ng người sống ở đó tuy nghèo nhưng đều gốc phố, đều có hộ khẩu thành phố cả. Cả nhà Diệp Quán Ngữ ban đầu sống ở đường Hạ Hà, nơi đó tập trung người từ nông thôn các nơi lặn lội lên thành phố mưu sinh, một số khác là phần tử lưu mạnh trộm cướp. Bố anh, Diệp Đại Long khi đó sợ con mình học theo tính xấu, liền chuyển tới đường Thúy Hà phía đối diện, hy vọng các con mình có thể khôn lớn trong môi trường tốt đẹp hơn, tương lai không phải làm cửu vạn như ông.
Diệp Đại Long kiếm sống bằng nghề bốc xếp. Đường Thúy Hà nối liền ra bến tàu Mặc Hà, hàng ngày ông đều ra đó kéo hàng cho người khác. Khi không có hàng kéo, ông đến mỏ than gần đó kéo than thuê. Trong nhiều năm ông đã đi xuyên hết các con ngõ ở thành phố này. Trong kí ức thơ ấu của Diệp Quán Ngữ, cả người bố, từ đầu đến chân toàn một màu đen xám xịt, lưng còng lam lũ, trước giờ chưa bao giờ nhìn thấy lưng bố thẳng, mãi như thế cho đến lúc chết. Mẹ Lương Hỷ Trân đẻ thêm em trai Quán Thanh lúc Diệp Quán Ngữ lên bốn. Áp lực cuộc sống lại lớn hơn, bố anh chỉ hận rằng bản thân không chia thân mình ra làm hai được, thế là tiền công cũng có thể kiếm được gấp đôi để dùng.
Lương Hỷ Trân cũng rầu rĩ trong lòng, nghĩ bản thân cũng cần phải làm chút gì đó để kiếm sống. Bà được người ta giới thiệu cho con trai nhà họ Lâm trên đường Thúy Hà bú sữa. Nhà đó vốn không sống ở gần đây, mà sống trong căn nhà rộng rãi ở đường Tử Đằng. Sau cách mạng văn hóa bùng nổ, nhà ở đó bị tịch thu, cả nhà buộc phải chuyển tới khu nhà ở đường Thúy Hà. Cho dù như vậy, nhà họ Lâm vẫn là nhà có tiềm lực nhất trên con đường này, căn nhà tách biệt riêng rẽ có ba tầng, người trong nhà từ đồ ăn đến cái mặc đều là những thứ mà những nhà khác cùng phố nghĩ tới thôi cũng không dám.
Nghe nói, đời ông của nhà họ Lâm làm quan lớn, sau đó có gặp chút khó khăn, hình như được người ở Bắc Kinh đứng ra bảo lãnh nên không bị mất chức, nếu không e rằng ngay cả căn nhà nhỏ này cũng không có mà ở. Khi đại đa số các nhà khác phải thắt lưng buộc bụng thì nhà họ vẫn được ăn bánh ngọt, đều là ông phái người đưa tới, vì năm đó nhà họ Lâm vừa mới sinh được cháu đích tôn, mọi người đều cưng nựng như bảo vật trong nhà. Bố mẹ của đứa bé đều rất trẻ, trong nhà không có ai khác, chỉ có một mẹ già đi lại không tiện nên hầu như nằm liệt giường, bệnh tật thì có sẵn bác sĩ trong nhà. Nữ chủ nhân nghe nói vốn là một diễn viên múa rất xinh đẹp, tính tình cũng phóng khoáng, vừa sinh được đứa con trai thì được mọi người trong nhà cung phụng như thánh sống, chỉ tiếc là không có sữa, cho uống sữa bò thì đứa trẻ bị nóng trong, cả người phát ban, tình thế cấp bách nên đành phải tìm người giúp bé bú.
Lúc đó không thể nào không công khai mời vú em như vậy, vì sẽ bị người khác cáo giác là tư bản chủ nghĩ bóc lột nhân dân lao động, vì vậy, Lương Hỷ Trân mỗi ngày ba lần đến nhà cho cậu nhỏ nhà họ Lâm bú sữa, có khi là nữ chủ nhân bế đứa trẻ đến nhà Hỷ Trân. Bề ngoài có vẻ như thân thiết, nhưng lúc người ta đến nhà ngay cả cửa cũng chẳng bước vào, Hỷ Trân chuyển ghế ra sân mời ngồi, nhưng bà ta thà đứng chứ nhất quyết không ngồi, sợ làm bẩn chiếc váy trắng tinh của mình.
