Đỗ Trường Phong đứng đờ người, không biết nên “giải quyết” cô gái này thế nào. Bác sĩ nói cô bị bệnh tim nghiêm trọng, lâu ngày không được điều trị, bệnh tình đã không thể kiểm soát, lúc nào tim cũng có thể ngừng đập. Đỗ Trường Phong buồn rầu nghĩ ngợi, còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi sao?
Anh đi đi lại lại trong phòng bệnh, y tá yêu cầu anh không hút thuốc, anh coi như gió thoảng ngoài tai. Cô y tá có khuôn mặt đầy tàn nhang tức giận nhìn anh, cảnh cáo: “Nếu anh còn hút thuốc, tôi sẽ gọi bảo vệ tới.”
“Vết tàng nhang trên mặt cô đáng yêu thật đấy!” Đỗ Trường Phong như thể muốn trêu tức cô ta.
“Đồ thần kinh!”
“Sao cô biết tôi bị thần kinh?”
“Đúng là đồ thần kinh!” Y tá giận dữ, giật cửa bước ra ngoài.
Đỗ Trường Phong cố ý lớn tiếng gọi với: “Này, cô ơi, sao cô biết tôi bị thần kinh thế?”
“Dĩ nhiên là tôi biết rồi.” Ngoài cửa có giọng đùa cợt của một người đàn ông đáp lại.
Tiếp đó cửa được mở, Vi Minh Luân bước vào, cười ha hả. Thấy Vi Minh Luân bước vào, Đỗ Trường Phong không khỏi ngạc nhiên: “Sao anh đã đến rồi?”
“Không phải anh gọi điện cho tôi nói anh ở đây sao? Vi Minh Luân ngồi xuống chiếc ghế tựa bên giường bệnh, kinh ngạc nhìn Thư Mạn nằm trên giường bệnh, rồi lại ngước đầu trừng trừng nhìn Đỗ Trường Phong. “Hôm trước còn lành lặn, sao giờ lại thành thế này? Anh làm gì cô ấy rồi?”
“Anh quản được tôi chắc!” Đỗ Trường Phong bực bội nói.
“Sam, anh có tình người chút được không, tôi đã tốn bao nhiêu công sức để thuyết phục cô ấy ở lại, anh lại phá hỏng mọi cố gắng của tôi…” Vi Minh Luân ngắm Thư Mạn, trong lòng thầm kinh ngạc. Tuy sắc mặt cô tái nhợt nhưng ngũ quan vẫn vô cùng thanh tú, cho dù đôi mắt đang nhắm chặt, nhưng thần thái vẫn toát ra thứ ánh sáng băng lạnh như một bông hoa tuyết thanh khiết, khiến người ta bị thu phục nhưng không dám nhìn thẳng. Mái tóc cô đặt trên chiếc gối trắng muốt giống như một đám mây tuyền lại càng tôn lên vẻ đẹp lạnh lùng của cô. Vi Minh Luân bất giác thốt lên: “Người đẹp đúng là người đẹp, đến bị bệnh rồi mà vẫn đẹp.”
“Sao, anh động lòng à?” Đỗ Trường Phong tiếp tục nhả khói thuốc.
“Này, anh không được hút thuốc gần bệnh nhân!”
“Tôi cũng là người bệnh!”
“Ngoài bệnh thần kinh ra, anh còn bệnh gì nữa?”
“Tôi bị bại não.” Đỗ Trường Phong phì cười.
“Cám ơn trời phật, anh cũng biết mình bại não.” Đối với người “bại não” như vậy, nếu cứ cương mãi cũng không được, chỉ có thể mềm mỏng lại. Vi Minh Luân cố gắng dùng lời ngon tiếng ngọt: “Sam, coi như tôi xin anh được không? Chẳng mấy hôm nữa là biểu diễn rồi, lại chưa tham gia buổi tập luyện nào, cứ như vậy, người ta cũng hết cách.”
