“Mẹ nó, khốn kiếp, cặn bã……” Đã chửi hơn mười câu, Đỗ Lan vẫn không lưu tình chút nào đuổi giết tiện phôi nọ, quyền đấm cước đá còn thêm động tay động chân một trận. “Sao tôi phải vì ông chịu một bạt tay kia? Nghiệp chướng phong lưu là của ông, Tại sao lại là tôi xui xẻo? Tiện phôi! Cho ông chết! Cho ông chết……” Thật sự nuốt không trôi, lại tống thêm hai đạp!
“Là lỗi của tiêu nhân! Nam nhân bà, bà đại nhân đại lượng, xuống chân lưu tình a……” Ô…… Còn tiếp tục như vậy sẽ chết người!
Trong nhà trọ nhỏ, chính là đang trình diễn tiết mục bạo lực, mà Thiệu Doãn Cương một đường bị đuổi giết trốn đông trốn tây, ngoài miệng lại cầu xin tha thứ, vẫn không tiêu được lửa giận của cô nữ bạo lực nào đó, hơn nữa còn thường bất thình lình bị đấm hai quyền, bị đá hai cước, đau đến hắn kêu ai ai, lại hoàn toàn không dám chống cự, dù sao cũng là hắn đuối lý a!
“Lưu tình? Lưu cái đầu ông! Sao ông không kêu cô ta lưu tình a?” Chỉ lên gương mặt sưng đỏ của mình, cơn tức của Đỗ Lan lên tới đỉnh điểm, một cước đá tiện phôi nào đó văng lên sô pha.
Bụng bị đá mạnh, đau đến cơ hồ không đứng dậy được, Thiệu Doãn Cương giả chết ngồi phịch trên sô pha. “Nam nhân bà, ngàn sai vạn sai đều là tôi sai, bà làm ơn nể tình hôm nay là sinh nhật tôi, tha tôi một mạng nhỏ phụng dưỡng anh cả đi!” Nếu ở trên không có cha mẹ tám mươi tuổi, ít nhất cũng có một anh cả hoạt động bất tiện có thể đem ra xin thương tình.
“Nếu hôm nay không phải sinh nhật ông, ông cho là bây giờ ông còn có thể ngồi đây than thở sao? Sớm đá ông đến a tì địa ngục ăn tối rồi!” Khinh thường cười lạnh, tự ngồi xuống sô pha riêng, Đỗ Lan hận lại đá một cái vào bắp chân hắn.
“Oa –” Kêu thảm thiết một tiếng, hắn nào dám ý kiến, chỉ có thể mặc người dắt mũi.
“Tiện bại hoại, ông xem, bây giờ thì hay rồi! Ngày mai trang đầu báo lá cải giải trí chắc chắn là vụ này.” Đỗ Lan biết trước, lo lắng nhất là mặt mình sẽ giống như trên lệnh truy nã, phô bày nhan nhãn trên các tạp chí, đến lúc đó đi trên đường cũng bị chỉ trỏ, thật đáng xấu hổ a!
Thiệu Doãn Cương nghe vậy cũng chỉ có thể giả ngu nở nụ cười, dù sao hắn cũng không thể thần thông quản đại đến mức quản được tin tức trên các tạp chí. Lại nói, hắn có dự cảm, Lâm Tư Nguyệt kia sẽ nhân tin tức này, đem phóng đại thành sự kiện ồn ào huyên náo.
Mẹ nó! Hai má thật sự cay nóng đáng sợ, từng đợt đau đớn tê dại, thực khiến người ta nuốt không trôi! Đỗ Lan che hai má sưng đỏ, trong lòng nguyền rủa một trận.
Xem bộ dạng chật vật của cô, Thiệu Doãn Cương thật sự áy náy, tự động đến tủ lạnh tìm nước đá, sau đó lấy khăn mặt bao lại, quỳ gối trước mặt giúp cô chườm lạnh.
“A…… Nhẹ chút!” Nhe răng trợn mắt kêu đau, cô tức giận trừng mắt một cái mới để hắn làm.
