Quần áo đẹp hay nhẫn kim cương chỉ là vật chất bề ngoài. Chúng có thể mang lại cho người phụ nữ cảm giác thỏa mãn trong chốc lát nhưng một người đàn ông tốt, thật sự yêu thương, quan tâm cô mới là tài sản quý giá nhất.
Năm 2008, thế vận hội Olympic tổ chức tại Bắc Kinh. Tiểu Lạc dự định sẽ thực hiện ba mục tiêu lớn vào năm đó: tìm việc, mua nhà và nhận giấy đăng ký kết hôn.
Sau khi Tiểu Lạc nói cho Trình Hạo biết ba mục tiêu “vĩ đại” của mình, anh nói: “Mua nhà và nhận giấy đăng ký kết hôn cũng là hai mục tiêu phấn đấu của anh trong năm sau nhưng để thực hiện nguyện vọng nhận giấy đăng ký kết hôn, anh còn phải mua nhẫn cho em đã. Cho nên ba mục tiêu lớn của anh trong năm 2008 là: mua nhẫn, mua nhà và nhận giấy đăng ký kết hôn.”
“Ha ha, em sắp quên hẳn chuyện này rồi, anh vẫn còn nhớ cơ à?” Trong đầu Tiểu Lạc lúc này chỉ còn mỗi chuyện là làm thế nào để tiết kiệm đủ khoản tiền đặt cọc mua nhà, cô sớm đã quên sạch chuyện mua nhẫn rồi.
“Lời của bà xã là “thánh chỉ” mà, những lời em nói anh đều nhớ hết. Có câu “lừa dối vợ cả đời nghèo khó nhưng nghe lời vợ mới có thể phát tài”.”
“Ông xã của em ngoan quá đi thôi.” Tiểu Lạc mãn nguyện vuốt ve đầu Trình Hạo.
“Đúng rồi, năm nay về nhà anh ăn Tết nhé, để em vừa có dịp gặp mặt mẹ và họ hàng, vừa được thưởng thức những đặc sản quê anh.”
“Hả? Năm mới em còn muốn về nhà ăn Tết với bố mẹ em nữa. Năm nào em cũng ăn Tết cùng bố mẹ mà.” Tiểu Lạc có vẻ khó xử.
“Bà xã xấu xí của anh lúc nào cũng chỉ muốn gặp bố mẹ thôi. Trước khi chúng mình kết hôn ít nhất em cũng phải gặp mẹ và chị anh chứ. Đó là những người thân nhất của anh mà. Bình thường, chúng ta rất ít khi được nghỉ, chỉ có dịp lễ Tết mới có thể về nhà. Năm nay, Quốc khánh đã về nhà em rồi nên Tết qua nhà anh đi được không, bà xã?”
“Vậy chúng ta sẽ ở đâu? Không phải anh nói nhà ở quê đã bán rồi sao?” Chuyện bán nhà để trả nợ khiến Trình Hạo rất đau lòng nhưng trong giờ phút này, Tiểu Lạc vẫn không nén được mà nhắc đến, có thể cô không muốn lúc về ăn Tết lại không có nhà để ở.
“Tạm thời chúng ta có thể ở nhà chị anh. Sau khi nhà bị bán đi, mỗi lần anh về quê ăn Tết đều ở nhà chị.” Trình Hạo cố hết sức bình tĩnh để giải thích. Căn nhà ở quê trước kia có một khoảng vườn nơi anh và chị gái vui chơi lúc còn thơ ấu. Bố anh và mấy người bạn đã tự tay xây dựng nên khu vườn này, từng viên gạch viên ngói đều chứa đựng tâm huyết của bố. Thế nhưng bây giờ căn nhà đó lại trở thành tài sản của người khác. Mỗi lần nhắc đến chuyện này, trong lòng Trình Hạo đều cảm thấy khó chịu.
“Liệu chúng ta có làm phiền chị không? Chẳng phải anh nói chị và anh rể xảy ra mâu thuẫn sao?”
