Ban đêm, chuông cửa nhà trọ lại một lần nữa vang lên ầm ĩ.
Lúc Đỗ Lan chạy đi mở cửa thì trong tay đang cầm cọ vẽ, đầu tóc ngắn rối tung như tổ quạ, hai má không biết dính màu từ lúc nào.
“Nam nhân bà, bà giả quỷ dọa người hả?” Thiệu Doãn Cương cả ngày buồn bực, sau khi cửa vừa mở ra, nhìn thấy bộ dạng của cô, đột nhiên có tâm tình nói giỡn.
“Đi chết đi! Miệng thối không nói được lời dễ nghe.” Làm quà sinh nhật cho hắn, lại bị hắn trêu chọc, có thiên lý không đây?
Ý bảo hắn tự tiện, Đỗ Lan trở lại phòng làm việc tô cho xong vài nét cuối cùng.
Thiệu Doãn Cương sớm có thói quen đem chỗ ở của người ta biến thành địa bàn của mình muốn làm gì làm, trực tiếp quăng mình nằm xuống sô pha. Hắn không ngốc tới nỗi đi theo vào phòng làm việc của cô, bởi vì chỗ đó là ‘cấm địa’, bất cứ kẻ nào muốn xông vào đều bị cô cho ăn cực hình.
Còn nhớ có một lần hắn không rõ đầu đuôi xông vào, kết quả……… Haiz, chuyện cũ nghĩ lại mà kinh. Tóm lại, từ lần đó trở đi, hắn khắc ghi trong lòng, không dám tái phạm.
Đợi cả buổi, còn chưa thấy cô đi ra, Thiệu Doãn Cương nhàm chán, bắt đầu hô to. “Nam nhân bà, bà đang làm cái gì? Còn không mau ra đây? Sao có thể bỏ lơ khách khứa như vậy?”
“Tiện bại hoại, ông thực ầm ỹ nha! Tôi đang làm quà sinh nhật cho ông! Hay là ông không muốn nữa?” Từ phòng làm việc truyền ra lời nói uy hiếp.
Thiệu Doãn Cương vừa nghe, không dám nhiều lời nữa, nhưng nhớ đến chuyện dùng cơm giữa trưa, hắn lại không nín được.
“Nam nhân bà, bà hôm nay có ra ngoài phải không?” Nói bóng nói gió hỏi thăm. Hắn biết cô bình thường hầu như luôn trốn trong nhà làm việc, lại là loại động vật hoạt động về đêm, muốn cô ban ngày đi ra ngoài dường như rất khó, hôm nay đến tột cùng là vì chuyện gì? Chẳng lẽ là vì có hẹn với tên kia?
“Ý! Sao ông biết? Ông là thầy bói Thiệu đại sư à?” Trong phòng làm việc truyền đến giọng nói có chút kinh ngạc.
Không để ý tới ngạc nhiên của cô, tiếp tục tra hỏi: “Hiếm khi thấy bà ban ngày ra đường, là làm gì vậy?”
“Tôi vừa làm xong một đơn đặt hàng, đem bản thảo đưa đến công ty.” Không chú ý đến quan tâm khác lạ của hắn, Đỗ Lan thoải mái cười trả lời.
“Không phải đi gặp người nào sao?”
“Gặp người nào? Không có a!”
Chuyện nam nhân bà cùng tên kia gặp mặt, thế nhưng lại cố ý giấu hắn. Thiệu Doãn Cương cảm thấy có chút mất mát cùng … tức giận vì không được tin tưởng!
Đúng vậy! Chính là tức giận! Nguyên nhân tức giận không hẳn chỉ có chuyện cô giấu diếm hắn, hắn không rõ lắm. Nhưng có thể khẳng định, ngọn lửa bức bối kia từ giữa trưa vẫn cháy đến bây giờ……
“Tiện bại hoại, ông không thoải mái sao? Sắc mặt khó coi như vậy!” Cuối cùng làm xong, Đỗ Lan mới từ phòng làm việc đi ra, liền nhìn thấy hắn mặt mày xanh mét nằm trên sô pha.
