chạy tây, khó khăn lắm mới tạm thời giải quyết ổn thỏa. Cố Hứa Ảo lúc này cũng rất bận rộn, hai người chỉ gặp nhau vào buổi tối, anh rất nhớ cô, trong lòng càng có chuyện thì lại càng nhớ cô hơn, nhưng cô lại cứ tránh anh. Có điều, những điều đó hình như đều không thể trở thành lý do để anh nổi điên lên như vậy trong tối nay, nhưng cô lại hiểu lầm anh, khiến anh không thể không giận dữ. Anh áy náy sửa sang lại quần áo cho cô, rồi đưa tay khẽ lau vệt đỏ ở khóe môi cô, nhưng thân hình mảnh mai trong lòng anh vẫn run lên bần bật.
Một hồi lâu sau, Cố Hứa Ảo lạnh lùng gạt cánh tay của Bùi Trung Khải ra, giọng lạnh băng không chút tình cảm: “Kể từ khi sinh ra tôi đã phải sống với nỗi nhục đeo bám. Tất cả hồ sơ của tôi đều ghi rằng tôi là trẻ mồ côi, nhưng tôi chưa bao giờ nói với anh rằng, tôi là con riêng. Cha tôi không biết đến sự tồn tại của tôi, còn mẹ tôi đã vì tôi mà hủy hoại cả một đời, dường như tôi vừa mới ra đời đã bị Thượng Đế nguyền rủa. Vật lộn sống cho đến ngày hôm nay, thế mà vẫn không thoát ra được, tôi bị gắn với anh một cách lạ lùng, bị buộc phải rời khỏi Giai Dịch. Tôi không biết còn có những gì đang chờ mình ở phía trước. Anh cho tôi tình yêu, thậm chí bằng lòng cho tôi cả hôn nhân, tôi cũng mơ tưởng vào tình yêu, tưởng rằng cuộc đời của mình kể từ đây không giống như trước nữa, nhưng đến cuối cùng vẫn cứ là nỗi nhục nhã, thậm chí còn hơn cả trước đây. Trái tim của tôi không còn là của tôi nữa. Tôi sợ mất đi sự tôn nghiêm, nhưng rồi tôi chợt nhận ra rằng, sự tôn nghiêm của mình đã sớm mất dần từng chút. Bùi Trung Khải, tôi không muốn đi về phía trước nữa, tôi sợ sự lừa dối, ô nhục, phản bội trong tình cảm”.
Bùi Trung Khải ngây người nhìn Cố Hứa Ảo, những lời nói này đối với anh còn đáng sợ hơn cái tát rất nhiều. Cô ấy nói gì thế, cô ấy là con riêng? Cô ấy còn nói gì nữa nhỉ, cái gì mà “không muốn đi về phía trước nữa”.
Cố Hứa Ảo nhìn Bùi Trung Khải, khóe môi nhếch lên định cười, như vẻ mặt còn khó coi hơn cả khi khóc, “Hôm nay tôi nói với anh những điều này, lý do rất đơn giản, giữa chúng ta chẳng còn quan hệ nữa”.
Trái tim của Cố Hứa Ảo đau như bị dao cắt, cô nhanh chóng mở cửa xe bước đi, đầu không ngoảnh lại.
Cố Hứa Ảo thấy kiệt sức. Người khác nhất định sẽ cười chê cô quá kiêu căng, có một người con trai xuất sắc như vậy yêu mình thì có gì mà phải cành cao cành bổng nữa, còn gì mà phải đòi tự tôn tự trọng! Nhưng những nỗi nhục quá nhiều trong cuộc đời đã khiến cô mệt mỏi. Bùi Trung Khải đã làm rất tốt, anh yêu cô, yêu cô theo cách của anh, nhưng lại làm cho cô đau đớn.
