Quan hệ vừa như bạn, vừa như thù của bọn họ là từ lúc đó mà thiết lập đi!
Suy nghĩ từ trong hồi ức dần dần trở lại, đầu ngón tay khẽ vuốt khuôn mặt vui vẻ tươi cười trên ảnh, Đỗ Lan nhịn không được cười nhẹ……
Từ sau khi thua cuối kì lần đó, cô liền quyết tâm học tập, hai người cố ý vô tình cạnh tranh với nhau, lời nói với đối phương cũng đầy mùi thuốc súng như trước, nhưng hiểu biết lẫn nhau cũng là không ai bằng, làm chuyện xấu cũng sẽ tha người kia cùng xuống nước. Giao tình quỷ dị như thế vẫn kéo dài cho đến sau khi tốt nghiệp. Hắn đi nước ngoài học đào tạo chuyên môn, mà cô thì thi vào đại học trong nước tiếp tục lêu lỏng.
Nói đến cũng kỳ quái, hai người nhìn như có giao tình sâu nặng, cô lại chưa bao giờ từng chủ động liên lạc với hắn, thường thường đều là hắn gọi điện thoại tìm cô. Ba năm trung học là như vậy, trong mấy năm hắn ra nước ngoài học cũng là vậy.
Những năm hắn ở nước ngoài, ba đến năm ngày thì sẽ gửi e-mail cho cô chọc ngoáy một hơi. Cô sau khi nhận được, vui thì liền trả lời; lúc không muốn trả lời, thường thường sau khi hắn gửi chừng chục cái e-mail mắng cô bạc tình bạc nghĩa, mới bằng lòng trả lời một cái. Nhưng mà khoa trương nhất là, cách một khoảng thời gian, hắn sẽ gọi điện xuyên đại dương, chỉ để thông qua điện thoại cùng cô đấu võ mồm ít nhất một giờ, sau đó mới cam tâm tình nguyện ngắt điện thoại.
Cho đến khi hắn học xong về nước không bao lâu, hai người còn chưa kịp hẹn gặp mặt, cô lại từ ‘Tin nhanh đêm khuya’, thấy tin tức chấn động ba hắn bị tai nạn giao thông qua đời, anh cả bị thương nặng.
Đêm hôm đó, là lần đầu tiên trong đời cô chủ động gọi cho hắn. Cô còn nhớ khi gọi vào số điện thoại hắn tự xưng không đến mười người biết kia, tiếng chuông vang hồi lâu, lâu đến mức lúc cô sắp bỏ cuộc cúp máy, mới nghe một tiếng ‘A lô’ lọt vào tai. Trong nháy mắt nghe được tiếng nói đó, cô biết hắn đã khóc.
Nhớ rõ khi đó cô cái gì cũng không nhiều lời, chính là nhẹ nhàng nói câu — “Tôi là Đỗ Lan……” Giây tiếp theo, cô khắc sâu thể nghiệm đàn ông lúc cực kì bi thương, khàn cả giọng, không chút kiềm chế khóc thảm thiết làm người ta đau đớn đến nhường nào.
Đàn ông a, nhất là đàn ông ngày thường sáng sủa, kiên cường, một khi tâm trạng không bình thường, đối với bạn dỡ xuống phòng ngự, để lộ yếu ớt, cái loại rung động cùng đau lòng này là quá mức mãnh liệt.
Một đêm bi thương không ngủ ấy, cô chỉ lẳng lặng nghe hắn khóc lớn, không có nhiều lời an ủi sáo rỗng, chỉ là cho hắn biết, cô vẫn ở một đầu điện thoại bên kia cùng hắn.
Ngày tiếp theo, cô biết hắn là trong ngoài lo âu, không cách nào phân thân. Mặt trong xử lí tang sự của cha, chuyện anh cả bị thương, mặt ngoài còn phải ổn định công ty, ra sức bảo đảm lòng tin của nhà đầu tư, khiến mọi chuyện đâu vào đấy. Khi hắn có thể thở phào nhẹ nhõm, hẹn cô ra gặp mặt, đã là chuyện của ba tháng sau.