Nhìn sưng hai má sưng đỏ như bánh bao, thậm chí còn bị móng tay quào mấy đường, thấm ra tơ máu, không biết tại sao, trong lòng Thiệu Doãn Cương căng thẳng.
“Hình như có chút nghiêm trọng.” Lời nói thận trọng ngay cả hắn cũng không phát hiện.
“Không nghiêm trọng tôi sẽ đau đến vậy sao?” Một miệng lời thô tục thiếu chút nữa lại phun ra.
“Tôi đi mua thuốc giúp bà bôi……” Vốn định đứng dậy, đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại ngồi xổm xuống trước mặt cô. “Bà có muốn ăn cái gì……”
“Chờ một chút! Vừa rồi không ăn được mấy miếng, mua chút……” Đói bụng vội vàng nhổm dậy gọi hắn.
Chỉ có thể nói hai người thật sự rất ăn ý, một bên muốn khom xuống, một bên muốn đứng lên, lập tức gương mặt hai người chạm vào nhau, góc độ chuẩn không cần chỉnh, môi mỏng đang hé mở nói chuyện của hai bên vừa vặn chạm vào đối phương.
Mắt đối mắt, mũi đối mũi, môi đối môi, hai người vì kinh ngạc mà hóa đá tại chỗ……
“Oa –”
“A –”
Trong nháy mắt sấm vang chớp giật, không biết là ai phản ứng trước, hai tiếng hét chói tai cơ hồ là đồng thời vang lên, tiếp theo có người vì kinh hoảng mà đụng vào phía sau, đem bản thân cùng sô pha ngã lăn ra đất; mà có người sợ tới mức lui về sau mấy bước, thiếu chút nữa bị bàn trà ngáng bật ngửa.
“Ông, ông, ông ăn đậu hủ của tôi?” Chật vật đứng lên, Đỗ Lan kêu to chỉ trích, mặt đỏ muốn đốt lửa được, cũng không biết là vì bị ngã, hay là vì ngượng ngùng mà hồng lên?
“Tôi?” Vô tội chỉ chính mình, Thiệu Doãn Cương chung quy vẫn là cao thủ thưởng hoa, ngoại trừ lúc đầu hơi khiếp sợ, bối rối, rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh, vì chính mình kêu oan. “Nam nhân bà, đó là ngoài ý muốn!”
Mắt thấy hắn trấn tĩnh như thế, Đỗ Lan lúc này mới chậm rãi hít sâu mấy cái, bình ổn lại cảm xúc, đồng thời cũng đem tình huống vừa rồi suy xét lại một lần, không thể không thừa nhận là hắn đúng.
“Tiện bại hoại, ông nói đúng! Đó là ngoài ý muốn!” Gật đầu đồng ý, giả bộ trấn định. “Chúng ta coi như không có chuyện vừa rồi! Ông đi mua đồ, tôi đi đánh răng.” Trực tiếp đi tới phòng tắm.
Đánh răng? Nam nhân bà đánh răng làm chi? Còn chưa có lên giường ngủ, hơn nữa một chút còn ăn, làm vậy không phải thừa sao?
Nghi ngờ nheo lại mắt, Thiệu Doãn Cương bay nhanh tới túm cổ cô, cực kì nguy hiểm cười hỏi: “Cảm phiền giải thích một chút, bà bây giờ đánh răng là có ý gì?” Tốt nhất là không phải như hắn nghĩ, hừ hừ!
Đỗ Lan trong đầu tràn ngập vấn đề vệ sinh, không cảm thấy được nguy hiểm đang vây quanh, giãy dụa muốn hắn buông tay, còn không biết sống chết ồn ào kêu to. “Ông quan hệ tình dục phức tạp như vậy, ai biết có nhiễm phải bệnh gì không? Tôi đương nhiên là muốn đánh răng súc miệng rồi! Cũng may chỉ là chạm môi, chưa đụng tới nước miếng của ông, bằng không tôi ngày mai phải đi kiểm tra sức khỏe toàn thân.”
