Cái quái gì vậy? Kinh ngạc nhìn một đống thư ái mộ cùng quà tặng màu sắc sặc sỡ, được gói xinh đẹp trên bàn, Đỗ Lan lần đầu tiên trong đời thấy đau đầu.
“Mình không phải người đưa thư!” Cắn răng, tâm tình rất là ác liệt.
“Cậu đương nhiên không phải!” Mấy cô nàng vây quanh bốn phía che miệng cười không ngừng, cùng đồng thanh sửa đúng. “Cậu là chim bồ câu đưa thư a!”
A – để cô chết đi! Đỗ Lan kêu rên không ngừng, chỉ mong có người cho cô một đao ngay bây giờ.
“Sao các cậu không tự mình đưa tới tay hắn, như vậy có phải có thành ý hơn không?” Mẹ nó! Vì sao muốn cô biến thành ‘bồ câu đưa thư’, giúp đám người này chuyển thư tình chứ?
“Ai nha! Tụi mình là những thiếu nữ nha, sẽ thẹn thùng!” Một cô nàng trong đám xấu hổ nở nụ người. “Hơn nữa tụi mình nghe nói, mấy ngày trước cậu giúp bạn Hồng đưa thư, kết quả bạn Thiệu thực sự hẹn cậu ấy đi chơi, còn nói là nể mặt cậu nữa! Cho nên a, tụi mình cũng muốn dùng cách này……” Ngừng một chút, giọng nói lại chuyển sang nham hiểm. “Lan, cậu sẽ không bất công chỉ giúp một người chứ?”
Nghe vậy, trong lòng Đỗ Lan đã muốn nguyền rủa mười tám đời tên nào đó! Tiện bại hoại bản thân hắn mê gái, làm chi lại tìm lí do cùng kéo cô xuống nước? Nể mặt cô? Nể cái búa! Chính mình phong lưu không thừa nhận, còn muốn đổ trách nhiệm lên người cô, thật đê tiện!
Cực kì hối hận sao lúc trước lại mềm lòng nhận lời chuyển thư chứ, cứ thế rước họa vào thân. Đỗ Lan cười cười không ngừng, trong đầu vắt óc tìm lí do từ chối, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt âm trầm tới cực điểm kia, cô lập tức không dám phản kháng, sợ bị đội quân tóc dài đánh hội đồng.
“Giúp hay không?” Xoa tay, khí chất tao nhã thiên kim ngày thường biến mất không còn một chút.
“Ha ha…… Giúp!” Ô…… Cô thật vô dụng! Khuất phục dưới uy quyền.
“Tốt lắm, mọi người đều dựa vào cậu!” Ác quỷ nháy mắt lột xác thành thiên thần, cười đến thật dịu dàng.
Ngây ngốc nhìn mọi người đi xa, lại nhìn đến thư tình, quà tặng xếp thành núi nhỏ trên bàn, Đỗ Lan trong lòng rơi lệ……
Ô…… Có ai đem theo bọc lớn đâu? Đồ nhiều như vậy, cô cầm như thế nào cho hết đây?
“Đừng, hư quá! Coi chừng có người đến……”
“Không hư sao có thể thưởng thức được tư vị trong miệng em……”
Trên một bãi cỏ nhỏ kín đáo được cây cối bao quanh, Đỗ Lan đang vừa xem truyện tranh, vừa ăn bánh ngọt, tâm tình vui vẻ, bỗng tiếng nam nữ cười giỡn từ sau lùm cây truyền tới, khiến cô không khỏi nhíu mày, đáy lòng dâng lên tức giận.
Nghe tiếng cười nam không đứng đắn, chính là tên tiện bại hoại họ Thiệu kia sao? Gần đây cho dù đi tới chỗ nào, cũng bị nhờ gửi thư, khiến cô thấy phiền không chịu được, thật vất vả mới tìm được chỗ bí mật này, còn tưởng rằng có thể thanh tĩnh một chút, không ngờ kết quả là lỗ tai còn bị ‘ô nhiễm’, thật sự là đủ!
