Nửa đêm, Thiệu Doãn Cương lái xe trở về căn nhà sang trọng ở núi Dương Minh, vừa vào cửa liền theo thói quen tìm kiếm trong phòng làm việc, quả thực bị hắn bắt gặp người không nghe lời.
“Anh cả, xin hỏi bây giờ mấy giờ rồi?” Dựa vào cửa, hắn nhếch mi chất vấn.
Nhìn đồng hồ trên tường, Thiệu Doãn Thiên thực trấn tĩnh trả lời: “Nửa đêm, em trở về sớm.”
Khoanh tay, Thiệu Doãn Cương nhếch miệng cười. “Chuyện đó cùng chuyện em trở về sớm hay trễ không liên quan, có liên quan là, giờ ngủ của anh!” Tốt lắm! Càng ngày càng giả ngu. Anh cả khẳng định mỗi ngày bấm tay, chờ đến một khắc* trước khi hắn về mới lên giường ngủ, làm bộ chính mình có tuân theo chỉ thị. Từ lời nói của anh có thể biết, anh xài chiêu này khẳng định đã lâu rồi!
(R: một khắc: đơn vị tính giờ, một khắc = 15 phút).
“Bác sĩ Vương dặn dò thế nào? Muốn anh ngủ sớm dậy sớm, mỗi ngày khôi phục thân thể khỏe mạnh một chút? Thế nhưng anh lại vụng trộm thức đêm xử lý công sự!” Xem ra hắn nên bắt đầu canh giữ nghiêm ngặt mới được!
“Anh không phải con nít!” Nhẹ nhàng nói lên lập trường, Thiệu Doãn Thiên cảm thấy thời gian nghỉ ngơi của mình không cần để người khác quản chế.
“Được! Anh không phải con nít, nhưng vẫn là ngoan ngoãn lên giường ngủ sớm một chút cho em!” Đồng ý với lời nói của hắn, những vẫn nhanh chóng đẩy xe lăn hướng đến phòng Thiệu Doãn Thiên.
Từng có nhiều kinh nghiệm, biết phản đối vô hiệu, Thiệu Doãn Thiên đành để hắn đẩy mình đi, bất đắc dĩ cười hỏi: “Đi đâu vậy, sao hôm nay lại trở về sớm?” Bình thường không cùng phụ nữ lăn lộn đến hai giờ sáng sẽ không về nhà, hôm nay sao lại khác thường?
“Không về sớm, sao có thể bắt quả tang anh?” Cười liếc mắt, Thiệu Doãn Cương đầu tiên là chọc hắn một câu, sau đó mới thành thật trả lời. “Vừa mới mang một đầu đầy nghi vấn từ chỗ Đỗ Lan về. Nam nhân bà kia nói chuyện khiến người ta không hiểu, cho nên về nhà sớm một chút bế quan suy nghĩ.”
Lại là Đỗ Lan? Trưa nay mới gặp người ta cùng đàn ông dùng cơm, không ngờ buổi tối liền chờ không kịp chạy tới nhà người ta! Thằng nhóc này là có ý gì với người ta?
Thiệu Doãn Thiên nghiền ngẫm nở nụ cười, cũng không tiện hỏi nhiều, tùy ý mình bị đuổi về phòng.
“Anh cả, em ôm anh……”
“Không cần, anh tự làm được.” Xua tay từ chối giúp đỡ, Thiệu Doãn Thiên cố hết sức dựa vào lực tay nâng thân thể, đem bản thân chuyển lên giường.
Nhiều năm như vậy, bản thân hắn cũng sớm quen anh cả là người tàn tật, nhưng mỗi khi nhìn thấy động tác dễ dàng đối với người bình thường, anh lại phải cố sức như vậy mới làm được, trong lòng Thiệu Doãn Cương không khỏi chua chát……
“Doãn Cương, em lúc nãy nói Đỗ Lan nói gì làm em không hiểu?” Nhận thấy tâm trạng em trai, Thiệu Doãn Thiên nhẹ mỉm cười, muốn dời đi chú ý của hắn.