Gặp lại hắn sau khi trải qua biến cố lớn của đời người, cô kinh ngạc phát hiện thanh niên hoạt bát trong trí nhớ của cô đã không còn nữa. Tuy nói tính cách vẫn sang sảng, thích chọc phá cô như trước, nhưng hơi thở lông bông đã lặng lẽ bị vững vàng cùng trầm ổn thay thế……
Ngưng mắt nhìn Thiệu Doãn Thiên cùng hai người bọn họ chụp chung trong hình, thiếu niên tao nhã, diện mạo hiên ngang ấy, nay lại phải làm bạn với xe lăn, không khỏi cảm thán thế gian thay đổi không lường.
“Xùy! Mình đang buồn rầu cái gì?” Vỗ vỗ hai má, cảm thấy chính mình quả thật không hợp làm thiếu nữ mơ mộng xuân buồn thu sầu trong thơ ca, Đỗ Lan nháy mắt hồi phục tâm tình, đóng album để lại trên giá sách.
Nhớ tới con ngựa đực kia, chuyện ban ngày hắn trơ trẽn đòi quà cũng hiện lên trong đầu.
“Tiện bại hoại đáng giận, chỉ toàn tăng thêm chuyện cho mình!” Thấp giọng mắng, vẫn là thực nghe lời lấy từ trong ngăn tủ ra một lọ đất sét, ngồi vào một chỗ khác của bàn làm việc, bắt đầu tập trung nhào nặn.
Trong không gian yên tĩnh, thời gian từ từ trôi qua, không biết qua bao lâu, cô mới vươn vai một cái, dùng hai mắt nhập nhèm nhìn kĩ tượng đất vừa hoàn thành phác thảo sơ bộ, sau đó vừa lòng cười.
“Đại khái cũng không khác lắm, lần sau lên màu là có thể hoàn thành.” Thì thào tự nói, đem bức tượng trắng tinh đặt lên tủ gỗ thượng đẳng chờ cho khô cứng lại.
Sau khi dọn dẹp ngăn nắp xong, cô lúc này mới cảm thấy miệng khô lưỡi khô cộng thêm đói bụng, đang muốn xuống phòng bếp tìm đồ ăn, bỗng dưng, chuông cửa vang lên ầm ỹ.
Mẹ nó! Nửa đêm như thế này ấn chuông tìm cô, trừ bỏ tiện bại hoại, không có người khác!
Mặt xanh mét, thở phì phì chạy ra, cửa vừa mở, cô trực tiếp cho hắn một chút chửi bới.
“Tên khốn kiếp, chỉ có ông mới vào lúc……” Nhìn đồng hồ trên tường một cái, tiếp tục mắng. “…hai giờ khuya điên cuồng ấn chuông cửa nhà người ta, ông còn có đạo đức không vậy?” Nửa đêm quấy rầy giấc ngủ người khác, sau khi chết xuống địa ngục cũng không có ai thương xót.
“Chỉ biết bà không ngủ sớm như vậy, mới tiện đường tới tìm bà a!” Lười biếng cười, Thiệu Doãn Cương hoàn toàn không biết ăn năn, từ cửa đi thẳng vào phòng khách, đưa tay đem ‘cống phẩm’ để lên bàn, lập tức đem chính mình quăng lên sô pha mềm mại, nhũn ra thành một vũng.
“Cho dù như thế, chính ông có chìa khóa sao không tự đi vào? Còn muốn tôi tự mình mở cửa nghênh đón, giỡn mặt sao!” Oán hận mắng, sau khi đóng sầm cửa, đi đến sô pha đơn bên cạnh ngồi xuống.
Kỳ thật chủ nhân chân chính của nhà trọ này chính là Thiệu Doãn Cương, bất quá lúc cô có ý muốn chuyển ra sống riêng, tìm gian phòng làm việc để tập trung công tác cho tốt, hắn tự nguyện cung cấp nhà trọ này cho cô ở, lại không thu tiền thuê nhà.
