“Chị đã chọn được căn hộ nào vừa ý chưa, lúc nào thì chị có thời gian đi xem nhà?”
“Sau khi tôi đi làm về hoặc vào cuối tuần.” Tiểu Lạc nghĩ bụng, nếu mình đi xem dù không mua cũng đã sao? Mua nhà cũng như đi shopping, nếu thử xong mà thấy không ưng thì trả lại thôi.
“Hôm nay thứ Bảy đúng không ạ? Chị có rảnh đi xem luôn không?” Anh chàng kia vẫn nhiệt tình hỏi.
“Tôi phải đợi chồng tôi cùng đi xem, lúc nào rảnh rỗi tôi sẽ liên lạc lại với anh.” Mua nhà là chuyện lớn, một mình cô không thể tự quyết, dù sao số tiền mua nhà cũng là do hai người cùng chắt chiu dành dụm.
“Cứ quyết định thế đi, tôi có thể xưng hô với chị thế nào nhỉ?”
“Tôi họ Lâm.”
“Vâng chị Lâm, đây là danh thiếp của tôi, chị cứ gọi tôi là Tiểu Châu.” Anh chàng đưa cho Tiểu Lạc tấm danh thiếp. “Lúc nào chị có thể xem nhà cứ gọi điện cho tôi.” Đúng lúc đó điện thoại của Tiểu Lạc rung lên bài hát quen thuộc: Sữa đậu nành không thể rời xa bánh quẩy, để em yêu anh mãi mãi, tình yêu cần phải như vậy mới là hạnh phúc ngọt ngào…
Tiểu Lạc nhấc điện thoại, giọng Trình Hạo vang lên: “Tiểu Lạc, em đang ở đâu thế, anh đang ở cổng siêu thị nhưng không nhìn thấy em.”
“Em đến ngay đây, anh đợi em hai phút nhé.” Tiểu Lạc nói xong liền cúp máy.
Cô nhét tấm danh thiếp vào túi rồi đẩy cửa, chạy nhanh ra ngoài. Cách đó không xa, Trình Hạo đang đứng bên ngoài cửa siêu thị, dáo dác nhìn quanh tìm cô.
Tiểu Lạc đi tới nơi, xách đồ trên tay giúp anh: “Sao nặng thế này? Chồng yêu hôm nay vất vả quá.”
“Em vừa đi đâu về đấy? Hay là nhân lúc không có anh đã lén lút hẹn hò với anh chàng đẹp trai nào rồi?” Trình Hạo trêu Tiểu Lạc.
“Ái chà, hôm nay anh đoán chuẩn quá, em vừa hẹn hò với một anh đẹp trai nhưng mà là anh chàng môi giới trong công ty bất động sản.”
“Em định mua nhà bây giờ à?”
“Vâng, chẳng lẽ anh đã quên mục tiêu của chúng mình đề ra trong năm nay rồi sao? Chúng mình có ba mục tiêu lớn, trong đó hai mục tiêu phải cùng nhau thực hiện, chính là mua nhà và kết hôn. Chẳng phải chúng mình dự dịnh kết hôn đúng ngày mùng tám tháng Tám năm nay hay sao, giờ đã là cuối tháng Ba rồi. Ngày chúng mình tổ chức hôn lễ cũng là ngày khai mạc Olympic mà. Ở Bắc Kinh chỗ nào cũng treo đầy băng rôn rồi, mỗi lần nhìn thấy là em lại thấp thỏm bồn chồn, không phải chỉ vì mong chờ sự kiện Olympic sắp tới mà quan trọng là ngày cưới của chúng mình không còn xa nữa. Thế mà phòng cưới đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu cả. Chẳng lẽ giờ vẫn chưa phải lúc vạch ra kế hoạnh mua nhà hay sao?” Tiểu Lạc hùng hồn giải thích.
“Làm sao anh có thể quên kế hoạch quan trọng của chúng mình được chứ. Chỉ có điều, anh thấy giờ chưa phải là thời điểm thích hợp để mua nhà.” Trình Hạo nói.