Tiểu Lạc vốn thẳng tính, có điều gì đều không giấu trong lòng mà nói thẳng luôn. Trình Hạo rất thích tính cách này vì như vậy anh sẽ không cần phải dò đoán tâm trạng của cô. Nhưng hai câu hỏi của Tiểu Lạc như xát muối vào vết thương của Trình Hạo. Lại là về vấn đề căn nhà ở quê, lại là vấn đề giữa chị gái và anh rể.
Chị gái của Trình Hạo – Trình San luôn chăm sóc anh rất chu đáo. Lúc hai chị em còn nhỏ, mỗi khi có gì ngon chị đều mang về cho anh ăn trước; đến nhà bà ngoại phải đi qua một đoạn đường núi, khi nào không có bố hoặc mẹ đi cùng, chị lại cõng anh.
Sau khi bố qua đời, chị chăm sóc anh hết mực. Trước khi Trình Hạo quyết định về quê hay ở lại thành phố làm việc, chị đã giúp anh liên hệ tìm việc. Lúc anh mới tốt nghiệp không có tiền, chị đã góp tiền cho anh mua một chiếc laptop. Có chuyện gì với chồng, chị cũng chỉ im lặng chịu đựng không nói cho anh biết, nếu không phải là mẹ không nhịn được mà “tiết lộ” thì anh không hề biết chuyện chị và anh rể đã ly hôn rồi sau đó quay lại với nhau. Chị luôn nói với anh là “chị sống rất tốt”, thậm chí còn thường xuyên gửi lên cho anh các món đặc sản ở quê. Nhờ vậy nỗi nhớ quê trong anh vơi bớt phần nào.
“Không sao, chúng ta ở nhà chị cũng chỉ có sáu, bảy ngày thôi, không phải là quá lâu nên đâu đến mức làm phiền.” Trình Hạo cố gắng kiềm chế nỗi chua xót đang dâng lên trong lòng.
“Quê anh nhiều núi, vậy chị anh có ở trên núi không? Có phải chúng ta cần làm vận động viên leo núi một lần không?” Tiểu Lạc tò mò hỏi.
Trình Hạo nghĩ đến chuyện căn nhà và chị gái nên tâm trạng có chút nặng nề nhưng khi nghe thấy câu hỏi này, anh liền cười phá lên.
“Vậy theo em, tất cả những người dân vùng núi đều là những vận động viên leo núi hết à? Em cho rằng cuộc sống của những người dân vùng núi đều như vậy à? Nhà của chị anh ở thị trấn, cuộc sống cũng giống như ở thành phố thôi.”
“À, thì ra là như vậy. “Tế bào vận động” của em không được phát triển lắm, nếu ngày nào cũng phải leo núi thì mệt lắm.”
“Em yên tâm đi, nếu có núi, anh sẽ cõng em lên.” Trình Hạo tự tin vỗ ngực nói.
“Vậy thì nên thêm chút nhạc vui, bản nhạc Trư Bát Giới cõng vợ anh thấy thế nào?” Tiểu Lạc cười hì hì rồi nói.
“Em xem em kìa, sắp sửa lấy chồng rồi sao lại không có chút chín chắn gì vậy! Anh không cho phép em nói ông xã của em là Trư Bát Giới đâu.” Trình Hạo thò tay ra định bóp mũi Tiểu Lạc.
Tiểu Lạc nhanh chóng tránh sang bên: “Chẳng phải anh cũng không chín chắn giống em sao, còn bóp mũi giống như trẻ con vậy.”
“Anh yêu em nên mới bóp mũi em, vì em là cô bé đáng yêu mà!”
“Vậy anh qua đây để em yêu anh một lần nào.” Vừa nói Tiểu Lạc vừa thò tay ra nhanh như cắt bóp mũi Trình Hạo, sau đó cười ha ha nói: “Sao? Anh thấy cảm giác được người khác yêu thương thế nào? Có thú vị không?”
“Cảm giác này thật là tuyệt diệu!” Trình Hạo cố làm ra vẻ rất thích thú.
