Trong công viên nhỏ yên tĩnh, trên băng ghế được quét sơn trắng, nằm đó một quyển tạp chí thương mại không biết bị ai vứt bỏ.
Bỗng dưng, một trận gió chiều nhẹ thổi đến, từng trang tạp chí lật lên, phát ra tiếng loạt soạt. Khi gió nhẹ vừa dứt, tạp chí cũng vừa vặn dừng tại một bài phỏng vấn doanh nhân──
Phóng viên: “…… Công ty Đông Hạo ăn nên làm ra, tiền đồ sáng lạn, cổ phiếu tăng giá mạnh, đã là gà đẻ trứng vàng trong mắt các nhà đầu tư, Thiệu phó tổng tài có đề nghị gì với giới chơi cổ phiếu không?”
Thiệu Doãn Cương: “Cảm ơn đã khen ngợi! Anh cũng đã nói chúng tôi là gà đẻ trứng vàng, nếu hiện tại tôi khiêm tốn thì hóa ra anh nói sai sao? Ha ha…… Muốn mua cổ phiếu đầu tư, tôi không phản đối, nhưng thị trường chứng khoán lên xuống thất thường, ai cũng không thể nắm rõ. Tốt nhất là cẩn thận một chút, nhỡ không may quá trớn lỗ nặng, đến lúc đó đừng tới tìm tôi, tôi không chịu trách nhiệm nha!”
Phóng viên: “Thiệu phó tổng tài thật là khôi hài! Căn cứ vào điều tra của tạp chí chúng tôi, Đông Hạo là công ty số một mà người tìm việc hướng đến, đối với chuyện này, anh thấy sao?”
Thiệu Doãn Cương: “Thật sự là vinh hạnh! Chỉ cần là người có tài, công ty chúng tôi đều mở rộng cửa chào đón.”
Phóng viên: “Cuối cùng, bản thân tôi muốn thay mặt chị em độc giả hỏi anh một câu ngoài lề, Thiệu phó tổng tài anh không ngại chứ?”
Thiệu Doãn Cương: “Nghe anh nói vậy, tôi lại thấy sợ…… Đùa thôi! Anh cứ việc hỏi!”
Phóng viên: “Vậy tôi không khách sáo! Thiệu phó tổng tài tuổi trẻ, đẹp trai lại giàu có, gia đình danh giá, rất được phái đẹp ưu ái, bạn gái bên người cũng không thiếu, hết người này tới người khác, anh có tự nhân mình phong lưu không?”
Thiệu Doãn Cương: “Ha ha…… Tôi bị phán tội sao? Một người đàn ông nếu có được điều kiện giống tôi, muốn anh ta không phong lưu quả thật khó hơn lên trời. Đương nhiên, anh cả nhà tôi là trường hợp đặc biệt!”
Phóng viên: “Như vậy, anh tự nhận mình là người phong lưu sao?”
Thiệu Duẫn Cương: “Tôi cho tới bây giờ cũng không phủ nhân, không phải sao? Chỉ cần là đàn ông, ai không muốn nếm thử hết các vị son chứ? Tôi bất quá chỉ làm chuyện mà đàn ông cả thế giới muốn làm thôi……”
Vai rộng, hông chắc, mông gọn, hai chân thẳng tắp…… Tầm mắt chậm rãi dời lên tới khuôn mặt, sau đó khẽ thở dài ──
“65 điểm.” Khuôn mặt thật sự thất bại, cho dù thân hình không tệ cũng chỉ có thể miễn cưỡng cho điểm trên trung bình.
Trong quán cà phê, một cô gái rất cá tính tóc cắt ngắn, dáng người cao gầy, khuôn mặt khó phân biệt nam nữ thảnh thơi ngồi trên ghế. Âm thầm soi mói anh chàng xa lạ vừa lướt qua bàn, sau đó bất đắc dĩ thấp giọng thở dài……
Ai…… Vì sao đầu năm nay, đàn ông dáng người tốt thì khuôn mặt lại kém, còn khuôn mặt hơi nhìn được thì dáng người lại không được vậy? Thật sự không phải cô soi mói, cho điểm quá mắc, mà là…… Ai!