“Thì chúng ta cứ đi xem thôi, nếu tìm được căn hộ nào thích hợp thì mua luôn. Hơn nữa, ai biết lúc nào mới là thời điểm thích hợp chứ. Giá nhà thì ngày một tăng không có điểm dừng, mấy căn hộ gần đây, chỉ hai phòng nhỏ thôi mà giá cũng lên tới một triệu tệ rồi. Cho nên chúng mình phải tranh thủ lúc giá cả dao động trên dưới một triệu mà đi tìm nhà thôi, chứ không sau này chẳng có nhà mà mua đâu.” Tiểu Lạc vẫn bảo vệ ý kiến của mình đến cùng.
“Chẳng phải em chỉ muốn mua nhà mới toanh làm phòng cưới sao? Ở gần đây toàn là những căn hộ đã qua tay mấy người ở, lại xây dựng từ những năm tám mươi hay chín mươi rồi, mình bỏ ra một khoản tiền lớn như vậy mà chỉ mua lại nhà cũ của người khác thôi à?” Trình Hạo nhíu mày nói.
“Vấn đề là ở chỗ, anh có thể mua nổi nhà mới hay không? Một mét vuông đã lên đến hơn một vạn tệ rồi, lại toàn là nhà lớn. Chúng ta có tích góp cả đời cũng chẳng mua được, may ra chỉ trong mơ mới có thể thực hiện được thôi.”
Trình Hạo không nói thêm một lời nào nữa.
Quả thật là trước đó, Tiểu Lạc đã suy nghĩ tới chuyện mua nhà mới hay mua lại nhà của người khác. Cô luôn muốn mua nhà mới, một căn hộ chưa qua tay ai sử dụng sẽ trở thành thiên đường của hai người. Nhưng giá nhà tăng nhanh đến chóng mặt, cô phải chấp nhận sự thật là không thể mua nổi nhà mới. Vừa tháng trước Doãn Nặc mua 11000 NDT/m2, bây giờ đã tăng vọt lên 14000 NDT/m2 rồi. Với tình hình giá cả leo thang như thế này, người dân lao động bình thường có làm cả đời cũng chẳng thể nào kiếm đủ tiền mua nhà được.
Nếu bây giờ muốn mua nhà mới thì chỉ còn cách mua nhà ở vùng ngoại ô xa xôi hẻo lánh mà như vậy thì đâu còn ý chí phấn đấu gì nữa? Xe cộ không thuận tiện, nếp sống lại không văn minh, cách xa hoàn toàn với cuộc sống lý tưởng mà Tiểu Lạc hằng mong ước.
Huống hồ, giờ muốn mua căn hộ hầu như đều phải mua theo dự án và chờ đợi khá lâu, trong khi mua nhà cũ thì chỉ điền vài thủ tục đơn giản là có thể chuyển tới ở luôn. Còn về phòng cưới, chỉ cần trang hoàng lại theo ý mình thì sẽ đẹp ngay, vậy chẳng phải cũ sẽ biến thành mới đó sao?
Năng lực làm việc và thái độ nhiệt tình của anh chàng Tiểu Châu khi nãy đã gây được chú ý của Tiểu Lạc. Còn Trình Hạo lại chẳng thèm để ý, anh chưa bao giờ có ý định mua nhà cũ, hơn nữa anh cho rằng, giờ chưa phải lúc thích hợp để mua nhà.
Nhưng dù có thế nào thì anh vẫn luôn vui vẻ cùng Tiểu Lạc đi xem và tìm hiểu mấy căn hộ đó.
“Căn hộ này có ba phòng nhỏ, nếu khách đến chơi cũng có thể ở lại vài ngày. Giá là 88 vạn tệ, quá hợp lý.” Tiểu Châu nhiệt tình giới thiệu.
Trình Hạo vốn có thành kiến với những căn hộ đã qua sử dụng nên không muốn đưa ra bất cứ nhận xét nào.
Tiểu Lạc nhìn Trình Hạo không khỏi băn khoăn, căn hộ đẹp như thế lại có tới ba phòng riêng mà anh ấy không vừa ý sao? Trước đó không lâu, chú của Trình Hạo tới Bắc Kinh chơi nhưng nhất định không ngủ ở khách sạn mà muốn ngủ lại với hai người. Nhà Tiểu Lạc ở ghép nên đành phải để chú ấy ngủ trên ghế sô pha. Phòng vệ sinh lại ở ngay bên cạnh phòng khách nên cả đêm hôm đó Tiểu Lạc không dám đi vệ sinh.
