“Thức ăn có hợp khẩu vị không? Đều là món ăn của Bắc Kinh đấy”. Lỗ Hải Phong gắp cho Cố Hứa Ảo thử một món ăn.
“Mấy năm qua cháu cũng đã quen rồi, thực ra ăn quen thì món gì cũng cảm thấy có vị”.
“Hồi cháu còn nhỏ, cuộc sống chắc cũng không dễ dàng gì”.
Nhắc đến chuyện quá khứ của mình, Cố Hứa Ảo chỉ mỉm cười một cách bình thản: “Cũng được ạ”.
“Tên của cháu nghe rất là bí hiểm, lúc đầu thấy Lỗ Hành cứ gọi Hứa Ảo, bác lại cứ tưởng là Hư Ảo, quả là không thể nghĩ ra hai chữ ấy. Chắc hẳn tên này là do cha mẹ cháu đặt cho”.
“Có gì là bí hiểm đâu ạ, cháu chỉ nghe thấy viện trưởng nói là khi cháu vào viện thì trên người có kèm theo vật ghi tên như như”. Cô là trẻ mồ côi mọi người đều biết cả rồi, cô cũng đã rất quen với chuyện đó, chỉ có điều gần đây mọi người hay nhắc đến nên dù gì cô cũng cảm thấy không vui.
“Tuy những lời của bác không có ý gì, nhưng cũng khiến cháu phải nhớ lại những chuyện không vui trước đây, nhưng xét từ góc độ của người làm cha làm mẹ thì nhất định có những nỗi khổ không thể nói ra, cháu cũng đừng quá suy nghĩ”.[dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om] Giọng nói của Lỗ Hải Phong lộ vẻ già nua và đôi chút luyến tiếc.
Cố Hứa Ảo ngẩng đầu lên nhìn Lỗ Hải Phong, gần đây không hiểu sao có nhiều người cứ bảo cô phải thông cảm và hiểu cho nỗi khổ của cha mẹ đến thế.
“Chắc hẳn cháu cũng đã biết chuyện của Lỗ Hành rồi, bác cũng thực sự không ngờ Lỗ Hành lại chấp nhận chuyện hôn nhân do các bác sắp đặt như vậy, hơn nữa hai đứa chúng nó còn bí mật đính hôn, khiến gia đình hai bên không thể nào hiểu được. Dù áy náy nhưng bác cũng cảm thấy đây là một sự lựa chọn không tồi”.
“Chỉ cần cậu ấy nghĩ thông là được”.
“Bác cũng chỉ nói như vậy thôi, cháu cũng đừng nói gì với Tiểu Hành, e nó lại thấy phản cảm”. Lỗ Hải Phong đưa tay bóp thái dương.
“Chuyện này thì chủ tịch cứ yên tâm, cậu ấy rất hiểu chuyện mà”.
“Thế còn cháu, cháu nghĩ gì về chuyện này, chuyện tình cảm của nó có lẽ cháu là người biết nhiều nhất”.
“Bác Lỗ, Lỗ Hành nghĩ thông là được rồi, suy nghĩ của cháu cũng không có ý kiến gì. Hơn nữa, cháu ủng hộ Lỗ Hành”.
“May mà cháu hiểu được”. Đôi mắt đen láy của Cố Hứa Ảo gợi cho Lỗ Hải Phong nhớ đến một đôi mắt cũng đã từng nhìn mình như vậy. Ông bất giác nói: “Hứa Ảo, sau này cháu thường xuyên đến nhà bác nhé, Tiểu Hành cũng thích có thêm một người chị em. Bác tuổi đã cao, nên cũng thích lúc nào cũng được nhìn thấy cảnh đoàn tụ vui vẻ”.
Cố Hứa Ảo hơi ngỡ ngàng trước sự nhiệt tình ấy, chỉ trong một tháng cô đã tham gia hai bữa tiệc gia đình, có một người bạn âm thầm, một sư muội sùng bái mình và một phụ huynh hòa nhã, nhân từ. Cuộc sống của cô bỗng trở nên phong phú hơn hẳn.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
Bùi Trung Khải đang họp với Đường Sinh thì điện thoại đổ chuông, nhìn thì thấy đó là số máy của Mễ Tĩnh Văn, mở máy ra, không chờ đối phương lên tiếng, anh liền nói: “Tôi đang có việc bận, một tiếng nữa cô hãy gọi lại”.
