“Không biết lúc này đang ngồi bên bàn rượu nhà ai đánh bạc rồi. Haizz, mặc kệ anh ta đi, đây là dịp Tết, chị cũng không buồn quản lý anh ấy nữa.” Nhắc đến Uông Kiến, Trình San chỉ thở dài một cái.
“Chị, bây giờ mẹ vẫn còn bày quầy bán hàng ở con hẻm bên cạnh nhà ga xe lửa à?” Trình Hạo vội vàng chuyển đề tài, đồng thời đụng nhẹ cánh tay Tiểu Lạc, ra hiệu không nên hỏi những chuyện đó.
“Ừ, mẹ vẫn bán ở đó, vì lúc đầu bọn em nói là ngày mùng năm tháng Hai mới về nên mẹ nhập hàng nhiều hơn một chút, tranh thủ mấy ngày trước Tết kiếm thêm được ít nào hay ít đó. Hôm nay mẹ nghe nói bọn em bảo về sớm hơn, mẹ lại đi liên hệ với những người bạn cùng bán hàng, định bán lại cho họ số hàng đó để ngày mai ở nhà với bọn em cho vui.”
Nghe thấy mấy lời của Trình San, câu hỏi của Tiểu Lạc lúc nãy dường như đã có câu trả lời nhưng trong lòng cô đối với mẹ chồng tương lai vẫn còn chút bất mãn. Việc làm ăn buôn bán nhỏ lẻ của bà liệu có quan trọng bằng việc đón tiếp con dâu tương lai hay không? Sau này nếu con dâu của mình lần đầu về chơi, dù công việc có quan trọng thế nào cô cũng bỏ hết để ra đón.
“Không cần phải bán cho người khác, mai bọn em sẽ đi giúp mẹ bán hàng Tết, đợi lát nữa em gọi điện cho mẹ.” Trình Hạo nói.
“Không cần đâu, hiếm khi Tiểu Lạc mới đến nhà mình chơi, em phải ở bên cạnh cô ấy nữa chứ.”
“Chị, chắc chị không biết rồi, tương lai Tiểu Lạc của chúng ta sẽ làm nhà văn đó. Chúng em đi bán hàng chính là cách để trải nghiệm cuộc sống, ở Bắc Kinh vẫn chưa có cơ hội mà, đúng không Tiểu Lạc?” Về tới địa bàn của mình nên Trình Hạo nói nhiều hơn hẳn so với Bắc Kinh.
“Vâng, ngày mai chúng mình đi bán hàng với mẹ anh nhé.” Tiểu Lạc cũng thật sự muốn đi xem, rốt cuộc là chuyện kinh doanh tốt như thế nào mà khiến mẹ của Trình Hạo không bỏ được để đón con dâu tương lai.
Tối hôm đó lúc đi ngủ, Tiểu Lạc hỏi Trình Hạo: “Chẳng phải anh nói sẽ có nhiều người đến xem “cô dâu tương lai” ư? Sao hôm nay một người khách cũng không có vậy?”
“Họ hàng thân thích nhà anh đều ở xa hết mà. Đến Tết chúng ta sẽ tới thăm họ, nhà họ ở cách xa nhau nên việc xem “cô dâu tương lai” phải thực hiện tại nhà họ rồi.” Trình Hạo dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Sao vậy? “Cô dâu tương lai” không có ai xem mặt nên cảm thấy hụt hẫng à?”
Tiểu Lạc: “…”
Ngày hôm sau, Trình Hạo đưa Tiểu Lạc đến chợ gặp mẹ. Trước khi đi, anh sạc đầy pin vào chiếc máy sưởi ấm mà hai người họ mua từ Bắc Kinh mang về để lát nữa Tiểu Lạc tặng cho mẹ.
Nơi mẹ Trình Hạo bán hàng là một con ngõ dài vô cùng náo nhiệt, người mua hàng Tết ra vào không ngớt. Đi bộ trong con ngõ này một lúc, Trình Hạo mới tìm thấy mẹ mình – người mà anh đêm ngày mong nhớ. Giữa mùa đông giá rét nhưng ánh nắng ấm áp đang chiếu lên khuôn mặt đầy sương gió của mẹ khiến lòng anh như thắt lại, gần một năm không gặp, nhìn mẹ có vẻ già đi mấy tuổi!