“Căn hộ này nằm ở hướng Đông Nam, mùa đông ấm áp mùa hè mát mẻ. Căn phòng phía trong còn được thiết kế để có thể luyện tập thể dục thể thao, có sức khỏe là sẽ có tất cả…” Tiểu Châu giới thiệu như một chuyên gia quảng cáo lành nghề.
Chi tiết này thật sự thu hút Tiểu Lạc vì Trình Hạo sẽ không cần tới các trung tâm tập thể hình để luyện tập, coi như tiết kiệm được một khoản tiền. Nhưng khi nhìn nét mặt của anh, cô vội vã bỏ luôn những mơ mộng đó.
“Xung quanh nhà còn trồng rất nhiều cây xanh làm cho căn phòng thoáng đãng mát mẻ, mùa hè không phải dùng điều hòa, vừa kinh tế lại tốt cho sức khỏe.”
Tiểu Lạc rất hài lòng với môi trường xung quanh, chỉ có điều tòa nhà này hơi cũ, có lẽ xây dựng từ những năm tám mươi nên đèn cảm ứng trong thang máy chỉ sáng lập lòe.
Tiểu Lạc phát hiện ra một điều, dù cho người ở công ty bất động sản có quảng cáo thế nào, miệng lưỡi có sắc bén đến đâu cũng không thể lay chuyển lập trường của cô, quan trọng nhất là căn hộ ấy có thật sự làm cô hài lòng hay không. Đây là điểm khác biệt giữa mua nhà và mua các đồ vật thông thường khác.
Tiểu Lạc chia sẻ phát hiện ấy cho Trình Hạo, anh nhìn cô nói: “Vấn đề không phải lập trường em có bị thay đổi hay không mà chính là túi tiền em có cho phép hay không.”
Tiểu Lạc không ngờ trong lúc xem nhà cô lại gặp Thẩm Lộ Dao.
Tiểu Châu đưa Trình Hạo và Tiểu Lạc tham quan căn hộ một lượt, sau đó ba người đứng đợi thang máy. Khi cửa thang máy vừa mở ra thì bên trong xuất hiện một gương mặt xinh đẹp.
Tiểu Lạc còn đang mải mê suy nghĩ về căn hộ nên thoạt đầu không để ý ai vừa bước ra từ trong thang máy nhưng lúc người ấy đi ngang qua, cô liền gọi giật giọng: “Lộ Dao?”
Giọng Tiểu Lạc hơi rụt rè vì sợ nhận nhầm người. Nếu cô gái này là Lộ Dao thì sao cái bụng lại phẳng thế kia?
“Tiểu Lạc, thật trùng hợp quá!” Lộ Dao khẽ mỉm cười. “Cậu cũng ở đây à?”
“Không, mình không ở đây, mình tới đây xem nhà thôi.” Tiểu Lạc trả lời.
Tiểu Lạc sững người, đúng là Lộ Dao. Cô còn tưởng mình nhận nhầm người, cứ nghĩ rằng cô gái ấy có ngoại hình giống thôi nhưng từ “cũng” trong câu hỏi của Lộ Dao đã cho biết giờ cô ấy sống ở chung cư nhỏ hẹp này. Điều đó có nghĩa là Lộ Dao không còn ở trong ngôi nhà của Lương Vũ Thành nữa.
“À, cậu định mua nhà sao? Chúc mừng cậu nhé!” Có lẽ Lộ Dao đã chú ý tới hai người đàn ông lạ mặt bên cạnh Tiểu Lạc nên câu nói của cô của cô chỉ dừng lại ở đấy mà không đả động thêm bất kỳ chuyện nào khác.
Sau khi giới thiệu Trình Hạo và Lộ Dao với nhau, Tiểu Lạc liền kéo cô ấy sang một bên rồi thì thầm: “Sao cậu lại ở đây?”, rồi cô liếc nhanh xuống bụng Lộ Dao hỏi: “Thế này là thế nào hả?”