Quả là hết cách, ai bảo tác phong trước giờ của tên “bại não” này chỉ là thấy tiếng không thấy người? Chẳng ai làm gì được anh. Vì anh từ chối lộ diện trước công chúng thành ra những tin đồn về anh càng lúc càng nhiều. Thông tin lại rất đa dạng, không có tin nào là không được đào xới, trong khi bản thân anh lại chẳng bao giờ để ý.
Ban đầu thiên hạ đồn anh là “thiên tài thiểu năng”, ngoài chơi đàn ra thì không thể tự lo liệu cho cuộc sống của mình. Sau này lại có tin anh là tù phạm, bị kết án chung thân nên chỉ có thể kéo đàn giết thời gian. Cũng có tin anh là bệnh nhân tâm thần, ngoài nhận biết được nhạc ra thì ngay cả bố mẹ cũng không biết. Lại còn tin anh là bên nhân AIDS giai đoạn cuối, để tưởng nhớ đến người yêu cũng bị mắc AIDS đã qua đời, thời gian còn lại của mình anh lấy âm nhạc làm thứ lưu giữ lại tình yêu của họ. Có tin lại nói anh sớm đã không còn tại thế, lúc sinh tiền nghèo khó không có tiếng tăm, sau khi chết lại được dương danh ở nước ngoài, hơn nữa trong một đêm nhảy ra đâu gần mười đứa con riêng, tranh cướp nhau kế thừa di sản kếch sù từ việc phát hành nhạc mang lại… Gần đây lại có tin đồn theo phong cách mới, nói Sam Lin đang danh tiếng lẫy lừng lại là một người đồng tính, hiện nay đang cùng người tình sống kín trên ngọn núi nào đó ở Thụy Sỹ, nghe nói còn sắp làm phẫu thuật chuyển đổi giới tính… Sở dĩ nói anh sống ẩn dật trên núi là vì trong tác phẩm gần đây nhất của anh lúc nào cũng nghe thấy âm thanh của thiên nhiên, nào là tiếng nước chảy, tiếng chim hót, tiếng gió, tiếng mưa thật khiến người khác không khỏi suy đoán…
Nhưng bản thân Sam Lin vĩ đại lại chán chẳng buồn cải chính tin đồn. Ngoài việc thu âm sáng tác ra, sau khi thành danh anh cũng chưa từng công khai lộ diện trên sân khấu, cũng không tiếp nhận phỏng vấn báo chí, mọi người phần lớn chỉ biết anh qua tiếng nhạc. Nhưng cũng chỉ là biết về tác phẩm của anh, còn về chuyện cá nhân, giới bên ngoài chỉ biết đại khái trong thời gian du học ở Nhật Bản anh đã giành được hết giải thưởng quốc tế này đến giải thưởng quốc tế khác về biểu diễn violon. Thậm chí nhạc anh sáng tác và biểu diễn khi tốt nghiệp đã được Hollywood chọn làm nhạc nền trong một bộ phim, kết quả là tạo được một hiệu ứng vô cùng lớn. Còn những chuyện khác như hoàn cảnh gia đình, cuộc sống hiện tại, cũng như cả tên họ thật của anh đều không ai biết, trừ những người thân cận với anh.
Vi Minh Luân dĩ nhiên chính là bạn thân nhất của anh. Vì muốn lăng xê Sam nên Vi Minh Luân đã đốt một khoản tiền lớn để mời dàn nhạc từ Thượng Hải tới, cả một đống người ngày đêm luyện tập thế nhưng ông trẻ này ngay cả buổi họp báo giới thiệu Chương trình cũng không tham gia, họp báo vừa kết thúc thì lại chơi trò mất tích, điện thoại luôn trong tình trạng không liên lạc được, thế mà hôm kia lại ló mặt ra một lúc ở Hải Đường Hiểu Nguyệt, Vi Minh Luân vừa định tóm anh đi tổng duyệt thì ngày hôm sau lại không thấy tăm hơi.
Thế mà lúc này lại chẳng có chút thành ý hối lỗi nào. Mặt lâng lâng, mắt lim dim, Sam hờ hững: “Biểu diễn mà, anh giải quyết là được rồi.”