Đỗ Lan cảm thấy bực mình, muốn ra mặt đuổi người lại không có quyền, dù sao ở đây cũng không phải chỗ của một mình cô, đành oán hận trút giận lên bánh ngọt, để mặc ‘âm thanh lạ’ đầu độc bản thân……
“A…… Anh, anh…… vừa hôn người ta…… chân người ta mềm nhũn……”
“Mới vậy đã đứng không nổi rồi sao? Đợi lát nữa anh sẽ làm em cả người mềm nhũn……”
Đủ! Cô không muốn tâm hồn thánh thiện thuần khiết cuả mình bị mấy lời này làm bẩn! Tiện bại hoại này thật sự quá đáng, nơi này là trường học, không phải khách sạn được không!
Tức giận buông truyện tranh xuống, cô đứng dậy đi vào lùm cây, vươn cánh tay thon dài rẽ cây cối ra, nhìn một đôi nam nữ đang quấn lấy nhau trên cỏ lạnh giọng mắng chửi.
“Họ Thiệu! Làm ơn không cần tiết kiệm tiền khách sạn như vậy được không, muốn thưởng hoa kiểu gì cũng đừng có làm trò trong trường học!”
“A –” Hét lên một tiếng, giọng nói bất thình lình vang lên làm cô nàng lúc này đã lộ hơn nửa ngực sợ hãi không thôi, bối rối che lại, quần áo xộc xệch ngượng ngùng cúi đầu chui ra, dùng tốc độ nhanh nhất biến khỏi hiện trường, chắc là không muốn để người khác biết là tiểu thư nhà nào lại ‘cởi mở’ như vậy!
Trái lại lúc Thiệu Doãn Cương nghe thấy giọng nói châm chọc quen thuộc kia, chẳng những không giật mình, ngược lại còn xoay người nằm trên mặt đất cười ha ha.
“Nam nhân bà, nhìn lén người khác thân thiết, coi chừng mắt bị nổi mục lẹo nha!” Ông trời! Hắn còn tưởng rằng nơi này đủ kín đáo, không ngờ nam nhân bà vậy mà cũng đến đây hóng mát, còn phá hư chuyện tốt của hắn.
“Tiện bại hoại, cái đó của ông thường sử dụng như vậy, cẩn thận còn trẻ đã ‘hết xài’!” Không chịu thua kém đá lại một câu, Đỗ Lan mặc kệ hắn, quay đầu trở lại chỗ cũ tiếp tục thưởng thức truyện tranh.
Không bao lâu, chợt nghe thấy chỗ lùm cây truyền đến tiếng loạt soạt, tiếp theo một bóng đen che khuất trước mặt cô.
“Làm ơn dời tôn giá, cám ơn!” Không cần nghĩ cũng biết hắn chui lại đây, Đỗ Lan đầu cũng không thèm ngẩng lên đã mở miệng yêu cầu.
Thiệu Doãn Cương cũng không nhiều lời, ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay tấn công hộp bánh ngọt được trang trí tinh xảo.
Chát!
“Họ Thiệu, ông muốn làm gì?” Muốn trộm bánh của cô, chán sống rồi chắc! Cô đánh vào tay hắn một cái, giọng điệu lạnh lùng.
“Đói bụng rồi, lấy một cái bánh ăn cũng không được? Nam nhân bà, làm người sao lại ích kỉ như vậy?” Đưa ra đôi mắt ngây thơ vô tội, hắn kháng nghị không thôi.
“Xin lỗi nhe, tôi đây chính là ích kỉ như vậy! Muốn ăn tự mình đi mua.” Nói xong, còn lập tức bốc lên một cái nhét vào miệng, rõ ràng là cố ý.
“Ê! Bánh ngọt này tôi cũng có phần, đừng hòng một mình độc chiếm.” Không để ý tới kháng cự của cô, hắn trực tiếp cướp lấy.