Chẳng lẽ thân thể mình đồng da sắt này của hắn cũng có một ngày vi khuẩn xâm nhập được? Rốt cuộc vi khuẩn bệnh gì mà lợi hại đến vậy? Hẳn là nên chạy đi báo cáo cho trung tâm sinh hóa quốc gia đến lấy mẫu, đem chúng nó bồi dưỡng thành vũ khí sinh hóa phục vụ quân đội.
Mặc dù trong đầu loạn chuyển một đống ý tưởng tào lao, cô vẫn phát huy tình yêu đồng bào, một tay đặt lên trán hắn, một tay đặt lên trán mình…… Không phát sốt a! Vậy tên này trưng ra mặt thối làm gì?
“Này! Ông ‘mặt mâm’ cho ai xem vậy?” Mặc kệ hắn gương mặt như người chết của hắn, Đỗ Lan ngồi xuống sô pha đơn chuyên dụng của cô.
“Nam nhân bà, tôi hỏi lại, bà ‘giữa trưa’ thực sự không cùng tên ‘đàn ông’ nào ở ‘nhà hàng’ gặp mặt ăn cơm?” Xoay người ngồi dậy, đơn giản đem thời gian, nhân vật, địa điểm nhấn mạnh nói ra.
Nghe vậy, cô đầu tiên là sửng sốt, lập tức vỗ tay kêu to. “Ai nha! Tôi giữa trưa quả thật cùng người bạn đến nhà hàng ăn cơm, tiện bại hoại, ông thật đúng là thần thông quảng đại, đối với hành tung của tôi rõ như lòng bàn tay!”
“Vậy bà vừa rồi còn nói không có gặp ai!” Khó chịu chỉ trích cô nói dối.
“Tôi là đi công ty đưa bản thảo, rồi Triệu tổng giám kia mới thuận miệng mời tôi ăn cơm. Mục tiêu của tôi là ‘đưa CD bản thảo’, cũng không phải đi gặp riêng hắn, đương nhiên không thuộc phạm vi ‘đi gặp người’ mà ông nói! Như vậy, ông hiểu chưa?”
Quái! Tiện bại hoại để ý cô ra ngoài gặp ai như vậy làm gì? Cũng không phải ba cô, quản nhiều như vậy! Bất quá, hắn làm sao mà biết cô cùng Triệu Văn Sơn đi ăn cơm?
“Tiện bại hoại, ông lúc đó ở nhà hàng hả?” Nếu không sao lại rõ ràng như thế?
“Cùng anh cả nhà tôi dùng cơm, là anh ấy nhận ra bà.” Nghe xong giải thích của cô, Thiệu Doãn Cương tuy rằng tâm tình cảm thấy tốt hơn nhiều, nhưng vẫn còn mang chút buồn bực.
“Oa — học trưởng đã ở đó sao! Vậy sao ông không gọi tôi? Người ta đã lâu không nhìn thấy gương mặt nhã nhặn, dễ nhìn của học trưởng rồi! Có còn là bạn bè hay không?” Phát hiện chính mình bỏ lỡ cơ hội thưởng thức trai đẹp, Đỗ Lan khó chịu ra mặt, tống cho hắn một cước.
Từ lời cô nói, Thiệu Doãn Cương hiểu được, cô khẳng định là còn chưa có tình cảm gì với tên Triệu tổng giám kia, nếu không cũng sẽ không hào phóng hoan ngênh người khác đến quấy rầy thế giới hai người như vậy.
Vừa nghĩ đến đó, tâm tình của hắn bỗng nhiên tốt lên, buồn bực cùng khó chịu vừa rồi hoàn toàn biến mất, cũng có cảm xúc muốn cười.
“Nam nhân bà, tôi cùng anh cả là anh em ruột, diện mạo hai người cũng không khác nhau lắm, bà muốn nhìn anh ấy không bằng nhìn tôi này, tôi hy sinh một chút để cho ánh mắt bà chà đạp cũng được!” Cười to né tránh cú đá của cô, còn không quên ưỡn ngực khoe ra thân thể hoàn mỹ của mình.