Nhịn không được lại thở dài một hơi, cô nhàm chán bắt đầu quan sát người đến người đi trong quán cà phê, sau đó tầm mắt bị một cô gái có vẻ sành điệu hấp dẫn.
Đùi ngọc mông cong eo thon nhỏ
Ngực cao môi đỏ mắt hạnh kiều
Tóc mây gợn sóng da trắng sáng
Trời sinh vưu vật đẹp yêu nhiêu.
(R: xài hết mớ từ học được trong quảng cáo :|)
Oa! 80 điểm, không tệ, không tệ! Hiếm khi có được người đạt điểm cao như vậy, nhịn không được nhìn thêm vài lần, thậm chí nhàm chán trong lòng còn làm thơ nữa.
Bộ dạng gợi cảm như vậy, vừa đúng là kiểu con ngựa đực nào có yêu thích a!
Nghĩ đến tên súc sinh kia, cô không khỏi mỉm cười, nhưng ngay sau đó hai hàng lông mày rậm đầy anh khí nhăn lại…… Con ngựa đực kia là có chuyện gì? Rõ ràng hẹn gặp cô ở đây, lại chậm trễ chưa xuất hiện, bắt cô đợi hơn nửa giờ, quả nhiên là khốn kiếp!
Càng nghĩ càng thấy bực, trực tiếp lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số rất ít khi liên lạc ──
Tút, tút, tút ── đợi hơn mười lần vẫn không có người nghe máy, mày càng nhíu chặt, đang muốn cúp điện thoại thì ──
“A-lô……”
Âm thanh đàn ông thở gấp khàn khàn vang lên làm cho cơn tức của cô càng dâng cao, lạnh lùng châm chọc. “Mặc kệ ông muốn xuất tinh sớm hay là liệt dương, tôi cảnh cáo ông, nửa giờ sau có mặt ở chỗ cũ. Nếu chậm một phần giây, bản tiểu thư lập tức đi luôn, bạn bè gì cũng dẹp hết!”
Một hơi nói xong, cũng không thèm quan tâm phản ứng của đối phương, trực tiếp ngắt điện thoại, sắc mặt đen một nửa. Là tên kia nhất quyết hẹn cô ở đây, bây giờ lại đang lăn lộn trên người em nào, hoàn toàn ném cô ra sau đầu, có thể nhịn được sao? Nhịn được sao?
Nghĩ cô cả ngày nhàn rỗi không có việc gì làm đợi hắn hẹn gặp chắc? Cô bề bộn nhiều việc có được không! Một tuần thức khuya làm việc, giờ lại hy sinh giấc ngủ, dậy thật sớm đi gặp hắn, hắn nên cười trộm cộng thêm dâng hương cảm tạ ông trời mới đúng, còn dám cho cô leo cây, lãng phí thời gian quý báu của cô, đúng là khốn khiếp!
Bực bội max level, rốt cuộc không còn tâm tình đi thưởng thức trai xinh gái đẹp, tùy tay chộp lấy tạp chí vừa mua ở sạp báo xem, cho qua nửa tiếng chờ đợi này.
Nào biết thật khéo, vừa mở tạp chí ra, đập vào mắt là bản mặt đẹp trai nam tính của tên nào đó. Ngưng mắt nhìn lại, thì ra là trang phỏng vấn doanh nhân thành đạt.
Bĩu môi, cô miễn cưỡng đọc, dù sao có còn hơn không, lại thấy đoạn đối thoại của phóng viên cùng tên phó tổng tài về vấn đề phong lưu cuối bài, cô rốt cuộc nhịn không được phỉ nhổ.
“Đê tiện! Còn nếm hết các vị son nữa chứ! Nghĩ mình là Cổ Bảo Ngọc sao……” Thấp giọng mắng, lập tức bỏ qua tạp chí thương mại, cầm lên một quyển tuần san khác giết thời gian.
