Rốt cuộc là ai không lễ phép a? Đỗ Lan quả thực không biết nên khóc hay cười, nhìn hắn ác liệt chiễm chỗ người ta, đuổi cô bé tên Chu Noãn Noãn đến ngồi chung với anh chàng mặt lạnh âm lãnh đối diện.
“Nam nhân bà, ngây ngốc cái gì? Mau ngồi xuống a!” Thiệu Doãn Cương khoái trá đặt mông, đồng thời còn kéo cô ngồi xuống, hơn nữa thực bất lịch sự gắp lấy thịt người ta đã nướng sẵn đặt vào trong bát cô. “Đến! Bà không phải đã đói bụng sao? Mau ăn!”
“Phó tổng tài, anh thật đúng là chủ động!” Chu Noãn Noãn lặng lẽ cười, thực chưa thấy qua người nào ‘mặt dày’ như vậy.
“Không chủ động, chẳng lẽ còn chờ cô gắp cho tôi?” Thiệu Doãn Cương giễu cợt, ngược lại cười nói với anh chàng lạnh lùng: “Lão Tam, quản cho tốt cái miệng người nhà em! Bằng không anh lấy tội bất kính với cấp trên, khai trừ cô ta, đá ra khỏi công ty.”
“Phó tổng tài, anh sao có thể công tư bất phân, quan báo tư thù……” Chu Noãn Noãn khẩn trương kháng nghị.
“Yên tâm!” Cô gái của mình bị khi dễ, chàng trai lạnh lùng mới mở miệng nói câu đầu tiên. “Noãn Noãn, em có anh cả chống lưng, anh hai không làm gì được em!”
“Ừ! Nói cũng đúng!” Cuối cùng nhớ ra lãnh đạo trực tiếp của mình là ai, Chu Noãn Noãn bừng tỉnh đại ngộ, vui vẻ làm mặt xấu với Thiệu Doãn Cương. “Phó tổng tài, anh không động đến tôi được, hahaha……”
Anh cả? Anh hai? Lão Tam? Bọn họ đang nói cái gì? Từ những gì vừa mới nghe, Đỗ Lan không hiểu gì vỗ vỗ người bên cạnh, bàn tay đưa ra, chỉa qua chỉa lại giữa anh chàng lạnh lùng và Thiệu Doãn Cương mấy lần, một ánh sáng mới lóe lên trong đầu.
“Cậu ấy gọi ông anh hai, không lẽ đó chính là em trai ‘đáng yêu’ trong miệng ông — Thiệu Doãn Nhân?” Trước kia từng nghe hắn nói có một cậu em, bất quá cô lại chưa từng gặp qua, không lẽ chính là người trước mắt này?
Đáng yêu? Mày kiếm Thiệu Doãn Nhân khẽ nhướn lên, không rõ chính mình có chỗ nào dính dáng được với hai chữ đáng yêu.
“Cũng không phải vậy!” Thiệu Doãn Cương đắc ý cười to, vô cùng kiêu ngạo. “Khuôn mặt trước đây của lão Tam nhà tôi…… chậc chậc! Nói có bao nhiêu liền có bấy nhiêu đáng yêu, hại tôi luôn nhịn không được muốn tiến đến khi dễ!” Ai…… Nếu không phải họ hàng gần không được quan hệ, cậu sao có thể còn một thân trong sạch cho họ Chu hưởng chứ.
Nghe vậy, ba người còn lại ở đó đều chảy ba vạch đen*, trong đó Thiệu Doãn Nhân là nghiêm trọng nhất.
(R: chảy ba vạch đen: là biểu tình giống giống như thế này ).
Hắn cuối cùng cũng hiểu ra một chuyện! Thì ra trước đây anh cả cùng anh hai thích khi dễ, ác ý cười nhạo hắn, , không phải bởi vì ‘dị năng’ trên người hay tính tình âm trầm của hắn, mà là do hắnbộ dạng đáng yêu khiến hai người nhịn không được muốn ăn đậu hủ!