Lúc đó, Diệp Quán Ngữ cũng đang chơi trong vườn, tay chân lấm lem bẩn két lại. Không phải vì nghịch bò trên đất, mà vì ngồi trên đống than bố cậu mới thu dọn. Nhưng rất kì lạ, nữ chủ nhân nhà họ Lâm mỗi lần nhìn thấy Diệp Quán Ngữ chẳng những không ghét bỏ mà còn rất thích nói chuyện với cậu, còn hay mang kẹo cho cậu ăn. Khi nhìn Diệp Quán Ngữ, ánh mắt bà luôn đăm chiêu suy nghĩ.
Người đàn bà ấy mỗi khi nhìn Diệp Quán Ngữ thường hay thất thần, ánh mắt tràn ngập nỗi buồn.
Bà rất ít khi cười, cho dù dáng vẻ lúc cười vô cùng đẹp. Trong mắt những người phụ nữ khác trên dường Thúy Hà, bà thuộc tầng lớp trên, mặt lạnh như sương, họ không bao giờ với tới. Nhưng chồng bà lại là người rất hòa đồng, lịch sự, nho nhã, ai gặp cũng cười tươi, lễ độ. Hơn nữa ông còn rất nhiệt tình, thường hay khám bệnh, tặng thuốc miễn phí cho hàng xóm. Đặc biệt đối với gia đình Diệp Đại Long thì càng giống như người một nhà, ông rất cảm kích việc Lương Hỷ Trân giúp ông nuôi con trai mình. Vì thế, hàng xóm đều gọi ông là “bác sĩ Lâm” một cách thân thiết.
Chớp mắt đã mấy năm trôi qua, khi Diệp Quán Ngữ lên mười tuổi thì xảy ra một chuyện khiến cậu khắc cốt ghi tâm, nhưng chuyện đó lại liên quan đến nhà họ Lâm. Nhà họ Lâm đã chuyển khỏi đường Thúy Hà, trở về căn nhà lớn ở đường Tử Đằng, bố bác sĩ Lâm qua đời lúc Cách mạng văn hóa sắp kết thúc, bà vợ không lâu sau cũng tạ thế. Vợ bác sĩ Lâm không lâu sau lại sinh thêm một đứa con trai cho ông, lúc con trai trong một tuổi, bác sĩ Lâm đã đặc biệt mời nhà Diệp Đại Long đến làm khách. Tuy đã dời đi, nhưng ông vẫn ghi nhớ ân tình của bà Hỷ Trân, người đã nuôi dưỡng con trai mình.
Diệp Đại Long phấn khởi đưa vợ con đến căn nhà lớn của nhà họ Lâm. Bác sĩ Lâm cũng nhiệt tình đón tiếp họ, còn đưa con trai cả của mình tới, để cậu gọi Lương Hỷ Trân là vú nuôi. Hỷ Trân nhìn thấy cậu cả nhà họ Lâm vừa vui vừa tủi, chú nhóc mặt mày thanh tú, áo quần tinh tươm, còn đi một đôi giày sáng loáng. Bà lại nhìn con trai mình, quần áo rách rưới không che hết rốn, người giàu và kẻ nghèo đúng là một trời một vực. Nhưng điều đó không ảnh hưởng tới chuyện đám trẻ chơi với nhau. Quán Ngữ còn biết phép tắc, nhưng Quán Thanh lại rất nghịch ngợm, trong lúc tranh giành đã khiến cho con trai bác sĩ Lâm khóc lớn, trán còn bị chảy máu. Chuyện này khiến Hỷ Trân vô cùng hoảng hồn, vợ bác sĩ Lâm lao tới tát Hỷ Trân một cái thật mạnh khiến bà ngã vật về sau mấy bước. Nếu không phải bác sĩ Lâm kéo ra thì bà Hỷ Trân còn phải chịu đựng thêm vài cái nữa.
