c, ngay cả ban giám khảo cũng phải bật dậy vỗ tay. Cuối cùng Đỗ Trường Phong đại diện sinh viên Nhật Bản đi Vienna biểu diễn. Trường Waseda có rất nhiều lưu học sinh Trung Quốc, tối hôm đó họ liền mở tiệc chúc mừng, Vi Minh Luân bởi vậy mà quen và kết thân với Đỗ Trường Phong. Hai người vừa gặp như đã quen từ lâu, trời còn chưa sáng đã coi nhau nhau như anh em chí cốt.
Sau khi tốt nghiệp, Vi Minh Luân tham gia một dàn nhạc cấp quốc gia ở Bắc Kinh. Ít lâu sau thì ra làm riêng, tự lập công ty quản lý ăn hóa, giới thiệu và đưa các nghệ sĩ trong nước ra nước ngoài biểu diễn, cũng dẫn những nghệ sĩ tiếng tăm ở ngoài nước về nước, nhưng sau đó Đỗ Trường Phong dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ anh tới Ly Thành, nói là mời anh nhậm chức hiệu phó đàn piano quốc tế Lâm Nhiên. Lúc mới đầu nói hay là chỉ để anh đề tên ở đó, nhưng kết cục là từ khi nhận làm hiệu phó đến nay, mọi việc trong trường rốt cuộc đều đến tay anh cả, Đỗ Trường Phong thực ra chẳng động tay vào lo việc gì. Vi Minh Luân mấy lần đòi từ chức để về Bắc Kinh tiếp tục quản lý công ty của mình, kết quả Đỗ Trường Phong buông một câu: “Anh có xứng đáng với anh trai tôi không? Lúc còn sống anh ấy đối với anh không tệ bạc, thế mà anh định cứ rũ tay như vậy mà đi à? Anh tôi ở dưới suối vàng chắc cũng không thể nhắm mắt được.”
Anh ta nói cứ như thật, Vi Minh Luân lại là người trọng nghĩa khí, đành miễn cưỡng ở lại. Nhưng rồi qua mấy năm làm việc, dường như anh cũng có cảm tình với sự nghiệp giáo dục này, cũng không đành lòng bỏ lại đám trẻ không ai lo. Rốt cuộc công ty quản lý ở Bắc Kinh đành phải giao lại cho người anh họ trong gia đình quản lý, nhiều nhất anh cũng chỉ đưa ra kế hoạch, việc kinh doanh cụ thể thì không thể tự tay lo được.
Để Đỗ Trường Phong đồng ý biểu diễn ở trong nước, Vi Minh Luân đã mất hai năm gãy lưỡi thuyết phục. Không phải lấy danh nghĩa công ty, mà chủ yếu từ lập trường bạn bè, hi vọng anh có thể đường hoàng xuất hiện trước công chúng. Bản thân anh biết nỗi đau và những ẩn giấu trong sâu kín đáy lòng của người đàn ông lập dị này…
Sở dĩ Đỗ Trường Phong sống khép kín, không thích bị quá nhiều người chú ý bởi như thế cũng chẳng khác mấy chốn lao tù mà anh đã phải chịu đựng trong quá khứ. Tính cách ngông cuồng cố chấp của anh phần nhiều là vì cuộc sống tăm tối ấy tạo ra. Tuy hiện giờ anh đã được “tự do”, nhưng những gì trải qua đã hằn sâu tận đáy lòng. Thế giới tinh thần của anh vẫn bị nhốt ở nơi đó, đến nay chưa thể nào giải thoát. Vi Minh Luân bởi thế mới cố gắng nhẫn nhịn tính khí xấu xa của anh, cho dù anh ta có gây ra bất cứ chuyện hoang đường nào, Vi Minh Luân cũng thay anh chịu trách nhiệm, thương anh, xót anh, nhưng cũng hết cách với anh.