“Điều này có vẻ không giống với tác phong của anh”. Đường Sinh có vẻ hơi ngạc nhiên trước vẻ cứng nhắc của Bùi Trung Khải.
“Đó là khách hàng anh đưa về đấy, một thương vụ làm gần một năm rồi, khó khăn lắm mới làm xong, thế mà phía sau còn cả một đống những công việc. Ai bảo đây là một công việc có hời? Có khổ thì có”. Nhắc đến việc của Mễ Thị, Bùi Trung Khải thấy bất mãn đầy bụng.
Đường Sinh có vẻ rất ngượng, “Chuyện này không phải đã xong rồi sao? Người ta cứ tìm đến anh vì tin tưởng anh, chẳng phải chúng ta cũng thường nói phải làm tốt dịch vụ hậu kỳ là gì? Tôi thấy, anh làm như vậy là nêu gương tốt cho mọi người, gia tăng tín nhiệm của khách hàng, bồi đắp tiếng tốt cho Trung Đỉnh, có anh Bùi làm gương, ai bảo là Trung Đỉnh sẽ thất bại? Huống chi tôi còn nghe nói anh còn thu nhận một nữ đồ đệ xinh đẹp, nhanh nhẹn, gọi dạ bảo vâng. Ông Mễ trả cho một món, lại còn thêm một cô con gái nữa, là lỗ hay lãi đây?”.
“Anh định hủy hoại tôi đấy à? Nói vào việc chính đi!”. Bùi Trung Khải nheo mắt lại, rõ ràng anh không muốn tiếp tục chuyện này.
Chừng một tiếng sau, chuông điện thoại lại vang lên, Bùi Trung Khải hơi chau mày, “Cô đúng giờ thật đấy, tôi vẫn chưa xong việc”.
Ở đầu dây bên kia, Mễ Tĩnh Văn trả lời như một học sinh ngoan: “Vậy, thưa thầy Bùi, em phải làm thế nào bây giờ, đúng là em có việc muốn thầy cho ý kiến”.
Đường Sinh đã đoán được bên kia là ai, đưa tay ra hiệu việc hôm nay dừng ở lại đây, rồi đứng lên rời đi. Bùi Trung Khải vươn người dựa vào ghế, “Nói đi, rốt cuộc là lại xảy ra chuyện gì?”.
“Là vấn đề quản lý tài vụ, có chút em không hiểu”. Mễ Tĩnh Văn đột nhiên đăng ký thi kế toán, nên bái Bùi Trung Khải là thầy, nói là muốn học tập thầy.
Bùi Trung Khải cũng muốn hướng cô ta theo về chính đạo, còn có đỗ hay không là một chuyện khác, nếu Mễ Tĩnh Văn chăm chỉ học hành thì anh cũng không ngại giúp đỡ.
“Này, sao cô ngốc thế, đã giảng một lần rồi cơ mà”. Bùi Trung Khải châm một điều thuốc, lông mày giãn ra.
“Hay là thầy giảng lại cho em một lần nữa đi, lần này chắc chắn là sẽ hiểu, em sẽ không làm phiền thầy nữa”. Mễ Tĩnh Văn tỏ vẻ đáng thương.
“Nghe không đáng tin đến thế!”. Bùi Trung Khải nhìn chiếc kim đồng hồ đang chạy về gần số bảy, “Được rồi, cô tới đi, tiện thể mang cho tôi một suất bánh hấp của Từ Ký nhé”.
“Em có thể mời thầy ăn một bữa thịnh soạn mà”.
“Không có thời gian, nhanh lên, quá giờ là tôi không tiếp đâu”. Bùi Trung Khải vẫn không bị lay chuyển.
