Quà cho mọi người trong gia đình Trình Hạo đều đã chuẩn bị xong nhưng càng gần tới Tết, trong lòng Tiểu Lạc lại càng cảm thấy bất an. Tất nhiên, lần đầu tiên cô đến nhà Trình Hạo cũng là lần đầu tiên cô ăn Tết ở nhà người khác. Nhưng cô tự nói với bản thân, cần phải quen với những chuyện này. Sau này, cô kết hôn rồi sống ở Bắc Kinh, khi có con cái, có thể sẽ ở lại Bắc Kinh ăn Tết. Cô nên dần dần thích nghi với việc xa bố mẹ mà vẫn có thể đón Tết vui vẻ.
Mỗi lần gần đến kỳ nghỉ, Tiểu Lạc đều không còn tâm trạng nào mà làm việc. Càng ngày cô càng không có hứng viết bản thảo, thậm chí cô còn làm bảng đếm ngược thời gian đến Tết rồi treo trong phòng ngủ. Hiện giờ vì vẫn chưa tìm được công việc mới nên cô muốn đi lúc nào thì đi. Nhưng công việc của Trình Hạo tới ba mươi tháng Chạp mới được nghỉ, anh phải nói khó với người quản lý mới có thể xin nghỉ trước ba ngày. Lúc đó, quản lý cũng nói: “Cho phép cậu nghỉ trước ba ngày thể hiện cách quản lý mang tính nhân văn của công ty nhưng sau Tết cậu chắc chắn phải trở lại đi làm khi hết kỳ nghỉ lễ, phải có quan niệm về thời gian, vì đây là tố chất cơ bản nhất của một người nhân viên mẫu mực.”
Khi quản lý đồng ý cho nghỉ phép sớm, Trình Hạo vỗ ngực bảo đảm: “Sau Tết, em nhất định đi làm đúng ngày, em đã nhờ chị gái đặt sẵn vé khứ hồi rồi.”
Người quản lý tiếp tục dặn: “Tóm lại, cậu phải nhớ kỹ, Tổng giám đốc luôn nói rằng năng lực không đủ có thể bồi dưỡng nhưng nếu thái độ không nghiêm túc thì tuyệt đối không được trọng dụng. Bây giờ năng lực của cậu không có vấn đề gì, vì thế nhất định phải biểu hiện tốt một chút và năm tới cố gắng giành nhiều thành tích hơn trong công việc.”
“Vâng ạ, em nhất định sẽ cố gắng hết sức mình.”
Lúc nghe Trình Hạo kể lại đoạn đối thoại với quản lý, Tiểu Lạc không nhịn được liền lẩm bẩm: “Cái gì chứ? Tết đến xe cộ đông đúc như vậy, nếu có bị muộn vài ngày cũng là chuyện bình thường, liên quan gì đến thái độ và trọng dụng chứ. Công ty anh đúng là keo kiệt quá.”
“Chế độ của công ty anh là như thế, thật ra quản lý của anh đã rất chiếu cố cho anh rồi. Anh buồn bực không phải vì phải đi làm đúng ngày mà vì ông ấy lúc nào cũng nói anh biểu hiện rất tốt, vậy mà đến bây giờ vẫn chưa có hành động thực tế nào cả.”
“Chẳng phải công ty anh sắp thưởng Tết rồi sao. Lần này, quản lý thưởng cho anh bao nhiêu là biết ngay rốt cuộc ông ấy biểu hiện như thế nào mà.”
“Ừm, đây cũng là cách kiểm tra khá hiệu quả. Được rồi, không nói chuyện này nữa, anh phải gọi điện cho mẹ, bảo mẹ thông báo cho mợ, dì Cả, dì Hai, chú và cô, bảo họ đến xem mặt cô dâu tương lai mới được, ha ha.” Anh càng nói càng hứng thú, đến mức hua chân múa tay.
