đêm làm việc, cô cuối cùng cũng vẽ xong toàn bộ nhân vật trò chơi, hôm nay giao hàng xong, sau đó hẳn là có thể nghỉ ngơi nhàn nhã vài ngày, thở phào nhẹ nhõm.
“Đỗ Lan, anh tin tưởng tác phẩm của em.” Tổng giám đốc công ty khoa học kĩ thuật máy tính Quang Hoa– Triệu Văn Sơn cười khẽ tiếp nhận, không vội nhìn xem mà mở lời mời trước “Cũng sắp giữa trưa, cùng đi dùng cơm chứ?” Đôi mắt nhìn cô có tia lửa cực nóng khó phát hiện.
Bởi vì cùng công ty này hợp tác nhiều lần, tiếp xúc với Triệu Văn Sơn nhã nhặn này cũng không ít, coi như có quen thuộc, đối với lời mời của hắn, Đỗ Lan không suy nghĩ nhiều, tự nhiên xếp vào loại ‘ăn cơm với bạn bè’, nên sảng khoái đồng ý.
“Được! Tôi cũng đói rồi!” Nhớ tới đồ ăn ngon, bụng liền sôi ùng ục.
Nhìn xuống bàn làm việc, Triệu Văn Sơn có chút ngượng ngùng. “À…… Có thể phiền em đợi anh một chút được không?” Có một số tài liệu cần xử lí gấp, không thể nói đi là đi.
“Không thành vấn đề, tôi đến nhà ăn chờ anh.” Nhẹ nhàng cười nói, khoát tay, Đỗ Lan tiêu sái ra khỏi văn phòng của hắn.
Tầm mắt nhìn theo thân ảnh thanh mảnh rời đi, Triệu Văn Sơn biết chính mình đối với cô có hảo cảm. Từ vài lần tiếp xúc, hắn biết rõ tính cô sáng sủa, có chút nam tính trẻ con, tính tình lại rộng rãi mà thẳng thắn, không có dịu dàng kiều mị như những cô gái bình thường, nhưng hắn chính là tán thưởng cô, thích cô.
Thế là hắn quan sát thật lâu, sau khi xác định cô không có bạn trai, chính mình sẽ không trở thành người thứ ba, cuối cùng hôm nay lấy dũng khí đưa ra lời mời, cũng may cô không cự tuyệt, khiến hắn cảm thấy rất phấn khởi.
A…… nếu thuận lợi, không chừng từ nay về sau bọn họ còn có thể phát triển hơn……
“Hi! Lan, hôm nay chị đến công ty giao bản thảo sao?”
Vừa ra khỏi phòng tổng giám đốc, Đỗ Lan đã bị một thanh âm tràn ngập phấn chấn cùng nhiệt tình làm chú ý.
“Đúng vậy! Cuối cùng cũng được giải thoát ra khỏi một đống nhân vật rồi.” Thấy là em gái tiếp tân ở nhà ăn, Đỗ Lan cười đi qua. Tuy nói cô là nhà thiết kế độc lập, không xem như người trong biên chế công ty, nhưng đối với nhân viên trong công ty cô cũng rất quen thuộc.
Bước vào nhà ăn, đã có không ít người ở bên trong vừa ăn, vừa xem tivi, mọi người thảo luận thật sự sôi nổi –
“Mọi người cảm thấy đây là thật hay giả?”
“Không khéo là gây scandal để nổi tiếng a! Ai kêu nam nhân vật chính là doanh nhân……”
“Quan tâm thiệt giả làm gì, gây scandal để dân chúng tầm thường như chúng ta lúc rảnh rỗi có chuyện để tán gẫu, cũng coi như làm công đức……”
Mọi người mồm năm miệng mười khơi dậy lòng hiếu kì của Đỗ Lan, nhìn lên màn hình TV, cô thấy một diễn viên điện ảnh cũng có chút nổi tiếng đang trả lời phỏng vấn, một bộ vẻ mặt đang đắm chìm trong tình yêu hạnh phúc, kể chuyện mình cùng tinh anh trên thương trường nào đó đang yêu nhau say đắm.
