Với Lâm Sỹ Diên, ngày 7 tháng 10 năm 1978 đã trở thành cơn ác mộng ám ảnh suốt cuộc đời ông. Hôm ấy là một ngày thu, lá ngô đồng rụng khắp, trải dài những con đường rợp bóng cây, những chiếc lá úa vàng bị gió cuốn bay xào xạc, trong kí ức mãi về sau của Lâm Sỹ Diên, chẳng khác nào tiếng khóc ai oán nỉ non của người phụ nữ ấy.
“Người phụ nữ ấy” là một sản phụ.
Hồi đó, Lâm Sỹ Diên là Phó viện trưởng Bệnh viện Nhân dân Ly Thành, ông vốn không quen biết người phụ nữ quá đỗi bình thường đó. Sở dĩ, ông còn nhớ chỉ vì cô nằm chung phòng đẻ với Hương Lan, hơn nữa đều là ca đẻ khó, cần phải truyền máu, đặc biệt hơn nữa, máu của hai người cùng một nhóm. Điều khác duy nhất là ông không quen biết người phụ nữ ấy, ông chỉ biết Hương Lan - vợ của người bạn chí cốt Thư Bá Tiêu.
Sản phụ ấy vào phòng đẻ trước Hương Lan một tiếng, cô là vợ của một tài xế chuyên lái xe khách, bác sĩ đỡ đẻ đang nhanh chóng điều động máu dự trữ của bệnh viện.Tình hình sau đó dường như diễn ra theo chiều hướng tốt, tuy rất khó khăn nhưng đứa bé cũng ra được nửa người. Thế nhưng bên Hương Lan thì không ổn chút nào, cổ tử cung mới mở một lỗ nhỏ nhưng máu đã ồ ạt tuôn ra từ cơ thể cô, đừng nói đến cầm máu, nếu không có biện pháp kịp thời thì ngay cả truyền máu cũng không còn cơ hội.
Điều oái oăm nhất là bệnh viện lúc ấy lại không còn máu dự trữ, chỉ còn hai túi máu 400cc cuối cùng được lấy từ trạm máu, mà với ngần ấy chỉ đủ dùng để cứu một sản phụ. Phương án điều máu từ bệnh viện khác đến hay hô hào nhân viên trong bệnh viện hiến máu đều không có hi vọng, bởi nhóm máu của hai người đều thuộc nhóm máu hiếm, nhóm máu RH – mà mọi người quen gọi là “máu gấu trúc”. Hơn nữa, điều máu từ trạm máu của tỉnh về cũng không thể kịp, từ Ly Thành lên tỉnh riêng đi lại đã mất bốn, năm tiếng đồng hồ, chỉ sợ đợi đến lúc máu chuyển về tới nơi thì cả hai đều không thể cứu được nữa.
Nghe xong báo cáo của bác sĩ trực ban, Lâm Sỹ Diên bắt đầu cảm thấy ong đầu.
“Phó viện trưởng, làm thế nào bây giờ? Nếu cứ kéo dài như vậy, hai người đó đều nguy mất!”, bác sĩ trực ban sốt ruột dậm chân. Lâm Sỹ Diên đờ người trước cửa phòng sinh, lòng như thắt lại, ông hỏi lại bác sĩ trực ban: “Giường số mười… tình hình thế nào?… Hiện giờ đang truyền máu cho ai?” - sản phụ nằm giường số mười chính là vợ của người tài xế xe khách.
“Cô ấy vào trước một giờ, máu còn lại hiện giờ đang được truyền cho cô ấy. Tình hình đang ổn định, đứa trẻ sắp ra rồi, nhưng giường số ba tám…” Bác sĩ trực ban nghẹn lại không nói lên lời, tưởng chừng như sắp khóc, “Không có chỉ thị của Phó viện trưởng, chúng tôi không biết làm thế nào, máu trong người cô ấy sắp chảy cạn…”
Sản phụ nằm giường số ba tám chính là Hương Lan.
