“Ô…… Anh cả, em sao lại xui xẻo như vậy, đi chọc tới một bà điên……”
Trụ sở công ty Đông Hạo, trong văn phòng tổng tài truyền ra tiếng kêu rên, bởi vì tiếng kêu ‘giết heo’ này gần đây mỗi ngày đều vang lên, nên mọi người đã sớm thấy mà không thể tránh, lười đi để ý tới.
“Anh cả, nam nhân bà căn bản không để ý tới em, ngay cả cửa cũng không cho em vào. Gọi điện thoại, vừa nghe là tiếng em lập tức tắt máy, anh nói xem, cô ấy không phải muốn thật sự không để ý tới em trong một năm chứ? Em là chọc phải ai a……” Sống chết dính ở văn phòng người khác không chịu đi, Thiệu Doãn Cương tiếp tục than khóc cho vận xui của mình.
“Em là trêu chọc Lâm Tư Nguyệt a!” Mắt nhìn tài liệu, động tác phê duyệt trong tay vẫn không dừng, Thiệu Doãn Thiên căn bản không dư thừa lòng thương hại, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái.
“Mẹ nó! Đừng nhắc bà đó với em!” Nói đến Lâm Tư Nguyệt, Thiệu Doãn Cương liền đầy một bụng hỏa, nghiến răng nghiến lợi mắng. “Cái bà điên kia, căn bản là muốn gây chuyện để được nổi tiếng, lúc này em thực sự phát hỏa!”
“Liên quan đến đứa nhỏ……”
“Cái gì đứa nhỏ? Em hoài nghi cô ta căn bản không mang thai!” Thiệu Doãn Cương cười lạnh. Ngoại trừ nam nhân bà, công tác tránh thai hắn vẫn luôn làm rất cẩn thận.
Gật gật đầu, cuối cùng cũng phân phát một chút chú ý cho hắn, Thiệu Doãn Thiên nâng mắt cười nghễ. “Chuyện này, em tính giải quyết như thế nào? Cứ tiếp tục lùm xùm, cơn tức của Đỗ Lan chỉ có tăng chứ không giảm!”
“Yên tâm!” Lộ ra một nụ cười ngoan tuyệt, Thiệu Doãn Cương đã sớm có cách. “Em muốn để luật sư ra mặt tuyên bố với giới truyền thông, cô ta có can đảm thì cứ sinh đứa nhỏ ra, chỉ cần xét nghiệm DNA là con em, em liền nhận. Nếu không, ông đây sẽ thưa cô ta tội phỉ báng danh dự, để cô ta cả đời này không ngẩng mặt lên nổi!” Mẹ nó! Lúc trước không nói lời nào, tùy ý cô ả muốn đánh bóng tên tuổi sao cũng được, liền nghĩ hắn chấp nhận sao? Lão hổ không phát uy, liền tưởng hắn là mèo bệnh chắc?
“Em đã nắm chắc như vậy, anh đây không ý kiến nữa!” Cười cười, Thiệu Doãn Thiên không tiếp tục đề tài nhàm chán này nữa, đặt chú ý trở lại công việc.
Thấy anh cả nhà mình lại không để ý tới hắn, Thiệu Doãn Cương suy sụp, lại bắt đầu quỷ khóc thần hào. “Anh cả, ngày hôm qua anh đi thăm nam nhân bà, tâm tình của cô ấy có tốt lên chưa? Thân thể thế nào? Em hiện tại chỉ có thể dựa vào anh truyền lại tin tức……” Ô…… Mấy ngày nay, nam nhân bà căn bản không muốn gặp hắn, chỉ có thể ngày ngày dò hỏi anh cả để biết tình trạng của cô.