“Tôi mắt bị mù mới nhìn ông! Ông có thể so sánh với học trưởng sao?” Khinh thường phỉ nhổ.
“Ít ra cũng có thể hơn tên Triệu tổng giám kia chứ!” Tuân thủ truyền thống tốt đẹp ‘anh em hòa thuận’, không dám hạ thấp anh cả nhà mình, đành phải lôi người khác vào thế chỗ.
Làm bộ tỉ mỉ chăm chú nhìn hắn một hổi lâu, Đỗ Lan lại gật đầu đồng ý. “So sánh bề ngoài, Triệu tổng giám quả thật so ra kém hơn ông……” Dừng một chút, tiếp theo bổ sung thêm một câu — “Nhưng mà so sánh đạo đức, ông chỉ có nước bị đá ra biển hóng gió!”
“Nam nhân bà, bà chưa từng nghe ‘đàn ông không xấu, đàn bà không yêu’ sao? Tôi cùng lắm chỉ là bồi dưỡng bản thân trở thành người chị em mê nhất thôi!” Đáng giận! Nam nhân bà đánh giá tên Triệu tổng giám kia giống như biết rõ lắm, thật khiến cho người ta không thoải mái!
“À –” Kéo dài một tiếng, Đỗ Lan nhàm chán nói. “Vậy mời ông tiếp tục bồi dưỡng, tăng công lực bản thân, bất quá tôi đối với đàn ông thối như ông không có hứng thú!”
“Vô nghĩa! Bởi vì bà không phải con gái, đương nhiên không có hứng thú, nam nhân bà!” Cực kì âm ngoan bắn ra tên độc.
“Ông muốn chết hả?” Mãnh liệt tung cước.
“Ha! Bà muốn mưu sát ‘thằng nhỏ’ của tôi sao?” Thấy tình hình vậy, hắn nhanh chóng nhảy tránh, bảo vệ ‘hạnh phúc tương lai’.
“Nếu thật có thể thành công, đó cũng là làm công đức.” Cười lạnh chích lại, Đỗ Lan vẫn cảm thấy hắn ‘phá hoại’ nhiều cô gái quá.
“Nếu thực để bà thành công, Đài Bắc sẽ ngập lụt mất.” Hắn sâu xa lắc đầu.
“’Thằng nhỏ’ của ông liên quan gì tới ngập lụt?” Tên này khi nào lại gánh vác trọng trách ‘mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an’ vậy?
“Nếu tôi thực bị bà làm cho ‘phế’, phụ nữ biết tôi chắc chắn sẽ rơi lệ thành hàng, vậy cũng đủ so sánh với bão Nari* rồi.” Haiz…… Hắn bảo trọng thân thể, là suy nghĩ cho nhân dân Đài Bắc!
(R: bão Nari: cơn bão tấn công Đài Loan và Trung Quốc năm 2001. Tên này cũng được đặt cho 1 cơn bão tấn công Hàn Quốc năm 2007)
“Vậy mà ông cũng nói được!” Cười thối một ngụm, cô lười cùng hắn nói nhảm.
Thấy sô pha không còn nguy hiểm nữa, Thiệu Doãn Cương mới lại ngồi xuống.
“Đúng rồi! Hôm nay là gió gì thổi Thiệu đại công tử ông tới vậy?” Nhốn nháo lâu như vậy, hình như cũng chưa nghe hắn nói tại sao lại đến? Bình thường vào lúc này, hắn không phải đang lêu lổng với mấy em sao?
“Không có việc gì không thể tới tìm bà sao?” Thiệu Doãn Cương liếc cô một cái, dù sao cũng không thể nói hắn là vì ban ngày thấy cô dùng cơm với đàn ông, vẫn canh cánh trong lòng mà chạy tới chất vấn.
Tự dung bị hắn trừng mắt, Đỗ Lan cảm thấy thật sự là oan uổng. “Hỏi một chút cũng không được? Tiện bại hoại, ông hôm nay là lạ nha!” Đầu tiên là bản mặt bánh bao, hỏi cô mấy chuyện lặt vặt, rồi sau đó lại vui vẻ cùng cô đấu võ mồm, bây giờ giọng điệu lại thay đổi như vậy! Hắn là đã đến kỳ tiền mãn kinh của nam sao?