Anh siết chặt vai cô đến mức khiến cô bị đau, nhưng cô vẫn phải nở nụ cười, chỉ vì cô không muốn anh xấu mặt trước mặt bạn bè. Cô nghĩ đến thể diện của anh, nhưng anh lại không cho cô sự tôn nghiêm, đau đớn cỡ nào thì chỉ có trong lòng mình biết. diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ônTrong nhật ký của mẹ nói, yêu sâu sắc một người nào đó không phải là một việc xấu, yêu một người nào đó trước cũng không phải là một việc đáng sợ, chỉ cần người ấy đáng được yêu như vậy. Điều đáng sợ nhất là, chặng đường không nhìn rõ khiến cho mình tự sa vào đó mãi mà không biết, mãi cho tới khi bị dồn đến bờ vựt của cái chết mới tuyệt vọng nhận ra rằng, người yêu không thể cứu mình, vì nỗi đau khổ mà mình phải chịu chính là do người mình yêu mang đến.
Cố Hứa Ảo đi trong làn gió đêm, không rơi nước mắt. Tay cô cầm chặt chiếc di động, không biết mẩu tin nhắn được gửi đến từ lúc nào: “Em sẽ phải hối hận vì hành động của mình”. Vẫn với giọng điệu hống hách như vậy, anh thực sự đã đánh giá cao cô, khi nói ra những lời ấy cô đã thấy hối hận rồi, hối hận tới mức mà chỉ muốn cắn lưỡi của mình.
Mắt cô dừng lại ở dòng tin nhắn mà Lỗ Hành gửi tới trước đó, “Hứa Ảo, mình đã đính hôn rồi. Thời gian một tháng có lẽ cũng quá nhanh thật, nhưng so với kết cục chẳng có kết quả sau mười mấy năm thì chưa hẳn đã là mạo hiểm. Chúc cho tình cảm của các bạn cao như núi dài như sông”.
Nước mắt trào ra, trên đoạn phố có phần hiu hắt, Cố Hứa Ảo ôm vai gục đầu vào gối lặng lẽ khóc ròng. Trước bữa ăn cơm cô còn định bàn với Bùi Trung Khải tặng quà gì cho Lỗ Hành, thế mà chỉ một loáng sau thì đã mỗi người một ngả như thế này. Lỗ Hành, đúng là cậu đã nói không sai, mười mấy năm thì sao? Tình cảm sâu đậm thì sao? Lỗ Hành, cậu có biết không, mình và Bùi Trung Khải đã có những hành động thân mật nhất khi còn là những người xa lạ, nhưng lại rất mâu thuẫn với nhau khi đã trở nên quen thuộc. Hương vị ngọt ngào của tình yêu nhưng đồng thời lúc nào cũng phải đề phòng những gai góc của nó. Lỗ Hành, sự tôn nghiêm của cậu là từ bỏ sự giày vò của sự chờ đợi, còn sự tự tôn của mình chỉ là kiên trì một tình yêu bình đẳng. Trong tình yêu, chẳng ai vĩ đại hơn ai, chẳng ai thấp hèn hơn ai.
Bùi Trung Khải mặt sa sầm giơ chân đá chiếc ghế, hành động có phần thô lỗ, thấy vậy, nhân viên mới vội vàng thận trọng dựng chiếc ghế lại, báo cáo tình hình công việc xong, quay người đi ra. Bùi Trung Khải quăng chiếc bút lên bàn, kéo trễ chiếc caravat, cởi bớt hai chiếc khuy áo.
Người đồng sáng lập Trung Đỉnh hai tay khoanh trước ngực, hỏi: “Tổng giám đốc Bùi, có việc phiền lòng à?”.
“Đường Sinh, có việc thì anh nói, tôi không có thời gian tiếp chuyện anh đâu”. Bùi Trung Khải nói, vẻ mặt tỏ ra rất thiếu kiên nhẫn.
Đường Sinh bước vào: “Chuyện của công ty coi như hết mưa trời lại sáng rồi, thế mà có người nói rằng hôm nay ghế trong phòng anh ít nhất lăn kềnh xuống đất tới cả ba lần. Tôi tới đây để xem kẻ không có mắt nào lại dám bố trí một vật dụng chất lượng tồi như thế ở chỗ anh”.