“Bà chủ, bán cho tôi hai cân hạt dưa.” Trình Hạo dắt tay Tiểu Lạc đi đến trước quầy hàng của mẹ, dùng giọng địa phương nói chuyện.
“Được rồi.” Mẹ Trình Hạo đang chuẩn bị xúc hạt dưa, đột nhiên bà thấy giọng nói này rất quen liền ngẩng đầu lên: “Tiểu Hạo, là con à!” Trên khuôn mặt mẹ anh tràn đầy sự kinh ngạc và vui sướng: “Mẹ chuẩn bị thanh lý hết chỗ hàng này rồi đến nhà chị con đây.”
“Mẹ, đây là Tiểu Lạc.” Trình Hạo nắm lấy vai Tiểu Lạc, đẩy cô lên phía trước một bước.
“Cháu chào bác ạ.” Tiểu Lạc vội mỉm cười, sau đó đưa chiếc máy sưởi ấm đặt vào tay mẹ Trình Hạo: “Bác à, đây là máy sưởi ấm, sau này bác mang theo nó thì tay sẽ không cảm thấy lạnh nữa.” Mặc dù trong lòng cô có chút thành kiến với bà nhưng dù nói thế nào đi chăng nữa, bà cũng là mẹ ruột của Trình Hạo.
“Được rồi, được rồi, các con mang về mà dùng, bác ở bên ngoài quen rồi nên không thấy lạnh đâu.” Mẹ của Trình Hạo nắm lấy một đầu của chiếc máy, đẩy về phía Tiểu Lạc.
Lúc đó, một luồng nhiệt ấm của chiếc máy sưởi truyền ra, làm ấm đôi tay và cũng làm ấm trái tim bà.
“Mẹ, mẹ cầm lấy đi, đây là món quà Tiểu Lạc đặc biệt chọn cho mẹ đấy.” Trình Hạo liền nói chen vào khi thấy mẹ đang cố từ chối.
“Bác à, bác nhận đi cho con vui ạ.”
Bên cạnh có một cô bán tranh Tết liếc nhìn Tiểu Lạc rồi ghé tai mẹ Trình Hạo nói: “Đây là con dâu của chị à? Lần đầu tiên ra mắt đã biết mua máy sưởi ấm cho mẹ, thật là có hiếu quá!”
Mẹ Trình Hạo gật đầu, miệng luôn nở nụ cười.
Tiếng địa phương của tỉnh G cũng không phải khó hiểu, lại thêm mấy năm nay Trình Hạo đã bỏ công huấn luyện khiến trình độ của Tiểu Lạc bây giờ ít nhất cũng phải từ cấp sáu trở lên, vì thế đoạn đối thoại vừa rồi cô nghe đều hiểu hết. Nhìn thấy mẹ Trình Hạo vui vẻ, cô đã hiểu tại sao lúc ra khỏi nhà anh lại bảo cô mang chiếc máy sưởi ấm tặng cho mẹ bằng được.
Trình Hạo thấy mẹ cười vui như vậy, trong lòng thầm nghĩ lần này trở về tiêu hết nhiều tiền như vậy thật sự rất đáng.
“Tiểu Hạo, giúp mẹ dọn những thứ này lại, chúng ta về nhà thôi.” Mẹ Trình Hạo nhanh chóng quyết định hôm nay không bán hàng nữa.
“Mẹ, hôm nay chúng con đến là để giúp mẹ bán hàng. Số hàng này trước Tết không bán hết chẳng phải là sẽ hỏng hay sao.” Trình Hạo ngăn cản dự định dọn hàng của mẹ.
“Chỗ hàng này cũng không còn bao nhiêu, Tiểu Lạc về chơi, chúng ta không thể để con bé ở đây giúp bán hàng được.” Mẹ Trình Hạo khăng khăng giữ ý định.