Vừa nghe đến tinh anh trên thương trường, ngay cả đoán cũng không cần đoán, bởi vì TV đã trực tiếp đưa ảnh lên, rõ ràng chính là Thiệu đại ngựa đực — Thiệu Doãn Cương tiên sinh.
Rất nhanh, hình ảnh lại chuyển tới ảnh chụp hai người ở bên đường hôn nồng nhiệt, hai người cùng đi vào khách sạn mà đội paparazzi săn được.
“Chúng tôi hiện tại đang yêu nhau say đắm, giữa tình nhân với nhau có hành vi thân mật cũng không có gì không đúng a……”
Trên TV là hình ảnh diễn viên Lâm Tư Nguyệt, mềm mại đáp lại vấn đề ảnh chụp của phóng viên.
Nhìn cô gái khó nén vẻ mặt ngọt ngào trên TV, Đỗ Lan không khỏi bội phục. Mới ngắn ngủn mười ngày không gặp, danh sách hoa cỏ của tiện bại hoại đã từ người mẫu lần trước chuyển đến cô diễn viên này, đúng là tốt thật! Cô người mẫu kia bây giờ chắc hẳn đang trốn trong nhà nước mắt ròng ròng rồi?
Mới nghĩ như vậy, quả nhiên phóng viên đã quay lại đối mặt máy quay bắt đầu bà tám mối quan hệ của nam chính cùng bạn gái cũ.
“Ai…… Đàn ông xuất sắc như vậy, nếu thật có thể chiếm được một thời gian, khẳng định là kinh nghiệm không tệ……” Em gái tiếp tân mơ mộng.
“Em gái, cái loại đàn ông này chính là bên ngoài tô vàng nạm ngọc mà thôi, kỳ thật cá tính thực đê tiện.” Vỗ vỗ vai em gái tiếp tân, Đỗ Lan nhịn không được muốn cứu vớt cô nàng, miễn cho cô nàng lâm vào ảo tưởng.
“Ai nha! Chị cũng không biết anh ta là ai, làm sao biết người ta đê tiện?” Em gái đối với anh đẹp trai mê mẩn mở miệng phản bác.
Chính là bởi vì biết rất rõ nên mới nói hắn đê tiện a! Cố nhịn lời phê bình đã lên tới miệng, Đỗ Lan nhún vai, không dám nói cô quen biết tên tinh anh trên TV kia, chỉ sợ đến lúc đó cô sẽ bị một đám người tò mò vây quanh tra hỏi.
“Loại đàn ông lắm tiền này, mỗi người đều phong lưu hoa tâm, có kẻ nào không đê tiện……” Anh giai nào đó nhảy ra đứng về phía Đỗ Lan.
“Phong lưu hoa tâm cũng phải có tiền vốn, người ta đẹp trai, anh tuấn lại nhiều tiền, không phải loại đàn ông bình thường như mấy anh có thể so sánh được……” Phe chị em phụ nữ vẫn duy trì quan điểm.
“Ê! Lời này đã hạ thấp toàn bộ đàn ông trong công ty rồi nha, chúng tôi làm sao kém hơn……”
“Người thật việc thật, sao còn sợ người khác nói……”
Đến lúc này, nam nữ đại chiến, đến nỗi Đỗ Lan không cẩn thận khơi mào đại hỏa, để tránh bị đạn bắn trúng, lặng lẽ thối lui ra ngoài cửa phòng ăn, vừa lúc gặp Triệu Văn Sơn đã xử lí xong công việc đi tới, lập tức chạy nhanh qua, vội vàng kéo hắn đi ra ngoài.
“Tránh mau! Bên trong đang bùng nổ chiến tranh, đừng ngu ngốc đi làm vật hi sinh……”
Trụ sở công ty Đông Hạo
“Anh cả, anh đi chỗ nào vậy?” Xe lăn vừa vào văn phòng tổng tài, Thiệu Doãn Cương đợi cả buổi lập tức kêu lên.