“Hương Lan…” Lâm Sỹ Diên nhắm mắt lại, ông thực sự không dám nghĩ tiếp.
“Phó viện trưởng, xin hãy mau quyết định! Nếu không không kịp mất, máu chảy thêm nữa là không cầm nổi đâu!”
Đúng lúc này, hai túi máu cuối cùng từ trạm máu được chuyển tới bên phòng đẻ, tất cả bác sĩ và y tá đều căng thẳng chờ đợi quyết định của Lâm Sỹ Diên. Ông đờ đẫn đến dại cả người, ngần ấy năm làm bác sĩ, chưa bao giờ ông gặp phải tình huống bắt buộc phải lựa chọn khó khăn đến thế. Ông đưa mắt ra hiệu tất cả bác sĩ vào trong phòng đẻ bàn bạc, bởi người nhà của hai sản phụ đều đang đứng ở lối đi bên ngoài phòng.
“Sỹ Diên!” Thư Bá Tiêu thấy vậy trong lòng đã hiểu ít nhiều, ông níu lấy cánh tay Lâm Sỹ Diên, nghẹn ngào: “Cho dù thế nào, anh nhất định phải cứu Hương Lan, anh biết cô ấy quan trọng thế nào với tôi, hai đứa trẻ vẫn còn nhỏ…”
Lâm Sỹ Diên dĩ nhiên biết Hương Lan quan trọng thế nào với Thư Bá Tiêu, cả với bản thân ông cũng thế. Yêu nhau bốn năm, cuối cùng nếu không phải vì người nhà phản đối, người đang đứng ngoài phòng đẻ nóng ruột chờ đợi lúc này sẽ là ông. Tuy rằng từ lúc chia tay đến khi cưới Thư Bá Tiêu, Hương Lan chưa hề có nửa lời oán thán, nhưng ông luôn cảm thấy mắc nợ cô. Ông cũng lờ mờ cảm thấy, Hương Lan không phải không có khúc mắc gì với ông, bằng chứng là từ khi kết hôn cô ấy chưa từng một mình xuất hiện trước mặt ông bao giờ.
Ông biết bản thân không thể thay đổi được gì. Thế nhưng đời này, chỉ cần có cơ hội, ông muốn bù đắp cho cô. Nếu như, nếu như hôm nay Hương Lan chết trong bệnh viện của ông, vậy thì sau này ông sẽ đối diện thế nào với Bá Tiêu và Thư Khang, Thư Tần? Điều đáng sợ hơn nữa là ông cũng không biết làm thế nào để đối diện với chính bản thân mình?
Nhưng…
Không có việc làm, trong nhà còn con nhỏ sáu tuổi, cuộc sống của cả gia đình lao động nghèo kia đều dựa vào tiền lương ba cọc ba đồng mà anh lái xe khách đường dài kiếm được. Thoáng nhìn là biết anh ta là người thật thà, bộ quần áo nhăn nhúm dán sát vào người, bóp chặt cánh tay, lộ ra đôi bàn tay to kệch, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng.
Mạng người nghèo cũng là một sinh mạng.
“Anh tên gì?” Lâm Sỹ Diên quay ra hỏi anh.
Vừa nghe Phó viện trưởng hỏi mình, anh lập tức bật khỏi băng ghế chờ, căng thẳng lắp bắp: “Tôi, tôi tên là Đỗ Dũng, vợ tôi là Chu Hiểu Lâm. Tôi… tôi còn một con trai tên…”
Lâm Sỹ Diên còn chưa kịp nghe anh nói hết câu đã vụt xoay người, đẩy cửa phòng sinh ra.
Ông sợ phải đối mặt với ánh mắt vô tội ấy.
“Ông Phó viện trưởng, van xin ông cứu lấy vợ tôi, không có cô ấy, gia đình chúng tôi tan nát mất!...” Đỗ Dũng đập tay vào cửa phòng bất lực, không kìm nổi dòng nước mắt cứ thế rơi ra trước mặt biết bao người.
