Hơi thở kiều diễm ái muội tràn ngập trong không khí, quần áo tán loạn, mùi vị hoan ái, xem ra nơi này vừa diễn ra một màn triền miên.
“Nam nhân bà……” Bàn tay to màu đồng lặng lẽ vươn tới, ý đồ tập kích người đang quấn chặt trong chăn.
Chát!
Một tiếng thanh thúy vang lên, Đỗ Lan nhanh, ngoan, chuẩn đánh lui móng vuốt An Lộc Sơn*, cổ tay trắng nõn lại rút vào chăn, bao kín cả người lại, hoàn toàn không muốn nhìn thấy tên sắc phôi nào đó.
(R: móng vuốt An Lộc Sơn: một điển cố của Trung Quốc. Dương Quý Phi nhận An Lộc Sơn làm con nuôi để có thể dễ dàng gian díu tới lui chơi đùa. Một hôm An Lộc Sơn để lại trên cặp nhũ phong của Quý Phi hai vết xước do tay cào, Quý Phi sợ Huyền Tông phát hiện, nên mới làm cái yếm bằng gấm che trước ngực. ).
Tiêu! Nam nhân bà thực tức giận! Thiệu Doãn Cương âm thầm kêu thảm, động tác lại dịu dàng xoa sau lưng cô, thật cẩn thận ôm cả người lẫn chăn vào lòng, khép nép nhận sai. “Nam nhân bà, đừng nóng giận nữa! Tôi biết là tôi không nên sử thủ đoạn ép bà nói những lời đó……”
Chỉ thấy người trong chăn động vài cái, Thiệu Doãn Cương kêu rên, đại khái là bị người ta công kích. Bất quá hắn cũng không dám phản kháng, tùy ý cô đánh mấy quyền, sau đó mới lặng lẽ xốc chăn lên, không ngờ lại thấy một đôi mắt phiếm hồng……
“Nam nhân bà……” Từ khi quen biết đến nay, chưa bao giờ thấy cô khóc qua, lúc này lại làm cô đỏ mắt, mặc dù còn chưa rơi lệ, nhưng có thể dễ dàng nhìn ra là cô đang cố nén, Thiệu Doãn Cương sợ hãi choáng váng.
“Nam nhân bà, bà đừng khóc a…… Là, là tôi sai, bà đánh tôi, mắng tôi đều được, nhưng mà đừng khóc……” Gắt gao ôm cô, hắn chột dạ nhận sai, rất sợ Đỗ Lan từ nay về sau ghi hận trong lòng, không thèm để ý đến hắn nữa.
“Tôi, tôi mới không khóc!” Ngang nhiên kêu to, không thừa nhận chính mình hai mắt đẫm lệ doanh tròng.
“Được được được! Bà không khóc, là tôi khóc……” Biết cô tính tình quật cường, Thiệu Doãn Cương thuận theo, liên tục an ủi.
“Ông, ông khóc cái rắm! Ông tên sắc phôi ép người khác này có gì mà khóc……” Nghe vậy, Đỗ Lan ủy khuất bùng nổ, tức giận đến một bên đánh hắn, một bên mắng to, nước mắt cũng bất giác rơi xuống hai má. “Khốn nạn, ông vì sao lại xấu xa đến vậy? Cứng rắn muốn ép tôi nói những lời đó……” Đập nước một khi đã khai thông liền ngừng không được.
Ô…. Tên dâm đồ, sắc phôi này muốn đè cô liền làm; Đáng giận nhất là, thế nhưng còn ti bỉ đùa giỡn, khơi mào tình dục của cô, lại cố ý không cho cô thỏa mãn, dám khiến cô không chịu được mà cầu xin, thừa nhận hắn là người đàn ông của cô như hắn muốn mới bằng lòng buông tha!
Cô tức giận! Giận chính mình sao có thể bị hắn ép đến cực hạn, chịu hắn bài bố! Cô cũng rất hận! Hận chính mình vì sao chịu tình dục khống chế mà cúi đầu nói những lời đó!