Hết thảy chân tướng rõ ràng! Mệt cho hắn còn nói với Noãn Noãn là vì mình tính tình âm trầm, tự bế mới khiến hai người nhìn không thuận mắt mà đến chọc ghẹo.
“Em nghĩ lần trong rừng cây đó, rèn luyện lòng can đảm chắc không phải nguyên nhân chủ yếu hả?” Thiệu Doãn Nhân không hề hy vọng hỏi.
Nghe vậy, Thiệu Doãn Cương cuối cùng cũng có chút xấu hổ, nhưng vẫn nói năng hùng hồn đầy lí lẽ. “Chúng ta chính là muốn nghe em dùng cái giọng non nớt, đáng yêu gọi to: “Các anh đừng đi, tiểu Doãn Nhân cần hai người anh vĩ đại giúp đỡ……” Dừng lại một chút, vậy mà còn có mặt mũi xem thường người khác. “Ai biết em tiểu tử này mạnh miệng, cái gì cũng không chịu gọi!” Khiến cuối cùng thiếu chút nữa đi luôn cái mạng nhỏ của lão Tam. Ai…… nghĩ đến mà tiếc.
“Phó tổng tài, hai người thực sự rất quá đáng nha!” Thân là bạn gái Thiệu Doãn Nhân, Chu Noãn Noãn từng nghe anh nhắc qua chuyện này, không thể không cảm thấy đau lòng thay bạn trai.
“Ngừng! Mọi người đang nói cái gì, sao tôi nghe không hiểu?” Không muốn làm vịt nghe sấm nữa, Đỗ Lan nhanh chóng giơ tay muốn được giải thích.
“Không có gì!” Chuyện liên quan đến ‘dị năng’ của lão Tam, Thiệu Doãn Cương không muốn nhắc đến nhiều, dù sao chỉ cần lão Tam cùng Chu Noãn Noãn hiện tại hạnh phúc, vậy là tốt rồi! Hai người bọn họ cũng có câu chuyện của riêng họ.
“Phó tổng tài, vị này là?” Chu Noãn Noãn tò mò, bởi vì cô gái bên người Thiệu Doãn Cương lần này không giống lắm với những hình mẫu hắn quen lúc trước.
“Cô ấy?” Cười quỷ dị, hắn chậm rãi giới thiệu. “Cô ấy gọi là Đỗ Lan……”
Đỗ Lan? Chu Noãn Noãn cùng Thiệu Doãn Nhân ăn ý nhìn nhau, trong mắt cùng hiện lên ý muốn cười.
Thấy thế, Đỗ Lan cũng biết được trong đầu bọn họ nghĩ gì, chỉ có thể bất đắc dĩ rên rỉ, lại oán hận cha mẹ vì sao lại đặt tên cho cô như vậy chứ.
Giống như có thể hiểu được tình cảnh từ nhỏ bị cười nhạo đến lớn của cô, Chu Noãn Noãn an ủi nói: “Không sao! Trước kia em có bạn học nữ tên gọi Thang Khả Lan, thảm hại hơn!”
Thang Khả Lan? Chuyển thành tiếng Đài không phải là……
(R: k biết là cái gì, nhưng khẳng định là thảm hơn bạn Đỗ Lan k phải một chút).
Thiệu Doãn Cương cười toét, nhưng Đỗ Lan lại đồng tình. “Thực sự rất thảm! Nếu có cơ hội thì nên giới thiệu để hai người chúng tôi quen biết.” Có thể tạo thành một đội Lan Lan hai người.
“Đúng rồi! Còn chưa giới thiệu xong!” Sau khi cười đã tên của người ta, Thiệu Doãn Cương tiếp tục đề tài cũ. “Cô ấy gọi là Đỗ Lan, sắp tới sẽ là vợ của anh, bảy tháng sau là mẹ của con anh!”
Như vừa quăng xuống một quả bom, mọi người ở hiện trường đồng loạt kêu lên –
“Tôi khi nào thì đồng ý gả làm vợ ông?” Đỗ Lan kêu to, vô cùng tin tưởng bản thân có quyền cự tuyệt.