Cười thú vị nhìn hắn, Thiệu Doãn Thiên nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Tình trạng của Đỗ Lan tốt lắm a! Ăn ngon, ngủ được, bụng mấy ngày nay bắt đầu lớn lên……”
“Oa – em muốn theo nhìn đứa nhỏ lớn lên, không muốn bỏ qua bất kì giai đoạn nào a!” Thiệu Doãn Cương trong lòng đau đớn gào thét. “Nam nhân bà vì sao phải tàn nhẫn như vậy, chia rẽ hai cha con tụi em? Nhất định cục cưng trong bụng cô rất nhớ ba ba này a……”
Lại bắt đầu thê lương gào khóc, Thiệu Doãn Thiên thật sự chịu không nổi, chỉ có thể mắng hắn xứng đáng. “Ai bảo em lúc trước hoa tâm đùa giỡn phụ nữ, lúc này quậy đến dư luận xôn xao, Đỗ Lan tức giận không để ý em, đây là báo ứng.” Phong lưu hoa tâm mà không được dạy cho một bài học thì không phải quá tiện rồi sao!
“Này! Anh cả, anh sao có thể bênh vực người ngoài, phản bội em ruột?” Cảm thấy bất bình, hắn lên tiếng kháng nghị.
“Anh bênh Đỗ Lan, sao có thể nói là bênh người ngoài? Nhìn kiểu gì cũng là người một nhà a!” Tâm tình bắt đầu tốt lên.
Bắn ra ánh mắt sắc như dao, Thiệu Doãn Cương tức giận. “Anh không giúp em đón cô ấy vào cửa, nói bênh người trong nhà là danh bất chính, ngôn bất thuận.”
Đã giúp hắn rất nhiều rồi! Thiệu Doãn Thiên mỉm cười, nghĩ nếu nhắc đến đề tài này, nhân tiện hỏi một chút. “Doãn Cương, em là thật muốn cưới Đỗ Lan sao?”
“Vô nghĩa! Từ khi trưởng thành đến giờ, anh thấy em cầu hôn với ai chưa?” Anh cả sao lại thế này? Hoài nghi thành tâm của hắn sao?
“Em yêu Đỗ Lan sao? Nếu không yêu thì đừng hại con gái người ta……”
“Ai nói em không yêu? Em tất nhiên là yêu cô ấy……” Lập tức bốc hỏa ngắt lời, ai ngờ lời ra khỏi miệng, hắn mới phát giác chính mình vừa nói gì, liền đứng hình tại chỗ.
A! Hắn rốt cuộc đang nói cái gì? Hắn yêu người nhà, yêu anh cả, yêu lão Tam, còn chưa bao giờ yêu người con gái nào. Vậy sao hôm nay lại có thể dễ dàng nói yêu nam nhân bà như vậy? Hơn nữa lại nói rất tự nhiên, giống như vốn đã là vậy? Má ơi! Hắn là làm sao vậy?
“Thì ra em yêu người ta a!” Được đến đáp án vừa lòng, Thiệu Doãn Thiên cười đến thực thâm ý.
“Đúng! Em chính là yêu người ta! Như thế nào?” Thiệu Doãn Cương thẹn quá hóa giận, hơn nữa phát hiện chính mình nói yêu cô, càng nói lại càng dễ, giống như thực sự có chuyện đó, liền bắt đầu nhớ lại chuyện cũ. “Nếu không yêu, sẽ đem nhà trọ cho cô ở nhiều năm như vậy sao? Ông đây từ đầu đã định ‘kim ốc tàng kiều’* quấn lấy người ta, không cho mấy tên bên ngoài có cơ hội, như thế nào? Bị mưu tính sâu xa của em dọa chưa!”
Ừm…… Càng nói càng thấy chính mình hình như là có suy nghĩ như vậy thật, chẳng lẽ hắn yêu nam nhân bà? Xùy! Quan tâm có phải yêu thật hay không, dù sao hắn sớm hạ quyết tâm muốn độc chiếm nam nhân bà cả đời. Đời này, hai người bọn họ nhất định phải cãi nhau đến già.
“Đúng là đã bị hù hết hồn!” Giả bộ ôm ngực, Thiệu Doãn Thiên đùa giỡn, sau đó liền nghiêm túc lên. “Doãn Cương, em nên biết, sau khi cưới Đỗ Lan, em sẽ không thể trêu chọc phụ nữ như trước nữa!”
Đương nhiên gật đầu, hắn cười lười biếng. “Em hy sinh khá nhiều! Vì cô ấy, em buông tha cho cả một vườn hoa!”