“Đáng giận! Ông làm tôi cảm thấy mình thật dâm đãng……” Một người dâm đãng vì không được thỏa mãn tình dục mà thấp giọng cầu xin hắn.
“Không được nói như vậy!” Bắt được hai tay đang đấm lung tung, Thiệu Doãn Cương ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên, nhỏ giọng nỉ non. “Đó là do kĩ thuật tôi tốt, khơi mào được nhiệt tình của bà, không cho phép vơ tất cả công lao vào người, phải chia cho tôi một chút!”
“Ông……” Vạn vạn không dự đoán được hắn vào lúc này còn khôi hài như vậy, Đỗ Lan vừa tức vừa giận, quả thực không biết nên nói gì. Nhìn vào đôi mắt sáng như sao của hắn, cuối cùng nhịn không được nở nụ cười. “Ông…… Ông thật sự rất quá đáng! Người ta tức giận, khổ sở như vậy, ông còn đùa giỡn!”
Bởi vì bà thích a! Thật sự quá hiểu rõ cô, biết thời điểm này nên tỏ ra khôi hài, khẳng định có thể khiến cô cảm thấy vui vẻ nín khóc mỉm cười, Thiệu Doãn Cương ra vẻ khổ sở, ủy khuất. “Thừa nhận tôi là người đàn ông của bà, thực khiến bà xấu hổ, khổ sở như vậy? Tôi kém đến mức đó sao?”
“Ông……”
“Không thể nói đúng nha! Bằng không tôi sẽ tự ti đến mức mổ bụng tự sát!” Thừa dịp cô còn chưa kịp mở miệng chê bai, nhanh chóng cảnh cáo trước.
Kinh ngạc nhìn khuôn mặt tuấn lãng của hắn, Đỗ Lan đột nhiên thở dài. “Chúng ta chỉ làm bạn bè không tốt sao? Vì sao nhất định phải phá đi mối quan hệ này?” Thời gian này, cô thật không thể hiểu hắn.
“Bởi vì tôi không chỉ muốn làm bạn bè, còn muốn là người quan trọng nhất trong lòng bà, tôi không chịu được những kẻ khác đến theo đuổi, giữ lấy bà!” Độc chiếm của Thiệu Doãn Cương rất mạnh.
“Ông đang nói cái gì a?” Thật sự không hiểu hắn vì sao quen biết hơn mười năm mới phát điên, quan trọng cô như vậy, Đỗ Lan há hốc mồm tại chỗ.
“Nam nhân bà, chúng ta kết hôn đi!” Anh cả nói đúng! Chỉ có thân phận pháp định mới có tư cách nói hắn là người đàn ông của cô, mới có quyền lợi đứng ra ngăn cản những kẻ có ý đồ bất lương khác.
Thiệu Doãn Cương bị kích động mà cầu hôn, vui vẻ vì có thể đem người nào đó buộc lại, nhận danh hiệu Thiệu phu nhân.
“Ông điên rồi!” Đỗ Lan quả thực muốn té xỉu, vạn vạn không dự đoán được hắn lại cầu hôn cô! Tiện bại hoại không phải thường nói hôn nhân là phần mộ, chỉ có người chết mới đồng ý bước vào sao?
“Tôi không điên!” Bình tĩnh liếc cô một cái, hắn nhếch miệng mỉm cười. “Nói! Có đồng ý hay không?” Hắn lần đầu tiên trong đời cầu hôn với người khác, nam nhân bà tốt nhất đừng phá hỏng hưng trí của hắn.
Oa! Ánh mắt hiện tại của hắn quả thật giống y như đúc lúc ép cô nhận theo đuổi, thật là khủng khiếp nha!
Không tự giác sờ cái cổ hơi hơi phát đau, Đỗ Lan cười cười, lặng lẽ thối lui……
“Đừng hòng trốn!” Nhìn thấu ý đồ của cô, một tay vươn tới giữ chặt. “Ông đây lần đầu tiên cầu hôn với người khác, bà dám không nể mặt sao?”
