Khi Vi Minh Luân báo tin này cho Thư Mạn, Thư Mạn cũng cảm thấy rất bất ngờ. Từ sau cái ngày chuyển chiếc đàn đi, cô luôn ở trong căn hộ chung cư của anh trai Thư Khang, đây là chỗ ở của anh lúc chưa kết hôn, kết hôn xong anh vẫn ở cùng bố mẹ trong nhà lớn của họ Thư trên phố Đào Lý bởi anh là con trai cả, có trách nhiệm chăm sóc bố mẹ.
Thư Khang khuyên Thư Mạn về nhà nhiều lần nhưng Thư Mạn vẫn không tỏ thái độ gì. Đã năm năm rồi, trước sau cô vẫn không tài nào đối mặt được với ánh mắt lạnh nhạt của người thân. Cô là tội nhân của cả gia tộc. Cô đã quen với cuộc sống cô độc một mình. Thực ra cái hôm Diệp Quán Ngữ đưa cô về Đồng Thành ấy, nói là sắp xếp chỗ ở cho cô nhưng cô đã khéo léo từ chối. Cô thấy Đỗ Trường Phong không có ý tốt gì nhưng Diệp Quán Ngữ cũng chẳng gọi là tốt được, hai người đàn ông này đều khong phải lương thiện gì, cô đã không còn là cô thiếu nữ ngây ngô ngày xưa nữa, những khó khăn trắc trở của cuộc sống đã khiến cô tràn đầy cảnh giác với thế giới này.
Ngay sau ngày chuyển chiếc đàn đi, Thư Mạn đến trường xin thôi dạy.
Vi Minh Luân có vẻ đã chuẩn bị sẵn tinh thần đợi cô đến làm việc này, Thư Mạn nói gì anh cũng đều không đáp lời. Mãi hồi lâu, anh mới lấy mấy thứ giấy tờ từ trong ngăn kéo ra đưa cho Thư Mạn xem. Thư Mạn vừa nhìn mới ngớ người ra, đó là hợp đồng biểu diễn cô đã kí khi đang tức giận hôm trước, trong hợp đồng ghi rõ, trừ khi bên đứng ra tổ chức thay đổi nhạc công, nếu không thì cô không được rút khỏi buổi biểu diễn, nếu nhất quyết đòi rút khỏi thì sẽ phải bồi thường một khoản rất lớn. Nhưng điều hoang đường không chỉ có thế, mà còn cả hợp đồng tuyển dụng mà cô đã kí cùng lúc đó, trừ phi bên giám hiệu cho nghỉ việc, cô nhất định phải dạy học đủ ba năm trở lên mới được đưa đơn xin nghỉ, bằng không thì phải trả tiền bồi thường vi phạm hợp đồng. Lúc kí hợp đồng cô đang vô cùng bực tức, chẳng buồn đọc qua đã vội đặt bút kí ngay. Thôi thế là xong, chẳng qua là kí một hợp đồng bán thân rồi còn gì? Thư Mạn điên tiết cả lên, vô cùng tức giận, cô trừng mắt lên nhìn Vi Minh Luân nói: “Đây chính là cạm bẫy!”
“Đúng là cạm bẫy, nhưng cô đã kí tên rồi.”
“Tôi không có nhiều tiền để bồi thường như thế.”
Vi Minh Luân cười nhạt: “Tôi đã nói là cô phải bồi thường sao?” Anh vừa nói vừa cầm hai bản hợp đồng kia lên, xé vụn trước mặt Thư Mạn.
Thư Mạn ngẩn người ra nhìn anh, không biết ý anh là thế nào.