Lúc Trình Hạo đi lên sân thượng gọi điện thoại, Tiểu Lạc ở dưới nhà không ngừng lo lắng: Cô dâu tương lai ư? Có bao nhiêu người sẽ đến xem mặt đây? Tiểu Lạc nghĩ, đây là lần đầu tiên cô đến nhà Trình Hạo để ra mắt người lớn nên không nén được cảm giác hồi hộp. Thứ cảm giác này thật sự rất khó tả.
Mỗi năm khi đến Tết, những người lên thành phố làm việc đều gặp phải một vấn đề hết sức khó khăn, đó là chuyện mua vé tàu để về quê. Tiểu Lạc và Trình Hạo cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Hơn nữa, tàu đi về nhà Trình Hạo lại rất đông nên trước đây mỗi lần nghỉ Tết về quê, anh đều phải mất hơn một tuần vì chuyện mua vé.
Sau khi đã định được ngày về, Trình Hạo bắt đầu dốc toàn bộ sức lực vào việc mua vé nhưng tình hình năm nay không khả quan cho lắm. Hai cò vé trước kia không làm nữa, nguyên nhân là do năm nay Nhà nước kiểm soát chặt quá, đường dây “phe vé” của bọn họ bị bắt nên không có nguồn vé. Gần tới ngày về, Trình Hạo đành phải tìm mua “vé cò” trên mạng nhưng bọn họ đòi hai trăm tệ mỗi vé, như vậy tính ra hai người bọn họ mua hai tấm vé cũng phải mất bốn trăm tệ rồi. Vấn đề quan trọng là mặc dù giá cao nhưng Trình Hạo vẫn sợ mua phải vé giả.
Thấy Trình Hạo vì chuyện vé tàu mà cả ngày mặt mày ủ rũ, Tiểu Lạc cảm thấy lo lắng.
“Ông xã à, hay là em đi ra ga xếp hàng xem sao?” Cô dũng cảm nói: “Dù sao, hai ngày hôm nay em cũng chẳng có tâm trạng nào để viết gì nữa, để em tự đi mua thì mình sẽ không phải đưa cho bọn “phe vé” bốn trăm tệ nữa.”
“Không được, đang trong dịp Tết nên ai cũng phải xếp hàng mua vé ở quảng trường. Trời lạnh lắm, em không được đi, chắc gì đã mua được vé.” Trình Hạo lập tức phản đối ý nghĩ không thiết thực đó của Tiểu Lạc. Hai ngày này, em chỉ cần thu dọn đồ đạc mà chúng mình mang về nhà thôi. Chuyện vé tàu anh sẽ có cách, em đừng lo.”
“Ồ, cũng được.” Tiểu Lạc đành đáp qua loa một tiếng, trong lòng đã bắt đầu vạch ra kế hoạch hành động cho ngày mai.
Ngày hôm sau, cô nói Trình Hạo rằng mình phải đi thăm Thẩm Lộ Dao vì cô ấy đang có bầu, nhưng đợi anh ra khỏi nhà, cô lập tức đi đến ga tàu phía Tây Bắc Kinh. Cô muốn tự mình thử một lần, không chừng lại mua được vé.
Khi tới ga phía Tây Bắc Kinh, Tiểu Lạc mới thật sự cảm nhận được thế nào gọi là núi người, biển người. Đông người thì không nói làm gì, vấn đề là tình hình còn rất lộn xộn, cô phải mất nửa tiếng đồng hồ mới tìm thấy chỗ bán vé đi từ tỉnh G đến thành phố G. Khi Tiểu Lạc đưa mắt nhìn dòng người đang xếp hàng, cô đoán chừng có khoảng hai trăm người. Trong lòng Tiểu Lạc không ngừng cầu mong họ đừng có mua hết vé.
Tất nhiên, chuyện tốt đẹp mà cô nghĩ chỉ có trong truyện cổ tích mà thôi. Khó khăn lắm mới tới lượt Tiểu Lạc đến trước cửa quầy bán vé nhưng nhân viên bán vé sau khi nghe cô nói muốn mua vé tuyến gì liền lạnh lùng trả lời: “Không còn nữa, người tiếp theo.” Hai tiếng đồng hồ phải đứng đợi trong gió rét chỉ vì một câu nói ấy, thật không đáng chút nào.