“Không sao đâu bác ạ, cháu cũng muốn ở đây xem anh Trình Hạo làm sao mà bán được hàng. Lúc nãy anh ấy còn khoe với cháu năm ngoái anh ấy giúp bác bán có hai ngày mà được hơn 1000 NDT tiền hàng, không biết có thật không?” Tiểu Lạc nói ra sự nghi ngờ trong lòng mình.
“Ha ha, đúng là sự thật đấy, mỗi năm chỉ có mấy ngày trước Tết là làm ăn tốt thôi. À, Tiểu Lạc, bác dẫn cháu đến cửa hàng kia sưởi ấm, bác với ông chủ cửa hàng đó rất thân quen. Chúng ta chờ bán hết chỗ hàng Tết này, sau đó sẽ về.” Cuối cùng, mẹ Trình Hạo cảm thấy con dâu tương lai đến mà vẫn bán hàng không phải là cách tiếp đón khách, vì thế bà muốn sắp xếp chỗ nào đó tốt tốt để Tiểu Lạc ngồi nghỉ.
“Bác à, cháu không lạnh đâu. Cháu đến đây để giúp bác mà.” Tiểu Lạc không muốn để lại ấn tượng đầu tiên với mẹ chồng tương lai là một tiểu thư yểu điệu kiêu kỳ.
“Loa loa loa loa, quý khách hàng đang đi lại trên phố hãy chú ý, mọi người hãy tập trung đến hết đây đi, hạt dưa chính gốc cao nguyên Mông Cổ, hạt vừa to vừa mẩy, nóng hổi đây.” Bên này, Tiểu Lạc vẫn còn đang nói chuyện với mẹ của Trình Hạo thì bên kia Trình Hạo đã bắt đầu cất giọng rao bán.
Tiểu Lạc và mẹ của Trình Hạo nhìn nhau cười, đều không hẹn mà cùng đi về phía sau quầy hàng, chuẩn bị tiếp đón các vị khách bị lời rao của anh thu hút.
Cứ như vậy, sau một buổi chiều mùa đông với ánh nắng mặt trời ấm áp, trong một con ngõ nào đó của huyện Z tỉnh G, ba người trong một gia đình đang đứng trước quầy hàng vui vẻ bán đồ Tết. Tiểu Lạc nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt của mẹ Trình Hạo, lại nghe thấy có tiếng rao của Trình Hạo khiến từng chuyện mà anh kể cho cô nghe về bán hàng Tết ở quê dần hiện lên trước mắt.
Năm Trình Hạo thi lên cấp ba, việc kinh doanh đóng gạch của bố bị lỗ vốn, nợ nần chồng chất. Hơn nữa trong lúc sửa chữa máy, bố anh không may bị vướng tay vào dây cua-roa nên đã bị đứt bốn ngón tay trái. Trong thời gian ông nằm viện, để nhanh chóng giảm gánh nặng cho gia đình, Trình Hạo đã tự nguyện đăng ký học trường Sư phạm, như vậy chỉ cần ba năm là anh đã có thể đi làm kiếm tiền rồi. Nhưng sau này không biết làm sao bố anh lại biết được chuyện đó, ông bắt anh đến gặp thầy Chủ nhiệm để đăng ký học một trường trung học trọng điểm khác. Lúc đó giọng nói của ông hơi kéo dài và có chút nặng nề: “Bố của con học ít nên bây giờ mới phải sống cuộc sống cơ cực như thế này. Nhưng chỉ cần bố còn sống, dù có đập nồi bán sắt vụn cũng phải cho con học hết đại học.”
Không ai có thể hiểu được lúc đó Trình Hạo đã khổ tâm như thế nào, bởi vì chính anh đã tận mắt chứng kiến sự khổ cực của bố. Lúc còn nhỏ, ông đã bị bắt thôi học, ở nhà đóng gạch khi mới học hết bốn năm tiểu học.