...
Trong phòng đẻ.
Trên hai chiếc giường đặt ngang nhau, máu tưới đẫm giường.
Tất cả bác sĩ của bệnh viện, từ khoa nội, khoa ngoại cho đến khoa sản và khoa nhi đều tập trung trong phòng, căng thẳng chờ nghe chỉ thị của Lâm Sỹ Diên, hai túi máu còn lại cuối cùng này sẽ được truyền cho ai.
“Dùng sức, dùng sức nữa đi, sắp ra rồi!”
Sản phụ giường số mười quả thực rất kiên cường, cố nghiến chặt răng, môi đã bật máu cũng không thét tiếng nào, lúc đau không thể chịu được cũng chỉ khẽ kêu mấy tiếng. Bác sĩ đỡ đẻ và y tá đều đang vây quanh cô, chốc chốc lại có người giúp cô lau mồ hôi trên trán. Lâm Sỹ Diên ngạc nhiên nhận ra, cô cũng là một phụ nữ rất xinh đẹp, khuôn mặt thanh tú, cho dù đã mất nhiều máu, da mặt trắng ngần vẫn mịn màng dễ coi. Hiển nhiên, cô cũng đã thấy Phó viện trưởng, biết rằng ông ấy chính là người có quyền lớn nhất ở đây, không nói ra lời, cô nhìn ông mỉm cười, nụ cười tươi như hoa thoáng hiện ra trên khóe môi trắng bợt của cô chẳng khác nào một đòn mạnh giáng vào Lâm Sỹ Diên, cô dường như đang nói: “Cứu tôi, cứu con tôi với…”
Lâm Sỹ Diên bất ngờ toàn thân run bần bật, ông vội quay mặt đi, nhanh chóng bước tới bên giường Hương Lan. Hương Lan đáng thương lúc này đã bất tỉnh, máu đã thấm đẫm ga trải giường.
“Phó viện trưởng!”
“Phó viện trưởng!”
Các bác sĩ đều sốt ruột gọi ông.
Lâm Sỹ Diên yếu ớt nhìn sang giường số mười.
Bác sĩ đang cầm túi máu tưởng rằng đó là ám thị của Phó viện trưởng, hấp tấp treo túi máu lên giá truyền bên cạnh giường số mười. “Đợi đã!” Lâm Sỹ Diên đột nhiên hất tay…
Mọi ánh mắt đổ dồn vào ông.
Đã đến lúc quyết định, dù là sai cũng chỉ có thể tiếp tục sai. Có dùng sự cắn rứt cả đời để tế niệm cho lỗi lầm này cũng là chuyện không thể nào đừng được.
“Cho… cho giường số ba tám, cô ấy đã hôn mê rồi…” Giọng Lâm Sỹ Diên khản đặc đi, ngay đến bản thân ông cũng không nghe rõ, mỗi lời nói ra như một con dao cứa vào cổ họng.
Bác sĩ trực tiếp đỡ đẻ bên giường số mười lập tức phản đối: “Phó viện trưởng, đứa trẻ sắp ra rồi!”
“Nếu như… đã sắp ra rồi thì có lẽ không còn gì đáng ngại, giường số ba tám sắp không xong rồi, cứu được người nào thì cố cứu vậy thôi…” Lâm Sỹ Diên ép mình bình tĩnh.
“Phó viện trưởng! Chuyện này…” Bác sĩ Bạch Ngọc Trân, người đỡ đẻ bên giường số mười đã hành nghề nửa đời người cũng không thể nào đối diện với chuyện một sinh mệnh sắp chào đời lại có khả năng chết yểu, thoáng chốc nước mắt bà trào ra.
“Nghe chỉ thị của Phó viện trưởng! Cứu được người nào hay người đó!” Ông Lương chủ nhiệm khoa sản kéo dài mặt, trừng mắt nhìn Bạch Ngọc Trân.
