“Đúng vậy, nhưng hôm nay anh ấy lại nói là không mua được nữa, anh biết làm thế nào. Tiểu Lạc, anh xin lỗi, vì yêu anh mà em đã phải chịu khổ rồi. Hôm qua thấy em đi mua vé tàu mà bị cảm lạnh như vậy, trong lòng anh thật sự rất khó chịu. Hơn nữa, mẹ anh đã nói với họ hàng thân thích chuyện anh sẽ đưa con dâu tương lai về rồi, nếu chúng ta không về được, anh sợ mẹ và mọi người lại suy nghĩ, vì thế hôm nay anh mua xong vé rồi mới dám nói với em. Anh biết bây giờ chúng ta đang chuẩn bị tiền mua nhà, tiêu mất 4000 NDT này trong lòng anh cũng rất tiếc. Nhưng lúc cần tiêu tiền thì vẫn nên tiêu mà, em yên tâm, số tiền này anh sẽ tìm cách kiếm lại.” Trình Hạo nói một mạch cho Tiểu Lạc nghe rõ đầu đuôi chuyện mua vé máy bay.
“Haizz.” Tiểu Lạc thở dài một cái rồi ngã nằm xuống giường kéo chiếc chăn qua đầu, giận dỗi không nói gì thêm nữa.
Trình Hạo thấy vậy cũng nằm xuống chui vào chăn định ôm lấy cô. Ai ngờ, cô lại dùng hết sức đẩy anh ra: “Đừng động vào em, anh ra phòng khách ngủ đi, em giận rồi.”
“Anh không ra. Căn nhà này là anh thuê, anh có quyền sử dụng cái giường này.” Trình Hạo kiên quyết nói.
“Em cũng nộp tiền thuê nhà, bây giờ em vẫn là cổ đông của anh, anh phải phục tùng em.” Tiểu Lạc cãi lý.
“Em là cổ đông? Đừng đùa nữa. Anh có mở công ty đâu.”
“Tiền mà anh đầu tư cổ phiếu và tiền trong quỹ, em cũng có một phần, bây giờ anh là cổ đông của em.”
“Hừ, chuyện cỏn con đó hả? Vậy ngày mai anh sẽ đi rút số tiền đó trả lại em.”
Được thôi, anh đã bắt đầu chia rõ ranh giới tiền bạc rồi, không ngờ thế gian lại có loại người như anh nhỉ. Trong lòng đang oán hận, Tiểu Lạc không thèm nói năng gì, cứ thế kéo chiếc chăn lên khiến cho Trình Hạo vốn có thói quen ngủ trần đã phải “show hàng” trong không khí lạnh giá.
“Em làm gì vậy? Em định không cho anh ngủ cùng à?” Trình Hạo kéo chăn lên đắp.
Trời ơi! Một lúc anh tiêu hết 4000 NDT rồi mới nói, bây giờ không để người khác tức giận sao? Trong lòng Tiểu Lạc càng tức giận hơn lúc nào hết.
“Vậy anh ngủ ở giường đi, em ra sô pha ngoài phòng khách ngủ.” Tiểu Lạc nghĩ, anh không đi thì em đi là được chứ gì.
“Thôi được rồi, em ngủ ở giường, anh ra sô pha ngủ.” Thấy Tiểu Lạc ôm chăn định mở cửa đi ra phòng khách. Trình Hạo không để ý đến chuyện mặc quần áo, nhanh chóng xuống giường kéo cô lại.
Tiểu Lạc nằm trên giường, dù đã “thắng” nhưng trong lòng lại cảm thấy không thoải mái chút nào. Cô trằn trọc không sao chợp mắt nổi, trở mình hết bên này đến bên kia.
Bình thường cô đều ngủ trong vòng tay ấm áp của Trình Hạo, bây giờ vì cãi nhau mà tâm trạng không tốt, cũng thiếu đi vòng tay ấm áp, vững chãi đó của anh nên cô chẳng còn tâm trạng nào để ngủ cả.