Trình Hạo còn kể, trước khi học đại học anh luôn là người rất tự ti. Bởi vì khi người khác ngồi bàn luận với nhau về hồi ức ấu thơ và những hoạt động ngoại khóa thời thanh niên đều là nói về đàn dương cầm, hội họa, máy điện tử, máy tính… còn anh hoàn toàn không thể tham gia bàn luận cùng vì những hoạt động ngoại khóa của anh ấy lúc đó chỉ có chăn trâu, lấy bèo cho lợn, đi cấy, cắt rạ, xách nước.
Ở nông thôn, những việc này đối với bọn trẻ đều là những chuyện phải làm thường ngày nhưng cũng có đứa không phải làm. Lúc đó những người lớn trong thôn khi dạy dỗ bọn trẻ đều nói như thế này:
“Không muốn đi chăn trâu nữa phải không? Vậy thì thi đỗ lên cấp hai đi!”
“Không muốn đi cấy lúa nữa phải không? Vậy thì thi đỗ lên cấp ba đi!”
“Không muốn xách nước nữa phải không? Vậy thì thi đỗ đại học đi!”
Lúc đó, trẻ con trong thôn chỉ có một lối thoát duy nhất khỏi việc nhà nông là học thật giỏi nên chỉ cần thành tích của bọn trẻ tốt thì ở nhà cũng không phải làm bất kì công việc gì nữa.
Từ hồi học tiểu học, Trình Hạo đã học rất chăm chỉ. Anh luôn có tên trong top ba người đứng đầu lớp nên đã thi đỗ thẳng vào đại học. Theo quan niệm của các bậc cha mẹ, nếu thi đỗ đại học thì lúc ở nhà sẽ không phải làm bất kì một công việc nhà nông nào cả nhưng chỉ cần Trình Hạo về đến nhà, chắc chắn anh sẽ giành lấy việc để làm giúp bố mẹ. Anh nói, dùng hành động thực tế để cho bố mẹ biết dù anh có giành được thành tích cao như thế nào đi chăng nữa thì cũng là thành quả mà bố mẹ vun trồng. Hơn nữa anh không có bất kì lý do gì mà không đồng cam cộng khổ với bố mẹ.
Cũng giống như giây phút này đây, ai có thể nghĩ rằng, bây giờ với thân phận là nhân viên chủ chốt của một công ty IT nổi tiếng ở Bắc Kinh, Trình Hạo lại bán hàng cùng mẹ trên vỉa hè tại một góc huyện nhỏ bé nơi quê nhà. Nghĩ đến đây, trong khóe mắt Tiểu Lạc bỗng dưng đẫm lệ.
Con muốn báo hiếu mà bố không đợi được, nỗi đau khổ vì bố qua đời sớm sẽ đi cùng Trình Hạo trong suốt cuộc đời. Để báo đáp cho mẹ, anh chỉ có thể dành cho mẹ tình yêu thương và sự quan tâm nhiều hơn mà thôi.
Lúc này, Tiểu Lạc đã hiểu rõ nỗi lòng của Trình Hạo, cô hiểu vì sao lúc trước anh ấy lại muốn mua nhà cho mẹ gấp như vậy. Đồng thời, trong lòng cô cũng trào dâng một nỗi xúc động đối với người chồng tương lai của mình, nếu không có sự kiên trì vượt khó của anh, cô và anh đã không có cơ hội gặp mặt, quen biết rồi yêu nhau ở trường đại học.
Nhiều lúc, chúng ta đều hy vọng có thể mang lại cho người mình yêu thương nhất một cuộc sống thật hạnh phúc nhưng cuộc sống vốn rất khắc nghiệt. Cho nên, khi năng lực của bạn còn chưa đủ, hãy cố gắng hết sức dựa vào điều kiện hiện có để làm cho người thân nhất, người mình yêu nhất có được hạnh phúc.
Cũng giống như lúc này đây, tất cả mọi người trong con phố đều biết con trai bà Trình đưa con dâu từ Bắc Kinh về, còn giúp bà bán hàng nữa.
Trước đây, vào dịp sinh nhật Tiểu Lạc, đúng giờ tan học buổi trưa, Trình Hạo mang hoa hồng và bánh ga tô đến lớp học tặng cho cô, khiến cô cảm thấy mình như một nàng cô