“Tôi lạ hồi nào!” Thề thốt phủ nhận.
Nhún vai, Đỗ Lan thông minh không tranh luận với hắn, dù sao người say rượu luôn nói mình không có say, bệnh nhân tâm thần lúc nào cũng nói người khác mới điên! Hắn nói không có thì cứ không có đi cho hắn vui!
Không muốn tiếp tục chủ đề này, Thiệu Doãn Cương nhanh chóng đổi đề, lấy bản thân ra nói giỡn. “Nam nhân bà, anh cả nhà tôi hôm nay lại muốn tôi tìm một cô để mà ổn định lại, bà nói có buồn cười hay không?” Không đợi người ta cười, chính mình đã ha ha cười trước.
0
Thản nhiên liếc nhìn hắn một cái, Đỗ Lan gật đầu phụ họa. “Quả thật buồn cười! Tội gì đi hại con gái nhà người ta chứ? Người ta cũng là có cha mẹ nuôi dưỡng nga!”
“Ê! Bà nói cũng độc quá đi!” Trừng mắt kêu la, cuối cùng nhịn không được cười to, hơn nữa lại còn đồng ý với cô. “Quả thật không nên liên lụy người khác……” Vuốt cằm trầm ngâm, bỗng nhiên hắn bộc phát ý tưởng. “Bằng không bà hy sinh đi!”
Thiếu chút nữa té khỏi sô pha, Đỗ Lan kinh ngạc cười mắng. “Ông đang nói nhảm cái gì vậy?”
“Nam nhân bà, bà ngẫm lại, thế giới này trừ bỏ người nhà, cũng chỉ có hai người chúng ta hiểu nhau nhất, quen biết nhiều năm lại hòa hợp như vậy. Tôi nghĩ, trên đời này trừ bỏ đôi ta, chắc tìm không ra người nào phù hợp với chúng ta như vậy. Sau này nếu chúng ta đều đến bốn mươi tuổi mà bà còn chưa có gả, tôi còn chưa lấy, vậy hai người chúng ta kết hợp, bà thấy sao?” Càng nói càng thấy có lí, Thiệu Doãn Cương hưng trí bừng bừng.
Khóe miệng nhếch lên nếp nhăn khả nghi, Đỗ Lan trịnh trọng lắc đầu cự tuyệt. “Vị Thiệu công tử này, ông đừng nằm mơ! Đây là việc không thể nào!”
“Vì sao?” Nam nhân bà là ghét bỏ hắn ư?
“Thứ nhất, muốn tôi gả cho ông, tôi tình nguyện gả cho ma quỷ.” Nhướn mày nói ra lí do thứ nhất.
“Không thể nào! Họ hàng gần cấm thông hôn, bà vĩnh viễn không thể gả cho ma quỷ!” Sớm biết cô sẽ không nói gì hay, Thiệu Doãn Cương binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, phản ứng thực nhanh nhưng cũng thực độc.
Được lắm! Dám mắng cô.
Đỗ Lan cười lạnh, nói ra lý do thứ hai. “Thứ hai, tôi còn chưa có phẩm hạnh tới mức nhân thú giao*.”
(R: nhân thú giao: quan hệ mà một bên là người một bên là thú, giải thích cho bạn nào chưa rõ).
Nhân thú giao? Nam nhân bà có ý gì? Thiệu Doãn Cương trong đầu đầy chấm hỏi.
Nhìn ra hắn ngơ ngơ, Đỗ Lan hắc hắc cười lạnh. “Ông ngay cả lí do thứ hai của tôi cũng không thể lý giải, như vậy lí do thứ ba cũng không cần nói.” Lười biếng đứng dậy trở về phòng chuẩn bị đi ngủ, trước khi vào phòng còn đặc biệt dặn dò. “Ông cứ tự nhiên! Đi nhớ đóng cửa, cám ơn!”
Tiếng chưa dứt, người đã vào phòng, để lại một kẻ đáng thương chấm hỏi bay đầy trời tìm không