“Phó tổng tài, anh muốn kết hôn?” Chu Noãn Noãn cũng kêu to, quả thực không thể tin cái người luôn lưu luyến bụi hoa này lại ngoan ngoãn về núi lập gia đình.
“Anh cả biết không?” Thiệu Doãn Nhân bình tĩnh nhất, liếc mắt nhìn bụng còn bằng phẳng của Đỗ Lan một cái, nghĩ Thiệu Doãn Thiên chắc chắc còn chưa biết, nếu không hiện tại Thiệu gia đã sớm mở tiệc ăn mừng.
Lắc đầu, không để ý tới Đỗ Lan oa oa gọi bậy, Thiệu Doãn Cương cười tà. “Anh cả còn không biết mình sắp lên làm bác.” Ha ha…… Thực thảm, lại già thêm một cấp.
Tốt lắm! Khóe môi gợi lên một ý cười khó phát hiện, Thiệu Doãn Nhân vô cùng xác định, anh đêm nay chắc chắn sẽ gọi điện cho anh cả ‘tán gẫu chuyện nhà’!
Đêm cuối thu lạnh lẽo, chuông cửa nhà trọ nhỏ leng keng kêu vang, khiến Đỗ Lan đang xem tin tức không thể không đứng dậy mở cửa đón khách –
“Tiện bại hoại, ông không phải nói đêm nay phải đại biểu cho công ty tham dự tiệc tối thương mại sao……” Tưởng là Thiệu Doãn Cương, Đỗ Lan căm giận mở cửa, không thèm nhìn người đến là ai đã xổ ra một tràng chào đón, không ngờ trong tầm mắt lại không có người, cúi nhìn xuống, đúng là Thiệu Doãn Thiên ngồi trên xe lăn, khiến cô xấu hổ đỏ cả mặt.
“A — sao, sao lại là học trưởng anh? Mau vào, mau vào!” Má ơi! Sao lại là Thiệu Doãn Thiên? Bộ dạng hung ác vừa rồi của mình khẳng định đã bị thấy, anh minh một đời hoàn toàn bị hủy!
Tuy nói hai người không tính là rất thân, nhưng vì quan hệ với Thiệu Doãn Cương, cũng đã gặp mặt không ít lần. Đương nhiên, lấy sở thích quan sát nam thanh nữ tú của cô, mỗi khi có cơ hội, cô tất nhiên sẽ tận tình thưởng thức Thiệu Doãn Thiên. Nhưng những lần đó đều có mặt tiện bại hoại, cô mới có thể thong dong như vậy, còn lúc này chỉ có hai người họ, cô liền cảm thấy có gì đó kì quái.
Mặc dù trong lòng đã loạn thành một đống, Đỗ Lan vẫn là nhanh chóng mời anh vào nhà, đồng thời đỏ mặtdọn dẹp, nhặt lên phải một quyển tuần san, trái một quyển tạp chí.
“À, ngại quá, có chút loạn……” Ô…… Để cô lấy chết tạ tội đi! Làm sao có thể để phòng ở bẩn thỉu lộn xộn như vậy đón tiếp Thiệu học trưởng, người có một thân khí chất người người kính ngưỡng chứ? Hình ảnh này giống như đặt một vương tử vào giữa đống rác vậy, không xứng a!
“Không cần vội! Là anh không phải, tự dưng mạo muội quấy rầy.” Ngăn lại hành động của cô, Thiệu Doãn Thiên mỉm cười, muốn cô ngồi xuống. “Ngồi xuống nói chuyện đi, em không muốn anh phải ngẩng đầu nhìn em chứ?”
“A! Đúng, thực xin lỗi!” Phát hiện bản thân vẫn khiến hắn mỏi cổ ‘ngẩng cao đầu’, cô lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống, thầm mắng chính mình không có não.
