Cuối cùng Thư Mạn vẫn quyết định về Ly Thành thử vận may. Nếu việc mời cô đến trường dạy học là chủ ý của Lâm Hy mà cô lại từ chối thì đúng là không nể mặt anh, hơn nữa Hiệu phó Vi Minh Luân cũng đã đích thân gọi điện cho cô, chân thành mời cô hợp tác. Tuy vẫn chưa gặp mặt, nhưng qua giọng điều hiền hòa của người đó trong điện thoại, cô đoán anh cũng là người dễ gần. Thật ra cô cũng rất nghi ngại việc trở lại Ly Thành. Hàng năm, ngoài một ngày đặc biệt nào đó, hoặc là anh trai hay em gái gọi điện kêu cô qua, còn không có sẽ không tùy tiện đặt chân về thành phố. Cô rất rõ, đối với hai nhà Thư – Lâm, cô là người không được chào đón, không mang lại may mắn. Đó là cái giá cho người bị gia đình ruồng bỏ, cô không tránh được, chỉ biết cố gắng không đi về nơi đó.
Đi tàu từ Đồng Thành đến Ly Thành phải mất hai tiếng. Vừa bước chân ra cửa Thư Mạn đã thấy bầu trời vô cùng u ám. Cô xuống tàu, đến khách sạn Lâm Hy đã đặt trước gửi hành lí, sau đó đi bộ đến trường. Ly Thành đã là một đô thị phồn hoa, đâu cũng thấy cao ốc, cửa hàng san sát, quán bar và những tụ điểm vui chơi giải trí mọc lên ở khắp nơi, so với thành phố nhỏ yên bình mười mấy năm trước thì những thứ xa hoa này thật khiến cho người hoài cảm như Thư Mạn cảm thấy xa lạ. Cuộc sống với những ham muốn tiền bạc vật chất luôn chứa đựng những cạm bẫy đồi bại, thế nhưng tại sao lại vẫn có biết bao người mơ ước có được nó?
Bước tới hai con đường Đào Lý và Tử Đằng nổi tiếng của Ly Thành, ngoài hai hàng cây mã não hai bên đường có to lớn hơn đôi chút, Thư Mạn có phần bồi hồi, nhận thấy sự thay đổi không quá rõ ràng nơi đây, những ánh đèn sặc sỡ bên ngoài kia chưa tràn tới nơi này, tất cả dường như vẫn như cũ. Đường Đào Lý và Tử Đằng đều bắt đầu từ công việc trung tâm thành phố, là con phố mang nhiều biểu trưng nhất của Ly Thành, vì nơi đây trước kia là tô giới rất nhiều kiến trúc phương Tây và nhà cổ còn sót lại, đến thời kỳ Cách mạng Văn hóa tuy phải chịu một phần mất mát nhưng tổng thể vẫn được bảo tồn hoàn hảo.
Thư Mạn nhận thấy đường cô đang đi vẫn là con đường xi măng cũ, nền đá xanh được giữ gìn trên con đường đi bộ đã hiện rõ nét tàn tạ của thời gian. Nổi bật nhất ở đây chính là cây cối, đa phần đều là mã não chỉ có ở phương Nam với tán lá vươn cao, xòe rộng um tùm. Nếu đứng ở thành phố náo nhiệt bên ngoài nhìn vào chỉ thấy được một vùng trời xanh mơn mởn và những nóc nhà thấp thoáng phía sau, từng dãy nhà cổ kính lâu đời ẩn mình sau những lùm cây xanh lá. Đã có rất nhiều cảnh vui buồn, hội ngộ rồi chia ly đã được diễn ra trong ngôi nhà ấy.
Lúc này, Thư Mạn đã ra công viên trung tâm, từ xa đã thấy một dãy nhà trắng toát thấp thoáng sau tán cây xanh biếc, hình chữ thập đỏ choáng ngợp trên tòa nhà cao ngất kia như muốn nhắc người qua lại, đây chính là bệnh viện Nhân Ái Ly Thành nổi tiếng khắp Giang Nam. Cô nhíu mắt lại nhìn, rõ ràng hôm nay trời âm u, không chút ánh nắng, nhưng chẳng hiểu có gì đó bỗng khiến mắt cô nhức nhối, khóe mắt dường như ướt nhòa…
Chiếc xe cấp cứu phóng vù qua cổng công viên, lao về phía bệnh viện, tiếng còi hú chói tai từ từ xa dần.
