lời phỏng vấn, nhờ vậy, tên tuổi cũng nổi lên không ít.
Nếu không phải mấy ngày nay còn có tin tức cảnh sát bắt được tội phạm giết người nguy hiểm, thu hút hơn phân nửa giới truyền thông, chỉ sợ sau này đối với nạn nhập cư trái phép, cảnh sát muốn nhận biết người Đài Loan, sẽ trực tiếp dựa vào ‘có biết Lâm Tư Nguyệt hay không’ mà quyết định.
A di đà phật! Cảm tạ thượng đế.
Đỗ Lan không nhịn được vẽ chữ thập trước ngực, cảm kích vô cùng vì scansal um sùm này không dính cô vào. Cũng may lúc ấy không có paparazzi nào chụp được, khiến cho ‘niềm vui mới’ là cô khi xuất hiện trên báo chí, vĩnh viễn chỉ là một cái bóng màu đen, ha ha…… Lại cảm ơn trời xanh đã đối xử không tệ.
“Ô…… Từ ngày đó hắn vẫn trốn tôi, gọi điện thoại tìm hắn cũng đều bị thư kí ngăn lại……”
Tiếng khóc nghẹn ngào lại từ trong TV truyền ra, nhìn cô gái xinh đẹp nhu nhược, làm người ta muốn ôm vào lòng trên màn ảnh, Đỗ Lan không thể không giơ ngón tay cái lên bội phục.
Tuyệt! Không hổ là diễn viên! Hôm đó ở nhà ăn, sao không thấy cô ta yếu đuối như vậy? Chỉ bằng diễn xuất này, có thể giành được mấy giải ở những liên hoan phim quốc tế.
Mang tâm tình xem hài kịch, Đỗ Lan vừa nhìn vừa cười. Phát hiện mỗi khi phóng viên đưa ra một vấn đề, Lâm Tư Nguyệt đầu tiên sẽ khóc trước hai lần, để camera quay được nước mắt trong suốt của cô ta rớt xuống, rồi mới có thể trả lời.
“Tuyến lệ của cô ả này thông với hệ thống cấp nước hay sao mà có thể chảy nhiều như vậy?” Lắc đầu tán thưởng, vì tuyến lệ của cô không phát triển lắm, cho nên đặc biệt kính nể những người có thể tự do khống chế nước mắt, đặc biệt là người chỉ cần mười giây là khóc, được cô xem như thiên thần. Nhưng Lâm Tư Nguyệt này công lực còn cao hơn, ba giây đã có thể nước mắt như mưa.
Đang vui vẻ xem tiết mục thảo luận ‘gian tình’ của hai người, ảnh chụp của Thiệu Doãn Cương lại bị lôi ra, để mấy thầy coi tướng xem xét, bình luận trên tướng mạo của hắn chỗ nào là hoa tâm, phụ lòng, chỗ nào là phong lưu, nhiều tiền……Bỗng , điện thoại đột nhiên vang lên.
“A lô?” Giọng nói mang ý cười biểu hiện tâm tình cô đang rất tốt. “Là Triệu tổng giám a…… Đúng vậy! Hiện tại tâm tình không tệ! Anh nghe ra được sao…… Nhàm chán tìm tôi xem phim? Được! Xem ‘Đi tìm Nemo’ được không? Phim này tôi muốn xem lâu rồi, không chừng còn có thể thấy kĩ thuật gì mới…… Được! Gặp tại chỗ hẹn, bye bye!”
Khoái trá ngắt điện thoại, cô chuẩn bị đi giải trí!
“Anh cả, em bị bệnh!” Trụ sở công ty Đông Hạo, trong văn phòng Tổng tài, Thiệu Doãn Cương ngồi trên sô pha đãi khách ôm mặt kêu lên.
“Chỗ nào không thoải mái?” Thản nhiên liếc hắn, Thiệu Doãn Thiên nhìn không ra hắn có bệnh gì, liền mặc kệ, tập trung trở lại vào công việc.