“Vậy, vậy lại như thế nào?” Cố gắng gỡ cánh tay hắn ra, Đỗ Lan thở phì phì kêu to. “Đầu tiên là bức người ta nhận theo đuổi, hiện tại lại bức người ta nhận lời cầu hôn của ông, trên thế giới làm gì có ai bá đạo như vậy?”
“Tôi mặc kệ! Bà đã là người phụ nữ của tôi, nên gả cho tôi!”
“Lấy lời này của ông mà suy diễn, những phụ nữ trước đây nên sớm gả cho ông rồi, làm gì tới lượt tôi?”
Nam nhân bà thực sự rất không nể mặt nha! Thiệu Doãn Cương cười tà, lại lấy thân thể đè cô lên giường, uy hiếp. “Mấy người đó làm gì có tư cách? Chỉ có bà mới có thể sinh con của Thiệu Doãn Cương tôi! Nam nhân bà, chẳng lẽ bà không phát hiện khi tôi và bà hoan ái, cũng chưa từng dùng bao sao, không khéo trong bụng bà bây giờ đã có một tiểu quỷ đòi nợ rồi……”
“A –” Đang lúc hắn nói khả năng có thể xảy ra, Đỗ Lan đột nhiên hét lên sợ hãi như nghĩ đến chuyện gì rất bi thảm.
“Làm sao vậy?” Thiệu Doãn Cương bị cô dọa, tưởng đè lên chỗ nào đau của cô, liền đứng dậy xem xét.
Kinh ngạc bị nâng dậy, cô vẻ mặt dại ra nhìn chằm chằm hắn.
“Nam nhân bà…… Nam nhân bà……” Vỗ nhẹ mặt cô, ý đồ thức tỉnh người trong mộng.
“Tiện bại hoại……” Cuối cùng đầu óc tỉnh lại một chút, cô lộ ra tươi cười thảm đạm. “Làm sao bây giờ? Cái đó của tôi hình như ba tháng rồi không có tới……” Xong rồi! Sao cô lại không nghĩ ra sớm chứ?
“A……” Lần này đến lượt hắn ngây dại.
Trong phòng nhỏ, chỉ thấy hai pho tượng khỏa thân thật lâu không thể nhúc nhích……
“Quý khách, ngài nhìn một cái, xe trẻ em này thiết kế rất độc đáo, an toàn lại thoải mái, là kiểu dáng mới nhất……”
“Được! Mua đi!”
“Còn có bên này, ngài xem xem, quần áo trẻ em này là 100% cotton, hoàn toàn may thủ công, chất liệu mềm mại, tuyệt đối không cọ xước da thịt mềm mại của em bé……”
“Vậy còn nói gì nữa? Mua!”
“Em bé tập đi dùng loại xe này là tốt nhất, đảm bảo sẽ rất nhanh chóng, dễ dàng……”
“Tốt lắm! Mua……”
“Bốp!” Trong cửa hàng trẻ em nổi tiếng, Đỗ Lan không kiên nhẫn đứng bên cạnh, thật sự không thể chịu nổi nữa, đơn giản đánh một cái lên gáy của tên nào đó sắp làm cha.
“Ông có muốn dứt khoát đem hết cửa hàng về nhà không?” Thật sự là bệnh thần kinh! Đứa nhỏ mới ba tháng trong bụng mẹ, họ Thiệu liền mua cả xe tập đi mà một tuổi mới dùng, có phải hơi sớm hay không?
Đỗ Lan sờ sờ bụng, không khỏi vừa cảm thán vừa buồn cười! Mấy ngày trước tiện bại hoại cùng cô đến khoa phụ sản kiểm tra, sau khi xác định thật sự mang thai, hắn liền điên lên!
Trừ bỏ khi đi làm cách một lúc lại gọi điện hỏi cô tình trạng như thế nào, hắn hễ rảnh là đến kéo cô đi dạo cửa hàng đồ trẻ em, mặc kệ nhân viên cửa hàng giới thiệu cái gì, hắn đều mua toàn bộ, thật sự rất lãng phí!