Đỗ Lan biết nhà hắn ở núi Dương Minh, trong trung tâm thành phố lại có đến gần trăm cái nhà trọ cao cấp sang trọng, ở kiểu nào cũng không tới chỗ này, nếu hắn đồng ý vô điều kiện để cô tu hú chiếm tổ chim khách, dựa vào mối quan hệ bạn tốt, sao cô có thể ngượng ngùng làm hắn ‘thất vọng’, lập tức liền vô cùng vui vẻ chuyển vào. Dù sao loại vận may trên trời rớt xuống này, nếu từ chối sẽ bị Thiên lôi đánh nha.
Cho nên nói hắn có chìa khóa cũng là thực bình thường, chính là người này thật sự quái, mỗi lần đến cũng không chịu tự đi vào, luôn bấm chuông đợi cô ra mở cửa nghênh đón.
“Sợ trong phòng bà có đàn ông, vậy xấu hổ.” Cười ha ha.
Cái búa! Tên này nếu biết nghĩ cho người khác như vậy, sẽ không vào lúc nửa đêm đến kêu cửa nhà người ta.
Cho hắn một ánh mắt không tin cùng hèn mọn, Đỗ Lan mặc kệ hắn, tự mình lục lọi túi nhựa xem có gì bên trong……
“Được nha! Có trà sữa tôi thích……” Hưng phấn lục tiếp. “Ha! Còn có lưỡi vịt, hắc luân*, thước huyết*…… Tiện bại hoại, tôi quen biết ông thật chính xác!” Mắt ứa lệ, nhất thời đối hắn cảm động đến rơi nước mắt.
“Có người nói tôi nửa đêm gọi cửa, không có đạo đức……” Đuôi mắt quét về phía cô, hắc hắc cười lạnh.
“Sao có thể chứ! Người đó là ai? Tôi lấy lại công bằng cho ông!” Giả bộ oán giận kêu, tay đã muốn mở một bọc đồ ăn ngon, vui vẻ thưởng thức.
Nghe vậy, Thiệu Dõan Cương chính là liếc cô cười một cái, cả buổi không nói một câu, rồi mới mới ra vẻ cảm thán. “Tôi hôm nay mới biết được, thì ra bà có quan hệ với Cung Tuyết Hoa*.” Giống nhau đều có chứng mất trí nhớ.
(R: hình như là Hoa hậu châu Á năm 1995, rất nổi tai tiếng, chi tiết mời google).
“Đi chết đi!” Biết chính mình bị trêu chọc, Đỗ Lan cười mắng một tiếng, uống một ngụm lớn trà sữa, thế này mới cười hỏi: “Sao trễ vậy còn đến? Không phải là từ trên giường em nào lăn tới chứ?”
“Phải nói là tôi mới từ miệng cọp chạy trốn!” Thiệu Doãn Cương cười to, còn không quên sửa đúng.
“Nha? Cô nào lại lợi hại như vậy, làm cho tên cao thủ hái hoa là ông lâm trận bỏ chạy?” Đuôi lông mày nhướn cao, hoàn toàn không tin hắn.
Cười quỷ dị, Thiệu Doãn Cương thần thần bí bí quăng ra vấn đề. “Bà có biết ban ngày lúc chúng ta ở trong quán cà phê, có một cô gương mặt xinh đẹp, dáng người thướt tha không?”
Hắn nói không phải là ‘cô em 80 điểm’ chứ? Cứ coi như người hắn nói cũng là người cô nghĩ đi.
Ánh mắt lộ vẻ tò mò, cô dùng sức gật đầu. “Rồi sao?”
“Sau khi bà rời đi, cô ta tới gần tôi……”
“Vậy thì sao? Cũng không phải lần đầu phụ nữ tới gần ông!”