Thật sự là gần đây đã xảy ra không ít chuyện, hơn nữa mấy ngày trước mới phát sinh bạn gái lão Tam – Doãn Nhân thiếu chút nữa bị hại. Tuy rằng cuối cùng bình yên vô sự, mọi chuyện đều được giải quyết êm đẹp, nhưng vẫn khiến hắn mệt nhọc không ít. Thật vất vả mới yên ổn lại, hắn cũng không có tâm tư đi lo cho tên không ốm mà rên này.
“Ô…… Anh cả, em hoài nghi tính hướng của em thay đổi!” Thực sự không muốn thừa nhận, nhưng mấy ngày này hắn không thèm đi tìm Đỗ Lan, không thèm nghĩ tới cái hôn kia nữa, nhưng — hắn lại mộng xuân!
A — đây là chuyện đáng sợ tới mức nào! Nếu trong mộng là người khác cũng được, nhưng cố tình lại là nam nhân bà Đỗ Lan kia! Này thật sự khiến hắn không thể không hoài nghi chính mình đồng tính.
Chuyện lạ! Ở vườn hoa chơi đùa nhiều năm như vậy, hiện tại mới phát hiện mình yêu đàn ông? Nhịn không được muốn bật cười, Thiệu Doãn Thiên hứng thú cùng hắn tranh luận.
“Lấy những tin tức thiếu đến đáng thương của anh mà phân thích, em cùng bạn gái cũ chia tay không tới nửa tháng, anh hoài nghi trong khoảng thời gian ngắn như vậy, tính hướng của em có thể thay đổi lớn thế sao?” Cười yếu ớt, trong lời nói chứa trêu chọc ranh mãnh.
“Nha! Miễn bàn đến cô ta!” Lớn tiếng rên rỉ, Thiệu Doãn Cương hoàn toàn không muốn nói tới cô Lâm Tư Nguyệt này.
“A…… Đi đêm có ngày gặp ma! Lúc này em chắc là đụng phải cột điện rồi!” Hắn đã cảnh cáo đừng chơi như vậy, lần này scansal rùm beng vậy cũng không phải không tốt, ít nhất còn có tác dụng cảnh báo.
Nhún vai, đối với tin tức Lâm Tư Nguyệt khuấy động, hắn đã sớm mặc kệ, tùy ý cô ta đi! Dù sao loại chuyện xấu nhảm nhí này vài ngày sẽ hạ nhiệt, bị một tin tức khác hấp dẫn hơn thay thế, nếu không, chỉ cần hắn vận dụng quan hệ một chút, phần lớn ông chủ các báo chí sẽ cho hắn mặt mũi. Đến lúc đó, cho dù cô ta muốn quậy, cũng không ai đi phỏng vấn.
“Vì sao nói tính hướng của em thay đổi?” Trở lại đề tài ban đầu, Thiệu Doãn Thiên tò mò hỏi.
“Ơ……” Đột nhiên cảm thấy có chút ngượng ngùng, Thiệu Doãn Cương gãi gãi đầu, xấu hổ cười không ngừng. “Anh cả, làm sao bây giờ? Em phát hiện hình như em có hứng thú với nam nhân bà!”
Đỗ Lan? Nghe vậy, Thiệu Doãn Thiên khẽ nhướn đuôi mày, cười đến tràn ngập hứng thú. “Vậy tốt lắm a! Lấy cá tính tuyệt không thất thủ của e, có hứng thú thì theo đuổi đi!” Trong giọng nói có xúi giục khả nghi.
“Nhưng là……” Vẻ mặt ưu sầu, giống như có gì khó xử.
“Sao vậy? Có băn khoăn sao?” Bình thường tuyệt không nương tay với phụ nữ, sao giờ lại chần chờ? Thiệu Doãn Thiên vừa thấy thú vị vừa buồn cười.
Dường như phát hiện ý cười của anh cả, Thiệu Doãn Cương trừng mắt cảnh cáo một cái, quyết định ngậm chặt miệng, cái gì cũng không nói, miễn cho bị chê cười.
“Nên làm việc! Anh cả, anh đừng nhàn hạ!” Bỏ lại mấy câu, hắn nhanh chóng đứng dậy chạy trốn.