Không hiểu sao nụ cười trên mặt Vi Minh Luân bỗng trở nên rất bi thương: “Thư Mạn, cô vẫn không hiểu lòng anh ấy. Không sai, vốn dĩ anh ấy muốn dùng cách này để giữ cô lại bên mình, anh ấy có mục đích cá nhân, bao gồm cả bản thân tôi, tôi cũng không phủ nhận rằng tôi đang giúp anh ấy… Có thể cô sẽ nói tôi là kẻ nối giáo cho giặc, nhưng Thư Mạn, chúng ta nhìn vấn đề không nên chỉ nhìn vẻ bề ngoài, anh ấy nói với tôi rằng, trả cho cô sự tự do, bởi vì bản thân anh ấy cũng từng là người mất đi sự tự do, mãi đến tận bây giờ, anh ấy vẫn bị giam trong lồng giam tinh thần không giải thoát ra được…”
Thư Mạn không hiểu lời anh nói: “Mất đi tự do?”
Vi Minh Luân gật đầu: “Đúng vậy.” Anh vứt mớ hợp đồng giờ đã thành giấy vụn vào sọt rác, lại thở dài, “Thư Mạn, chúng ta đều không phải anh ấy, chưa bao giờ từng chịu đựng đau khổ như anh ấy. Có thể trong mắt cô, anh ấy là một tên lưu manh, nhưng thực sự nó đều có nguyên do cả, hơn nữa anh ấy không xấu xa như cô nghĩ. Nếu không thì anh ấy đã không để cho cô được tự do. Thế nên bây giờ…” Đáy mắt Vi Minh Luân ươn ướt, “Cô đã tự do rồi, Thư Mạn ạ.”
Thư Mạn không tài nào đối mặt được với ánh mắt ấy.
Mặc dù dạy học ở đây chưa đầy một tháng nhưng quả thực cô rất thích nơi này, thích những học sinh ở đây, bao gồm… Cô hướng ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bức tượng đồng Lâm Nhiên với tư thế sống mãi, lặng yên nhìn đăm đăm ra ngoài cổng trường, như thể đang chờ đợi, mà cũng như thể đang mong ngóng. Mỗi sáng, việc đầu tiên mỗi học sinh đến trường học là bước vào cổng lớn cúi người hoặc gật đầu chào trước bức tượng đồng. Chẳng ai yêu cầu chúng phải làm thế cả, chỉ là họ muốn được thể hiện lòng kính trọng và thương nhớ đối với Lâm Nhiên. Thư Mạn thực sự không thể nào hình dung nổi nỗi xúc động trong lòng mình, cô không hề cảm thấy Đỗ Trường Phong là một tên lưu manh, một tên lưu manh sẽ không bao giờ tế lễ một người quá cố theo cách này. Đỗ Trường Phong đã khiến Lâm Nhiên được sống mãi.
Khi Thư Mạn rời khỏi trường, có rất nhiều học sinh hình như thể đã biết tin cô nghỉ dạy, đều đứng cả ra trước cửa kính dõi mắt tiễn theo cô. Vi Minh Luân cũng tiễn cô mãi đến tận cổng, anh nói: “Cánh cổng này mãi mãi mở rộng cửa đón chào cô, cô trở lại lúc nào chúng tôi cũng đều rất hoan nghênh.”
Trong khoảnh khắc quay lưng bước đi, nước mắt Thư Mạn tuôn trào như suối.
Chưa được mấy ngày thì lại bất ngờ nghe tin Đỗ Trường Phong hủy bỏ buổi biểu diễn. Khi Vi Minh Luân tìm đến chỗ ở của Thư Mạn và báo tin này cho cô biết, anh cúi đầu chán nản, nét mặt mệt mỏi đầy bất lực: “Từ sau khi cô chuyển chiếc đàn đi, anh ấy cũng biến mất biệt tăm biệt tích. Tôi đã đi tìm anh ấy nhưng đều bị đóng cửa không tiếp, nói gì cũng nhất định không chịu biểu diễn nữa. Nhưng buổi biểu diễn lần này được tổ chức chính là vì anh ấy, cô cũng biết rồi đấy, để thuyết phục được anh ấy, tôi đã phải tốn nước bọt suốt hai năm trời…”
Thư Mạn không nói được gì, cô đang suy đoán ý định của Vi Minh Luân là gì khi nói với cô những lời này.