Trong phòng bệnh không được hút thuốc, Vi Minh Luân đành rời phòng tìm nơi hút thuốc. Ở ban công khu vực nghỉ gơi, anh nhìn thấy Đỗ Trường Phong ở phía xa cũng đang ngồi một mình buồn bực hút thuốc, hóa ra anh ta vẫn chưa đi xa. Thấy Vi Minh Luân đi tới, anh rút hộp thuốc lá bằng bạc ra mời lấy lòng: “Vất vả quá, hiệu phó Vi.”
Tên này rõ ràng đang cố ý châm chọc, rõ ràng biết Vi Minh Luân ghét nhất bị người khác gọi như vậy, vì “Hiệu phó Vi” đọc lên đồng âm với “Hiệu phó ngụy”, “ngụy” trong “ngụy quân tử”. Vi Minh Luân biết vậy thì tức muốn phát điên, anh cấm chỉ trong trường không ai được gọi như vậy. Nhưng có Đỗ Trường Phong ở đó, lệnh cấm gì cũng thành vô ích.
Vi Minh Luân khoanh hai tay, mặt đanh lại, “Sam, coi như tôi cầu xin anh được không? Buổi biểu diễn chỉ còn cách mấy hôm nữa, anh chú tâm vào một chút, tốt xấu gì cũng phải tham gia tập luyện một lần chứ.”
Đỗ Trường Phong tay mân mê điếu thuốc, vẻ mặt hờ hững: “Tôi còn cần phải luyện tập sao?”
“Làm ơn đi, biểu diễn lần này quan trọng thế nào anh không phải không biết. Tôi đã chuẩn bị hai năm rồi, hơi một nửa gia tài cũng đập vào đó rồi, anh không tập luyện sao có thể đảm bảo chất lượng buổi biểu diễn không? Lỡ như có sai sót…”
“Cô ấy đẹp thật!” Đỗ Trường Phong hoàn toàn không để tâm tới lời anh nói, ngửa mặt lên nhìn trời, ánh mắt phiêu đãng, tự lẩm bẩm, “Mười ba năm rồi, tôi trốn ở trong bóng tối giống như bóng ma, thậm chí ngay cả ma cũng chẳng bằng. Ma buổi tối còn có thể ra ngoài đi lại, có thể vô tư xuất hiện bên cạnh người mình thích, còn tôi thì không thể… Những ngày như vậy cũng có lẽ nên kết thúc rồi nhỉ, cô ấy còn nhớ con ma cô ấy đã gặp vào đêm trăng mười ba năm về trước không? Lúc đó, cô ấy còn là một cô bé, bây giờ đã lớn vậy rồi…”
“Anh cũng già rồi.” Vi Minh Luân bất giác độc địa cạnh khóe, rồi lại chau mày: “Như vậy có lẽ không được tốt lắm. Anh sắp xếp cô ấy ở Hải Đường Hiểu Nguyệt, ngay bên cạnh chỗ anh. Nếu để cô ấy biết được, với tính khí của cô ấy chắc chắn sẽ ngay lập tức chuyển đi, đến lúc đó thì coi như xong!”
Đỗ Trường Phong ngẩng cổ, nghịch ngợm thở ra từng vòng khói thuốc: “Không sao, cùng lắm tôi lại tiếp tục làm ma, không để cô ấy nhìn ra được.”
“Anh giả ma giả quỷ còn chưa đủ hay sao? Đã mười ba năm rồi…”
“Đúng vậy, mười ba năm rồi.” Đỗ Trường Phong thở dài một hơi, bản thân cũng thấy khó tin,” Tôi vẫn còn sống được! Darwin, tôi vẫn có thể sống!”
Darwin là tên tiếng anh của Vi Minh Luân. Anh không thích bị người khác gọi mình là “hiệu phó rởm”, dĩ nhiên cũng không thích bị người khác gọi là “thầy rởm”, vì vậy hạ lệnh học sinh và giáo viên trong trường đều phải gọi anh bằng tên tiếng Anh, như vậy vừa có thể kéo gần khoảng cách thầy và trò, cũng tránh việc ngượng nghịu khi xưng hô.