Cuối cùng cô cũng nhắm mắt lại, những giọt nước mắt cố nén nhịn bấy lâu bỗng chốc trào ra, lăn qua gò má chảy xuống… Bên tai cô chỉ còn tiếng lá rụng xuống phố, ngoài âm thanh đó cô không còn nghe thấy gì, tiếp đó là nồng nặc mùi khử trùng đã thành quen thuộc. Cô đã nhắm mắt, nhưng cô vẫn thấy trước mắt mình chỉ toàn một màu trắng lóa… Thời gian bị đảo loạn sao? Cô lại quay về buổi chiều năm năm trước, một buổi chiều mà với cô hay với hai nhà Thư, Lâm đều không khác một cơn ác mộng.
Hôm đó, khi Thư Mạn lao tới bệnh viện, Lâm Nhiên đã không thể cứu được. Anh bị trúng độc quá nặng, đã dùng hết mọi cách nhưng đều vô hiệu, các bác sĩ đã dừng cấp cứu. Anh nằm lặng yên trên giường bệnh, đôi môi tím đen. Người nhà đứng bên giường ai cũng khóc như mưa. Bố Lâm Nhiên không có ở đó, nghe nói ông vừa hay tin dữ đã ngất lịm, bây giờ cũng đang trong phòng cấp cứu.
Lâm Nhiên đã không thể nói chuyện, đôi mắt anh mấp máy. Anh đang trong trạng thái hấp hối. Thư Mạn lao đến đầu giường, nắm vội tay anh. Cô cố để mình không khóc, liên tục gọi: “Nhiên, là em đây, hãy mở mắt ra nhìn em đi, là em, Mạn Mạn của anh đây…”
Thư Mạn gọi thế nào Lâm Nhiên cũng không thể trả lời, nhưng cô chắc chắn anh nghe thấy lời cô nói, môi anh run lên, giọt nước mắt đục ngầu từ từ, từ từ rỉ ra từ khóe mắt…
Sau đó, mắt anh từ từ khéo dần. Những đường cong gập vốn đã yếu ớt hiển thị trên máy theo dõi nhịp tim ở đầu giường cuối cùng đã kéo thành một đường thẳng tắp.
Tiếng khóc nức nở vỡ òa như muốn nhấn chìm gian phòng.
Thư Mạn nắm lấy tay anh, cảm nhận rõ hơi ấm trên người anh từ từ lạnh dần, cuối cùng đông cứng lại. Cô bị đưa ra khỏi phòng trong cơn điên loạn, ngây dại nhìn bác sĩ kéo tấm chăn trắng phủ qua đầu anh… Cô gào thét, lao tới kéo tấm chăn, ngay lúc đó phát hiện vết sẹo thật sự đã nhạt đi hẳn, gần như biến mất. Cô hôn miết trên trán anh, không bỏ qua bất cứ nơi nào, vết sẹo thật sự đã ẩn đi không còn bóng dáng. Cô biết vết sẹo ấy có liên quan đến một người con gái anh đã từng yêu, sau đó cô gái ấy chết, lúc lâm chung còn chạm lên vết sẹo, muốn anh đừng để nó trong lòng. Cô chưa từng nghĩ vết sẹo khiến anh vì nó mà đau khổ cả đời lại biến mất khi cuộc sống của anh kết thúc. Lẽ nào vết thương của tình yêu cũng nhất định phải đến lúc sinh mệnh kết thúc mới có thể lành?