Nhìn hắn giống như sợ bị nhìn thấu mà chạy đi, Thiệu Doãn Thiên nhẹ nở nụ cười……
Hơn mười ngày không gặp, thật sự không chịu nổi muốn tìm cô đấu võ mồm, giải tỏa áp lực công việc mấy ngày nay trong đầu, tiện phôi Thiệu Doãn Cương vốn muốn tránh người ta một thời gian, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn lăn đến nhà trọ báo danh.
Nhưng vạn lần cũng không dự đoán được, khi hắn kích động mua một đống đồ ăn, đồ uống đến tìm người, chào đón hắn lại là một gian phòng tối đen lạnh lẽo.
“Nam nhân bà chạy đi đâu? Mệt mình còn đem mồi tới……” Ấn chuông cửa cả buổi không có người ra mở, hắn lấy chìa khóa ra, tự mình đi vào, ngoài miệng không nhịn được lẩm bẩm tụng kinh, làm như người ta cả ngày nên đợi ở nhà, chờ hắn đại giá quang lâm vậy.
Đem đồ ăn quăng lên bàn trà trong phòng khách, lại đợi một hồi lâu, còn chưa thấy cô trở về, hắn không nhẫn nại bắt đầu gọi điện tìm người, đáp lại cũng là: Thuê bao quý khách vừa gọi, tạm thời không liên lạc được. Xin quý khách xui lòng gọi lại sau!
Mẹ nó! Nam nhân bà lại tắt máy? Có phải đi làm chuyện xấu không?
Tìm không thấy người, Thiệu Doãn Cương vì vậy mà phiền chán không thôi, vừa định rời đi, lại nghe thấy tiếng ô tô trầm thấp dưới lầu.
Không biết vì sao, trong lòng hắn bỗng dung có dự cảm, mở cửa đi ra ban công, nhìn xuống dưới, lại thấy Đỗ Lan không biết được tên đàn ông nào đưa về, hai người đang đứng trước cửa nhà trọ nói chuyện.
Cô ra ngoài hẹn hò với đàn ông sao?
Không biết vì sao, ý nghĩ này làm hắn bốc hỏa, tăng thêm tức giận trong lòng.
Hai người tán gẫu không bao lâu, sau đó Đỗ Lan vẫy tay nói tạm biệt, xoay người vào nhà trọ. Mà tên kia thì trở lại xe, nhanh chóng lái đi.
Không muốn để cô phát hiện mình đang nhìn lén, Thiệu Doãn Cương nhanh chân trở lại phòng khách, đóng cửa lại, chờ cô vào –
“Bà cuối cùng đã trở lại! Đi đâu vậy?” Cửa vừa mở ra, hắn giống như chồng đêm chờ vợ về mà chất vấn.
“Nha! Tiện bại hoại, ông đến hồi nào?” Vừa nghe tiếng, Đỗ Lan vội vàng mở đèn. “Sao không bật đèn? Chờ lâu chưa?”
Tựa như không nghe thấy câu hỏi của cô, hắn một mực gặn hỏi. “Bà còn chưa nói bà đi đâu vậy?”
Cuối cùng chú ý tới khác thường của hắn, Đỗ Lan kinh ngạc trừng mắt. “Xem phim! Tiện bại hoại, ông sao vậy?” Từ khi nào hành tung của cô cũng phải xin phép hắn? Tên này đang làm cái gì vậy?
“Với ai?” Đồng nghĩa với tên kia là ai?
“Triệu tổng giám a! Lần trước tôi nói với ông rồi, nhớ không?” Không muốn để ý tới kỳ quái của hắn, Đỗ Lan quăng mình xuống sô pha, nằm úp sấp không muốn đứng dậy, đồng thời còn không quên sai bảo. “Tiện bại hoại, thắt lưng tôi nhức, giúp tôi đấm đấm mấy cái.” Ô…… Ghế dựa trong rạp chiếu phim không phù hợp với cấu tạo cơ thể! Mới xem có một phim, cô đã toàn thân đau nhức, sau này chỉ thuê về nhà xem thôi, vậy cho khỏe.