Đọc truyện ngôn tình tại: WWW.Thichtruyen.VN
Vì muốn để lại ấn tượng tốt cho mẹ chồng tương lai, Tiểu Lạc không ngừng tìm kiếm thông tin trên mạng về các tiêu chuẩn “Tam tòng, Tứ đức[1]” của một người con dâu, những cách hòa giải mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu mà người đời nói là khó giải quyết nhất. Cô lại suy nghĩ xem mua quà ra mắt gì tặng mẹ chồng tương lai có thể khiến mẹ chồng vừa gặp đã khen con dâu hiếu thuận lại hiểu biết, suy nghĩ xem lần đầu tiên gặp mặt gọi luôn là mẹ thì thân thiết hơn hay gọi bác thì sẽ tốt hơn và làm thế nào khiến mẹ chồng nghĩ cô là người hiểu lễ giáo lại ăn nói dễ nghe. Nhưng càng nghĩ cô càng không biết mình nên làm thế nào. Đáp án trên mạng cho những câu hỏi của cô vô cùng đa dạng phong phú, riêng mục tặng quà đã có mấy trăm đáp án rồi.
[1] Tam tòng, Tứ đức: Những quy định mang nghĩa vụ đối với phụ nữ phương Đông, xuất phát từ quan niệm của Nho giáo: “Tam tòng” bao gồm: tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử. “Tứ đức” gồm: công, dung, ngôn, hạnh.
Lần này thì Tiểu Lạc biết, chuyên gia tình yêu như cô không phải là vạn năng, khi bản thân gặp vấn đề cũng đành bó tay chịu trói. Lý do chủ yếu là cô thiếu kinh nghiệm thực tế, nghĩ vậy cô liền gọi điện cho Đặng Giai thỉnh giáo.
“Uầy, Lâm đại tài nữ muốn kết hôn rồi sao? Chúc mừng, chúc mừng! Lúc đó nhớ mời tớ đến uống rượu mừng nhé.” Đây là lần đầu tiên Đặng Giai nói về chuyện kết hôn của Tiểu Lạc sau khi biết cô chuẩn bị gặp mẹ chồng tương lai.
“Không vấn đề gì. Chúng ta nói luôn vào việc chính đi. Cậu nói xem tớ nên tặng mẹ anh ấy quà gì thì tốt nhất. Tiện thể truyền một chút kinh nghiệm tặng quà của cậu cho tớ đi.”
“Lần đầu tiên gặp mẹ chồng, tớ tặng bà một chiếc đồng hồ nổi tiếng của Thụy Sĩ, lần thứ hai gặp mặt tớ tặng bà một lọ nước hoa hiệu Channel 5, còn lần thứ ba gặp mặt tớ tặng bà một bộ quần áo hiệu Prada.” Vì hạnh phúc của cô bạn thân Tiểu Lạc, Đặng Giai không hề giấu giếm mà vô tư truyền đạt kinh nghiệm của bản thân.
“Ôi mẹ ơi!” Đặng Giai còn chưa nói xong, Tiểu Lạc đã bắt đầu gọi “mẹ” rồi. Những món quà Đặng Giai tặng mẹ chồng quả thật rất đắt. Xem ra mẹ chồng cô ấy cũng không phải người bình thường, kinh nghiệm tặng quà của cô ấy đối với Tiểu Lạc giờ phút này chẳng có chút giá trị tham khảo nào.
“Tớ nói này Giai Giai, đây đâu phải là tặng quà. Cái mà cậu tặng đó là Nhân dân tệ.” Tiểu Lạc nói mà như hét lên.
“Không thì làm thế nào? Mẹ chồng tớ xuất thân trong một gia đình quyền quý, từ nhỏ đã giống như công chúa. Mỗi lần tớ gặp bà ấy đều bị vẻ cao quý của bà làm cho khiếp sợ, nếu không tặng cái gì đắt tiền một chút thì liệu người ta có coi tớ ra gì không, vì thế tớ phải đánh đòn phủ đầu. Đúng rồi, mẹ chồng cậu làm nghề gì? Cậu có thể xem trước ảnh của bà ấy, sau đó hoạch định sách lược tặng quà và chính sách ngoại giao.” Đặng Giai tiếp tục “tư vấn” cho Tiểu Lạc.