“Lấy tôi ra làm trò đấy à!”. Tay của Bùi Trung Khải làm động tác gõ xuống bàn.
“Tôi lấy anh làm trò thì chẳng phải là tự mình nhạo cười mình sao? Là chuyện nghiêm túc, anh không nghe thấy vừa rồi có tiếng sấm hay sao? Sấm mùa xuân từng hồi từng trận, ý của tôi muốn nói là chúng ta cũng nên làm dậy tiếng sấm đi thôi”. Đường Sinh ném tập tài liệu cho Bùi Trung Khải.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
“Anh có tin bí mật gì thế?”.
“Có mấy vụ lớn, một là của nhà máy gang thép, một là của hãng xe hơi, những vụ như thế này chúng ta đều đã có kinh nghiệm, đảm bảo là rất thuận tay, chỉ có điều bây giờ chưa tìm hiểu được tình hình quan trọng hơn. Nếu anh phiền lòng vì không có việc để mà làm thì coi như tôi đã giúp anh, còn nếu như phiền lòng vì người khác thì điều ấy phải nhờ vào bản lĩnh của anh”. Nói xong, Đường Sinh cười hà hà rồi bỏ đi, bỏ lại phía sau tiếng ghế lăn xuống đất.
Bùi Trung Khải nhìn lướt qua tập tài liệu, sau đó nhấc điện thoại lên.
“A lô”.
“Lỗ Hành, là tôi. Bây giờ có tiện nói chuyện không?”.
“Định tặng quà à? Sao lại không tiện, nói đi xem định để phong bì bao nhiêu tiền”. Lỗ Hành vẫn nói với giọng điệu đà.
“Phong bì gì chứ. Cô không cưới thì lấy đâu ra phong bì. Cô không định nói với tôi là em bé đã đủ tháng rồi đấy chứ”. Nói chuyện với Lỗ Hành thường tự nhiên như vậy không cần phải cân nhấc như khi nói chuyện với Cố Hứa Ảo.
“Anh không biết thật hay là giả vờ không biết vậy? Hứa Ảo vẫn chưa nói gì với anh à? Nếu chưa nói, thì tôi trịnh trọng thông báo với anh, tôi đã đính hôn, đám cười sẽ tổ chức vào tháng bảy. Nhất định phải chuẩn bị quà to đấy nhé!”.
Dường như trong đầu Bùi Trung Khải có tiếng nổ, hành động nhanh như vậy sao, nên cười ha ha và nói, nhất định sẽ chuẩn bị quà. Lỗ Hành vẫn không tha: “Bùi Trung Khải và Cố Hứa Ảo chưa cưới thì nhất định phải chuẩn bị hai phần quà, và nhất định đều phải do Bùi Trung Khải bỏ tiền ra”.
Bùi Trung Khải cười lạnh lùng: “Vậy thì cô phải hỏi cô ấy xem có đồng ý hay không đã”.
“Chuyện này thì có gì mà không đồng ý, có người bỏ tiền ra cho mình không lẽ là một chuyện xấu? Nếu là tôi thì tôi thấy rất vui”.
“Chờ khi nào cô hỏi cô ấy xong rồi thì hãy nói lại với tôi, dù sao thì phong bì của tôi cũng không ít đâu. Này, Lỗ Hành, vào việc chính nhé, tôi muốn hỏi cô chuyện này…”.
Cúp điện thoại, Bùi Trung Khải dùng bút chọc vào quả táo trước mặt. Sau khi nói ra lời chia tay, quả nhiên Cố Hứa Ảo lại mất tích. Cái gì mà tôn nghiêm với chả nhục nhã. Anh đã moi cả ruột gan của mình ra rồi, thế mà vẫn cứ bị nói là làm nhục cô.[dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om] Anh vẫn còn cảm thấy bị sỉ nhục đây này, anh biết tìm ai mà than bây giờ. Hơn nữa, con riêng thì có liên quan gì đến Cố Hứa Ảo, có sai thì cũng là sai ở người đàn ông đã cung cấp tinh trùng bừa bãi trước đây chứ, sao lại chụp cái mũ không tôn trọng cho anh, biến anh thành vật hy sinh, vật tế thần.