Chỉ thấy hắn nhanh nhẹn đưa tay, cô chưa kịp ngăn cản hắn đã bỏ vào miệng, Đỗ Lan cũng chỉ có thể căm hận mắng chửi người. “Cái gì mà ông cũng có phần? Bánh này rõ ràng là của tôi!”
Liếc cô một cái, Thiệu Doãn Cương nói ra sự thật. “Đừng nghĩ là tôi không biết, bánh ngọt này đều là do nhóm con gái đưa để cảm ơn bà chuyển thư.”
“Vậy thì sao?”
“Nếu không nhờ tôi mỗi ngày vất vả ‘tiếp khách’, bà có thể có hộp bánh này sao? Cho nên bánh này, tôi đương nhiên cũng có phần!” Không chút khách khí lại nuốt một cái.
Xem như hắn giỏi! Không muốn trả lời, chỉ có thể tùy ý hắn vui vẻ thưởng thức, Đỗ Lan căm giận đem tầm mắt đặt vào trong truyện tranh, hạ quyết tâm không đếm xỉa tới hắn.
Sau khi xử lí hơn phân nửa số bánh ngọt, Thiệu Doãn Cương nhìn cô đang chuyên chú đọc truyện, không khỏi tò mò đẩy đẩy cô. “Nam nhân bà, truyện đó có gì hay chứ, bà mỗi ngày xem không thấy chán hả?”
Chán ghét đẩy bàn tay vỗ vai cô ra, Đỗ Lan cảnh cáo: “Tiện bại hoại, lấy hai cái tay bẩn của ông ra ngay! Ai biết ông vừa rồi đụng đến chỗ nào trên người nhỏ kia? Chưa rửa tay thì đừng có đụng vào tôi! Còn nữa, tôi chính là xem không thấy chán, vậy thì sao! Ông ý kiến gì?”
Nam nhân bà nói chuyện giọng điệu gay gắt vậy mà lại yêu sạch sẽ! Hắn còn chưa kịp hưởng được ngon ngọt gì, cô đã ra mặt phá hỏng, giờ lại mang vẻ mặt như hắn vừa cùng em nào mây mưa, trên người mang đầy mầm bệnh là sao?
“Chạm vào chỗ nào hả? Ha ha…… Muốn tôi dùng hai tay nói cho bà biết khổng?” Cô càng để ý, hắn lại càng muốn đi trêu chọc. Cười gian một tiếng, Thiệu Doãn Cương làm bộ muốn chạm vào……
Bịch!
Một âm thanh trầm thấp xem lẫn tiếng kêu đau vang lên, chỉ thấy người nào đó bị đá một cái, trực tiếp bay vào lùm cây.
Chậm rãi thu chân, Đỗ Lan nhặt lên truyện tranh bị rớt, trước khi đi còn đối với tên khốn nào đó đang mang vẻ mặt không dám tin trong lùm cây, nhếch miệng cười.
“Tiện bại hoại, nhắc nhở ông một chuyện! Con gái không chỉ có loại thiên kim tiểu thư yếu đuối, nhớ cho kỹ a!”
Trời rả rít mưa, gió lạnh phất nhẹ, ngây ngốc đứng tại chỗ hành lang gấp khúc, Đỗ Lan chỉ cảm thấy tâm tình rơi xuống hố sâu, số xui đến thế là cùng, ngay cả ông trời cũng chạy đến chống đối cô! Tại sao chứ? Là ngại cô còn chưa đủ thảm phải không?
Kết quả kì thi đầu tiên ở trường cấp 3 hôm nay công bố, cô đã muốn thực phiền não không biết nên về giải thích với hai vị phụ huynh ở nhà về bảng điểm ‘đỏ toàn tập’* của cô như thế nào, không ngờ ông trời còn đạp thêm cho người đang khó khăn một phát, biết rõ cô ra ngoài không mang ô, còn cố ý kiếm chuyện.
(R: đây chắc là chữ đỏ cảnh báo).