“Tớ xem qua ảnh của mẹ chồng tương lai rồi, đó là một người khá nhân hậu, chất phác, không thích hợp mặc quần áo hàng hiệu, dùng nước hoa nổi tiếng đắt tiền gì gì đó đâu. Nghe Trình Hạo nói, bà rất tiết kiệm. Trình Hạo bảo bà đến ở cùng với chúng tớ, bà cũng không tới vì theo bà, tiền thuê nhà ở Bắc Kinh đắt quá. Nếu tặng bà nước hoa Channnel, bà biết giá của nó, chắc chắn bà sẽ bắt tớ mang trả lại. Bà không được đi học, không biết chữ, lại là người ở quê, nào có dám dùng cái gì gọi là hàng hiệu. Có lẽ, tớ sẽ tặng bà mấy sản phẩm bảo vệ sức khỏe quảng cáo trên tivi thôi.”
“Chiêu tặng sản phẩm bảo vệ sức khỏe quá cũ rồi. Hơn nữa, những sản phẩm bảo vệ sức khỏe đó, cậu đâu có biết đâu là đồ tốt, đồ xấu phải không? Buôn bán bây giờ đặt lợi nhuận lên hàng đầu, nhà sản xuất đều thổi phồng chất lượng sản phẩm của mình lên giống như tiên đan vậy, thật ra đều là thuốc chống viêm cả. Cậu nên mua quần áo tặng cho bà sẽ tốt hơn, không mua hàng hiệu, mua đồ bình thường là được rồi.”
“Ừm, tớ cũng cảm thấy mua quần áo là chắc ăn nhất.” Tiểu Lạc đã quyết định.
Đợi đến lúc Trình Hạo đi làm về, cô và anh bàn bạc xong liền quyết định mua cho mẹ Trình Hạo máy sưởi ấm và áo khoác lông vì mùa đông người già thường sợ lạnh. Đồng thời họ quyết định mua cho con gái của chị Trình San là Duệ Duệ quần áo và đồ chơi.
“Cuối tuần tới chúng ta sẽ đi dạo phố, mua quà cho mọi người trong nhà anh nhé.” Tiểu Lạc dịu dàng nói. Cô vui vẻ như thế này không chỉ vì đã chọn xong quà cho người nhà Trình Hạo mà còn vì nghĩ đến đợt mua sắm tới, anh chắc chắn sẽ cam tâm tình nguyện đi shopping cùng cô, cô có thể nhân tiện mua một số thứ cần thiết.
Cuối tuần tốt đẹp, hãy mau tới đây đi!
Thứ bảy, mới sáng sớm Tiểu Lạc và Trình Hạo đã thức dậy để đi mua sắm. Tiểu Lạc đề nghị đi đến khu chợ bán quần áo ngay gần vườn thú, hàng đẹp giá lại rẻ nhưng cuối cùng Trình Hạo lại nói hiếm khi mua đồ về cho gia đình; nhất định phải xa xỉ một chút nên quyết định sẽ đến cửa hàng mua. Tiểu Lạc không cản được Trình Hạo đành chỉ biết đi theo để tránh anh nói cô bất công. Dịp Quốc khánh anh mua quà tặng cho bố mẹ vợ đều không phải hàng rẻ tiền thì đến lúc mua quà cho người nhà anh ấy, cô lại dám keo kiệt sao. Thật ra, bây giờ cô không muốn tiêu nhiều tiền chẳng qua là muốn sớm tiết kiệm được khoản tiền đặt cọc mua nhà thôi.
Trình Hạo mua cho mẹ chiếc máy sưởi điện và áo khoác lông, mua cho chị gái một chiếc áo lông cừu, mua cho Duệ Duệ bảo bối của nhà chị gái một chiếc áo ngoài màu hồng nhạt và chiếc váy màu đen có hình nhân vật trong phim hoạt hình. Theo ý kiến của Tiểu Lạc, họ còn mua cho Duệ Duệ một con chó đồ chơi biết hát nữa.