“Doãn Cương, em còn chưa có đi dùng cơm sao?” Nhìn thấy hắn, khuôn mặt nhã nhặn ôn hòa của Thiệu Doãn Thiên không phải không có kinh ngạc. Em trai này của hắn vốn không nhịn đói được, hiện tại đã muốn hơn 12 giờ trưa, hắn thế nhưng còn chưa có đi ăn cơm. Hôm nay là làm sao vậy?
“Chờ anh cùng đi dùng bữa.” Quăng ra một cái xem thường, Thiệu Doãn Cương cực kì ai oán. Mệt hắn hôm nay tình cảm anh em dâng trào, muốn tìm anh cả đi ăn một bữa, ai ngờ ngời này ngồi xe lăn so với có hai cái chân còn chạy lẹ hơn, không biết đi đến chỗ nào, để hắn ôm bụng đói chờ người.
“Tìm anh ăn cơm a? Anh còn chưa đói đâu!” Thiệu Doãn Thiên hứng thú cười, dù sao vừa được ‘tiếp tế’ một cái sandwich vừa lớn lại vừa ngon, hơn nữa hương vị rất giống với người nào đó trong nhà bọn họ làm, cho nên bụng hắn bây giờ còn cách tình trạng ‘đói’ một khoảng.
“Anh cả, bao tử anh là cục đá sao? Hiện tại đã lúc nào rồi, còn không đói?” Thiệu Doãn Cương hoàn toàn không tin.
“Vừa mới có vị tiểu thư ‘tiếp tế’ cho anh một cái sandwich, ăn cũng không tệ lắm.” Cười nói nguyên nhân.
“Anh cả, anh không nói lộn chứ? Trong công ty Đông Hạo chúng ta, có nhân viên nữ nào không biết anh, còn mời anh ăn loại sandwich mười đồng một cái? Anh lại nói ăn cũng không tệ?” Nghe vậy, Thiệu Doãn Cương thiếu chút nữa không nhịn được cười. “Cho dù cô ta muốn câu anh, ít nhất mời khách cũng hào phóng chút! Sandwich? Anh đừng làm em mắc cười.”
“Không phải loại mười đồng một cái.” Cười nhẹ sửa đúng. “Là tự làm, hơn nữa anh đoán người làm sandwich đó, chúng ta đều rất quen thuộc.”
“Anh cả, có gì nói thẳng, em bị anh quay không biết đường mò.” Nhíu mày, Thiệu Doãn Cương lười nghe hắn nói lòng vòng.
Thực không kiên nhẫn! Liếc mắt dò xét một cái, Thiệu Doãn Thiên bất đắc dĩ cười. “Hôm nay công ty không phải triệu tập nhân viên mới sao? Anh vừa mới gặp vị tiểu thư Doãn Nhân đề cử! Chính cô ấy mời anh ăn sandwich, hơn nữa anh đoán cái sandwich kia là Doãn Nhân làm cho cô ấy.”
“Cái gì? Anh gặp cô gái đầu tiên lão Tam thấy hứng thú trong đời?” Thiệu Doãn Cương mở to mắt, vội vàng hỏi rõ. “Bộ dạng như thế nào?” Từ hai ngày trước, lão Tam về nhà nhắc tới sự tồn tại của cô nàng này trước mặt bọn họ, hắn đã rất hiếu kỳ rồi.
Thật sự là tiêu chuẩn của hội viên ‘Hiệp hội bề ngoài’, câu đầu tiên đã hỏi người ta bộ dạng thế nào? Thiệu Doãn Thiên lắc đầu thở dài. “Là cô bé thực đáng yêu lại thân thiết.”
“Em biết rồi! Ý là muốn hỏi bộ dáng như thế nào.” Bị chụp lên mấy chữ ‘đáng yêu lại thân thiết’, cũng đủ để người ta biết không phải loại mỹ nhân xinh đẹp rạng ngời gì.
“Nói hươu nói vượn cái gì!” Cười mắng một tiếng, Thiệu Doãn Thiên đuổi người. “Không phải nói muốn đi ăn cơm sao?”