“Em làm được sao? Nếu làm không được, em cũng đừng tổn thương Đỗ Lan, em ấy không phải loại phụ nữ có thể mở một con, nhắm một con cho qua.” Tuy rằng cảm thấy em trai nhà mình sau khi kết hôn sẽ không xằng bậy, nhưng vẫn là nhịn không được nói rõ lại một lần.
“Anh cả, anh biết không?” Cánh tay chắc khỏe đột nhiên đặt lên vai Thiệu Doãn Thiên, Thiệu Doãn Cương ra vẻ than thở. “Chỉ cần nghĩ đến hậu quả khi chạm đến phụ nữ khác, ‘tiểu lão đệ’ của em liền bị dọa mềm nhũn, làm sao còn có khả năng xằng bậy! Anh không thấy gần đây em ngoan như cún bị thiến, hoàn toàn không động dục vọng sao?” Ô…… ‘Em trai’ đáng thương tịch mịch đã lâu, nam nhân bà khi nào thì mới bằng lòng an ủi hắn? Mỗi ngày đều dựa vào ‘hai tay vạn năng’ là không được nha!
“Về làm việc đi, đừng thừa cơ ở trong này nhàn hạ, lêu lổng!”
“Ô…… Anh cả, anh có còn tình cảm anh em không vậy? Em trai yêu dấu của anh gặp kiếp nạn trong đời vậy mà anh còn có tâm tình làm việc……”
Lại bù lu bù loa lên, nhưng là Thiệu Doãn Thiên lúc này đã như lão tăng nhập định, tùy ý hắn ca hát diễn xướng thỏa thích thì thôi.
Cũng không biết là có người chột dạ hay sao? Sau khi luật sư bên Thiệu Doãn Cương mở họp báo, không đến hai ngày, bên Lâm Tư Nguyệt liền truyền đến tin tức cô ta bị sẩy thai. Đứa bé không sinh ra, DNA cũng không thể xét nghiệm, mọi chuyện cứ như vậy mà chìm xuồng.
Đương nhiên, tin tức sẩy thai này cũng làm nhiều người nghi ngờ, nghi ngờ cô ta căn bản không có mang thai. Nếu không sao bên đối phương vừa nói sẽ đồng ý phụ trách, chỉ cần đứa nhỏ sinh ra, xét nghiệm DNA là đúng liền nhận nuôi dưỡng, ngược lại sẽ kiện ra tòa, ngày hôm sau, đại tiểu thư này liền vô duyên vô cớ sẩy thai? Chuyện này có thể giải thích như thế nào? Là cô ta vừa nghe được đối phương gia thế hiển hách đồng ý nhận nuôi, mừng rỡ đến mức động thai sao?
Ha ha…… Tóm lại mặc kệ như thế nào, chuyện lộn xộn này nổi lên chưa được ba ngày đã chìm xuống, làm tâm tình Thiệu Doãn Cương vui vẻ trở lại.
Hôm nay, hắn thật sự nhịn không nổi ý muốn gặp Đỗ Lan, sau khi ăn vài lần bế môn canh* vẫn không chịu thua tiếp tục nhấn chuông.
(R: bế môn canh: đóng cửa không chịu ra tiếp).
“Ai? Là tiện bại hoại thì về đi, nếu là người khác, mời nói tên!” Từ bên trong truyền ra tiếng trả lời của Đỗ Lan.
“Nam nhân bà……” Thiệu Doãn Cương thiếu điều muốn khóc ròng. Cô nàng này càng ngày càng tinh quái, lúc trước còn có thể ra xem, thấy hắn mới sập cửa lại, hiện tại liền ‘nghe tiếng đoán người’.
“Thì ra là tiện phôi, biến!” Giọng điệu hung ác.
“Nam nhân bà, mấy ngày nay bà không xem tin tức sao? Cô ả kia nói bị sẩy thai, bà biết cô ta không mang thai, hết thảy đều là cố ý gây chuyện mà. Bà còn muốn vì chuyện này giận tôi tới khi nào a?” Tiếp tục ở ngoài cửa ra sức kêu gọi.