Mễ Tĩnh Văn làm đề, ngẩng lên thấy Bùi Trung Khải đang ngấu nghiến ăn bánh hấp, vẻ mặt rất nghiêm nghị. Cô đã đoán ra, chắc hẳn thời gian này Bùi Trung Khải đang giận nhau với Cố Hứa Ảo, nếu là trước đây, làm sao cô có thể hàng ngày đòi Bùi Trung Khải phụ đạo cho được. Nghĩ vậy, trong lòng Mễ Tĩnh Văn thấy rất vui bất chợt khẽ ngân nga hát.
Bùi Trung Khải ngẩng lên nhìn Mễ Tĩnh Văn đang vừa lúc lắc đầu vừa ngân nga hát, “Không học nhanh đi. Cô đừng có nghĩ là tôi không có việc gì để làm, chỉ có mỗi việc của cô”.[dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om] Hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi, so với anh rõ là một đứa trẻ, may mà tỉnh ngộ chưa muộn, vẫn còn có thể cứu vãn được. Trong cách nhìn của anh, bây giờ Mễ Tĩnh Văn đã không còn là một cô thiếu nữ ngang tàng, phá phách như hồi đầu. Nghĩ đến những điều này, Bùi Trung Khải không khỏi đôi chút tự đắc.
Mễ Tĩnh Văn thè lưỡi, “Thầy Bùi, em biết thầy rất bận rộn, vất vả, tiểu nữ xin được cảm ơn”. Cô biết, Bùi Trung Khải không thích bộ dạng trước đây của cô, vậy thì cô sẽ giả làm người ngoan ngoãn, đáng yêu. Bụng dạ đàn ông thật ra rất dễ nhìn thấu, chẳng phải họ cứ thích mình là kẻ cứu rỗi đó sao?
Ra khỏi công ty, Bùi Trung Khải nhớ ra phải tới cửa hiệu giặt là gần đó để giặt quần áo, việc này trước đây do mẹ anh làm giúp, sau đó thì là Cố Hứa Ảo làm, lúc này có lẽ anh phải tự lực cánh sinh thôi. Dừng xe trước cửa hiệu, cầm túi quần áo lên, quay đầu lại bảo Mễ Tĩnh Văn lúc đó đang đi nhờ xe anh, dặn cô ta ngồi yên trông xe.[dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om] Mễ Tĩnh Văn ngoan ngoãn gật đầu, nhìn theo bóng anh đi vào cửa hiệu, vẻ đáng yêu trên khuôn mặt lập tức thay bằng vẻ lạnh lùng, tay lấy một điếu thuốc từ trong hộp ra, trong làn khói thuốc quấn quanh hai tay cô sờ lên chiếc vô lăng mà bàn tay Bùi Trung Khải đã đặt lên. Cô khao khát được Bùi Trung Khải vuốt ve biết bao nhiêu.
Cố Hứa Ảo chạy sang đường, vào hiệu giặt là. Sáng sớm nay cô bỗng sờ phải chiếc thẻ lấy quần áo trong túi, chợt nhớ đến việc còn quần áo ở hiệu giặt là, đến nay cũng đã một tháng rồi, chắc hẳn có bộ đã quá mùa. Cô đưa mắt nhìn về phía tòa nhà của công ty Bùi Trung Khải cách đó không xa, trong lòng thấy buồn, chuyện mới xảy ra một tháng trước đây, thế mà như đã lâu lắm rồi, xa lắm rồi.
Bước tới trước quầy, cô chìa tấm phiếu cho người phục vụ, “Phiền anh xem giúp cho những bộ quần áo này có người lấy chưa?”. Người phục vụ bước vào trong lấy ra bốn, băm bộ quần áo rồi gói lại.
“À, không, phiền anh chuyển đến nhà giúp cho. Tôi có địa chỉ đây, là tòa nhà Trung Tâm Thời Đại”.
“Cô Cố vẫn còn nhớ thông tin về tôi, hiếm có thật đấy. Tôi cứ tưởng quý nhân thì chóng quên”. Giọng của Bùi Trung Khải khẽ vang lên.