Lại là Triệu tổng giám! Bọn họ là làm chuyện gì mà thắt lưng đau nhức? Thiệu Doãn Cương cưỡng chế chính mình nói ra nghi ngừ, cho dù khó chịu, vẫn bình thường như cũ, mỗi khi cô ngồi lâu trước máy tính khiến cơ bắp toàn thân cứng ngắc, đau nhức, hắn liền nhanh chóng biến thành thợ massage, giúp cô xoa bóp.
Ngồi chồm hỗm trước sô pha, mười ngón vừa mềm lại linh hoạt tiến hành xoa bóp, lực đạo vừa phải, thoải mái đến mức Đỗ Lan đang xụi lơ nhịn không được mà rên rỉ……
“Ư…… A…… Tiện bại hoại, ông kỹ thuật thật tốt, tuyệt quá nha……”
Tiếng rên rỉ khả nghi mờ ám, nếu để người bên ngoài không biết rõ nghe thấy, còn tưởng rằng trong phòng đang xuân tình nhộn nhạo a!
Trước đây giúp cô mát xa, cũng không phải chưa từng nghe loại thanh âm này, nhưng vẫn xem như gió thoảng qua tai, không ngờ hôm nay nghe cô rên rỉ nức nở, Thiệu Dõan Cương chợt thấy dưới bụng căng thẳng, nổi lên xôn xao khác thường……
Bốp! Bỗng dưng, trên trời giáng xuống một chiêu ‘Như lai thần chưởng’, hung hăng đập lên ‘thi thể’ người nào đó.
“Nam nhân bà, bà rên cái gì? Ngậm miệng chặt chút cho tôi, cái loại thanh âm này có thể nghe sao? Đừng kêu dâm đãng như vậy!” Không để chính mình mất mặt, Thiệu Doãn Cương lớn tiếng mắng, đồng thời lặng lẽ di chuyển một chút, che giấu tiểu lão đệ đang muốn ‘chào cờ’ của mình.
Tự nhiên bị đánh một chưởng, Đỗ Lan đầu tiên là kêu thảm thiết một tiếng, sau đó lập tức mắng chửi người. “Tiện bại hoại, rên rỉ trên giường ông nghe còn thiếu sao? Ông thấy bổn tiểu thư dâm đãng hồi nào? Ư……” Mắng thì mắng, cô vẫn là nằm úp sấp không dậy nổi, tiếp tục hưởng thụ phục vụ, đã vậy còn thoải mái than nhẹ một tiếng.
Vốn đã muốn cực lực nhẫn nại, ai ngờ cô vừa nói xong lại thêm một tiếng kia, lập tức trên trán Thiệu Doãn Cương nổi gân xanh, vì miễn cho ngày mai chính mình bị đưa tới sở cảnh sát, tố cáo tội cưỡng hiếp, hắn buông tay, đi hướng phòng tắm.
Thấy hành vi kỳ quái của hắn, Đỗ Lan há hốc mồm, bật dậy đuổi theo tới bên ngoài phòng tắm, cách cánh cửa chỉ nghe thấy tiếng xả nước ào ào bên trong.
“Tiện bại hoại, ông làm cái gì vậy?” Dùng sức gõ cửa, cô lớn tiếng hỏi.
“……” Bên trong như trước chỉ có tiếng nước.
Không nghe thấy trả lời, Đỗ Lan chỉ có thể nhún vai, mặc kệ hắn đi! Tự mình trở lại sô pha, bắt đầu tấn công đồ ăn hắn mang đến.
Mà trong phòng tắm –
Tiếng nước ào ào không ngừng, Thiệu Doãn Cương đứng dưới vòi hoa sen hướng nước lạnh, thật vất vả dục vọng mới hơi chút bình ổn, nhìn tên đàn ông tình dục khó nhịn trong gương, hắn không khỏi thầm than trong lòng.
“Thiệu Doãn Cương, mày là làm sao vậy? Đừng quên cô là anh em tốt của mày, mày làm sao có thể có ý xấu đối với cô? Hơn nữa cô giống y đàn