Cố Hứa Ảo ngồi trước bàn làm việc ở công ty ngáp liền mấy cái, có lẽ là vì đêm ngủ cứ muốn hưởng gió mát. Sắp hết giờ làm thì có hai người một nam một nữ tới tìm cô, Cố Hứa Ảo lạ lùng nhìn họ đang đứng chờ ở ngoài. Cô quay sang hỏi người ngồi trước mặt là ai đến tìm mình, thì nghe thấy có tiếng người gọi tên mình ở phía sau.
Nhìn người con trai lạ, Cố Hứa Ảo do dự một lúc, nói: “Chúng ta có quen nhau?”.
“Thưa cô Cố, chủ tịch của chúng tôi, ông Lỗ Hải Phong muốn gặp cô. Chúng tôi chờ cô ở đây, hết giờ làm sẽ đưa cô tới đó”. Anh ta chìa tấm danh thiếp của Lỗ Hải Phong ra.
Cố Hứa Ảo ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, vẫn chưa hết giờ làm, bèn nói: “Vậy phiền anh chờ cho một chút”.
Nhìn theo bóng chiếc xe lướt qua, Cố Hứa Ảo nghĩ không ra Lỗ Hải Phong muốn gặp cô là vì chuyện gì. Vấn đề hôn nhân của Lỗ Hành chắc được tiến hành trọn vẹn theo yêu cầu của những người trong nhà, nếu như hỏi cô về chuyện lần trước Lỗ Hành đến Bắc Kinh thì đúng là chẳng có chuyện gì tốt đẹp để mà nói, có lẽ những điều mà Lỗ Hải Phong biết còn nhiều hơn cô. Không lẽ đó là về sự kiện tiết lộ bí mật ở Nhạc Trung dạo trước? Cố Hứa Ảo rùng mình, rồi lại mỉm cười thoải mái, sao có thể như thế được, Lỗ Hành nói câu xin lỗi đã là chuyện hiếm có rồi, hy vọng Lỗ Hải Phong gạt bỏ hết oan uổng cho mình có mà nằm mơ!dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
Lỗ Hải Phong ngồi một mình trong một căn phòng đặt riêng rất rộng, Cố Hứa Ảo không biết có nên bắt tay một cách lịch thiệp không. Trong lúc cô vẫn còn đang do dự thì Lỗ Hải Phong đã chủ động đưa tay phải ra, “Những người học tiếng Anh đều biết nghi thức của người phương Tây, đàn ông chìa tay ra trước quả là có phần mạo muội, nhưng trong nước thì không giống như vậy”.
Cố Hứa Ảo thở phào, đáp một cách che giấu: “Học mãi nhưng vẫn cứ là kẻ hẹp hòi, nhỏ mọn, xin chủ tịch đừng cười”.
“Này, ngoài việc công thì đừng khách sáo như vậy, tôn trọng ta là bề trên, gọi một tiếng bác Lỗ là được”. Lỗ Hải Phong thân thiện.
“Chủ tịch đi công tác ạ?”. Cố Hứa Ảo tránh gọi như lời của Lỗ Hải Phong, Lỗ Hải Phong nói như vậy là vì lịch sự, còn cô thì không đến mức không hiểu phép tắc.
“Cũng có thể coi như vậy, thời gian tương đối thoải mái, nhớ ra thì cũng thấy có người quen nên mới gọi cháu đến nói chuyện cho đỡ buồn. Cháu không trách ông già này phiền phức đấy chứ?”.
“Đâu có, cảm ơn chủ tịch đã nhớ đến cháu”.
Quả nhiên chỉ là nói chuyện phiếm, có điều nói kỹ hơn mấy lần trước. Ngoài công việc, Lỗ Hải Phong đúng là một phụ huynh rất tốt, quan tâm đúng mức, đủ để Cố Hứa Ảo cảm nhận được sự nhân từ của một bậc trưởng bối, lời nói cũng vừa đ