Có thể nhịn được sao? Ai mà nhịn được! Nam nhân bà quả thực là miệng thối không phun được lời hay!
Thiệu Doãn Cương cảm thấy bị vũ nhục nghiêm trọng cười lại, ý muốn trả thù nổi lên, đột nhiên ôm lấy mặt cô, cúi đầu chính là một cái hôn kịch liệt, nóng bỏng.
A — a — hắn, hắn đang làm cái gì?
Đỗ Lan kinh ngạc trừng lớn mắt, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, ngây ngốc mặc hắn trong miệng mình bôn tẩu khắp nơi, làm càn chiếm đoạt……
Vốn muốn trả thù cho nàng chạm đến nước miếng của mình, ai ngờ vừa hôn lên đôi môi đỏ mọng ướt át, Thiệu Doãn Cương lại trầm mê thật sâu trong mềm mại, ngọt ngào của cô, cuối cùng không thể dứt ra……
Không biết qua bao lâu, để không trở thành người đầu tiên vì hôn môi mà ngạt thở, Thiệu DoãnCương thở hồng hộc buông cô ra, trong ánh mắt che giấu nhiệt tình, ngoài miệng ác ý hiện lên nụ cười châm chọc.
“Nam nhân bà, bạn bè có phúc cùng hưởng! Cho dù tôi quan hệ tình dục phức tạp, thân nhiễm bệnh gì, tôi cũng sẽ không quên chia sẻ với bà.” Hắc hắc cười tà, hoàn toàn không đề cập tới việc hắn vừa nhận báo cáo kết quả kiểm tra hằng năm, trên báo cáo nói hắn thân thể khỏe mạnh, cường tráng như trâu bò, quan trọng nhất là, không có bệnh gì lây qua đường tình dục.
Đang mê man trong sương mù, lời nói trêu chọc mang ý cười kia, từng chữ xâm nhập vào trong đầu đang vì chịu kinh hách quá độ mà đơ đơ của cô, dần dần, ý thức trở lại……
“A – ông tên khốn này, ngay cả bạn tốt nhiều năm ông cũng xuống tay được……” Đỗ Lan đỏ mặt, hổn hển lại triển khai đuổi giết.
Lần này cô cực kì xác định không phải ngoài ý muốn, là hắn cố ý!
Mà Thiệu Doãn Cương chiếm tiện nghi của người ta lại cười không ngừng, bay nhanh lắc mình, tông cửa xông ra.
Trừng mắt nhìn cửa đóng, Đỗ Lan tức giận không có chỗ phát, không cam tâm tình nguyện bị hắn vô cớ sỗ sàng. Nhưng mà làm cô kinh hãi nhất là tim trong ngực, lại đập điên cuồng, gần như sắp nhảy lên tới yết hầu.
“Mẹ nó! Lần này không chừng mình phải đánh răng mười lần mới tiêu độc!” Bỏ qua cảm xúc kinh hoảng thất thố, cô cậy mạnh mắng, oán hận đi vào phòng tắm.
Ngoài cửa –
Thiệu Doãn Cương tựa vào vách tường, hô hấp dồn dập, đang cố gắng điều chỉnh tim đập gia tốc cùng dục vọng đang rung động của mình.
Lời vừa rồi là vì che giấu xấu hổ mà nói, trên thực tế, hắn cũng vì chính mình say mê trầm luân trong nụ hôn của cô mà kinh hãi không ngừng.
Vốn tưởng rằng miệng chuyên nói lời độc ác của nam nhân bà kia không được tốt lắm, không ngờ sau khi hưởng qua một lần, mới phát hiện lại là mềm mại ngọt ngào như vậy, tư vị so với mấy cô khác còn tốt hơn!
Không ổn! Hắn bây giờ rất muốn lại một lần nữa, đem cô áp lên giường, nên làm cái gì bây giờ?