“Một năm! Ông không nghe học trưởng nói sao?” Người ở trong nóng giận kêu to. “Cho dù Lâm tư Nguyệt kia không mang thai, ông vẫn phải vì phong lưu trước kia mà chuộc tội! Nếu trước đây ông không xằng bậy, hôm nay người ta cũng sẽ không đến quấn lấy ông…… Mẹ nó! Càng nói càng bực, một năm này ông ‘tịnh thân’ cho tôi, nếu không đừng hòng chạm vào tôi!” Tức giận đến mức đã quên dưỡng thai, mắng ra lời thô tục.
“Một năm? Bà đang nói giỡn sao?” Thiệu Doãn Cương hổn hển bắt đầu đập cửa. “Bà nếu không mở cửa, tôi liền tự mình lấy chìa khóa mở ra!” Đáng giận! Nghĩ hắn vào không được sao? Nam nhân bà cũng không ngẫm lại chủ nhân đích thực của nhà trọ này là ai?
Rầm! Bên trong truyền ra tiếng đạp cửa.
“Ông mở đi! Ông dám mở tôi liền đá chết ông!” Rầm! Lại đạp cửa một cái.
“Oa! Nam nhân bà, đừng thô lỗ như vậy, cẩn thận động thai!” Thiệu Doãn Cương trong lòng giật thót, rất sợ sự kiện sẩy thai sẽ thật sự xảy ra. Nói gì cũng không dám đút chìa khóa vào mở cửa.
“Ông biến xa một chút sẽ không có chuyện gì! Tiếp tục nói chuyện với ông tôi mới có thể động thai!” Người bên trong vẫn tức giận như trước không giảm.
Trời đất bao la, phụ nữ có thai lớn nhất! Hắn có thể cùng phụ nữ có thai đấu cái gì? Uể oải nhìn cánh cửa đóng chặt, Thiệu Doãn Cương thở dài……
Tướng tài nên hiểu lúc nào cần lui binh, lần này hắn — nhận thua, lui lại!
Bóng đêm bao trùm, mây đen che khuất ánh trăng, bốn phía đều tối đen, là đêm rất thích hợp để ăn trộm, cướp sắc hành động.
Nhẹ nhàng lẻn vào nhà trọ, mò mẫm tiến vào phòng ngủ, nhìn ánh đèn mờ ảo chiếu sáng thiên hạ ngủ say trên giường, bóng đen nhếch miệng cười, lộ ra một hàm răng trắng.
Thật cẩn thận đi đến giường lớn, bóng đen linh hoạt nằm xuống, vui vẻ ôm thiên hạ đang ngủ vào lòng, cánh tay màu đồng xoa xoa bụng đã hơi nổi lên rồi mới thỏa mãn cười……
“Nam nhân bà……” Bóng đen gọi khẽ, giải bớt nỗi nhớ tương tư mấy ngày qua.
“Ưm……” Dường như ngửi được mùi vị quen thuộc, thiên hạ đang ngủ say không tự giác cọ cọ lên người bóng đen, tìm một tư thế thoải mái nằm trong vòng tay ấm áp, sau khi lẩm bẩm vài tiếng lại chìm vào giấc ngủ.
“A…… Tôi biết là bà nhớ tôi mà!” Nghe được lời nói lẩm bẩm của người đang ngủ, bóng đen cười đắc ý, ôm thật chặt người nhung nhớ mấy ngày rồi cũng thả lỏng tâm tình để chính mình chìm vào giấc ngủ……
Sau lưng ấm áp, Đỗ Lan thoải mái mở ra đôi mắt nhập nhèm còn buồn ngủ, nhịn không được ách xì 1 cái, lại phát hiện phần eo có chút nặng……
Ủa? Bàn tay to màu đồng trên người cô là ở đâu ra?
Xoay người nhìn lại, một khuôn mặt quen thuộc đang nằm trên gối đầu của cô ngủ khò. Càng quá đáng là hắn còn chiếm hơn phân nửa giường, làm cô chỉ có thể nằm trong lòng