Chừng 20 phút trôi qua, cô cúi đầu nhìn đồng hồ…… Được lắm! Còn có 1 phút, hắn nếu không đến cũng đừng trách cô vô tình!
Hừ hừ cười lạnh, trong lòng tràn đầy chờ mong đang muốn bắt đầu đếm ngược, bỗng dưng, một đôi chân thon dài được bao bởi quần jean hàng hiệu xuất hiện trong mắt cô……
Tuyệt! Hai chân thẳng tắp lại cường tráng, đàn ông chân như vậy rất khó tìm, thêm điểm!
Tầm mắt nhẹ dời lên……
Mông săn chắt, vừa gọn lại vểnh cao, mùi vị quyến rũ tỏa ra bốn phía, khiến người khác nhịn không được muốn tấn công, thêm điểm!
Gặp được hàng tốt, làm tâm tình của cô cũng tốt lên, khóe miệng khẽ cười, tầm mắt lại nâng lên một chút……
Lưng dài vai rộng, bụng không sẹo lồi, áo ôm body màu đen đem thân hình rắn chắc hoàn toàn phô bày ra, ẩn ẩn còn có thể thấy hai khối cơ ngực. Vai rộng vững chắc, tổng thể dáng người hình tam giác ngược, hiện ra đường cong đẹp đẽ mà bất kỳ gã đàn ông nào đi tập thể hình cũng mơ ước.
Tuyệt, tuyệt, tuyệt! Thêm điểm!
Liên tục tán thưởng, đáy lòng kích động không thôi. Cô lớn như vậy, trong số đàn ông đã nhìn qua, cũng chỉ có một người có dáng chuẩn thế này, không nghĩ tới hôm nay người thứ hai cuối cùng cũng xuất hiện, mau mau xem mặt mũi thế nào, không chừng anh giai này còn có thể phá kỉ lục 90 điểm!
Hai tay nắm chặt, kích động lại đem tầm mắt dời lên ──
0 điểm!
Khi khuôn mặt đẹp trai tràn ngập mị lực nam tính đập vào mắt, hai chữ như vậy thật to hiện lên trong đầu cô, kích động đang dâng trào bỗng nhiên bị dội một xô nước lạnh, uể oải gục xuống!
“Nam nhân bà, vẻ mặt đó của bà là sao? Nói rõ ràng cho tôi!” Cánh tay khỏe mạnh không chút nương tay kẹp cổ cô, Thiệu Doãn Cương trông như một hung thần ác sát.
“Tiện bại hoại, ông tắm rửa chưa? Nếu chưa, đừng có mơ dùng cái tay vừa ôm gái đó mà chạm vào tôi!” Chán ghét đẩy cánh tay đang làm loạn trên cổ ra.
“Nhận được điện thoại của nam nhân bà, ông đây liền không màng tới người đẹp trong ngực, chuyện đầu tiên là thẳng hướng nhà tắm, thiếu chút nữa là không kịp thời gian bà đe dọa, giờ còn dám hỏi tôi tắm rửa chưa sao?” Thiệu Dõan Cương buông tay, tự nhiên ngồi xuống đối diện cô.
Quen biết nhiều năm, hắn biết rõ cô ưa sạch sẽ, cực kì chán ghét hắn sau khi chạm vào phụ nữ, cho dù có lên giường hay không, rồi dùng một thân ‘không sạch’ đến tìm cô. Cho nên mỗi lần hai người hẹn gặp, hắn sẽ theo thói quen tắm rửa trước rồi mới dám đến chỗ hẹn.
“Đi chết đi tiện bại hoại! Là ông hẹn tôi trước, lại dám cho tôi leo cây, bây giờ oán giận cái búa!” Dưới bàn, cô bực bội đá hắn một cước, đau đến hắn nhe răng trợn mắt.
Cô thật muốn đứng dậy ngửa mặt lên trời than thở, thương tiếc bản thân vì sao lại quen biết tên cặn bã này! Tuy nói trong mấy năm nay, hắn là kẻ đầu tiên từ khuôn mặt tới dáng người đều đạt tiểu chuẩn của cô, được những 90 điểm. Nhưng phẩm hạnh cũng là kém đến -90, bù qua đắp lại vừa vặn thành 0!