Sau khi Tiểu Lạc cố sức chen từ trong đám người đông đúc ra, suýt nữa cô bị một đám cò mồi vây chặt lại. Bọn họ luôn mồm hỏi cô cần đi tuyến tàu nào, ngày nào, ghế ngồi hay giường nằm.
Tiểu Lạc không thèm để ý đến bọn họ nữa, cố gắng hết sức thoát khỏi đám đông rồi đi giải quyết cái bụng đói trước, sau đó lại tiếp tục vào xếp hàng. Hôm qua cô đã tìm hiểu trước, vào đúng bảy giờ tối, quầy bán vé sẽ bán ra một lượt vé nữa.
“Trên đời này mọi thứ đều rất công bằng, bỏ ra bao nhiêu sẽ được đền đáp bấy nhiêu”, câu nói này áp dụng trong trường hợp mua vé tàu thật sự không đúng một chút nào, vì rõ ràng Tiểu Lạc đi xếp hàng ở phía trước, đợi từ hai giờ chiều đến tận bảy giờ tối nhưng nhân viên bán vé vẫn đáp lại chỉ một câu nói đó: “Không còn nữa, người tiếp theo.”
Bực mình quá đi thôi! Không còn vé nữa, vậy số vé tàu đó đã đi đâu hết rồi? Ngồi trên xe buýt về nhà, Tiểu Lạc bắt đầu bực bội vì lãng phí mất một ngày trời và hai túi khăn giấy mà không làm được trò trống gì. Đợi đến lúc cô về tới cửa nhà thì cũng đã dùng hết gói khăn giấy thứ ba, mũi cô bị lạnh đến đỏ cả lên, nước mũi không ngừng rỉ ra.
“A, chú thỏ nhà ai đây, sao mũi lại đỏ thế này?” Sau khi Trình Hạo mở cửa liền bị bộ dạng của Tiểu Lạc dọa cho giật mình.
“Ông xã, em hối hận đã không nghe lời anh. Hôm nay mặc dù trời rét căm căm nhưng em vẫn đi đến nhà ga phía Tây để mua vé tàu. Em đã xếp hàng hai lần nhưng uổng công quay về, haizz…” Bước vào cửa nhà, Tiểu Lạc liền ngồi phịch xuống ghế sô pha.
“Cô bé đáng thương, đến đây anh ôm nào. Anh đã nói với em rồi, đi đến nhà ga cũng không mua được vé đâu, em còn giấu anh lén đi mua nữa. Xem em kìa, mũi lạnh đỏ hết cả lên rồi, lại bị cảm mất thôi.” Trình Hạo rất thương Tiểu Lạc, liền ôm chặt cô vào lòng, lặng lẽ đưa ra một quyết định.
Tối hôm đó, dưới sự sắp xếp của anh, trước tiên Tiểu Lạc dùng nước nóng ngâm chân, sau đó đi tắm nước nóng, tắm xong uống một cốc trà gừng đường đỏ mà anh đã pha. Khi cả hai cùng tận hưởng “Bed time” thì cô mới cảm thấy cơ thể khỏe dần lên.
“Ông xã à, anh có cảm thấy em thật sự vô dụng không? Em chẳng giúp được gì cho anh cả, hôm nay đã không mua được vé tàu lại còn làm mình bị cảm, hại anh phải chăm sóc em.” Tiểu Lạc tựa đầu vào ngực Trình Hạo có chút áy náy.
“Tết đến tàu xe đông đúc như vậy, em mua được vé mới là chuyện lạ. Em bị cảm rồi, anh thương còn không hết, sao lại trách em được chứ.” Trình Hạo ngừng một lúc rồi tiếp tục nói: “Chuyện vé tàu, em không phải lo lắng nữa. Anh vừa mới liên lạc với đồng nghiệp cũ của anh, anh ấy nói có cách mua được vé, chỉ trong ngày mai ngày kia là anh ấy có thể đưa vé đến.”