Cố Hứa Ảo đang ngồi một bên chờ người phục vụ kiểm tra quần áo thì thấy một bóng người lướt qua trước mặt. Thời tiết đầu mùa hạ, cô mặc một bộ đồ lanh, nên khi có làn gió lướt qua lập tức tỏa ra một mùi hương quen thuộc, khiến người ngửi thấy nó tim đập dồn dập. Bùi Trung Khải nghiếng răng nhìn cô gái lạnh lùng nói chuyện với người phục vụ, rồi sau đó cúi người viết địa chỉ, coi như anh không tồn tại. Cô có chìa khóa chung cư, địa chỉ công ty anh cũng không quên, nhưng cô lại không tới đó, cô coi hai người đã thực sự chia tay.[dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om] Không nén được cơn giận, anh tiến tới phía sau Cố Hứa Ảo. Cố Hứa Ảo giật thót người, đúng là hết sức tình cờ, cô chọn giờ này là để tránh anh, ấy thế mà vẫn gặp.
“Thế thì càng tốt, đây là quần áo của anh, người của cửa hiệu khỏi phải mang tới tận nơi”. Cố Hứa Ảo không nhìn Bùi Trung Khải, cầm chiếc túi lên đưa cho anh. Cô không muốn cãi nhau với anh, ngày thứ hai sau khi chia tay nhau, Bùi Trung Khải cũng đã gọi điện đến chất vấn cô, và rất không may là cũng lại kết thúc bằng một trận cãi vã.
Bùi Trung Khải không nhận lấy chiếc túi quần áo, nhìn Cố Hứa Ảo ở ngay trước mặt, nếu như trước đây, đưa tay ra là mái đầu ấy sẽ lập tức bị anh làm cho rối bù, rồi sau đó đổi lại là một hồi ca cẩm điệu đà của cô. Bàn tay để trong túi quần nắm chặt lại, anh phải kiềm chế hết sức mới không lặp lại động tác quen thuộc.
“Coi như tôi làm mất nó rồi”. Bùi Trung Khải nghiến chặt răng nhìn lại đám quần áo một lần nữa, anh đã nhớ tới chỗ quần áo này từ lâu rồi và anh chờ Cố Hứa Ảo mang nó tới, hoặc hy vọng một ngày nào đó chúng xuất hiện ở một góc nào đó trong nhà, như vậy anh sẽ có cớ để tới gặp cô. Thế mà cô gái sắt đá này một tháng sau khi nhớ ra cũng chỉ tới cửa hiệu và nhờ chuyển hộ. Cô thực sự không muốn qua lại nữa sao?
“Tôi thì không thể xử lý được những bộ quần áo quý giá như vậy”.
“Em định chống đối anh à?”. Bùi Trung Khải chửi thầm, vẫn với miệng lưỡi sắc lạnh như vậy.
“Anh nghĩ rằng tôi có thời gian rỗi đến thế sao?”. Cố Hứa Ảo ngẩng lên, nhìn hai đóm lửa trong đôi mắt rất đẹp của Bùi Trung Khải, mặt anh co dúm lại. Cô nghĩ thầm trong bụng, gây rồi, đang định bỏ chạy thì cánh tay đã bị Bùi Trung Khải túm lấy.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
“Anh có lấy lại đám quần áo này hay không thì bây giờ cũng không liên quan gì đến tôi nữa. Anh buông tôi ra”. Cố Hứa Ảo vùng vẫy một cách vô ích, rồi không nén được giơ tay đấm vào Bùi Trung Khải.
Trong lòng Bùi Trung Khải lóe lên một tia hy vọng, cảnh tượng này vẫn như những khi họ dỗi hờn nhau, cuối cùng anh thường lại dỗ dành khiến cô vui vẻ trở lại.
“Vẫn là trò cũ, không cãi được thì đánh?”.
Cố Hứa Ảo bỗng ngây người, trong con mắt của người phục vụ thì họ đúng là một đôi tình nhân đang dỗi nhau.
“Thầy Bùi, giặt quần áo sao mà lâu thế. Em mệt lắm rồi”. Mễ Tĩnh Văn nhìn Bùi Trung Khải giữ chặt cánh t