Quả nhiên, Vi Minh Luân nhìn Thư Mạn với ánh mắt cầu khẩn: “Tiểu Mạn, cô đi khuyên nhủ anh ấy đi, mặc dù chưa chắc anh ấy trở lại được, nhưng nếu là cô đi thì nhất định sẽ hay hơn là người khác. Cô biết không, tôi hi vọng biết bao nếu anh ấy có thể quang minh chính đại, đường đường chính chính biểu diễn trong nước…”
Thư Mạn thấy đây đúng là truyện cổ tích trong ‘Nghìn lẻ một đêm’. Cô mà lại đi khuyên anh ta? Nhưng… Trong đầu cô bất giác nhớ lại hôm đó, khi chuyển chiếc đàn đi, ánh mắt buồn bã tuyệt vọng của anh xuyên thấu lòng cô, mãi đến tận bây giờ, lòng cô vẫn còn đau. Tại sao cô lại đau lòng như vậy?
“Hôm đó khi cô rời khỏi trường, anh ấy cứ đứng mãi trước cửa sổ mắt không rời tiễn cô đi.” Vi Minh Luân cúi gằm mặt xuống, giọng có vẻ gượng gạo: “Chưa bao giờ tôi thấy anh ấy lại buồn đến thế, suốt cả đêm anh ấy nhốt mình trong phòng hút thuốc, nhưng thực sự anh ấy… bao năm qua, không ai biết được rằng, anh ấy sống mà phải kìm nén biết bao… cứ tưởng rằng rốt cuộc thì anh ấy đã dũng cảm đối mặt với công chúng, nhưng không ngờ đến phút chót thì anh ấy lại rút lui, Thư Mạn, tôi rất buồn…”
“Tôi đi khuyên ư? Anh ấy sẽ nghe lời tôi sao?”
“Nghe chứ, nhất định anh ấy sẽ nghe lời cô!” Vi Minh Luân bất thình lình ngẩng đầu lên, cứ như thể đã nhìn thấy niềm hi vọng vậy.
“Tại sao?” Thư Mạn vẫn mơ hồ không hiểu.
“Bởi vì, đối với anh ấy mà nói, cô rất quan trọng.”
“Nhưng anh ấy… chỉ hận một nỗi là sao tôi không chết đi thôi.”
“Tiểu Mạn, cô có hiểu anh ấy không?” Thái độ của Vi Minh Luân khiến người ta không thể hiểu nổi, ánh mắt sáng rực, “Nếu anh ấy muốn cô chết thật, thì cái hôm cô phát bệnh ấy, anh ấy sẽ không bao giờ đưa cô đến bệnh viện. Cô không nhìn thấy bộ dạng của anh ấy lúc đó đâu, rất đáng sợ, bác sĩ y tá cũng sợ phát hoảng lên ấy… Tôi không biết Diệp Quán Ngữ đánh giá về anh ấy thế nào với cô, nhưng tôi qua lại với anh ấy mười mấy năm nay rồi, có thể nói chúng tôi như hình với bóng, không ai hiểu anh ấy hơn tôi. Anh ấy là một nghệ sĩ cô độc, mặc dù là người đầy tài hoa mà đã phải sớm trả giá cho tuổi trẻ bồng bột, nhưng điều đó vẫn không ảnh hưởng gì đến chuyện anh ấy là một nghệ sĩ thiên tài…”
“Anh toàn nói anh ấy cái gì mà tuổi trẻ bồng bột, trả giá, rốt cuộc là thế nào?” Thư Mạn rất nhạy cảm và lập tức tóm lấy từ này.
“Điều này… tôi không tiện đánh giá những chuyện quá khứ của anh ấy, cứ để anh ấy tự kể cho cô nghe có lẽ thích hợp hơn.” Vi Minh Luân úp úp mở mở.
Thư Mạn sớm đoán trước được thế nào anh cũng nói như vậy, cô thở dài: “Thôi được, để tôi đi khuyên anh ấy xem sao, tiện thể hỏi thẳng anh ấy. Có rất nhiều chuyện thực sự là tôi muốn biết, ánh mắt anh ấy nhìn tôi làm cho tôi luôn cảm thấy, anh ấy có rất nhiều bí mật.”