Diệp Quán Ngữ sững sờ nhìn người đàn bà đó.
Một đứa trẻ mười tuổi cũng đã bắt đầu hiểu chuyện. Cậu nghiến răng ken két, lần đầu tiên trong đời cậu biết cái gì gọi là thù hận. Diệp Đại Long là người thật thà, chỉ biết nói xin lỗi liên tục, chỉ còn thiếu nước quỳ rạp xuống xin tha. Người đàn bà đó lại không biết tình biết lí, chỉ ra cửa thét: “Cút! Cút!...”
Bộ dạng hung dữ đó khiến Diệp Quán Ngữ suốt đời ghi nhớ. Khi rời khỏi nhà họ Lâm, cậu quay đầu nhìn khu vườn xanh biếc, khóe mắt nhòa lệ. Buổi tối hôm ấy, cậu ôm chặt mẹ nói: “Mẹ ơi, mẹ đừng khóc nữa, đợi sau này con lớn rồi con sẽ mua lại căn nhà ấy, đuổi hết chúng ra ngoài.”
“Không chỉ thế thôi đâu!” Em trai Quán Thanh tính khí nóng nảy, nhảy ngược lên nói lớn, “Đợi con lớn rồi, con sẽ đập nát đầu nó!”
“Nói bậy, đánh người là không đúng.” Bà Hỷ Trần mắng Quán Thanh.
Quán Ngữ nói: “Vậy họ đánh mẹ như vậy là đúng sao?”
Hỷ Trân một hồi lâu không đáp lời con, chỉ biết ngồi khóc.” Ai bảo chúng ta nghèo khổ… “Bà chỉ có thể nói như vậy, tuyệt đối không thể nghĩ tới việc những lời nói vô thức của đám trẻ bao năm sau lại trở thành hiện thực. Trong vận mệnh tối tăm vô định kia, tất cả dường như đã được định sẵn, đời người giống như một bàn cờ, tiến hay lùi hoàn toàn không do bạn quyết định, chỉ không cẩn thận một chút nó sẽ biến thành bàn cờ chết.
Cũng chính do cái tát ấy khiến Diệp Quán Ngữ trong một đêm mà trưởng thành. Cậu thề rằng sau này nhất định sẽ phải có rất nhiều, rất nhiều tiền, mua lại ngôi nhà đó, đuổi hết bọn họ đi. Cậu thề rằng sớm muộn gì cũng sẽ đòi lại cái tát mà người đàn bà ấy đã tát mẹ mình. Nhất định! Nhất định như vậy!
Nhưng cuộc sống sau này không vì ý chí lớn lao của Diệp Quán Ngữ mà có bất cứ chuyển biến gì. Năm cậu mười lăm tuổi, bố cậu vì lao lực, sinh bệnh rồi thổ huyết mà chết. Mẹ cậu đau đớn khóc như chết đi sống lại làm hai anh em cậu sợ hãi, tưởng rằng mẹ sẽ khóc đến chết. Họ đã mất đi cha, lúc này không thể mất đi mẹ. Thế là hai anh em cũng khóc theo. Trong đêm, Quán Thanh khóc mệt ngủ thiếp đi, mẹ gọi Diệp Quán Ngữ đến bên giường, nói với cậu: “Con trai mẹ, mẹ thật có lỗi với con. Con vào nhà chúng ta khiến con không sống yên được ngày nào.”
“Mẹ ơi, mẹ đừng lo, đợi sau này con lớn kiếm nhiều tiền, nhà mình sẽ sống được tốt hơn.” Diệp Quán Ngữ kiên định nói.
Đôi mắt cạn khô nước mắt của mẹ lúc này lại ứa lệ: “Con trai ngốc của mẹ, chỉ cần cả nhà bình an, ngày tháng khó khăn thế nào cũng là những ngày tháng tốt đẹp. Ban đầu mẹ còn hối hận để con đến nhà chúng ta, nhưng bây giờ nghĩ lại, thật may mắn là có con…” Mẹ như muốn nói gì rồi lại thôi, bà vuốt đầu Diệp Quán Ngữ, đôi môi run rẩy.