“Woa, thật vậy à? Ông xã, anh thật tuyệt vời! Sao em lại cảm thấy chẳng chuyện gì có thể làm khó anh được vậy, để em thưởng cho anh nào.” Tiểu Lạc vừa nói vừa áp sát người vào anh.
Trình Hạo bị hơi ấm của Tiểu Lạc làm cho tim đập thình thịch, liền bắt đầu phản công. Hiển nhiên, lần “Bed time” này hương vị lại thay đổi…
Tối ngày hôm sau, Trình Hạo vừa bước vào nhà, Tiểu Lạc đã hỏi về chuyện vé tàu: “Ông xã, đã lấy được vé tàu chưa vậy? Mau lấy ra cho em xem đi.”
Lần này hai người có thể đón Tết cùng nhau nên Tiểu Lạc rất mong đợi. Nghĩ lại ngày trước, mỗi lần Tết đến, cô và Trình Hạo đều mỗi người một ngả. Trong khoảng thời gian chỉ có bảy tám ngày ngắn ngủi đó điện thoại hai người có tới hàng nghìn tin nhắn.
“Lấy được rồi, vé tàu thì có gì đẹp mà xem chứ. Chúng ta ăn cơm trước đi, lát nữa còn tắm sớm một chút. Tần My về muộn chúng ta phải tránh không trùng thời gian tắm với cô ấy.” Gần đây bình nước nóng đun ngày càng lâu nên Trình Hạo ngày nào cũng phải thúc giục Tiểu Lạc đi tắm sớm.
Đợi thu dọn mọi thứ xong xuôi, hai người cùng nằm lên giường, Trình Hạo nắm tay cô rồi nói: “Tiểu Lạc, lần này trước khi về nhà anh, anh có một chuyện vô cùng quan trọng cần nói với em nhưng anh sợ nói ra em lại tức giận, làm thế nào bây giờ?”
“Có chuyện gì vậy? Không phải là ở quê anh đã có cô nào đính ước từ bé rồi đấy chứ?” Tiểu Lạc thấy bộ dạng ấp a ấp úng của Trình Hạo, trong lòng cảm thấy có chút lo lắng.
“Ha ha, tư duy của em thật là lợi hại đó. Tại sao lại nghĩ ra anh có cô nào đã đính ước từ bé nhỉ? Chuyện này không nghiêm trọng như vậy đâu nhưng anh nói ra em không được tức giận đâu nhé.”
“Không phải có cô nào đính ước trước là được rồi, anh cứ nói đi, sau đó em mới quyết định có nên tức giận hay không.” Tiểu Lạc không muốn hứa hẹn trước điều gì.
“Vậy được rồi, anh nói nhé. Thực ra thì có hai tin, một tin tốt và một tin xấu. Tin tốt chính là chúng ta có thể về nhà rồi, tin xấu đó là không mua được vé tàu mà là vé máy bay, hai vé tổng cộng 4000 NDT.” Trình Hạo nhanh chóng nói liền một mạch, anh sợ nếu dừng lại sẽ không có dũng khí để nói tiếp.
“Bao nhiêu? 4000 NDT?” Tiểu Lạc trợn mắt, kinh ngạc nhìn Trình Hạo hỏi lại. Thấy anh gật đầu, cô liền bật người ngồi ngay dậy, chỉ tay vào anh mà hét lớn: “Anh là đại gia sao? Tiêu 4000 NDT một lúc mà anh không chớp mắt, cũng không bàn bạc với em một câu, trong mắt anh có còn em nữa không vậy?”
“Có chứ, bà xã. Em nhìn xem, trong mắt anh chỉ có mình em mà thôi.” Trình Hạo cũng ngồi dậy, vừa nói vừa kéo chăn quấn quanh người Tiểu Lạc.
“Anh đi đi, đừng nói nhiều với em, tối hôm qua chẳng phải anh nói đồng nghiệp của anh có thể mua hộ vé tàu sao?” Tiểu Lạc hất vai làm chiếc khăn rơi xuống, lúc này trong lòng cô đang rừng rực như lửa đốt, cô đâu cần Trình Hạo giả vờ giả vịt đắp chăn lên cho c