Haiz…… Xem ra chỉ có thể chạy đến trạm xe buýt! Cũng may mưa không lớn lắm, nếu không cô nhất định sẽ ướt như chuột.
Bất đắc dĩ thở dài, bi ai cho vận mệnh của mình, đang lúc Đỗ Lan định lấy túi sách che lên đầu chạy ra ngoài thì–
“Nam nhân bà, còn chưa về nhà hả?” Bàn tay to vỗ lên vai cô một cái, Thiệu Doãn Cương tâm tình cực kì tốt, cho cô một nụ cười mê chết người.
“Đang định về!” Hắn nói chuyện huề vốn! Nếu về rồi, hắn còn có thể thấy cô ở đây sao? Đỗ Lan khinh bỉ, hôm nay người cô không muốn thấy nhất chính là hắn, tên tiện bại hoại thành tích đứng nhất này! Bởi vì nhìn hắn sẽ nhắc cô nhớ lại bảng điểm ‘đỏ toàn tập’ kia, tuy không phải là người đứng cuối khối, nhưng là đứa đẩy xe bò trong lớp nha.
Haiz…… Kỳ thật trình độ của cô không tệ. Trước cấp 2, cô luôn nằm trong top 5 học sinh đứng đầu, chẳng qua lên cấp 2, ghiền truyện tranh rồi bỏ bê học hành, cho nên mới ‘lưu lạc’ đến trường Thánh Anh này. Bất quá, ba một mực đưa cô đến đây chắc chắn không ngờ, trường trung học Thánh Anh lại quá mức tự do, căn bản mặc kệ học sinh mang truyện tranh đến trường học, cho nên cô càng không kiêng dè gì, thoải mái mang theo truyện tranh lăn lộn hơn nửa học kì, mà báo ứng cuối cùng chính là – phiếu điểm tràn ngập chữ đỏ.
Phát hiện trong tay cô không có ô, bên ngoài lại lất phất mưa bụi, hơn nữa còn có vẻ sắp chuyển nặng hạt, Thiệu Doãn Cương không cần đoán cũng biết cô nhất định chuẩn bị đội mưa chạy đến bến xe buýt, trong lòng lập tức ra quyết định.
“Nam nhân bà, tôi đưa bà về!” Vừa nói xong, tài xế chờ một bên lập tức tiến lên đưa ô che, mà Thiệu Doãn Cương lại không nói gì thêm mà kéo cô đi, hai người che một cái ô hướng về phía xe đậu bên đường mà bước tới.
Này này này! Có lầm hay không? Cô có đồng ý để hắn đưa sao? Tên này sao lại tự tiện quyết định vậy?
Đỗ Lan vốn định cao giọng kháng nghị, nhưng nhìn thấy mưa dần dần chuyển lớn, lập tức thực thức thời đem lời nói vừa lên tới miệng nuốt về.
Cho đến khi hai người an ổn ngồi bên trong, tài xế bắt đầu điều khiển xe chạy trên đường, Đỗ Lan bây giờ mới phát hiện hình như thiếu một người.
“Tiện bại hoại, ông quên một người rồi hả?”
“Ai?”
“Anh cả ông, hội trưởng hội học sinh khí chất cao thượng, tao nhã hữu lễ, người người kính trọng của chúng ta!” Tên này hẳn là không mắc chứng hay quên mới phải, sao lại quên mất Thiệu Doãn Thiên rồi?
Thì ra cô đánh giá anh cả cao đến vậy! Thiệu Doãn Cương ngày thường bị cô “tiện bại hoại, tiện phôi” gọi đến chết danh cảm thấy không thoải mái.
“Anh cả nhà tôi hôm nay bận việc ở hội học sinh, cho nên tôi về trước, chút nữa tài xế mới trở lại đón anh sau.” Hắn trong lòng có chút phức tạp giải thích.
“Đã biết!” Thu được tin tức, Đỗ Lan gật đầu, không bao lâu đã đem chuyện này qu