Không để ý tới ngắt lời của cô, Thiệu Doãn Cương tiếp tục nói: “Vì phong độ thân sĩ, tôi đương nhiên nhận lời, sau khi cùng cô ta cả một buổi chiều, màn quan trọng tiếp theo đương nhiên sẽ lên sàn……”
“Ông sau khi hái hoa, thể lực còn chưa khôi phục, lại bị cô em như sói như hổ yêu cầu thêm một lần nữa, kết quả lực bất tòng tâm, ông xấu hổ chạy trối chết?” Hưng trí bừng bừng tự suy diễn quá trình phát sinh của câu chuyện.
“Nam nhân bà, bà xem thường tôi?” Chuyện liên quan đến ‘năng lực’ của hắn, Thiệu Doãn Cương lập tức giữ gìn tôn nghiêm.
“Ha ha…… nói giỡn, ông kể tiếp đi.” Cười trộm, Đỗ Lan cũng không dám cùng đàn ông tranh luận chuyện ‘khả năng’ của hắn, đó là mặt mũi của đàn ông nha!
Thấy vẻ mặt cười như không cười của cô, Thiệu Doãn Cương dùng đầu gối nghĩ cũng biết trong đầu cô có ý niệm gì. Bất quá hắn lười tiếp tục tranh cãi, dù sao sự thật thắng hùng biện, nữ nhân từng cùng hắn ở một chỗ, mỗi người đều thật vừa lòng.
“Túm lại là trong phòng khách sạn, sau khi cô ta cởi sạch quần áo, tôi bỏ chạy.” Tổng kết đơn giản.
“Nói xạo! Phụ nữ cởi sạch quần áo chờ ông, ông tên ngựa đực này lại không nhào tới ăn luôn người ta? Tôi cũng không phải ngày đầu tiên biết ông.” Kêu cô tin tưởng loại chuyện này, so với kêu cô tin heo biết bay còn khó hơn!
Thản nhiên liếc cô một cái, Thiệu DoãnCương thở dài. “Bà không thể yêu cầu tôi mưa móc cùng với một tên cấu tạo cơ thể giống tôi, tôi còn chưa có đạt tới cảnh giới đó.”
Phụt!
Đỗ Lan đang uống trà sữa, phun toàn bộ ra ngoài, kinh ngạc cười điên cuồng. “Không thể nào! Ông nói chơi hay nói giỡn?”
“Bà nghĩ sao?” Thiệu Doãn Cương chính mình cũng cảm thấy rất khó tin, nhịn không được cũng cười ha hả.
Theo hiểu biết của cô với hắn, tên ngựa đực này gặp con gái tuyệt đối sẽ không bỏ qua, cho nên……
“Kỳ thật ông có thể chấp nhận một chút! Dù sao trong tâm người ta chính là con gái chính gốc……” Vỗ vỗ vai hắn, Đỗ Lan nói thẳng châm chọc.
“Đi chết đi! Khẩu vị ông đây không tốt như vậy.” Nam nhân bà này còn không đồng tình với hắn? Tức cô giễu cợt trêu chọc, Thiệu Doãn Cương cố ý giành đồ ăn với cô.
“Này! Ông có chừng mực một chút.” Miệng không lớn bằng người ta, hắn ăn một ngụm, cô ăn hai, tranh cãi tạm thời quăng qua một bên, Đỗ Lan gấp đến muốn giơ chân, động tác trên tay nhanh hơn không ít.
“Này là tôi mang đến, bà kháng nghị cái búa!” Cười ha hả, kiêu ngạo đến cực điểm.
“Vào địa bàn của tôi liền là của tôi, ông tránh qua một bên!”
“Này! Bà là thổ phỉ chuyển thế a……”
Tai hiện trường, hai người triển khai một trận chiến tranh giành đồ ăn, cãi nhau ầm ĩ, tiếng cười không ngớt, giống như thời gian quay ngược, về với cuộc sống vô lo thời trung học……
“Triệu tổng giám, mọi bản thảo tôi đều lưu trong CD này, anh cứ xem, có vấn đề thì liên lạc với tôi.” Đưa ra một cái CD, Đỗ Lan mỉm cười lịch sự, đáy lòng cảm thấy nhẹ nhõm không ít.