Hai tiếng sau, dù Thư Mạn có khóc thét thế nào, thi thể Lâm Nhiên vẫn bị đưa vào nhà xác. Một sinh mệnh buổi sáng còn phơi phới tươi vui cứ như vậy lẽ nào có thể biến mất trong lặng lẽ, không một âm thanh, không một tiếng động? Anh ra đi quá vội vàng, ngay cả một lời trăn trối cũng không có. Thậm chí anh còn không kịp đặt tên cho đứa con chưa kịp chào đời của hai người. Anh đã nói phải đích thân anh đặt tên cho con. Thư Mạn không thể nào chịu được cú sốc bất ngờ này, cũng như sự dày vò của nó, cô cảm giác dường như ngôi mộ là tự tay cô đào cho anh càng khiến cho nỗi đau thêm xé lòng. Bóng tối bao trùm, nước mắt, tiếng khóc như một cơn lũ quét vỡ bờ đê, như ngọn núi lửa tuôn trào dữ dội, trong thoáng chốc đã tiêu hủy toàn bộ con người cô…
Cô tan vỡ thành từng mảnh nhỏ. Thân xác cô từ nay chỉ là trống rỗng vô hồn.
Đối diện với thân thể lạnh lẽo của anh, hồn cô bỗng chốc cũng thoát khỏi thân xác. Cô không biết bản thân muốn đi đâu, chắc chắn là đuổi theo anh, có lẽ đã đuổi được, cuối cùng họ kết hợp lại trong không gian của riêng hai người, cùng nhau chơi đàn, cùng tấu một khúc nhạc vui tươi kì diệu cũng có lẽ không đuổi kịp, cô mơ hồ không tìm được con đường trở về, từ nay linh hồn cô phiêu lãng bên ngoài. Một cơ thể không có linh hồn sẽ ngày càng tê dại, đây dường như trở thành lí do duy nhất để cô tiếp tục sống.
“Mạn Mạn, em… em phải kiên cường!” Bản thân Lâm Hy còn khóc như chết đi sống lại, nhưng vẫn muốn Thư Mạn kiên cường.
Tất cả mọi chuyện cũng được Lâm Hy vừa khóc vừa nấc nghẹn kể lại cho Thư Mạn. Thư Tần đã hẹn gặp Lâm Nhiên, nói là để ký tên vào đơn ly hôn. Đúng là cô ấy đã ký, ký xong cuối cùng yêu cầu Lâm Nhiên hôn cô lần cuối. Lâm Nhiên thực hiện yêu cầu của cô, nhưng cô lại thừa lúc đó đưa viên thuốc độc vào miệng Lâm Nhiên. Lâm Nhiên nhất thời không kịp phản ứng đã nuốt viên thuốc đó, ngay lập tức ngã quỵ.
Thư Tần bình thản đến công an tự thú.
“Mọi người đã tới muộn, khi cảnh sát tới hiện trường, anh ấy đã rơi vào trạng thái hôn mê rồi. Đích thân anh tham gia cấp cứu cho anh ấy, nếu sớm mười phút, nói không chừng còn có thể cứu…” Lâm Hy khóc như một đứa trẻ, tựa người vào tưởng ở hành lang vò đầu bức tóc như tự dày vò mình. Anh nói anh thật vô dụng, là bác sĩ mà lại không thể cứu anh trai mình. Bệnh viện này là của nhà họ Lâm mở ra, nhưng Lâm Nhiên lại chết trong đúng bệnh viện của nhà mình, Lâm Hy sau đó đoạn tuyệt với việc khám chữa, chỉ ở trong bệnh viện điều hành quản lí và tham gia công tác nghiên cứu. Anh nói, cả đời này anh sẽ không thể đứng trước bàn phẫu thuật thêm lần nào nữa.
Thư Mạn lúc đó đã không còn nghe thấy tiếng ai nói. Cô mơ màng nhìn quanh, chỉ thấy tất cả như một giấc mơ, một giấc mơ đáng sợ. Cô thà tin đây chỉ là một giấc mơ, vì cuối cùng vẫn sẽ tỉnh lại. Tỉnh lại rồi, Lâm Nhiên vẫn lành lặn khỏe mạnh bên cô như xưa, như không có chuyện gì xảy ra, chưa từng có gì xảy ra. Cho dù họ không hề quen biết.
Mấy ngày sau, Thư Mạn bị thân bằng cố hữu của nhà họ Lâm đuổi khỏi kinh đường trong tang lễ của Lâm Nhiên.