Vi Minh Luân nhìn Đỗ Trường Phong, nói đầy ý vị: “Anh có thể sống được, không có gì đáng ngạc nhiên, dù gì có ông già nhà anh chống lưng, tôi không có gì ngạc nhiên. Nhưng tên King King đó vẫn có thể phiêu dạt nước ngoài mười mấy năm, trở mình biến thành một Hoa kiều yêu nước, vừa về đã khua chiêng gõ trống mở rộng phạm vi thế lực của mình.”
King Kong là cách họ gọi một người bí mật.
“Cho nên tôi mới sốt ruột muốn đưa Thư Mạn qua đây, tên King Kong ấy đã cho cả máy ủi đất đến trước cửa nhà Thư Mạn rồi, tôi mà không hành động cho cô ấy chắc chắc sẽ không phải của tôi nữa.”
“Cô ấy đã lúc nào là của anh?” Vi Minh Luân trước giờ đều thích chọc ngoáy, “Tuy anh yêu thầm cô ấy mười ba năm, nhưng người ta thực chất không biết anh, thậm chí còn có ấn tượng xấu với anh. Nếu không phải vì bức tượng ở sân trường, có lẽ cô ấy cũng sẽ không ở lại.”
“Tượng đồng?” Đỗ Trường Phong nhíu mày.
“Chứ sao! Anh không thấy dáng vẻ cô ấy lúc ôm bức tượng khóc thảm thiết thế nào đâu, chà chà chà…” Vi Minh Luân lắc lắc đầu, “Đúng là khiến người khác phải đau lòng.”
Đỗ Trường Phong sa sầm nét mặt: “Ý anh là, trong mắt cô ấy, tôi còn không bằng một bức tượng sao?”
Vi Minh Luân như không để lại cho anh chút sĩ diện nào: “Chỉ sợ ngay cả tượng đất cũng không bằng ấy chứ.”
“Mẹ!” Anh nghiến răng ken két, “Ngày mai tôi sẽ sai người chuyển Lâm Nhiên đi chỗ khác.”
Vi Minh Luân tỏ ý không đồng tình: “Vô ích thôi Sam. Anh nhiều nhất cũng chỉ có thể chuyển bức tượng ấy đi, nhưng liệu anh có thể chuyển Lâm Nhiên rời khỏi trái tim cô ấy không? Mong manh lắm! Thấy cô ấy khóc như thế, tôi cảm thấy cơ hội cho anh mong manh lắm. Thư Mạn thuộc mẫu người rất kiên định, nếu anh muốn thay thế vị trí của Lâm Nhiên trong lòng cô ấy…”
“Thế nào, tôi không thể sao?” Sắc mặt của Đỗ Trường Phong lúc này còn tối tăm, u uất hơn cả bầu trời bên ngoài.
Vi Minh Luân nhướng mày: “Anh cảm thấy anh có thể không?”
“Nếu tôi không thể, tên King Kong ấy cũng chưa chắc đã được.”
“Khó nói lắm, tên đó tàn nhẫn hơn anh.”
“Tàn nhẫn thì có thể theo đuổi con gái à?”
“Đương nhiên không thể, vấn đề là…” Vi Minh Luân vốc vai anh đầy thông cảm: “Sam, trong mắt tôi anh vẫn là một con thú chưa tiến hóa, không có tính người, không có lương tâm. Tên King Kong ấy thì khác, hắn có thể tay không mà làm nên cơ nghiệp, rồi lại trở về tìm nhà họ Lâm các anh trả thù, anh ta hẳn là kẻ rất giỏi giang.”
Mặt Đỗ Trường Phong như vừa được phủ một đám mây đen: “Tôi lại hi vọng anh ta có thể lao tới đây, muốn giết thì cứ giết thoải mái. Chỉ cần đừng lôi Thư Mạn vào là được.”
“Nhưng lo lắng của anh lại chính là mục tiêu của anh ta. Anh dõi theoThư Mạn mười ba năm, anh ta lại dõi theo anh những mười bảy năm. Anh có ý với Thư Mạn bao nhiêu, anh ta cũng không buông tha anh bấy nhiêu.”