Lúc đó, Trình Hạo cũng không ra sô pha ngoài phòng khách mà anh ngủ ngay ở chiếc ghế cạnh phòng. Lý do của anh là “chuyện xấu trong nhà không thể cho người ngoài biết”, anh không muốn để “giọng ca vàng” Tần My nhìn họ mà chê cười. Tiểu Lạc cũng đồng ý với quan điểm này của Trình Hạo. Tất nhiên, bọn họ có cãi nhau như thế nào thì cũng là việc của hai người, không cần để cho tất cả mọi người đều biết, càng không cần thiết đem ra làm trò cười cho Tần My.
Vào giây phút này Trình Hạo cũng không ngủ được.
Qua ánh đèn ngủ, Tiểu Lạc muốn nhìn xem Trình Hạo thế nào. Cô thấy anh chỉ mặc độc một bộ áo ngủ, chẳng nói chẳng rằng ngồi trên ghế bên ngoài phòng, hai mắt lim dim.
Nếu anh ấy ngủ như vậy một đêm chắc sẽ bị cảm mất. Sao nhìn anh ấy cô đơn lại đáng thương đến như vậy chứ! Tiểu Lạc chăm chú nhìn Trình Hạo, bộ dạng của anh khiến cô dần mềm lòng. Cô vẫn rất thương và quan tâm tới anh, cô không nỡ để anh phải chịu lạnh. Cô không hề muốn cãi nhau với anh. Những lý do mua vé bay mà Trình Hạo nói, cô đều có thể hiểu được. Trước đây họ cũng có lúc tiêu nhiều tiền như vậy, chẳng hạn như khi anh mua cho cô chiếc máy tính xách tay cũng đã tiêu hết 8000 NDT. Nhưng cứ nghĩ phải mất tới 4000 NDT để mua vé máy bay, dù thế nào thì cô cũng cảm thấy rất đau lòng.
Tiểu Lạc nhìn anh một lúc, sau đó cô nghĩ không thể để anh tiếp tục ngủ như thế này liền hỏi Trình Hạo: “Sao anh không mặc nhiều áo vào một chút? Mặc như thế không lạnh à?”
“Thì ra em vẫn rất quan tâm tới anh đúng không?” Trình Hạo có chút đắc ý, xem ra cô không nên tức giận với anh thì tốt hơn.
“Em vốn chẳng muốn quan tâm đến anh làm gì. Em chỉ lo anh bị cảm rồi lây sang em thôi.” Tiểu Lạc sớm đã mềm lòng nhưng miệng lưỡi vẫn cứ vô tình.
“À, thế anh ngủ ngoài này vậy. Haizz chẳng có ai quan tâm đến mình, mình thật đáng thương!” Trình Hạo thở dài một câu. Thực ra, anh cố ý chỉ mặc một bộ đồ ngủ và không mang theo chăn để thực hiện khổ nhục kế.
Sau một hồi giằng xé, Tiểu Lạc cảm thấy thật sự không đành lòng bèn nói: “Anh lên giường ngủ đi, như vậy dễ bị cảm lạnh lắm đó.”
Trình Hạo như sắp chết đuối vớ được cọc, anh vừa trèo lên giường vừa nói: “Là chính miệng em nói nha, không phải anh ép em đâu nhé.”
“Tiểu Lạc, xin lỗi em. Dù nói gì đi chăng nữa thì anh vẫn nên bàn trước với em.” Vừa lên giường, Trình Hạo liền tự mình kiểm điểm, dũng cảm thành thật nhận lỗi.
Thực ra, Tiểu Lạc đã tha thứ cho anh rồi.
“Tiểu Lạc, lần này anh kiên quyết về quê là vì sau khi bố anh qua đời, mẹ anh không có nhiều giây phút vui vẻ, lần này mẹ biết sắp có con dâu nên đã vui mừng khôn xiết. Anh không muốn để mẹ phải thất vọng. Anh không thường xuyên ở bên cạnh và chăm sóc cho mẹ đã là quá bất hiếu rồi, anh không muốn Tết đến mẹ vẫn phải cô đơn lẻ loi một mình. Vì thế Tiểu Lạc à, em đừng giận anh nữa được không! Tiền là trứng ba ba, không có thì lại đi kiếm mà, chúng mình không nên cãi nhau vì tiền nữa, em nhé.” Trình Hạo tiếp tục nói.