“Nam nhân bà, ý này của bà được lắm!” Đúng vậy! Sao hắn không nghĩ tới chứ? Thiệu Doãn Cương hai mắt sáng ngời, vỗ tay cười.
“Mẹ nó! Ông cho là tôi nói thật sao!” Đỗ Lan dở khóc dở cười, thật muốn bổ thêm một chưởng.
“Nam nhân bà, dưỡng thai! Dưỡng thai!” Không muốn cô ‘mở miệng nói bậy’, Thiệu Doãn Cương nghiêm túc lắc đầu.
A — đúng nha! Không thể động một chút liền mắng chửi người, cô phải sinh ra một đứa trẻ có khí chất. Đỗ Lan nhanh chóng che miệng, bộ dạng có lỗi.
“Đừng mua! Mấy thứ đó tạm thời chưa cần, mua về rất chật chỗ!” Nhẹ nhàng nói, cô đã đói bụng, không muốn lại dây dưa ở chỗ này.
“Nhưng là…… Mấy món cho trẻ em này thật đáng yêu……” Lưu luyến không rời những đồ dùng nho nhỏ xinh đẹp.
“Vậy ông từ từ xem, tôi đói bụng rồi, đi kiếm gì ăn trước.” Khoát tay, không muốn cùng hắn tiếp tục lòng vòng.
“Cái gì? Đã đói bụng? Sao có thể để con gái của tôi đói bụng được? Đi! Tôi dẫn bà đi ăn!” Vừa nghe cô kêu đói, Thiệu Doãn Cương không dám chậm trễ, lập tức bỏ xuống tất cả, theo sát cô ra khỏi cửa hàng, dõi mắt chung quanh, tích cực tìm kiếm xem gần đây có nhà hàng nào ngon không…… A! Có!
“Nam nhân bà, chỗ đó có món ngon gia truyền……”
“Không cần!” Một câu từ chối, Đỗ Lan đã nghĩ sẵn muốn ăn món gì, tay ngọc thẳng chỉ quán đồ nướng đối diện. “Tôi muốn ăn thịt nướng!”
“Đi! Bà muốn ăn gì cũng được!” Dù sao phụ nữ có thai khẩu vị không tốt lắm, cô thích là được rồi.
Chỉ chốc lát sau, hai người đã băng qua đường cái, bước vào quán đồ nướng đông đúc, ồn ào như trẩy hội. Không ngờ đang là giờ dùng cơm, bàn ăn nào cũng đã có người ngồi, hai người lập tức đen mặt.
“Ngại quá, hai vị có thể chờ một chút không……” Phục vụ áy náy cười cười, xong lại tiếp tục đi làm việc.
“Không phải kinh tế đang đình trệ sao? Thế quái nào mà lại đắt như vậy?” Nhăn mặt, Đỗ Lan chịu không nổi mùi thịt nướng dụ hoặc, kêu rên thảm thiết. “Tôi không muốn đợi! Tôi muốn ăn, muốn ăn……”
“Đừng nóng vội!” Vô tình nhìn thấy hai bóng người rất quen thuộc trong quán, Thiệu Doãn Cương nở nụ cười. “Đi! Chúng ta có chỗ rồi!”
Còn chưa rõ ràng tình huống đã bị kéo đi thẳng đến góc quán, khi phản ứng lại, Đỗ Lan phát hiện bọn họ đã đứng trước bàn một đôi nam nữ xa lạ
“Nha? Phó tổng tài, anh ở trong này làm cái gì?” Cô gái tròn tròn mũm mĩm có gương mặt đáng yêu đang ngồi nhìn thấy bọn họ trước, vẻ mặt kinh ngạc hỏi.
“Chu Noãn Noãn, cô hỏi vô nghĩa sao? Tới chỗ này không phải ăn đồ nướng thì làm gì?” Tức giận xem thường, Thiệu Doãn Cương bá đạo muốn người ta nhường chỗ. “Cô qua ngồi bên lão Tam đi! Thật là, thấy cấp trên đến đây còn không nhường chỗ? Không lễ phép!”