“Là anh biểu diễn! Đến lúc đó người trên sân khấu biểu diễn là anh!” Vi Minh Luân vừa ức vừa tức, mặt tối sầm lại như trời ra giông: “Anh không biết phải không, chiều hôm qua tay chơi piano đổ bệnh rồi, tôi buộc phải tìm người thay thế trong thời gian ngắn nhất, không thì buổi biểu diễn tới đúng là phải dẹp rồi. Ngày mai tôi đi Bắc Kinh…”
“Anh nói Diêu Tĩnh hả? Đang khỏe thế sao mà bệnh được?
Sam vội vã hỏi lại,“Cảm ơn trời phật, anh cũng biết lo.” Vi Minh Luân thầm mừng rỡ.” Tôi sao mà biết được tự nhiên cô ấy lại bệnh thế chứ, thấy bảo là đau thắt lưng, cần phải được chữa trị…”
“Ma mới tin! Hôm trước tôi còn ở cùng cô ta.”
“Cái gì? Anh ở cùng cô ấy?” Vi Minh Luân thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nhìn bọ dạng hờ hững của Sam trong lòng cũng đã hiểu ra mấy phần: “Nói đi, có phải anh đã đắc tội với cô ấy?” Làm ơn đi! Bây giờ là lúc nào rồi, anh có thể bớt gây phiền phức chút được không?”
“Chuyện này không thể trách tôi. Cô ta hẹn tôi đi xem tuần lễ thời trang ở Thượng Hải, tôi có việc không đi được. Không phải vì chút chuyện dở hơi đấy mà bỏ diễn chứ?” Sam gân cổ giải thích.
Vi Minh Luân chỉ muốn ngất ngay lúc ấy: “Anh cho người ta leo cây, người ta không tức mới lạ. Chỉ cùng cô ấy đi xem thời trang thôi, có cái gì đâu. Người ra còn xinh xắn, là nghệ sĩ piano cấp quốc gia. Gái đẹp chủ động chạy tới, anh còn giở trò sĩ gì?”
Sam lắc đầu nguầy nguẩy: “Béo quá, tôi nhìn hông cô ta đã thấy ớn rồi. Hơn nữa tôi đây là người chính trực, đường hoàng, sao lại có thể vì một buổi biểu diễn mà bán nhan sắc của mình được?”
“Anh, anh đúng là có sắc!” Vi Minh Luân cố tình bỏ một chữ đi, “Nhưng ông Sam ạ, nước đến chân rồi, ông nói một chốc một lát tôi đi đâu mà tìm cho được người chơi piano cho hợp với ông đây, người Bắc Kinh chưa chắc đã chịu tới đây này.”
Sam vẫn trầm ngâm không nói, mắt đen láy như bầu trời đêm nhìn về phía Thư Mạn đang hôn mê bất tỉnh. Anh khẽ nhíu mày, vầng trán hiện ra vẻ buồn chán. Ánh mắt vu vơ của anh như đã nhìn thấu cô, rồi dừng lại ở nơi nào đó, khuôn mặt như tạc tượng không chút biểu cảm: “Anh ở lại đây đi, tôi đi trước đây!” Nói rồi xoay người nghênh ngang bước ra ngoài.
“Này, anh đi đâu?”
“Đi giải sầu.”
“Quay lại! Thư Mạn làm thế nào?”
“Anh xem rồi liệu mà giải quyết đi” Nói tới đó thì Sam cũng ra tới cửa, Vi Minh Luân tức tối đuổi theo ra cửa hét: “Này, quay lại!”
