thời quên mất bản thân mình đang ở chốn nào. Anh cứ đứng đó, khoảng cách chỉ có vài bước chân thôi, chỉ cách gang tấc dưới chân thôi nhưng vô hình lại vạch ra con sông rộng ngàn thước... anh không làm sao nhích chân bước qua nó được, không tài nào đường hoàng cao giọng nói “Tôi ở đây”. Nhưng, nếu thời gian có thể ngừng trôi ngay trong phút giây ấy, nếu tuổi tác bỗng chốc già đi, nếu có thể trong một cái chớp mắt bỗng nhiên biến thành đầu bạc, thì cho dù có phải mất cả đời để vượt qua khoảng cách giữa anh và cô, anh cũng không một lời oán thán.
Bởi vì, nhất định anh sẽ nhận ra cô.
Khuôn mặt quen thuộc như đã từng gặp ở đâu đó ấy, đôi mắt sáng khiến người ta không dám nhìn thẳng vào ấy, tất cả mọi thứ, cứ như thể anh đã gặp trong mơ, ngắm nhìn chăm chú trong mơ vô số lần rồi. Cô là ai?
Rốt cuộc thì anh không kiềm chế được khi cô bước gần đến gốc cây hương Chương, anh giơ tay bịt miệng cô. Cô sợ hãi run lẫy bẫy, anh ra hiệu cho cô không được lên tiếng, sau đó, cô quay mặt lại, đôi mắt đen láy nhìn anh chằm chằm, ngoài sự kinh ngạc ra đôi mắt ấy vẫn bình lặng như mặt nước hồ thu. “Cô bé này quả là gan dạ lắm đây.” Anh hỏi cô là nhóc người rừng nào vậy, không ngờ cô lại nói anh mới là nhóc người rừng, khiến anh hứng thú, anh muốn trêu đùa cô, một chút, nhưng cô lại mắng anh, “Đồ khốn, đồ lưu manh…” Khi anh chuẩn bị nổi giận cơn giận thì cô chạy biến mất, cô ngẩng mặt lên thì va phải một người, anh vừa nhìn là nhận ra đó là Lâm Nhiên, anh vội nấp vào sau gốc cây, trèo qua tường, cuống cuồng vắt chân lên cổ mà chạy...
Anh không hề biết chuyện gì xảy ra sau khi cô bé đó va phải Lâm Nhiên.
Cuộc đời có rất nhiều chuyện như vậy, sớm một bước và muộn một bước, khoảng cách không còn là gang tấc nữa mà là cả một chân trời. Tối hôm đó về đến Nhị Viện, anh phấn khích đến nỗi suốt đêm không ngủ, cả đêm ra hồ nói chuyện với “Diệp Quán Thanh” và nàng thiên nga mái kia. À đúng rồi, anh đặt tên cho con thiên nga mái kia là “cô bé”, bởi vì anh không hề biết tên của cô gái kia là gì, chỉ có thể gọi cô là “cô bé”. Vừa nghĩ ra cái tên này là anh chạy đến nói với con thiên nga mái ngay tức thì. “Cô bé, tôi không phải là thằng khốn đâu nhé, lại càng không phải là lưu manh, mặc dù có đôi lúc tôi cũng hơi khốn nạn thật, nhưng em không thể chửi tôi thế được, bởi vì... vì tôi sẽ đảm bảo rằng, trước mặt em nhất định tôi sẽ là một quân tử hơn cả những người quân tử. Em là con gái nhà ai thế, tim tôi chưa bao giờ loạn nhịp thế này cả, đôi mắt em sáng khiến tim tôi loạn nhịp, đến giờ vẫn còn chưa hết rộn rã, em nghe này...”
Anh vừa nói vừa chìa tay ôm thiên nga mái đang ngủ trong đám bèo rong ven hồ vào lòng, cứ thế, anh ngồi bên hồ nước, vươn người ra, nhẹ nhàng vuốt ve cái cổ dài của “cô bé”, “Tôi buồn lắm, \'cô bé\' à, sao tôi lại cứ bị trói buộc ở cái nơi này, tôi không có tự do, không thể đưa em đi chơi khắp nơi, tôi biết nhiều nơi hay lắm, nhưng lại không thể đưa em đi, thậm chí tên em là gì tôi cũng không hề biết...”
Không biết là có phải nàng thiên nga mái đó buồn ngủ quá hay không, cứ nằm yên không động đậy, mặc kệ anh vuốt ve thân mật, thi thoảng kêu mấy tiếng rất nhỏ, như tiếng líu ríu thẹn thùng của thiếu nữ khiến Đỗ Trường Phong lại càng vui, quên hết tất cả. Dưới ánh trăng, con thiên nga mái khép hờ đôi mắt, đắm mình trong ánh trăng, đôi mắt đen nhánh ấy tựa như viên đá quý chìm dưới tận nơi sâu nhất đáy hồ, ánh lên tia sáng lấp lánh. Đỗ Trường Phong ngỡ ngàng phát hiện ra, đôi mắt ấy và đôi đôi mắt của cô bé dưới cây hương Chương quả là giống nhau đến kì lạ…
Thế là những ngày sau này, Đỗ Trường Phong luôn có việc để làm, suốt ngày chơi chung với hai con thiên nga, cho chúng ăn, chụp ảnh cho chúng, nói chuyện với chúng, và họ ng