Sau khi xác định cô đã an phận ngồi xuống sô pha, Thiệu Doãn Thiên điều khiển xe lăn đến đối diện cô, trên khuôn mặt tao nhã xuất hiện ý quan tâm. “Em…… thân thể có khỏe không?” Từ sau khi nhận được điện thoại mật báo của Doãn Nhân, hắn liền nhịn không được mà đến thẳng đây.
A! Hắn đã biết! Đỗ Lan không ngu ngốc, vừa nghe câu hỏi, lập tức đoán ra nguyên nhân hắn đến tìm cô, chỉ có thể xấu hổ cười, lúng ta lúng túng nói: “À, tốt lắm! Ăn ngon, ngủ được, i như heo vậy!”
Nghe vậy, Thiệu Doãn Thiên nhịn không được cười khẽ, bởi vì câu trả lời mang đậm phong cách của cô. “Không có nôn nghén hoặc khó chịu ở đâu sao?”
“Không có! Nhóc này rất ngoan!”
“Có đặc biệt muốn ăn món gì hay không?”
“Tạm thời còn chưa có.” Lắc đầu, Đỗ Lan cảm thấy tình huống có chút quái. Sao mà lại nói đến đây rồi?
“Vậy là tốt rồi!” Trầm ngâm một lúc, Thiệu Doãn Thiên cười nhạt, lơ đãng khởi đầu chủ đề. “Giờ em tính làm như thế nào?”
“Sinh ra a!” Nghĩ hắn hỏi đến đứa nhỏ, Đỗ Lan đúng lý hợp tình trả lời. Tuy nói là ngoài ý muốn, nhưng có là có, cô tuyệt đối không thể bỏ, dù sao cô cũng nuôi được tốt lắm a!
“Anh không phải nói đứa nhỏ.” Vì câu trả lời của cô mà bật cười, trực tiếp nêu lên trọng điểm. “Ý anh là nói chuyện em cùng Thiệu Doãn Cương.”
“A……” Nói đến chuyện này, cô thật không biết nên trả lời như thế nào, chỉ có thể gãi đầu cười ngây ngô.
“Doãn Cương không muốn lấy em?” Nghĩ em trai nhà mình không chịu phụ trách, Thiệu Doãn Thiên liền nhíu mày.
“Không, không phải! Tiện bại hoại có cầu hôn, nhưng là em không nghĩ gả cho cậu ấy a!” Sợ hắn hiểu lầm, trở về tìm Thiệu Doãn Cương gây phiền toái, Đỗ Lan vội vàng giải thích.
“Vì sao? Doãn Cương không tốt à?” Cần phải làm rõ nguyên nhân mới có thể rước được em dâu về nhà.
“Hắn quả thật không tốt a!” Gật đầu một cách hiển nhiên, có một lốc các lí do Đỗ Lan không thể gả cho hắn. “Tiện bại hoại đã hoa tâm lại phong lưu, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, sau khi kết hôn chắc cũng không phải người chồng tốt, em chắc không cách nào chịu được.” Cô thừa nhận bản thân ở phương diện tình cảm thật sự rất khắt khe, không thể nào chấp nhận chồng mình có người bên ngoài.
Thì ra là nguyên nhân này, Thiệu Doãn Thiên gật đầu cười khẽ. “Nói đến vấn đề này, Doãn Cương quả thật không tốt, bất quá…… chẳng lẽ em không phát hiện, từ sau khi nó ở một chỗ với em liền thu hồi tư tưởng đùa giỡn, không xảy ra chuyệnxấu với cô nào nữa sao?”
Đỗ Lan nghe vậy sựng lại, biết lời hắn nói là đúng. Nhưng là những năm gần đây, cô thật sự thấy rất nhiều phụ nữ đến rồi đi bên cạnh Thiệu Doãn Cương, điều này khiến cô khó có thể tin tưởng chuyện công tử phong lưu sau khi kết hôn liền không hề hoa tâm nữa.
Thấy cô không nói, Thiệu Doãn Thiên lấy giọng điều chân thành nhất hỏi: “Em có yêu Doãn Cương không?”
Yêu sao? Cô sao có thể yêu tên ngựa đực mà cô vốn quá rành những thói hư tật xấu kia?