Nhưng lại phí công. Ông trẻ ấy trước giờ không phải dễ làm theo ý người khác. Vi Minh Luân ảo não quay về phòng, rồi như chợt hiểu ra, thì ra gã đó gấp rút gọi anh tới bệnh viện chính là để anh ở lại trông nom người bệnh. Cái gì gọi là chọn bạn mà chơi? Đây chính là một minh chứng điển hình! Cũng trách Vi Minh Luân quá dung túng cho Đỗ Trường Phong, chơi với nhau bao năm nay, biết rõ bản tính của anh ta rồi, cho dù anh có tức tới hộc máu thì anh ta vẫn trong bộ dạng thờ ờ chẳng chút quan tâm mà. Nếu anh thật sự không để tâm đến anh ta, anh ta lại cười hì hì đi qua đi lại trước mặt anh, một ngày mà không quấy rối anh thì không chịu đựng được, thế là, anh cũng phải xin thua.
Ấn tượng để lại sâu sắc nhất với Vi Minh Luân chính là lần ở Hồng Kông, Đỗ Trường Phong vì chuyện đó mà đắc tội với anh. Trong lúc tức giận, anh đưa cô bạn gái mình vừa quen tới Thái Lan du lịch, không thèm để ý đến anh ta nữa, kết quả là mỗi tối, tên này cứ như bói được thời gian, toàn gọi điện đúng lúc Vi Minh Luân và bạn gái mải miết quấn quýt lấy nhau. Anh bực mình tắt luôn di động rồi vứt phăng đi. Khổ nỗi, như thế cũng chẳng ích gì, Đỗ Trường Phong lại gọi điện đến lễ tân khách sạn, nói bừa là một du khách trong phòng nào đó muốn tự sát, phía khách sạn dĩ nhiên không dám chậm trễ, vội vàng chạy lên gõ cửa từng phòng. Vi Minh Luân biết Đỗ Trường Phong bày trò nên không để ý, kết quả, phía khách sạn thấy im lặng, càng nghĩ là “tình hình nghiêm trọng”, liền dùng chìa khóa dự phòng mở cửa ra. Đúng lúc đó Vi Minh Luân đang trần như nhộng khiến anh ngượng chín mặt, còn bạn gái nổi cơn thịnh nộ bay thẳng về nước ngay trong đêm. Đến lúc anh mở điện thoại định chửi Đỗ Trường Phong một trận thì tên xấu xa đó lại xuất hiện ngay trước mặt anh cười đắc thắng. Thì ra anh ở ngay sát vách, chẳng trách mà lại tính thời gian chuẩn xác như vậy. Gặp phải tên hỗn thế ma vương như vậy, anh không cúi đầu chào thua mới lạ.
Nhưng điều không cần bàn chính là Vi Minh Luân rất coi trọng Đỗ Trường Phong. Tên đó bề ngoài cá tính khác thường, phong cách bản thân quái dị khiến người khác chỉ dám “kính nhi viễn chi” thì trong lĩnh vực âm nhạc, Đỗ Trường Phong lại là một thiên tài, thậm chí còn trên cả thiên tài, nếu thật sự trên thế giới này có thiên tài. Hai người quen nhau từ lúc ở đại học Waseda, Nhật Bản, Đỗ Trường Phong lúc đó là nhân vật nổi tiếng ở trường, Vi Minh Luân cũng không kém phần, hai người nghe danh nhau từ lâu nhưng mãi vẫn chưa có duyên gặp mặt. Lần đó trường tổ chức thi tuyển chọn violon cho sinh viên Trung Quốc và Nhật Bản cùng cạnh tranh một suất học bổng nâng cao, một khi giành được vị trí đó sẽ được đi Vienna tham gia biểu diễn quốc tế. Đỗ Trường Phong vốn dĩ không tham gia mà chỉ đi xem cho vui, nhưng đúng hôm thi đấu, sinh viên Trung Quốc đang thi giữa chừng thì mắc lỗi bèn rút lui, thằng lỏi Nhật Bản ở phía dưới sân khấu lập tức hò hét, còn rất nhiều cử chỉ khiếm nhã. Đỗ Trường Phong thấy vậy hừ một tiếng rồi chạy lên sân khấu, giật lấy chiếc violon trong tay tên quỷ nhỏ, tấu một bản ngay trước mặt mọi người. Khúc nhạc kết thú