“Nói cũng đúng! Chúng ta đi.” Ăn cơm vạn tuế, vẫn là lo cho cái bụng trước
Thiệu Doãn Cương sang sảng cười to, đẩy xe lăn bay bay lại thang máy.
“Doãn Cương, em làm cái gì? Anh không đói bụng, em tự đi đi……”
“Anh cả, anh kể chuyện cười gì vậy? Em bỏ qua hẹn ăn trưa với diễn viên điện ảnh, chờ anh lâu như vậy, anh lại muốn em chịu cái loại cô đơn đau khổ khi phải ăn cơm một mình? Cho dù không đói bụng, tốt xấu cũng phải góp mặt cho đủ nhân số a……”
Lập tức, tiện phôi nào đó “theo lệnh anh cả”* đẩy xe lăn, cười ha ha chạy tới chỗ có đồ ăn ngon.
(R: theo lệnh ở đây là chỉ TDT hối TDC đi ăn lúc nãy)
Trong nhà ăn khách sạn năm sao nổi tiếng ngon miệng nọ, hai người đàn ông đều anh tuấn đang thoải mái thưởng thức cơm trưa, còn thỉnh thoảng mỉm cười nói chuyện với nhau. Hơi thở trên người họ phát ra tràn ngập khí chất của xã hội thượng lưu, hấp dẫn không ít ánh mắt của mấy cô gái xinh đẹp thùy mị.
Chính là mỗi khi tầm mắt nhóm thục nữ rơi xuống xe lăn dưới thân người nam ôn hòa nhã nhặn, cử chỉ lịch sự, đều không nhịn được khẽ thở dài.
Haiz…… Đàn ông chất lượng tốt như vậy, chỉ tiếc lại là người tàn tật.
Đối với ánh mắt kinh ngạc, tiếc hận của người ngoài, Thiệu Doãn Thiên như là không hề cảm thấy được, vẻ mặt vẫn ôn hòa tươi cười, nghe chuyện phong lưu gần đây của em trai.
“Doãn Cương, em thật sự nên quyết định đi! Tiếp tục như vậy không phải là cách!” Cười thở dài, Thiệu Doãn Thiên không phải không biết mấy ngày gần đây em trai hắn lại dính scandal với một cô diễn viên điện ảnh. Đều lên trang nhất báo chí mỗi ngày, muốn không biết cũng không được.
Cười quái dị một tiếng, Thiệu Doãn Cương liếc mắt mờ ám nói. “Anh cả, anh đang nói giỡn với em sao? Em làm sao có thể tự đi mua dây thừng về thắt cổ?” Loại chuyện tự chui đầu vào rọ ngu xuẩn này, hắn còn lâu mới làm.
Mỗi khi nói đến chuyện này, hắn luôn tỏ thái độ cà lơ phất phơ như vậy, làm cho Thiệu Doãn Thiên thật sự bó tay với hắn.
“Em cũng ba mươi, là lúc nên tìm cô gái tốt mà ổn định lại rồi.” Cười yếu ớt khuyên bảo.
“Khoan! Em còn hai ngày mới tới sinh nhật, bây giờ còn là hai mươi chín tuổi!” Lập tức bảo vệ tuổi thật của mình, tuyệt không đồng ý bị nói quá một tuổi.
Nghe vậy, Thiệu Doãn Thiên buồn cười. Cũng không phải phụ nữ, để ý như vậy làm gì?
“Hắc! Nói đến sinh nhật, nam nhân bà Đỗ Lan này còn chưa đưa quà cho em!” Đột nhiên nghĩ đến, Thiệu Doãn Cương kêu to. “Người này sẽ không cố ý làm bộ quên mất không tặng chứ?”
“Em hàng năm đều đòi quà từ Đỗ học muội, ngay cả mấy năm ở nước ngoài cũng thế, anh nghĩ em ấy tổn thất nghiêm trọng, hẳn là sẽ không dễ dàng quên như vậy.” Nhịn không được nói giỡn, trêu chọc đứa em trai cô gái nào đưa quà cũng không thèm để ý, lại nhất quyết đòi sống đòi chết quà của Đỗ Lan này.