“Ồ.. chuyện ấy…” Lộ Dao ấp úng, “Lúc tắm do mình không cẩn thận nên té ngã…”
“Lương Thành Vũ biết chuyện này không?”
Lộ Dao lắc đầu: “Chưa biết, mà mình cũng không muốn cho anh ta biết.”
“Hai người lại có chuyện gì vậy? Cãi nhau à?”
“Chuyện dài lắm, một hai câu không thể nói hết được.” Lộ Dao cố chuyển động đôi môi cho giống với dáng vẻ đang cười. “Nói chung, chúng mình chia tay rồi.”
Khuôn mặt Lộ Dao trắng xanh và nhợt nhạt hơn trước rất nhiều khiến bây giờ cô không còn dáng vẻ của một tiểu thư đài các mà giống như cô gái vừa được người ta cứu từ trận lũ quét thì đúng hơn.
Nhìn bộ dạng của Lộ Dao, Tiểu Lạc cảm thấy xót xa vô cùng. Cô đã cho rằng Lộ Dao yêu chàng công tử nhiều tiền Lương Vũ Thành thì cả đời sẽ sung sướng, vô lo vô nghĩ nên khi Lộ Dao quyết định đến với anh ta, Tiểu Lạc không đắn đo mà ủng hộ hai người. Giờ đây, cô cảm thấy rất hối hận vì đã không nhắc nhở Lộ Dao không nên chỉ đắm chìm trong tình yêu. Nhưng chuyện này đã tới nước này, hối hận thì có ích gì.
“Cô Tiểu Lạc, khu này còn hai căn hộ nữa, cô muốn đi xem không?” Tiểu Châu vội vã giục Tiểu Lạc.
“Hôm nay không xem nữa, để hôm khác xem tiếp đi.” Tiểu Lạc định hoãn lại việc xem nhà vì bộ dạng của Lệ Dao làm cô không yên tâm chút nào. Cô muốn gặp Lộ Dao để nói chuyện riêng, mặc dù Lộ Dao nói mấy từ “chúng mình chia tay rồi” vẻ mặt có phần tỉnh bơ, không có vẻ đau khổ như khi chia tay mối tình kéo dài mấy năm trời với anh bạn học cùng trường nghệ thuật. Nhưng lần đó Lộ Dao đã chủ động tìm Tiểu Lạc nói ra sự thật, cũng như đã trút bỏ được phần nào nỗi đau khổ trong lòng. Còn việc lần này Lộ Dao chia tay, Tiểu Lạc không hề hay biết. Cô ấy đã che giấu như vậy nhất định là có nỗi khổ riêng, có thể điều đó có liên quan tới cái thai trong bụng.
“Chủ nhà của hai căn hộ kia đã chuyển sang nhà mới, cách đây cũng khá xa nhưng biết hôm nay anh chị tới xem nhà, họ đã cất công tới tận đây mở cửa. Nếu hôm nay chị quyết định không xem nữa thì làm người ta mất công quá.” Tiểu Châu cảm thấy khó xử.
“Tiểu Lạc, cậu đi xem phòng tiếp đi. Cậu không phải lo lắng đâu, mình vẫn ổn mà, thật đấy.” Lộ Dạo vội nói rồi mỉm cười để Tiểu Lạc yên tâm.
Nhưng nụ cười ấy lại khiến Tiểu Lạc cảm nhận rõ ràng hơn sự chua xót, cô đặt nhẹ tay lên vai Lộ Dao và động viên: “Cậu phải giữ gìn sức khỏe. Hãy nhớ, mình luôn đứng về phía cậu. Ngày mai rảnh thì gọi điện cho mình, mình sẽ tới tìm cậu.”
“Được rồi, lúc nào có thời gian mình sẽ liên lạc với cậu, hai người tiếp tục đi xem nhà đi.” Lộ Dao hướng về phía Trình Hạo và Tiểu Lạc vẫy tay rồi quay người bước đi.
Lộ Dao đẩy cửa bước vào căn phòng u ám, đặt chiếc túi xuống rồi tiến tới gần c