Đêm đó, mẹ đã nói rất nhiều, đại ý là bố đã mất, Diệp Quán Ngữ trở thành trụ cột trong gia đình, em trai Diệp Quán Thanh tuổi còn nhỏ, cho dù thế nào cũng phải chăm sóc tốt cho em. Diệp Quán Ngữ lúc đó còn cảm thấy kỳ lạ, em trai của mình, cho dù mẹ không nói, người làm anh như cậu cũng sẽ hết sức làm tròn bổn phận, bản thân nhịn ăn nhịn uống cũng phải nuôi em trai trưởng thành.
Mẹ dường như cũng rất mâu thuẫn, muốn nói chuyện lại thôi.
Cũng chính vì trách nhiệm trên vai, Diệp Quán Ngữ đã từ bỏ nhiều thứ vì em trai mình, cả việc đi học cũng vậy. Thật ra thành tích hồi cấp 3 của cậu rất xuất sắc, lại là một cây bút viết văn tài ba rất được thầy cô coi trọng, nhưng để có tiền cho em trai đi học, cậu bức bách phải nghỉ học, đến thành phố Đồng Thành bên cạnh làm công kiếm tiền. Tiếc tiền lộ phí, mỗi lần về nhà cậu đều đi bộ, đi đến gót chân đều tứa máu, Hỷ Trân nhìn con như thế đau lòng chỉ biết khóc thầm.
Lại thoáng chốc tám, chín năm trôi qua, Diệp Quán Ngữ lúc này đã lớn, trở thành một chàng trai tuấn tú đĩnh đạc, còn em trai Diệp Quán Thanh cũng cao to vạm vỡ. Hai anh em cùng nhau đi trên đường Thúy Hà, giống như một văn một võ khiến người xung quanh ai nấy đều chú ý. Diệp Quán Ngữ và em trai Diệp Quán Thanh thật ra rất khác nhau, tính cách cũng hoàn toàn không tương đồng. Quán Thanh tính tình nóng nảy, đầu óc đơn giản, làm việc gì cũng không suy nghĩ đến hậu quả, Diệp Quán Ngữ ngược lại, tính cách trầm lắng, hướng nội, thường ít nói, thuộc kiểu người lặng lẽ kiệm lời. Điều kỳ lạ hơn nữa, các đời nhà họ Diệp đều là người thô lỗ, tổ tiên đều chỉ biết đến cày cấy trồng trọt, đến đời Diệp Đại Long mới lên thành phố. Tuy được xem là người thành phố, nhưng cũng chỉ thuộc tầng lớp lao động thấp kém trong xã hội, thật sự không có chút dính dáng gì đến văn hóa, cả đời Diệp Đại Long cũng chỉ biết được vài con chữ, thậm chí cả tên mình ông còn không biết hết, nhưng đời Diệp Quán Ngữ thì lại khác.
Từ nhỏ Diệp Quán Ngữ đã thích đọc sách, văn viết rất hay, được coi là văn tài bậc nhất trong lớp. Năm lớp năm, bài viết của cậu còn được đăng báo, cho tới khi lên cấp ba cậu bỏ học, những bài văn đã được đăng của cậu đã được xuất bản thành tập. Cậu còn được các trường trung học ở Ly Thành công nhận là tài tử, hàng xóm trong phố thường hay bóng gió với nhà họ Diệp rằng: “Nhóc nhà anh, chắc có lai lịch không tầm thường nhỉ.” “Dĩ nhiên rồi, Quán Ngữ nhà tôi là Văn Khúc Tinh hạ phàm, dĩ nhiên là lai lịch không tầm thường.”
Sau khi Quán Ngữ bỏ học, ai nấy dù là thầy cô hay hàng xóm đều thấy tiếc cho anh. Thế nhưng, anh lại chưa từng cảm thấy hối hận. Vì tương lai của em trai mình, anh bằng lòng từ bỏ. Em trai Diệp Quán Thanh coi như cũng biết phấn đấu, với tướng tá cao to nên được chọn vào đội bóng rổ trường thể thao thành phố Ly Thành. Cậu được cái thân hình chắc khỏe, nhưng lại thích đánh nhau, rất dễ bị