“Mày hại chết con trai tao, con hồ ly tinh không biết sĩ diện. Nếu không phải mày, con trai tao làm sao mà bị chị mày hạ độc. Cút… mày cút ngay cho tao..” Bà Lưu Yến, mẹ Lâm Nhiên gào khản giọng đuổi cô.
Hai tháng sau, tòa án phán Thư Tần tử hình, án thi hành ngay trong hôm đó. Chiếc xe tù đi qua cửa nhà họ Thư, vợ chồng Thư Bá Tiêu kêu gào thảm thiết. Thư Tần vẻ mặt đờ đẫn nhưng không biểu lộ chút hối hận nào. Thư Mạn khệ nệ bụng bầu đứng trong đám đông, trong giây phút xe tù lướt qua cô, Thư Tần đã nhìn thấy, quét mắt nhìn ngang, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
Thư Mạn bỗng chốc lệ ướt tràn mi, vì nụ cười của Thư Tần rõ ràng đang nói, chị ta đã thắng! Cho dù chỉ thắng được một cái xác, cô ấy cũng thấy mình thắng! Cô dùng nụ hôn cực độc cướp đi Lâm Nhiên, giống như năm đó cô đá Thư Mạn đi Nhật, không để cho em gái bất cứ cơ hội nào ở bên anh.
Đã năm năm trôi qua, tiếng thét chói tai của Thư Tần vẫn luôn là cơn ác mộng với Thư Mạn. Đáng ra cô còn có thể gửi gắm niềm an ủi vào đứa con, nhưng vì quá đau buồn, cô không giữ được cái thai, cô đã mất đi sợi dây liên kết duy nhất của Lâm Nhiên trên thế giới này. Bị số phận truy cùng đuổi tận, không để lại chút vương vấn nào, sự đen đủi cũng không vì cái chết của Lâm Nhiên và đứa con yếu mến của cô mà chấm dứt.
Chẳng bao lâu sau, trong lần tham gia một buổi biểu diễn lớn, Thư Mạn vô ý mắc lỗi nghiêm trọng, cộng thêm những tin tức lá cải mãi chẳng ngừng, sau đó không ai còn dám mời cô biểu diễn. Đúng lúc ấy, người quản lý nhân lúc cô tinh thần sa sút đã cuỗm hết tài sản của cô lặn mất tăm, tất cả những thứ cô tích góp được trong bao lâu chớp mắt hóa thành mây khói. Dường như trong một đêm, cô đã mất đi tất cả. Ly Thành đã không thể ở được, cô chuyển tới. Thư Mạn thường nghĩ, nếu năm đó không quen Lâm Nhiên, không trải qua tất cả những biến cố vừa rồi thì giờ cô sẽ thế nào? Có còn là một Thư Mạn tươi trẻ và đầy kiêu ngạo?
Thế nhưng, hiện giờ cô chẳng là gì, không có cái gì, cô nghèo khó tú g quẫn, trên người không có một xu. Cho dù như vậy, cô tin rằng dù có bao khó khăn cay đắng, cuộc sống vẫn có thể tiếp tục. Cho dù nhụt chí tới đâu, bên ngoài gió mưa thế nào, không còn chỗ nào để đi, cô chỉ có thể run rẩy trong nhà, mắt ngắm nhìn lá cây rụng lá bên ngoài, nhưng trong lòng nhất định vẫn luôn chờ đợi mùa xuân đẹp tươi rồi sẽ tới.
Nhưng sao cô vẫn thường cảm thấy mệt mỏi và kiệt quệ? Giống như lúc này, cô đứng trước cổng bệnh viện trung tâm, dòng ký ức chợt ào ạt tràn về khiến cô đờ đẫn, nhất thời không biết mình đang ở nơi nào. Cô mơ màng nhìn con phố thẳng dài, cố gắng tập trung suy nghĩ mình đang ở đâu, mình phải đi đâu? À, phải đi gặp Vi Minh Luân. Nhưng Vi Minh Luân ở đâu, ở đâu?... Nhớ r