Nhìn cặp mắt chưa ý cười ôn hòa, trong lòng Thiệu Doãn Cương Hiểu được, lập tức thuận theo, cười nói ra đối thoại độc mồm độc miệng với Đỗ Lan ở nhà trọ, cuối cùng khó hiểu đặt câu hỏi.
“Anh cả, nam nhân bà nói ‘nhân thú giao’ là có ý gì?” Biết cô nhất định là mắng hắn, nhưng hắn chính là nghĩ không ra mắng cái gì? Tâm tư anh cả tinh tế hơn hắn, nhất định có thể nhìn ra uẩn khúc trong đó.
Động não một chút, Thiệu DoãnThiên không khỏi cười khẽ, thầm than em trai này của hắn bình thường thông minh nhanh nhạy, sao gặp Đỗ Lan liền trở nên trì độn rồi?
“Này! Anh cả, anh cười cái gì a?” Đáng giận! Anh cả nhất định đã nghĩ ra mấu chốt nằm ở chỗ nào!
“Doãn Cương, em nói Đỗ Lan bình thường hay chửi em như thế nào nhất?” Nén cười, cuối cùng hảo tâm chỉ điểm bến mê cho hắn.
“Tiện bại hoại!” Không chút do dự trả lời.
“Ngoại trừ cái này?” Xem hắn trả lời nhanh chóng, lưu loát như vậy, có thể thấy được ngày thường bị chửi riết quen.
“Ờ……” Trầm ngâm, cuối cùng nghĩ đến một từ. “Ngựa đực!”
“Tốt lắm! Em trả lời rồi đó!” Cho hắn một ánh mắt khen ngợi, Thiệu Doãn Thiên kéo chăn, tự mình thoải mái nằm xuống. “Nếu đã như vậy, sau khi kết hôn cùng em trên giường, không phải ‘nhân thú giao’ là gì?” A…… Đỗ Lan này mắng người cũng thật là độc.
Bing boong!
Tiếng trả lời đúng vang lên, câu đố cuối cùng được giải, sáng tỏ mọi chuyện, trong lòng Thiệu Doãn Cương dở khóc dở cười……
Nam nhân bà này, thực đáng đánh đòn!
Hai ngày sau –
Buổi chiều, trụ sở công ty Đông Hạo, trong văn phòng phó tổng tài, vang lên một tiếng cười sang sảng khủng bố.
“Ha ha…… Nam nhân bà Đỗ Lan này, đúng là ý tưởng cuồn cuộn không dứt a!” Mở bưu phẩm chuyển phát thư kí vừa đưa ra, Thiệu Doãn Cương vừa cầm bức tượng đáng yêu trong hộp lên, liền cười không dứt.
Chỉ thấy bức tượng chiến sĩ dung mạo đặc biệt giống Thiệu Doãn Cương, khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái liền có khả năng nhận ra đây chính là phiên bản của hắn.
Bức tượng chiến sĩ ở tư thế quỳ, trên vai khiêng tên lửa hình bao cao su*, nhằm vào mục tiêu phía trước, đang tập trung tinh thần chuẩn bị tấn công. Mà bên cạnh chiến sĩ còn có một thùng vũ khí, trên thùng viết mấy chữ ‘ngân hàng tinh trùng di động’ to đùng, bên trong chứa đầy tên lửa hình bao cao su, có vài cái còn rớt trên mặt đất, trong đó một quả tên lửa có vết rách, từ vết rách lại chui ra một con nòng nọc!
(R: chỗ này k biết là bcs hình tên lửa hay là tên lửa hình bcs nữa, nhưng mà vế sau có vẻ hợp lí hơn :|).
Tuy rằng cô là châm chọc hắn, nhưng Thiệu Doãn Cương càng nhìn lại càng thấy thú vị, yêu thích không buông tay.