“Được rồi, em không giận anh nữa. Đúng là tiền sinh ra là để phục vụ con người, vì thế chúng ta không nên làm nô lệ cho tiền bạc.” Tiểu Lạc như thay đổi cả suy nghĩ trong tích tắc.
“Tiểu Lạc, em thật tốt!” Vừa nói Trình Hạo vừa ôm lấy cô từ phía sau, cô cũng không từ chối vòng tay ấm áp của anh. Có lẽ, con người khó có thể phản kháng lại sự ấm áp. Giây phút này Tiểu Lạc chỉ nghĩ tới một điều: Mỗi khi gần anh, lúc nào em cũng cảm thấy ấm áp.
Hôm đó khi Trình Hạo và Tiểu Lạc xuất phát từ Bắc Kinh, bầu trời đã rũ bỏ vẻ u ám của mấy ngày trước, quả là một ngày trong xanh nắng ấm hiếm có. Tiểu Lạc mang tâm trạng vui vẻ, bắt đầu “cuộc du hành” bằng máy bay lần đầu tiên trong đời mình.
Máy bay xuyên qua từng tầng mây, những đám mây xanh bên ngoài cửa sổ máy bay cứ xếp thành tầng tầng lớp lớp. Tiểu Lạc chăm chú ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài rồi tự mình an ủi, lần này lộ phí mất nhiều như thế, thôi cứ coi như đi du lịch vậy. Đi đến khu vui chơi ngồi tàu lượn siêu tốc cũng phải mất 20 NDT một lần rồi.
Không đầy hai tiếng rưỡi sau, máy bay đã hạ cánh tại sân bay thành phố của tỉnh G.
“Có tiền đúng là khác hẳn. Lẽ ra nếu chúng ta đi tàu hỏa về phải mất ba mươi tiếng đồng hồ, bây giờ ngồi máy bay mới có hai tiếng rưỡi đã tới nơi rồi. Thì ra, khoảng cách xa không phải vấn đề, không có tiền mới là vấn đề khó khăn.” Vừa đặt chân xuống máy bay, Trình Hạo liền ca thán.
“Sau tất cả mọi chuyện, anh mới biết tiền quan trọng như thế nào à? Mặc dù tiền không phải là vạn năng nhưng không có tiền thì chuyện gì cũng không làm được, cố gắng kiếm tiền mới là con đường đúng đắn.” Tiểu Lạc vui mừng tổng kết lại kinh nghiệm.
“Ha ha, đi nhanh lên, chúng ta ngồi xe từ sân bay về đến thành phố, sau đó ngồi hai tiếng xe khách là tới nhà rồi.” Lòng mong mỏi trở về nhà của Trình Hạo đã thể hiện hết ra bằng lời nói và hành động.
“Anh này, càng ngày trông anh càng vui vẻ, còn em thì thấy lo lắng hơn đây. Quê anh có lễ giáo gì đặc biệt không? Anh nói lại lần nữa với em đi, đừng để em xấu hổ nhé.” Tiểu Lạc vừa xách túi hành lý vừa lo lắng đi theo sau Trình Hạo.
“Em cứ thả lỏng đi, người nhà và họ hàng anh đều rất dễ gần, đợi lát nữa lên xe anh sẽ nói tỉ mỉ cho em nghe.” Trình Hạo quay người nắm lấy tay cô rồi đi về phía bến xe.
Tết đến người mua vé xe thường rất đông, hai giờ chiều Trình Hạo và Tiểu Lạc đã đến bến xe khách đường dài nhưng phải đến tận bốn rưỡi chiều họ mới mua được vé xe đến huyện Z nơi chị Trình San ở. Đến gần bảy giờ, khi đèn điện sáng rực, bọn họ mới tay xách nách mang túi to túi nhỏ về tới cửa nhà chị Trình San.
Nhà chị Trình San nằm trên tầng bảy của một tòa chung cư không có thang máy khiến hai người bọn họ leo lên tới nơi đều thở không ra hơi, còn chưa kịp đưa tay gõ cửa thì cửa đã mở ra rồi: “Trình Hạo, em về rồi à.”