Thật ra lúc ấy, nếu Bạch Ngọc Trân kiên trì thêm một chút, có lẽ Lâm Sỹ Diên sẽ thay đổi quyết định, vì khi ánh mắt của ông đúng lúc chạm tới giường số mười, người sản phụ yếu ớt ấy dường như cũng mơ hồ nghe thấy chỉ thị của ông. Cô tuyệt vọng nhìn ông, ánh mắt ngây dại đầy những buồn thương ai oán, giống như nỗi tuyệt vọng thê lương của một con mèo cái đang đối diện với cái chết lúc người ta dìm nó trong chậu nước, khiến người ta không tài nào nhìn thẳng vào... Toàn thân Lâm Sỹ Diên bắt đầu chao đảo.
Thế nhưng Bạch Ngọc Trân không thể kiên trì, bởi bà biết trong cái sản phòng này không có chỗ cho bà lên tiếng. Dù cả đời cần mẫn chăm chỉ, bà cũng chỉ là một bác sĩ đỡ đẻ không hơn không kém. Dù Phó viện trưởng có nghe lời bà mà thay đổi ý định đi chăng nữa, nhưng nếu sản phụ giường số ba tám chết, sau này trong bệnh viện chắc chắn bà cũng không có ngày nào sống yên ổn, Phó viện trưởng sẽ không làm khó bà, nhưng đám nịnh bợ cong đuôi suốt ngày chạy theo ông lẽ nào lại bỏ qua cơ hội ấy?
Con người ai cũng có tính ích kỉ. Phó viện trưởng chẳng phải cũng đang ích kỉ hay sao?
Ngay cả Phó viện trưởng cũng ích kỉ như vậy thì một bác sĩ đỡ đẻ quèn như bà có đường hoàng đĩnh đạc thì cũng ích gì?
Túi máu cuối cùng đã được treo lên giá truyền phía Hương Lan.
Một giờ sau, đứa con của Hương Lan ra đời. Đó là một bé gái, cả người nó đỏ hỏn trông vô cùng đáng yêu. Tất cả bác sĩ và y tá đều bao quanh đó nói cười vui vẻ.
Lâm Sỹ Diên tự tay bế đứa bé, không kìm được những giọt nước mắt vui mừng.
So với hai đứa con trước của Hương Lan, đứa bé có phần giống mẹ hơn, mới sinh nhưng làn da đã mịn màng, đôi mày sắc nét đẹp như tranh vẽ, đôi mắt đen láy sáng ngời chớp như thể đang quan sát thế giới mới đầy lạ lẫm. Điều ngạc nhiên là đứa bé này khi sinh ra không hề khóc, y tá phải tét vào mông mấy cái mới bắt đầu oe oe vài tiếng. Lâm Sỹ Diên ngắm nhìn đứa bé trong lòng mình, nó vẫn không khóc, ngược lại còn nhoẻn miệng cười. Đứa trẻ vừa được sinh ra sao đã biết cười, ai nấy cũng đều trầm trồ, lấy làm thích thú.
Nghĩ ra, nó vẫn có thể vui vì bản thân đã bình an đến với thế giới này.
Nhưng…
“Không hay rồi, giường số mười đã ngừng thở!” Tiếng nói thất thanh phát ra từ phía giường bên cạnh, phá tan niềm vui ngắn ngủi của mọi người. Lâm Sỹ Diên sững người, cảm giác như bản thân vừa bị đâm một nhát từ phía đằng sau lưng. Nỗi đau tái buốt cõi lòng, khiến ông không còn sức để xoay người lại.
Đôi mắt người phụ nữ ấy mở to ai oán. Máu mất quá nhiều khiến gương mặt cô bợt đi như một tờ giấy trắng, đôi tay cô thõng xuống, cả người nằm bất động trên giường giống như đang ngủ nhưng nét mặt vẫn rất đỗi an lành. Giống như số phận của mẹ mình, đứa trẻ vừa mới chào đời cũng nằm yên lặng. Đó cũng là một bé gái, bị ngạt thở do ở trong cơ thể mẹ