Còn nhớ năm nhất trung học, quà sinh nhật cô đưa chính là tượng hình quốc vương dựa trên dung mạo của hắn, đầu đội vương miện, vẻ mặt kênh kiệu giẫm lên chúng nữ đang phủ phục bên dưới, mà quạ đen được lò xo đỡ bay qua bay lại trên đầu hắn, chuẩn xác hạ xuống một đống phân.
Sau đó năm hai, năm ba…… những năm sau đó, tạo hình mỗi bức tượng khác nhau đều trông rất sống động, chủ đề đều lấy quan hệ nam nữ cùng ‘khả năng’ của hắn mà châm chọc.
Nghĩ đến đây, hắn liền nhịn không được muốn cười, bội phục cô nhiều năm như vậy, mà vẫn còn ý tưởng để móc hắn, xem như không đơn giản!
Đợi hắn lớn tuổi, sau khi thu thập đủ nhiều, không chừng còn có thể mở triển lãm!
Thật cẩn thận đem tượng đáng yêu để trên bàn làm việc, Thiệu Doãn Cương cấp tốc điện thoại tìm người, qua hai tiếng tút, điện thoại đã được bắt máy–
“Tiện bại hoại, tôi biết ông nhận được quà thực cảm động, không cần cảm động đến rơi nước mắt, tới sinh nhật tôi, tặng lại vài cổ phiếu của công ty ông là được rồi!”
Người đầu kia hiển nhiên đã tính toán trước, biết hắn nhất định sẽ gọi điên đến, lại thực không biết xấu hổ muốn lấy nhỏ đổi lớn, lấy tượng đất sét đổi lấy cổ phiếu giá trị hơn mười vạn.
“Bà muốn chêt! Trên đời làm gì có đầu tư có lợi như vậy? Nếu có, tôi tuyệt đối chạy trốn đầu tiên!” Thiệu Doãn Cương cười quái dị.
“Nếu đã như vậy, chúng ta không còn chuyện gì để nói, tạm biệt!”
“Này này! Đừng thực tế như vậy!” Ngăn cản cô gác điện thoại. “Hôm nay sinh nhật tôi, buổi tối mời bà ăn đại tiệc được không?”
“Hừm! Thiệu công tử chúng nữ tranh đoạt sứt đầu mẻ trán của chúng ta, sinh nhật lại không có em nào chúc mừng? Ông từ lúc nào giá trị thấp như vậy?”
“Nhiều lời! Một câu, muốn hay không?” Thiệu Doãn Cương cười mắng.
Trên thực tế, gần đây diễn viên điện ảnh Lâm Tư Nguyệt công bố ảnh chụp hai người với giới truyền thông bốn phía, tuyên bố hai người đang hẹn hò. Nhưng mấy ngày này, hắn đã phiền chán hành động của cô ta, không muốn tiếp tục nữa.
Kỳ thật sau khi bọn họ ở nhà người bạn quen biết, vẫn là cô ta chủ động quấn lấy, lúc ấy hắn nghĩ chơi đùa cũng được. Trước khi hẹn hò, đã đem quy tắc trò chơi nói rất rõ ràng, hai bên không phải quan hệ nghiêm túc, khi không muốn tiếp tục nữa, lúc nào cũng có thể chấm dứt chạy lấy người.
Nào biết hai người qua lại chưa được ba tuần, cô diễn viên này lại đi loan tin bốn phía, nói cái gì hai người bọn họ yêu nhau say đắm, mà khi đối mặt máy quay, cô ta lại trưng ra bộ dáng tình yêu hạnh phúc, làm như sắp bước vào lễ đường đến nơi!
Nực cười! Cô ta muốn đánh bóng tên tuổi, hắn không phản đối, dù sao cũng là lợi dụng lẫn nhau, không sao! Nhưng mấy ngày gần đây biểu hiện cũng hơi quá đáng rồi? Ngay cả người không hay xem tin lá cải như anh cả cũng biết được, có thể thấy cô ta tung tin hăng hái cỡ nào!