Bất quá, tên 0 điểm này cũng còn chút đầu óc, nhớ rõ kiêng kị của cô. Hắn nếu dám dùng cái tay vừa ôm gái kia đụng đến cô, cô khẳng định sẽ không chút khách khí vặn gãy cánh tay hắn trước rồi nói gì nói.
“Nam nhân bà, bà rốt cuộc có biết chữ ‘dịu dàng’ viết thế nào không?” Sau khi oán hận châm chọc, lập tức quay về phía nữ phục vụ tươi cười sáng lạn. “Cho tôi một ly cà phê, cám ơn!”
“Vâng! Có ngay!” Được anh đẹp trai tặng cho nụ cười, nữ phục vụ nhất thời hồn bay phách lạc, thơ thẩn cười ngốc rời đi, chắc hẳn sẽ dùng toàn lực pha một ly cà phê vừa thơm vừa đặc.
Đợi nữ phục vụ đi khỏi, cô không chịu thua cười lạnh. “Tiện bại hoại, chờ một ngày ông quản được ‘tiều đệ đệ’ của ông, tôi liền biết được hai chữ ‘dịu dàng’ viết như thế nào!” Đáng giận! Tên này luôn miệng kêu “nam nhân bà, nam nhân bà” không ngừng, vậy cô liền gọi hắn ‘tiện bại hoại, tiện bại hoại’, không ai thua ai!
Nghe vậy, Thiệu Duẫn Cương cười ha ha. “Nam nhân bà, vậy phải đợi đến ngày tôi 90 tuổi mới ‘hết xài’, còn lâu lắm nha!”
“Tiện bại hoại, ông yên tâm! Lấy tần suất ‘ngày cũng làm, đêm cũng làm’ của ông, ngày đó khẳng định không còn xa!” Cười mỉa đáp lại một cú.
“Tào lao!” Cười một tiếng, biết nếu không sửa miệng, cô sẽ tiếp tục kêu ‘tiện bại hoại’, thật sự nghe không lọt tai. “Mồm miệng vẫn độc như cũ nhỉ, ‘Đỗ Lan’*.” Rốt cục gọi ra tên người ta, nhưng lại cố ý phát âm không đúng.
(R: Đỗ Lan phát âm hơi giống “đổ lạn” – nghĩa là “thối nát” – chú thích bên Túy Nguyệt Lâu, thật ra ta cũng k biết từ này =)))
“Cần tôi đây đưa đến lớp học phát âm không, để gọi cho đúng?” Đỗ Lan ── cũng chính là cô gái bị hắn gọi là ‘nam nhân bà’, lúc này mắt tóe lửa, tàn bạo cười hỏi.
Cuộc đời cô hận nhất người khác gọi tên, mà gọi không đúng. Bởi vì phát âm sai một chút, tên cô sẽ trở nên rất khó nghe! Kỳ thật đầu sỏ gây nên hẳn là ba mẹ cô, lúc trước làm chi mà đặt cho cô cái tên dễ gọi lầm như vậy, hại cô từ nhỏ tới lớn bị chọc không biết bao nhiêu lần!
Thiệu Doãn Cương là người thông minh, chạm đến giới hạn lập tức quay đầu, dù sao hắn cũng chỉ là đùa cô một chút mà thôi, không phải cố ý muốn chọc cô nổi bão, lập tức giơ tay đầu hàng.
Vừa vặn lúc này phục vụ cũng đưa tới cà phê. Được hắn tặng cho tươi cười cùng lời cảm ơn, nữ phục vụ lại phấn khích đi vào.
Thấy hắn biết điều, Đỗ Lan vừa lòng cười, bắt đầu tính sổ. “Ông cũng thật to gan, đã hẹn tôi lại cùng cô em nào lăn lộn, ông nghĩ tôi giống thiên kim tiểu thư cả ngày nhàn rỗi không có việc gì làm, ngồi chờ ông triệu kiến chắc?”