“Nghe Lâm Hy nói, anh ta đang nghênh ngang thu mua cổ phần của Lâm Thị…”
“Tôi cũng có nghe nói.” Vi Minh Luân chuyển hướng nhìn ra gốc đa um tùm trong sân bệnh viện, gió bắt đầu nổi lên, mây đen đã phủ kín bầu trời, cây cối bị gió thổi nghiêng về một phía. Vi Minh Luân thở dài, “Sam, anh đã chuẩn bị chưa? Cơn giông tố đến thật rồi…” Còn chưa dứt lời, anh tái mét mặt, nhìn thẳng về phía lối cầu thang. Đỗ Trường Phong cũng quay lại theo hướng anh nhìn…
Một người đàn ông trong bộ vest màu xanh sậm đứng trước cửa phòng trực ban, đeo kính không gọng, dáng người thẳng tắp, không nói lời nào cũng toát ra khí chất hơn người. Chàng trai trẻ theo sau có lẽ là trợ lí xách một lẵng hoa, đang hỏi y tá trực ban điều gì đó. Trong hành lang bệnh viện vắng lặng, ánh mắt trấn áp người khác của người đàn ông đó khiến không một ai dám nhìn thẳng. Đây có lẽ chính là thứ được gọi là khí thế, mới chỉ mấy năm, làm sao anh có thể thay da đổi thịt được như vậy?
Người trợ lí trẻ tuổi ấy hiển nhiên đang hỏi phòng người bệnh, sau khi lịch sự cảm ơn y tá liền quay đầu lại thì thầm gì đó vào tai người đàn ông đeo kính. Mặt anh ta không chút biểu cảm, sau đó ngẩng cao đầu đi về phía bên này. Nhưng mới đi vài bước anh ta đã khựng lại, vì anh cũng vừa nhìn thấy Đỗ Trường Phong và Vi Minh Luân.
Ánh mắt sắc bén như mũi tên bắn thẳng tới.
Đôi mắt sắc bén như lưỡi dao của Đỗ Trường Phong nhíu lại, hơi thở nặng nề, nhìn thẳng về mũi tên kia.
“Chúng ta cuối cùng đã gặp mặt rồi!” Diệp Quán Ngữ lúc này đã đi tới gần anh. Anh mìm cười, thản nhiên chào hỏi, “Nhiều năm không gặp, vẫn bình an vô sự nhỉ? Thế nào, anh trai mày còn khỏe chứ?”
Đỗ Trường Phong biết rằng anh ta đang cố tình khiêu khích. Anh đứng lặng người, luồng khí lạnh từ đầu xuyên thấu khắp người khiến anh cảm thấy lạnh buốt, giống như mình đang bị đắm chìm trong nước lạnh ngày đông. Anh biết, điều cần đến sớm muộn cũng đã đến.
“Thế nào, không quen à?” Diệp Quán Ngữ nhìn chằm chằm vào anh, như muốn dùng ánh mắt đó mà khoét sâu hai lỗ. Anh nhếch miệng cười lạnh: “Mày… sẽ không chóng quên như vậy chứ?”
Đỗ Trường Phong hít sâu một hơi: “Dĩ nhiên không quên.”
Diệp Quán Ngữ cười lạnh, từng bước áp sát tới gần anh, gằn giọng lạnh lùng: “Báo ứng mà, đời mày cuối cùng thì cũng có báo ứng, đúng không?”
Vi Minh Luân kéo Đỗ Trường Phong: “Chúng ta đi thôi.”
“Đừng vội đi như thế, mày không ngoan ngoãn ở trong viện đi, lại chạy tới Đồng Thành làm gì? Hay là bây giờ mày đã khỏi bệnh rồi?” Diệp Quán Ngữ nhếch miệng cười, ánh mắt như có thể giết người ngay được.
Mãi đến giờ mới chịu xuất hiện, Diệp Quán Ngữ thấy anh là người có tính nhẫn nại nhất trên đời. Nhưng anh cũng biết, có lẽ cả đời mình cũng sẽ không đạt được thứ anh muốn.
Lúc nhỏ, nhà anh sống trên đường Thúy hà ở Ly Thành. Nơi đó khi xưa là tô giới, có rất nhiều ngõ ngách nhỏ, nh