Hắn không rảnh gây sóng gió trên truyền thông cùng cô ta, là lúc nên kéo dài khoảng cách giữa hai người!
“Có người mời, sao lại không đi?”
Người ở đầu kia điện thoại cười nói, có vẻ rất gian xảo.
“Tốt lắm! Buổi tối tôi đi tiếp bà.” Thu hồi suy nghĩ, hắn cười đáp.
“Được! Bye bye!”
Ngắt máy, Thiệu Doãn Cương lập tức cầm điện thoại nội bộ lên dặn dò — “Thư ký Trần, phiền cô lập tức thông báo với Lâm Tư Nguyệt tiểu thư, hủy bỏ cái hẹn đêm nay của chúng ta, cám ơn!”
“Trước đem cho tôi một phần cơm tôm hùm đặc biệt, sau đó là hải sản hấp, vịt quay Bắc Kinh, vi cá kho tàu, bào ngư hầm, gà luộc, ngỗng quay….. về phần món phụ thì Thái Cực dụ bùn, lệ phổ dụ giác, các thức xíu mại, liên dong bao, tiên tôm giáo…… Món ngọt sẽ là tổ yến chưng đường phèn, xoài hạnh nhân đậu hủ……”
(R: mấy món điểm tâm ta k biết edit s, xuống dưới để hình cho mọi người hình dung).
Trong nhà hàng của khách sạn cao cấp, Đỗ Lan một hơi đọc một loạt tên đồ ăn, khiến phục vụ đứng một bên há hốc mồm, không biết có nên ghi nhớ hết hay không.
“Không sao! Cậu cứ nhớ kỹ rồi đem từng món lên, đến lúc đó có người ăn không vô, tôi liền cán cho vô!” Thiệu Doãn Cương khoanh tay cười lạnh, vẻ mặt nghiêm túc.
“Ha ha…… Nói giỡn thôi, đừng tưởng thật! Cho tôi một phần cơm tôm hùm đặc biệt là được rồi!” Đỗ Lan giật mình, nhanh chóng sửa miệng, nếu không để tiện bại hoại này nói xong, chỉ sợ hắn thật sự đem uy hiếp làm thật, đến lúc đó cô sẽ thảm nha!
Xem như cô thức thời! Cười thầm một tiếng, hắn lật xem thực đơn. “Làm ơn cho tôi một phần bít tết, một chai vang đỏ năm 79, còn món ngọt…… Nam nhân bà, bà muốn ăn cái gì?”
“Tiramisu!”
“Được, một cái Tiramisu.”
“Tôi còn muốn kem chocolate!”
“Được, lại một phần kem chocolate.” Thiệu Doãn Cương cười liếc cô một cái. “Nam nhân bà, còn muốn ăn gì nữa?”
Nghĩ cô là heo sao? Vừa rồi gọi một đống kia kỳ thực là nói giỡn, hắn nghĩ cô ăn như vậy à? Lắc đầu, Đỗ Lan trợn mắt.
“Tạm thời như vậy.”
Thu hồi thực đơn, phục vụ thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội vàng lui xuống.
Thấy phục vụ rời đi, tại góc khuất không khí ưu nhã này, Đỗ Lan thấp giọng cười hỏi: “Tiện bại hoại, hôm qua tôi xem tin tức, mới nghe cái cô Lâm Tư Nguyệt kia tuyên bố hôm nay cùng ăn mừng sinh nhật ông, giờ sao lại thành như vầy?”
“Bà nghĩ sao?” Cười mờ ám, không trả lời ngay.
Nha — tiện bại hoại chuẩn bị đá người!
Có ý tốt không tiếp tục bàn nữa, hai người nháy mắt mỉm cười, hiểu mà không nói.
“Một ngày nào đó, ông sẽ bị chị em phụ nữ bầm thây vạn đoạn!” Chiếu theo tốc độ đá bạn gái của hắn, không bao lâu, hơn phân nửa phụ nữ ở Đài Bắc, sẽ tạo thành ‘liên minh những người thất tình’ xử lí hắn.