Nam nhân bà khác với những cô gái kia, hắn không muốn tùy tiện cùng cô yêu đương ngắn ngủi một hồi, sau đó chơi chán nói bye bye, cuối cùng không thể làm bạn được nữa.
Mười mấy năm nay, hắn hiểu rõ, nam nhân bà có thể thật lâu không tìm hắn, không liên lạc với hắn, nhưng hắn không thể nào không tìm cô, không cùng cô đấu võ mồm tâm sự. Nếu như mối quan hệ này bị phá hư, không thể qua lại nữa, hắn có thể xác định, từ đó về sau hắn nhớ tới cô tuyệt đối nhiều hơn cô nhớ hắn gấp mấy lần, mà hắn chắc chắn sẽ rất thống khổ!
Không thể ra tay! Tuyệt đối không thể ra tay…… Hắn xuất hiện dục vọng, tuyệt đối là do tinh lực hai, ba ngày nay không tìm phụ nữ phát tiết, vừa rồi vì hôn nam nhân bà mà bị dẫn ra! Bình thường cái loại dáng người cứng ngắc như nam nhân bà tuyệt đối không hấp dẫn hắn được……
Cố gắng thuyết phục chính mình sẽ không sinh dục vọng đối với bạn tốt, Thiệu Doãn Cương vô lực gục đầu xuống, bước chân chuẩn bị đi mua thuốc bôi cùng đồ ăn, nhưng mà suy nghĩ trong lòng cũng là –
Nên tránh mặt nam nhân bà vài ngày, miễn cho chính mình ngày nào đó lại không bình thường, thú tính dâng trào xuống tay với nam nhân bà, đến lúc đó hậu quả……
Cười khổ lắc đầu, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ!
Đêm đó, sau khi Thiệu Doãn Cương vội vàng mua thuốc bôi cùng đồ ăn về cho Đỗ Lan lại vội vàng rời đi, đã qua mười ngày, hắn không tới tìm cô, cũng không có điện thoại liên lạc.
Nhưng mà Đỗ Lan vẫn không thèm để ý, sớm đã quen tình trạng hắn mười ngày nửa tháng im hơi lặng tiếng, dù sao trước kia bọn họ cũng là kiểu này, nếu bận việc, một, hai tháng không liên lạc cũng là chuyện thường.
Lúc này hắn mười ngày bặt vô âm tính, cô hoàn toàn không thấy kỳ quái, đương nhiên cũng sẽ không nghĩ là vì hai người hôn môi đêm đó. Dù sao cô vẫn nghĩ hắn là trả thù ‘lí do đánh răng’ của cô mà cố ý hôn cô, ý đồ thông qua nước miếng truyền bệnh cho cô.
Đương nhiên! Cũng không thể nói cô không có cảm giác gì với cái hôn đó, suy cho cùng vẫn là con gái, có ai bị cường hôn mà cũng không để ý chứ? Nhưng nếu người cường hôn là bạn mười mấy năm, bản thân đối với thói hư tật xấu của hắn còn rành hơn hắn hiểu chính mình, liền có vẻ có thể bỏ qua, không để ý.
Lại nói trốn trong nhà trọ làm sâu gạo, cuộc sống quả thật nhàm chán, nhưng cũng may mấy ngày này trừ bỏ ăn ngủ, cũng có không ít chuyện cười đến giải trí cho cô, khiến cô cũng không tới nỗi buồn chán lắm.
Xem! Vừa mới nhắc!
“Ô…… Hắn không có lương tâm! Chơi xong liền vỗ mông chạy trốn, hoàn toàn không để ý đến tình cảm sâu đậm của tôi……”
Trong TV, tiết mục em gái khóc lóc than thở mỗi ngày lên sân khấu. Hôm nay ở đài này khóc than bị đàn ông vứt bỏ, chạy theo niềm vui mới; ngày mai ở đài kia chỉ trích đàn ông hoa tâm đáng chết vạn lần. Ra sức kêu gào tìm sự đồng cảm của xã hội, cô ta cơ hồ mỗi ngày đều tr