Vi Minh Luân há hốc miệng, định nói gì xong lại thôi.
“Anh muốn nói gì?” Thư Mạn hỏi Vi Minh Luân.
“Không, không có gì.” Thái độ né tránh của Vi Minh Luân thật khiến người ta phải sinh nghi, “Tiểu Mạn, hãy thử tiếp cận anh ấy với một trái tim bình thường xem sao, cô sẽ phát hiện ra rằng anh ấy chắc chắn không giống như cô từng nghĩ. Bí mật của anh ấy được cất giấu trong tim anh ấy, chỉ phải xem xem cô hiểu trái tim anh ấy như thế nào thôi.”
“Tôi không thể bước vào trái tim anh ấy được!” Thư Mạn quả quyết.
“Mười ba năm trước cô đã bước vào rồi.”
“Gì cơ?”
“Không, không có gì.” Vi Minh Luân bí hiểm nhún vai, cười nói, “Tôi nói chúng ta phải cố gắng lên, chẳng mấy là đến ngày biểu diễn rồi. Còn nữa, đám học sinh đều rất nhớ cô…”
Ngày hôm sau, Vi Minh Luân đích thân đưa Thư Mạn đến chỗ Đỗ Trường Phong.
Nơi Đỗ Trường Phong ở có vẻ hơi xa, ở tận ngoại ô. Thư Mạn nhận ra con đường này, đây là hướng đi về phía Nhị Viện, là người ở Ly Thành thì không ai không biết đến Nhị Viện, không chỉ vì tính đặc thù của nó, mà còn vì nó là một phần thuộc bệnh viện Nhân Ái, nghe nói trước khi nước Cộng hòa Nhân Dân Trung Hoa thành lập, đây từng là nơi Quốc dân Đảng dùng để giam giữ phạm nhân. Những kẻ được gọi là “phạm nhân”ở đây đa phần là những người làm cách mạng ngầm, vì vậy nơi đây đã từng được mệnh danh là “Động cặn bã” của Ly Thành. Có điều, từ sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập, đập chứa nước gần đó nhiều lần bị vỡ, phần lớn kiến trúc nơi này bị hỏng vì ngấm nước quá lâu, sau khi Nhị Viện được thành lập ở đây, chính phủ cũng bỏ vào một số tiền để xây sửa lại mấy viện xá, nhưng nơi này hứng mưa chịu gió cũng đến hàng chục năm trời, đã lung lay sắp đổ từ lâu. Nếu không phải Hoa kiều yêu nước Lâm Sỹ Diên sát nhập nó vào với bệnh viện Nhân Ái thì chỉ sợ giờ đây nơi này đã trở thành một vùng hoang vu.
Chỉ trong vòng mấy năm, Lâm Sỹ Diên đã khiến cho Nhị Viện thay da đổi thịt. Không những ủi đổ những viện xá cũ xây mới lại hoàn toàn mà còn thu nạp cả khu rừng phong bên ngoài Nhị Viện vào đó. Người thường không được phép vào đây, những người đi ra từ trong đó đều hình dung nơi ấy như một khu nghỉ dưỡng vậy. Nhất là những viện xá kiến trúc kiểu Tây ẩn trong rừng phong kia, mái hiên tường đỏ, mỗi một khu nhà đều rất đặc sắc, ngang ngửa với loại biệt thự mới khai thác ngoài kia. Môi trường và cơ sở vật chất thiết bị tốt như vậy, cho dù là không có bệnh nhưng đến đây thư giãn vài ngày cũng là một chuyện khiến người ta mãn nguyện.
Nhưng người Ly Thành đều đã biết nơi này nên chẳng ai muốn đến cả.
Bởi vì mặc dù sau lưng Nhị Viện là núi Dương Minh, một thắng cảnh du lịch nổi tiếng nhưng nhà tang lễ Ly Thành lại nằm ngay bên cạnh Nhị Viện, chỉ cách có một đỉnh núi. Lâu dần, Nhị Viện dường như trở