“Chị, đây là Tiểu Lạc.” Trình Hạo vừa bước vào nhà, đặt hành lý xuống liền giới thiệu luôn.
“Em chào chị.” Tiểu Lạc khẽ mỉm cười.
“Tiểu Lạc, đi đường chắc mệt rồi phải không. Ngồi xuống sô pha nghỉ một lát đi, chị đi hâm lại thức ăn cho nóng rồi ăn cơm luôn nhé.” Trình San vừa nói vừa bước đến bên bàn ăn.
Lúc này, Tiểu Lạc mới để ý bên cạnh Trình San còn có một cô bé. Đứa trẻ đang nhìn hai người lạ ngồi trên sô pha bằng cặp mắt to tròn.
“Duệ Duệ, gọi cậu đi con.” Trình San nói với cô bé.
Duệ Duệ chớp chớp mắt, ngại ngùng nói: “Đậu đậu.”
“Duệ Duệ bây giờ vẫn chưa nói được rõ lắm, nói “cậu” thành “đậu” mất rồi, ha ha.” Trình San vừa cười vừa đi về phía nhà bếp.
“Duệ Duệ ngoan, đây là mợ, gọi mợ đi con.” Trình Hạo chỉ vào Tiểu Lạc rồi nói với Duệ Duệ.
“Đậu mẹ.” Duệ Duệ dù chưa quen với cả hai người nhưng cô bé cũng không thấy lạ, cái miệng xinh xinh nói rất bùi tai.
Giọng trẻ con nghe thật hay, Duệ Duệ lại xinh xắn đáng yêu khiến Tiểu Lạc định đi đến ôm con bé vào lòng, không ngờ Duệ Duệ thấy vậy quay đầu chạy mất.
“Em mau lấy con chó đồ chơi ra, Duệ Duệ chắc chắn sẽ chơi với em.” Trình Hạo nhanh chóng bày kế cho Tiểu Lạc.
Quả nhiên, kế này của Trình Hạo rất có hiệu quả, chỉ trong chốc lát Duệ Duệ đã chạy xung quang Tiểu Lạc đùa vui.
Trình San rất nhanh đã bày xong thức ăn, sau đó gọi Duệ Duệ: “Duệ Duệ, đến đây, hai mẹ con mình chơi với nhau nào, cậu mợ phải ăn cơm rồi.”
“Vâng ạ.” Duệ Duệ cất cao giọng nói lanh lảnh đáng yêu, ôm lấy con chó đồ chơi chạy về phía Trình San.
Trình Hạo dẫn Tiểu Lạc vào trong nhà bếp rửa tay để chuẩn bị ăn cơm. Vừa bước vào cửa, cô liền hỏi nhỏ: “Sao không thấy mẹ anh đâu vậy?”
“Anh không biết, đợi lát nữa anh hỏi chị. Em mau rửa tay đi, anh đói lắm rồi.”
Tiểu Lạc không nói gì nữa, trong lòng có chút thất vọng. Trên đường đi cô phải vội vàng như vậy giờ coi như đã uổng công rồi. Căn bản họ chẳng có chút đón tiếp long trọng gì, không đúng, phải nói là hoàn toàn không có chút tiếp đãi nào cả, nói gì đến tiếp đãi long trọng chứ. Thật ra, so với sự lạnh lùng nhạt nhẽo thì chẳng có gì khác.
Tiểu Lạc ngồi vào bàn ăn rồi nhìn xung quanh, trong lòng có chút bồn chồn. Cái gọi là “phân biệt” được thể hiện trên bàn ăn thật rõ ràng: phía Trình Hạo các món ăn đều một màu đỏ rực, còn bên Tiểu Lạc lại một màu xanh lục, toàn bộ đều là những món ăn thanh đạm.
“Em còn ngây ra đó làm gì nữa, mau ăn cơm thôi, bên này của anh đều là những món cay đó, nếu em không sợ cay thì xin mời thưởng thức.” Trình Hạo nhìn một bàn đầy thức ăn của quê nhà, anh sớm đã cảm thấy thèm rồi.